Yêu Nữ Dụ Tăng


Liếm láp quy đầu của hắn, lại cưỡi trên người hắn, kẹp hắn bắn ra...


Hai tay Lam Dao nắm lấy côn th*t của hắn, liếm rất hăng say. Nàng thích hương vị của hắn, khi đầu lưỡi liếm quy đầu của hắn, nàng nâng mắt nhìn thấy vẻ mặt sảng khoái của hắn, có cảm giác thành tựu.


Nhưng nàng chỉ liếm quy đầu, không để ý tới tận gốc, làm Tử Dương cảm thấy không đủ. Hắn ra lệnh:


- Mở tay ra.


Lam Dao nghe lời hắn, nhưng nàng chỉ dùng lưỡi liếm nhẹ dương v*t. Một lát sau quai hàm nàng mệt mỏi.


Nàng nhả côn th*t của hắn ra, ấm ức nhìn hắn:


- Ta mệt.


Nhưng Tử Dương không thương tiếc nàng. Nắm lấy tóc của nàng, thô bạo đẩy côn th*t đâm thẳng vào trong miệng nàng.


Miệng nhỏ của Lam Dao bị hắn bắt mở ra, côn th*t chạm sâu trong cổ họng nàng, làm nàng khó chịu muốn chết.


Nàng giơ tay đẩy hắn, nhưng mới bị thao một lần, khó mà lấy lại sức. Huống chi nàng đang đẩy một đệ tử có võ công cực mạnh ở Thiếu Lâm.


Nhưng côn th*t của Tử Dương quá thô, thiếu chút nữa tiến vào cổ họng Lam Dao, cũng đành phải chịu thôi.


Đáng thương cho Lam Dao mới bị phá cúc huyệt, còn bị thao một lần Tử Dương mới bằng lòng bỏ qua cho nàng.


Lúc Tử Dương xuất tinh vốn định tiếp tục bắn trong miệng nàng, để nàng nuốt xuống, nhưng Lam Dao cứ bắt hắn phải bắn trong tiểu huyệt của mình.

Lúc Tử Dương xuất tinh vốn định tiếp tục bắn trong miệng nàng, để nàng nuốt xuống, nhưng Lam Dao cứ bắt hắn phải bắn trong tiểu huyệt của mình.


Nếu như là trước đây hắn sẽ cho rằng Lam Dao muốn sinh đứa bé cho mình, đương nhiên sẽ bằng lòng nghe lời nàng. Nhưng từ lần trước nhìn thấy nàng vụng trộm luyện công, hắn càng ngày càng kháng cự bị nàng hút dương tinh.


Nhưng sao đoán được Lam Dao sẽ cưỡi trên người Tử Dương, dùng nhục huyệt kẹp hắn bắn.


Chuyện này làm Tử Dương vừa tức giận lại tổn thương tự tôn...


Hắn tức giận đến mức muốn móc dương tinh trong tiểu huyệt của nàng ra, một tay Lam Dao che tiểu huyệt, một tay đẩy tay hắn ra.


- Chàng đừng dùng lực móc tiểu huyệt như vậy... A! Đau! Chàng làm ta đau rồi...


Lúc trước Tử Dương bắn tinh xong sẽ khôi phục lại bình thường, vậy mà lúc này vẫn không chịu thương hương tiếc ngọc như trước.


Lam Dao không biết hắn bị sao vậy, nàng cảm thấy hắn sắp cho cả bàn tay vào bên trong. Đang lúc lo lắng mình có thể chống đỡ nổi bàn tay của Tử Dương hay không, cuối cùng Tử Dương cũng dừng tay.


Lam Dao buông lỏng ra, vừa định tức giận lại thấy Tử Dương đau đớn nhìn mình.


- Nàng muốn ta bắn vào tiểu huyệt của nàng là vì lấy dương tinh luyện công sao?


Lam Dao rùng mình:


- Chàng, sao chàng biết?


Trong mắt Tử Dương là thất vọng, lại hỏi:

Trong mắt Tử Dương là thất vọng, lại hỏi:


- Vậy nàng nói yêu ta, là thật hay giả?


Lam Dao không trả lời.


Nàng không biết mình thật sự yêu hắn hay chỉ thích làm tình với hắn.


Tử Dương cho rằng nàng không trả lời là đáp án phủ định.


Mặt hắn không chút thay đổi mặc xong y phục, đi tới cửa, quay lưng nói với nàng:


- Nàng đi đi. Phật Môn thanh tịnh, nếu bị các sư huynh khác phát hiện ra nàng ở trong này, bọn họ sẽ không bỏ qua cho người trong Ma Giáo.


- Vậy còn chàng, chàng có cứu ta hay không?


Dừng một lát, Tử Dương mới trả lời:


- Ta cho rằng đây chỉ là tình kiếp.


- Tử Dương, ta...


Tử Dương giơ tay lên, ý bảo nàng đừng nói nữa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận