Yêu Nghiệt Khuynh Thành: Minh Vương Độc Sủng Cưng Chiều Phi


Chương 2: Hồng y lay động theo chiều

gió.



"Chủ

nhân."


Giọng nói

lạnh lùng vang lên, mặc dù giọng điệu lạnh lùng, nhưng tràn đầy tôn kính. Quỳ

trên đất chính là một gã nam tử, mặt mang nửa chiếc mặt nạ màu bạc, nhưng từ

thanh đao đã khắc lên nửa mặt còn lại, không khó nhận ra được là một nam tử tuấn

mỹ.


"Hơi

thở ẩn núp tốt hơn trước kia không ít, cầm, sẽ đột phá thêm một tầng."



Tô Tiểu

Vũ nhíu mày, ném một bình ngọc đến chỗ hắn, bên trong chứa viên thuốc điều chỉnh

hơi thở, có cái này, công lực của Ngân Diện có thể tăng lên một tầng nữa.



"Tạ

ơn chủ nhân!" Giọng nói Ngân Diện có chút bất ổn, người bên ngoài có lẽ

không biết, viên thuốc này có bao nhiêu quý giá, nhưng bọn họ là thủ hạ của chủ

nhân, vì vậy nhận được hết chỗ tốt của nó. Có viên thuốc này, công lực của hắn

mới có thể tiến bộ nhanh chóng. Không thể không nói, chủ nhân đối xử thủ hạ như

bọn họ cực kì tốt, chưa bao giờ xem thường, bởi vậy bọn họ mỗi một người đều

cam tâm tình nguyện vì nàng đánh đổi mạng sống.


"Ngân

Diện, ta nói rồi, không cần tạ ơn, thủ hạ của ta không được là phế vật mà

thôi." Dứt lời, Tô Tiểu Vũ dừng một chút, tiếp tục hỏi:"Có thấy tung

tích mẫu thân không?"




"Tây

Vân truyền đến tin tức, tám năm trước bắt đi phu nhân là một lão giả, nửa năm

trước xuất hiện tại thành Phong Tịch." Ngân Diện nhanh chóng đáp, thấy Tô

Tiểu Vũ tâm tình trong nháy mắt thay đổi, lặng yên không một tiếng động rời đi.



Đôi mắt

Tô Tiểu Vũ rủ xuống, lông mi thật dài che lại hai con mắt, màu đen càng thêm

dày đặc, hình như có thứ tình cảm nồng đậm muốn dâng lên, cánh mũi phập phồng lớn

hơn ngày thường trông nhưcánh ve, hô hấp càng thêm gấp gáp.



Một lát,

nàng nhẹ nhàng nhắm lại đôi mắt, một giọt lệ trong suốt theo khóe mắt rơi xuống,

xuyên qua những cánh hoa thấm vào trong đất, tìm không ra chút dấu vết nào. Mà

khuôn mặt đẹp đẽ kia, cũng bởi vì giọt nước mắt này, hiện nên vẻ bi thương nhàn

nhạt. Nếu để người thấy, chỉ hận không thể lấy thứ tốt nhất trên đời đến để đổi

lại một nụ cười của nàng.



Tám năm rồi,

nàng cho là nàng đã quen ngày tháng không có mẫu thân, nhưng chưa từng nghĩ đến

lần thứ hai nghe được tin tức mẫu thân, nàng còn kích động. Nàng dùng thời gian

năm năm thành lập nên tình báo Vũ Các, hi vọngtìm thấy tung tích mẹ

nàng. Rốt cục, rốt cục đã có tin tức…




Mẫu thân

đang chờ nàng, nàng nhớ rõ ràng. Lúc nàng năm tuổi theo mẫu thân đi tới phủ tướng

quân, hình như vì tránh né người nào, mẫu thân lấy đại tướng quân Tô Thanh Viễn,

nhận lấy thân phận thiếp thất tiến vào Tô phủ. Nhưng nàng biết, mẫu thân cùng

Tô Thanh Viễn không hề có một chút quan hệ, chỉ là Tô Thanh Viễn đơn phương yêu

mến mẫu thân mà thôi. Hắn đối đãi với nàng rất tốt, nhưng cái tốt bên trong có

mấy phần chân thành, trong lòng mọi người đều rõ ràng.



Nhưng tám

năm trước, một lão nhân đột nhiên xuất hiện ở trong sân mẫu thân nàng, không để

ý mẫu thân gào khóc, mang mẫu thân đi. Khi đó nàng vừa vặn từ bên ngoài trở về,

trốn ở ngoài sân, lão nhân kia không phát hiện ra nàng, chính vì vậy nàng mới

có thể bảo toàn cái mạng này.



Nàng vĩnh

viễn nhớ tới lúc mẫu thân nhìn nàng lần cuối có yêu thương, đau khổ, bi thống.

. .



Nàng trơ

mắt nhìn mẫu thân bị mang đi, lại không có cách nào cứu mẫu thân. Khi đó nàng

quá nhỏ bé, yếu đuối như một con kiến. Chỉ sợ lão nhân kia nếu cứ tiếp tục phát

ra khí lực tức giận, có thể ngay lập tức giết chết nàng.


Cảm giác

vô lực khắc sâu vào trong lòng, gần như khiến cho nàng hít thở không thông,

nàng nhớ tới khi đó, nàng căn bản là không có cách nào tiếp nhận hiện thực mẫu

thân rời bỏ nàng đi, ngơ ngơ ngác ngác đi trên đường, cho đến khi gặp được lão

nhân gia, hắn nói gân cốt nàng rất tốt, hỏi nàng có nguyện ý đi theo hắn không.


Tô Tiểu

Vũ nhớ rõ, nàng gật đầu liên tục không chút do dự, nàng muốn mạnh mẽ, trở nên

cường đại, nàng phải cứu mẫu thân của nàng, nàng muốn bảo hộ mẫu thân nàng!.


Thế là,

nàng theo lão nhân rời đi, thời gian ba năm, nàng gần như dùng phương thức tự

ép mình tu luyện võ công lão nhân giao cho, mà nàng cũng xác thực đáp lại câu

nói của lão nhân "Gân cốt rất tốt", chỉ dùng thời gian ba năm, liền đạt

đến cấp bậc mà rất nhiều người dù dùng cả một đời khó có thể mà đạt được.


Mẫu thân,

Vũ nhi rất nhớ người...


Đột

nhiên, trên mặt nhiều hơn một phần tiếp xúc ấm áp, trong nháy mắt lôi suy nghĩ

Tô Tiểu Vũ trở lại, thu hồi bi thương, muốn lui về phía sau, nhưng nhớ tới

chính mình đang tựa vào trên cây, trong lòng kinh hãi, nàng đã thất thần đến mức

có người đứng trước mặt mình mà không cảm giác được sao? Hay là, người này võ

công cao hơn nàng rất nhiều? Vừa nghĩ tới loại khả năng sau, sống lưng trở nên

lạnh lẽo, võ công nàng đến trình độ nào, nàng biết, nhưng hơi thở nam tử này

nàng không thể nhận ra, cảm giác e sợ...


Nếu đánh

không lại, nàng chỉ có thể tùy cơ ứng biến thôi, Tô Tiểu Vũ từ từ mở mắt, đập

vào mi mắt là một màu đỏ xinh đẹp, ngước mắt, lại bị cảnh sắc trước mắt làm dao

động. Nàng cho rằng, nàng đã trưởng thành lên rất nhiều...


Chưa bao

giờ nghĩ tới, một nam tử lại có thể mang diện mạo như thế. Hắn tựa như con cưng

của trời, được trao cho tất cả những thứ hoàn mỹ nhất.


Mặt mày

như thơ, mỗi một câu, đều là tuyệt cú có một không hai, khiến người ta thong thả

dạo chơi trong đó, khó mà tự kiềm chế, càng không cách nào quên được.


Cánh môi

mỏng như vẽ, mỗi một nét, đều là duy mỹ tuyệt luân, khiến người nhìn thấy mà

thán phục, muốn vẽ, nhưng sợ vẽ không ra nửa phần tư thái của hắn.


Khí chất

như yêu, mỗi một lần hô hấp, tất cả đều là mê hoặc vô tận. Tại kia một thân cẩm

bào màu đỏ càng làm nổi bật nên vẻ đẹp, càng trêu chọc người, bên môi nụ cười

nhàn nhạt, dường có thể đầu độc mọi thứ, lại giống như quyến dũ mê hoặc, làm

người ta biết rõ nguy hiểm, nhưng không quản được chính mình đi tới gần hắn...


Hắn rõ

ràng là một nam nhân, nhưng lại để Tô Tiểu Vũ phải xấu hổ ngượng ngùng, trong

lòng thầm hô một tiếng, yêu nghiệt!



Cũng

không sững sờ quá lâu, trong nháy mắt Tô Tiểu Vũ liền phục hồi lại tinh thần,

nhàn nhạt nhìn thẳng nam tử mặc áo đỏ, có đôi mắt màu hổ phách. Thấy hắn mỉm cười

nhìn mình, có chút không hiểu được, trong lòng lại có một loại ý nghĩ, hắn sẽ

không làm thương tổn chính mình!.


Trời mới

biết đáp án nàng mong là sai rồi, lại có loại suy nghĩ này.


Cảm nhận

trên gương mặt cái cảm giác ấm áp còn chưa biến mất, nhíu nhíu mày lại, đưa

tay, đánh vào bàn tay hắn đang vuốt ve trên mặt mình. Nhân thấy được rõ ràng khớp

xương này là một bàn tay lớn, nàng không có thói quen cùng người khác có tiếp

xúc, chứ đừng nói chi là nam nhân, nhưng nàng không biết cảm giác này là thế

nào, nàng chỉ là cảm giác không dễ chịu, nhưng không có bất kỳ sự chán ghét nào.


"A."

Bị đánh, không giận vẫn nở nụ cười, nhưng mà vì nụ cười này, khiến hoa lê ở

Bị đánh, không giận vẫn nở nụ cười, nhưng mà vì nụ cười này, khiến hoa lê ở

trong rừng đều ảm đạm phai mờ đi, loại xinh đẹp này, đã không có cách nào có thể

để biểu đạt được.


Hồng y

nam tử cười nhẹ một tiếng, chậm rãi để tay xuống, chỉ làcặp mắt

kia, chưa từng rời đi khuôn mặt thanh thủy xinh đẹp của Tô Tiểu Vũ. Đến quý phủ

Bạch Thuật uống rượu hắn vốn là không muốn, nhưng không ngăn nổi sự cầu xin của

Bạch Thuật, đến đây, song chỉ có điều hắn hiện tại không hối hận khi đã đến.


Lần đầu

khi gặp gỡ, hắn ở sau núi giả nhìn thấy nàng bị mấy người nữ tử khác làm nhục.

Bộ dáng yếu đuối kia càng làm cho hắn bật cười, trong tiềm thức, cảm thấy đó là

con vật nhỏ đang ngụy trang, mà tất cả chuyện tiếp theo,vừa vặn xác

nhận hắn thật tinh tường.


Chỉ một

cước liền cho tảng đá hóa thành bột phấn, còn không cho bột phấn kia bay ra.

Công lực cỡ này, đúng là kỳ tài, cũng ít có ai ở tuổi này mà đạt được tu vi cao

như thế.


Nữ nhân

tranh đấu đã thấy nhiều, nhưng khi nhìn thấy ba nữ nhân kia rơi xuống nước, lại

muốn cười.


Sau đó, hắn

đi theo nàng tới bên trong rừng hoa lê, nhìn nàng tháo bỏ ngụy trang, lộ ra

khuôn mặt khuynh thế động lòng người, còn có nụ cười lười biếng kia, tâm tư xưa

nay không hề lay động đột nhiên chuyển biến, loại cảm giác này, có phải hay

không gọi rung động?.


Sau đó,

nam tử Ngân Diện kia cùng nàng trò chuyện đều lọt vào tai hắn, trong lòng đối với

vật nhỏ này, lại càng hài lòng. Đối đãi thuộc hạ vô cùng tốt, lời nói của nàng

như bao che khuyết điểm, thật đúng là hợp tâm ý hắn...


Vốn định

lại ẩn giấu để tiếp tục nhìn, nhưng nhìn thấy nước mắt nàng rơi xuống, tâm tính

thiện lương như bị chà đạp nắm chặt, sinh ra đau lòng, không tự chủ được đi ra,

lau khô nước mắt cho nàng, không quan tâm liệu rằng mình có bị xem là kẻ xấu

hay không?



Cả đời

này hắn biết, sợ là lần đầu tiên, làm hành động như kẻ xấu vậy.


Hai người

đối diện một lúc lâu, Tô Tiểu Vũ chỉ cảm thấy ánh mắt của hắn càng ngày càng

nhu hòa. Nàng rất kiên cường, nàng rất bình tĩnh, nhưng khó tránh khỏi bị hắn

nhìn đến trong lòng thêm một ít cảm súc. Đang muốn mở miệng, thì một câu nói của

hắn chích xác làm cho nàng nhận lấy... Kinh hách...


" Vật

nhỏ, làm nữ nhân của ta đi."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận