Yêu Người Cô Đơn


"Chị chỉ đi mua vài món đồ thôi mà, đâu phải là chuyện quan trọng gì, Vũ Khởi, em đi có một mình, hay là đi chung với bọn chị luôn nhé?"

"Không cần đâu, em mua xong rồi, em còn bận chút việc phải làm bây giờ."

Tim đập quá nhanh giống như chỉ cần thêm một giây nữa thì nó sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực. Cố Hàn Yên đứng ở vị trí quá chói sáng, Tô Vũ Khởi không thể chống lại được, vì thế cô lựa chọn trốn chạy, lựa chọn nói dối người ta.

"Thế à." Cố Hàn Yên thất vọng liếc nhìn cái xe hầu như vẫn còn trống không của Tô Vũ Khởi, không cam lòng hỏi, "Nếu vậy, cuối tuần em có rảnh rỗi không, đi dạo phố với chị nhé?

"Em…….."

"Cuối tuần em có khách sao?"

"Không, chắc là không có." Tô Vũ Khởi thấy vẻ mặt thất vọng của Cố Hàn Yên, không đành lòng bèn lập tức sửa lại lời nói: "Nếu chị muốn đi ra ngoài giải khuây thì gọi điện cho em, em sẽ đi cùng chị."

"Thật không? Em không gạt chị chứ?" Cố Hàn Yên rất cao hứng, "Vậy chúng ta chắc chắn rồi đấy nhé, chị hẹn em trước rồi, em không được đồng ý với ai khác nữa đó. Tối thứ sáu chị sẽ điện thoại cho em."

"Ừ, em biết rồi."

"Chị biết em tốt nhất mà." Cố Hàn Yên vui sướиɠ ôm cô một cái. "Cứ quyết định vậy đi, cuối tuần gặp lại. Không phải em còn việc gấp sao, đi nhanh đi, đi đường cẩn thận nhé."

"Ừ, tạm biệt."

"Tạm biệt."

Tô Vũ Khởi đẩy xe vòng qua quầy thanh toán, sau khi đứng vào đội ngũ xếp hàng tính tiền dài dằng dặc mới dám quay đầu lại nhìn.

Cố Hàn Yên đã không còn đứng ở nơi đó.

Vậy cũng tốt. Tô Vũ Khởi thở phào nhẹ nhõm, dây thần kinh căng như dây đàn cuối cùng cũng được giải phóng. Có điều… Áp tay vào gương mặt vẫn còn đỏ rần của mình, Tô Vũ Khởi cuối cùng cũng có thể xác định, tình cảm mình dành cho Cố Hàn Yên đã vượt khỏi phạm trù tình bạn.

Có lẽ, mình đã yêu chị ấy.


Vì sao lại như thế nhỉ? Rõ ràng mới biết nhau không bao lâu, cũng không biết gì nhiều về chị ấy, vậy cớ làm sao vẫn thấy người ta đặc biệt đến vậy?

Tâm tình vốn còn chút vui tươi phút chốc lại trở nên rối bời, không phải chị ấy có bạn trai rồi sao? Cho dù hiện tại đang cãi nhau thì ngày sau cũng sẽ mặn nồng lại? Hoặc giả như người ta hoàn toàn có thể tìm một người đàn ông khác để bắt đầu lại từ đầu. Nói cách khác, cô ấy không phải là một người con gái sẽ đi yêu một người con gái khác.

"Này, cô bé ơi, phía trước cháu không còn ai."

Sau lưng có một bác gái tốt bụng nhắc nhở, Tô Vũ Khởi mới hồi thần lại, vội vàng đem đồ đã mua để trêи bàn tính tiền rồi rời đi.

Trải qua chuyện đau lòng năm xưa, đối với chuyện tình cảm Tô Vũ Khởi vẫn luôn tránh né lo sợ. Cô sợ một khi đã dùng hết trái tim để yêu một người, điều nhận lại chỉ là những tổn thương. Vì vậy, lúc nào cô cũng thận trọng và tự dựng lên một vòng tròn khoảng cách với người ngoài, nhưng lần này, cô đã động tâm với người ở ngoài vòng tròn ấy, đây không phải là chơi dao có ngày đứt tay sao?

"Tô Vũ Khởi ơi là Tô Vũ Khởi, mày đúng là điên rồi." Cô ảo não tự đánh vào đầu mình mấy cái, vừa đánh vừa lầu bầu, "Không phải, nhất định không phải, sao mình có thể yêu chị ấy cơ chứ. Chắc chắn là bởi vì mình không biết gì về người ta nên mới có cảm giác bị hấp dẫn. Thường người đối với việc mình không hiểu rõ đều có lòng hiếu kỳ, đợi đến lúc quen thuộc rồi thì sẽ không còn tâm trạng này nữa."

"Tô Vũ Khởi, cậu điên rồi à? Đang lẩm bẩm cái gì đấy?"

Đột nhiên một âm thanh vang dội chả khác gì bom nguyên tử nã vào đầu Tô Vũ Khởi, cắt đi mạch suy nghĩ miên man của cô. Tô Vũ Khởi giật mình hét lên một tiếng rồi quay đầu lại, ngay cả cái túi trong tay cũng thoát khỏi sự khống chế của thần kinh, theo bản năng ném văng ra ngoài.

Lý Hinh kinh ngạc nghiêng đầu qua một bên né tránh cái túi được ném tới bằng mười thành công lực, vội vàng bắt lấy tay Tô Vũ Khởi la lên: "Tô Vũ Khởi, cậu điên thật rồi?"

"Ủa, Lý Hinh à?" Tô Vũ Khởi ngây ngô tròn xoe đôi mắt nhìn người bỗng dưng xuất hiện: "Sao cậu lại ở đây?"

Tính cách nóng nảy của Lý Hinh cứ thế theo một tiếng "ủa" của Tô Vũ Khởi bốc cháy phừng phừng, cô siết chặt nấm đấm, hận không thể tạo ra một cái động trêи đầu Tô Vũ Khởi để chui vào đó hóng mát cho đỡ tức, "Tô Vũ Khởi, theo trí nhớ của tớ, hình như là chúng ta ra ngoài ăn cơm, sau đó cậu nói muốn mua ít đồ, bắt tớ chờ cậu ở ngoài này hay sao ấy nhỉ!?"

"Ờ ha! Tớ quên mất!" Tô Vũ Khởi bỗng nhiên tỉnh ngộ, "Xin lỗi, xin lỗi, tớ gặp bạn học cũ trong đó, mãi nói chuyện nên quên béng…."

"Nói đi một chốc sẽ trở lại, kết quả để cho tớ chờ mòn mỏi. Đã vậy lý do để tớ chờ dài cả cổ là vì mải mê nói chuyện với người khác quên cả thời gian, xong việc rồi còn quên luôn sự tồn tại của tớ…" Lý Hinh nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Tô Vũ Khởi, âm thanh càng ngày càng thấp, "Tô….Vũ….Khởi……."

Ý thức được Lý Hinh càng lúc càng tức giận, Tô Vũ Khởi lập tức bật chế độ cười hì hì, bước đến kéo cánh tay cô vừa xoa vừa nặn: "Đúng, đúng rồi, là tớ không đúng. Tớ xin lỗi, tớ mời tiểu thư ăn cơm được không. Cậu muốn ăn cái gì chúng ta sẽ ăn cái đó, đừng giận mà, giận nhiều sẽ có nếp nhăn. Hinh Hinh, thật sự tớ không cố ý mà, cậu đừng giận, đừng giận nữa mà…"

Âm thanh nhõng nhẽo cố ý kéo dài của Tô Vũ Khởi làm cho cả người Lý Hinh nổi hết gai ốc, cô không chịu được ai làm nũng trước mặt mình, huống hồ là Tô Vũ Khởi, người mà cô sống chung nhiều năm và đã hiểu quá rõ.


"Được rồi, được rồi, kẻ đáng ghét như cậu tránh xa tớ ra một chút! Thực sự là không chịu được cậu mà!" Lý Hinh ghét bỏ hất tay cô ra, "Có lúc tớ thật sự hoài nghi bên trong não cậu không biết có phải thực sự có đạo cụ hóa trang này nọ không! Ngu ngốc chết được!"

"Hehe, có nghĩa cậu không giận nữa phải không?"

"Cậu đừng có cố tình ra vẻ nữa thì tớ sẽ không tức giận, thật là…!"

"Tớ biết cậu tốt nhất mà, là lãnh đạo tốt, là chị em tốt."

"Tô Vũ Khởi, cậu mà còn lải nhải nữa có tin tớ sẽ lập tức đi mua mấy bình coca* cho cậu chết chìm trong đó không?"

*Bình coca tên tiếng Trung là khả nhạc, có nghĩa là vui vẻ. Ý Lý Hinh nếu Tô Vũ Khởi còn ra vẻ vui tươi thì sẽ cho cô ấy chết trong toại nguyện.

"Không nói, không nói nữa.!" Tô Vũ Khởi thức thời im miệng, suy nghĩ một chút lại e dè mở miệng, "À, đồng chí chủ quản, cuối tuần này cho tớ xin nghỉ một ngày được không?"

"Xin nghỉ? Cậu xin nghỉ làm gì?"

"Có một chuyện rất quan trọng cần phải xử lý… Thật sự rất quan trọng luôn đó, làm phiền cậu đổi hai ngày công tác của tớ cho người khác có được không? Nhờ cậu mà…"

"Tô Vũ Khởi, cậu thật sự là được voi đòi tiên!"

—————————————

Thứ bảy, sáng sớm 8 giờ 10 phút, đường dành riêng cho người đi bộ.

So với thời gian ước hẹn Tô Vũ Khởi đến sớm hơn hai mươi phút, bởi vì cô sợ nếu để cảm giác Cố Hàn Yên nhìn mình đi tới ắt hẳn sẽ rất lúng túng, chi bằng tự bản thân chủ động nhìn người ta đi về phía mình, ít ra cũng còn thời gian điều chỉnh tâm trạng.

Lúc kim đồng hồ chỉ 8 giờ 20, Cố Hàn Yên xuất hiện từ lối vào. Chỉ liếc mắt đã thấy được Tô Vũ Khởi đang ngồi ở băng ghế gỗ ven đường,vội vã vẫy tay rồi bước nhanh tới.

Tâm trạng đang ổn định của Tô Vũ Khởi lại bắt đầu rối loạn tùng phèo, cô vô thức đứng lên, giả vờ trấn định chào hỏi: "Này, sao đến sớm thế."


"Không phải em còn đến sớm hơn chị sao? Chị sợ để em chờ nên đến sớm một chút, không nghĩ em còn đến sớm hơn cả chị! Chắc chờ lâu lắm rồi hả?"

"Đâu có, em cũng vừa mới đến thôi."

"Hihi, vậy thì được. Đi thôi, chúng ta đi ăn sáng trước, chị biết ở đây có một nhà bán cháo cực ngon!"

Theo thói quen Cố Hàn Yên tìm lấy tay Tô Vũ Khởi nắm chặt nhưng không nghĩ đến sẽ lập tức bị né ra.

"Vũ Khởi?"

"Ồ, xin lỗi, em theo phản xạ thôi…"

"Hihi, vậy đi nhanh lên."

Cố Hàn Yên tin lời giải thích của Tô Vũ Khởi, lại lần nữa nắm chặt tay cô, mang theo Tô Vũ Khởi đi về phía trước.

Lòng bàn tay dán vào nhau, ngón tay từng ngón đan xen, hành động thân mật như thế làm cho Tô Vũ Khởi như một cái máy theo bước Cố Hàn Yên, không dám manh động gì, e sợ Cố Hàn Yên phát hiện ra điều gì đó.

Mồ hôi không ngừng ứa ra, Tô Vũ Khởi bước từng bước chậm. Thanh âm Cố Hàn Yên không ngừng truyền đến bên tai, có vẻ như đang nói chuyện gì đó rất vui, thỉnh thoảng Tô Vũ Khởi gật gù biểu thị đang nghe nhưng có trời mới biết cô cơ bản Cố Hàn Yên nói cái gì đều không nghe không biết.

Tất cả chú tâm của Tô Vũ Khởi đều đặt vào hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau.

"Vũ Khởi, đi với chị em cảm thấy rất câu nệ hay sao?"

"Không có, sao bỗng nhiên lại hỏi như vậy?"

Cố Hàn Yên lắc đầu: "Chị thuận miệng hỏi thôi, mấy hôm trước thấy em trò chuyện với bạn học, trông dáng vẻ rất vui, nhưng lúc đi với chị thì hầu như toàn chị nói em nghe…"

"Đâu phải, nói thật em thích nghe người khác nói chuyện hơn, chị không cần lo đâu, chị cứ nói đi, em thích nghe."

Cố Hàn Yên không biết miêu tả cảm giác của mình thế nào khi nghe những lời này của Tô Vũ Khởi, chỉ biết là rất vui vẻ. Đây không phải lần đầu cô nghe được lời ca ngợi hoặc là khích lệ, nhưng chỉ có câu này của Tô Vũ Khởi là làm cô có cảm giác dễ chịu nhất, cô ấy rất hiểu cảm thụ của người khác, quen biết Tô Vũ Khởi, mình thật quá hời.

Bữa sáng rất đơn giản nhưng hoàn toàn đầy đủ dinh dưỡng. Quán cháo Cố Hàn Yên giới thiệu quả nhiên không phụ tiếng tăm, gạo nở mềm thơm, mùi vị cũng rất ngon.

"Hàn Yên, cái này cho chị."


Tô Vũ Khởi đưa trứng gà đã bóc vỏ đến đĩa trước mặt Cố Hàn Yên, "Cẩn thận nóng nhé."

"Cám ơn, Vũ Khởi, trong nhà em còn em trai em gái gì không?"

"Không, em là con một. Sao chị lại nói thế?"

"Ừm, những người làm anh làm chị thường rất chu đáo." Cố Hàn Yên hạnh phúc cắn quả trứng đã bóc vỏ một cái, "Em là một người rất biết cách chăm sóc người khác, nên chị nghĩ có lẽ em còn em trai em gái gì đó."

Tô Vũ Khởi cười: "Làm gì có, lúc lên đại học em có một người bạn rất hay chăm sóc em, có điều em luôn cảm thấy để người ta chăm mình thật không tiện nên cũng thường xuyên giúp bạn ấy việc này việc nọ, thời gian dài biến thành thói quen."

"Thế à, ước gì chị cũng có một người bạn thân như em. Bạn học của chị tốt nghiệp xong đều đường ai nấy đi, cũng không còn liên lạc gì nữa."

"Mỗi người đều có lý tưởng của riêng mình, hợp rồi lại tan, tất cả đều phải chia lìa. Đừng buồn nữa, cuối cùng rồi sẽ có cơ hội gặp lại thôi."

"Hihi, được quen biết em, thật tốt!" Cố Hàn Yên để đũa xuống, "Chị ăn xong rồi, để em chờ lâu quá, chúng ta đi thôi."

"Đợi một chút, miệng chị dính gì kìa."

Tô Vũ Khởi cầm khăn giấy lau khóe miệng bị dính lòng đỏ trứng của Cố Hàn Yên, mím môi cười, "Chị thật giống với con của chú họ em, mỗi lần cơm nước xong trêи miệng đều vương lại một ít."

Cố Hàn Yên cười híp mắt, hưởng thụ sự chiếu cố của Tô Vũ Khởi. Liếc mắt nhìn bàn tay được chăm sóc rất tốt của cô, móng không dài nhưng sáng bóng, không nhịn được khen, "Tính tình tốt nên cả bàn tay cũng đẹp thế này." Cố Hàn Yên có cảm giác bản thân như được một cái ấm được đổ đầy nước, vừa nhìn thấy Tô Vũ Khởi, bao nhiêu lời khen ngợi đều không cầm được muốn trào ra ngoài.

Tô Vũ Khởi ngẩn người, thẹn thùng rút tay lại, "Được rồi, lau xong rồi, chúng ta đi thôi."

"Ừ, đi thôi."

Hai người xách túi đẩy cửa rời đi, Cố Hàn Yên vừa mới kéo Tô Vũ Khởi bước xuống hai bậc thang liền nghe tiếng có người sau lưng gọi cô.

"Hàn Yên!"

Cố Hàn Yên nghi hoặc quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Giang Thành mừng rỡ vạn phần chạy lại nắm chặt tay cô, hoàn toàn bỏ quên sự tồn tại của người khác. Tô Vũ Khởi còn bị động tác thô lỗ của hắn đẩy lùi về phía sau.

"Hàn Yên, anh rất nhớ em."

Lòng bàn tay trống không vẫn còn vương chút hơi ấm của Cố Hàn Yên, Tô Vũ Khởi vừa nhìn tay của mình, vừa người đàn ông vừa cướp đi Cố Hàn Yên trong tay mình, im lặng giấu tay ra sau lưng. Không cần Cố Hàn Yên giới thiệu, cô cũng có thể đoán được người này là ai.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận