Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt


Đây cũng không phải là lần đầu tiên cô

bỏ đi mà không nói bất kỳ tiếng nào. Nếu hỏi lí do tại sao cô lại làm

vậy thì vốn là nửa năm trước, Giản Chiến Nam không cho cô uống thuốc

tránh thai nữa, thay vào đó là anh sẽ dùng bao cao su. Nhưng hơn mười

ngày qua, anh đột nhiên không sử dụng nữa.


Anh không nói gì nhưng cô biết ý định

của anh, anh muốn có con. Cô không hiểu vì sao đột nhiên anh lại có ý

tưởng đó. Và việc làm của anh đã khiến cô hoảng sợ, cô không muốn có

con, không nghĩ là phải có con với anh.


Cô biết, một khi Giản Chiến Nam đã quyết định điều gì thì cho dù là ai cũng không có cách nào thay đổi được. Một khi ra quyết định, anh sẽ tìm đủ mọi cách để đạt được mục đích của

mình. Quá lo lắng, cô nhịn không được muốn rời đi, thế nên cô lại một

lần nữa trốn khỏi anh. Thế nhưng Mạc Tiêu Hữu dù có trốn tới bất kỳ nơi

đâu đi chăng nữa thì cũng vẫn nằm trong lòng bàn tay của Giản Chiến Nam. Cô lại nhớ tới cái nhà tù tráng lệ này mà sầu não.


Sau khi trở về, cô luôn trông có vẻ ù

lỳ, mỗi lần Giản Chiến Nam ở bên cạnh, phần lớn đều là hoạt động trên

giường. Giản Chiến Nam dường như không hiểu con người cô hoặc là không

nhận ra cô không đã còn như trước nữa. Cô thật sự muốn thanh thản, muốn ở một mình trong một căn phòng nhỏ. Như thế cô mới có cảm giác an toàn,

sẽ không thấy khó chịu, hoảng sợ, giống như là trở về lại căn nhà cô

ngày trước, nằm căn phòng ngủ nho nhỏ, cái phòng khách đơn sơ, có ba lại có cả mẹ nữa…


Thật ra hai người cũng có rất nhiều chuyện có thể cùng nhau làm như chơi thể thao, tập thể dục, bơi lội, hoặc là không làm gì hết, có điều Giản

Chiến Nam lại dành hầu hết thời gian ở trên giường cùng với cô, đúng lúc cô bị ham muốn tình dục tước đi lí trí thì anh luôn hỏi cô có yêu anh

không. Nếu cô không nói, anh sẽ làm những chuyện thật xấu xa để buộc cô

nói là cô yêu anh. Những lần như vậy rất nhiều mà không hiểu vì sao anh

vẫn cứ thích hỏi.


Cô vẫn chưa nghĩ tới chuyện có con, thật sự không dám nghĩ đến. Chính là Giản Chiến Nam hàng ngày đều rất chăm

chỉ, hơn nữa lại không dùng bao cao su, cô sớm muộn gì cũng sẽ hoài

thai. Nếu thật như thế thì cô cùng Giản Chiến Nam sẽ vĩnh viễn không thể nào rời khỏi nhau, cứ mãi dây dưa. Giá như anh vẫn còn là anh Nam của

cô thì cô nguyện ý vì anh mà sinh con. Thế nhưng anh đã không còn là anh Nam ngày xưa của cô nữa rồi, anh là một con quỷ đội lốt thiên thần.


Giản Chiến Nam một đêm ân ái vô độ khiến cho Mạc Tiêu Hữu toàn thân rã rời. Sáng hôm sau, lúc Giản Chiến Nam rời giường, Mạc Tiêu Hữu vẫn còn đang say sưa ngủ. Nhìn mỹ nhân ngủ say,

anh nhịn không được liền cúi xuống hônleen môi cô, không ngờ cô lại


chống cự, nhíu mày, hai mắt xinh xinh đang nhắm nghiền ảo não mở ra.


Nhìn thấy dáng vẻ Mạc Tiêu Hữu đáng yêu

như vậy, Giản Chiến Nam lại càng muốn đặt cô bên dưới thân mình ham muốn thêm lần nữa. Chỉ là nghĩ đến đêm qua cô chắc chắn rất mệt, hơn nữa

sáng nay anh còn bận chút công việc ở công ty cho nên chỉ nhẹ nhàng hôn

cô rồi quyến luyến rời đi, để lại cho cô ngủ một giấc thật ngon.


Giản Chiến Nam sau khi cạo râu sạch sẽ,

tóc tai được chải lại gọn gàng, mặc áo sơ mi trắng cùng với quần Tây hợp màu, trông rất lịch lãm sang trọng. Dù cho có đứng giữa đám đông đi

chăng nữa thì anh vẫn luôn toả sáng và toát ra quyền lực giống như một

vị vua.


Anh đến công ty khi Mạc Tiêu Hữu vẫn còn đang ngủ. Lúc mười giờ sáng, anh đang chủ trì một cuộc họp thì nhận

được điện thoại của quản gia nói là Mạc Mạc không chịu ăn cơm, hình như

có hơi sốt, lại cự tuyệt để bác sĩ khám cho, cũng kháng cự việc uống

thuốc.


Lương Ba cùng Khâu Trí đang ở trong cuộc họp vô cùng quan trọng đi ra, nhìn thấy dáng vẻ vội vàng của Giản Chiến Nam thì nhịn không được liền hỏi “Anh Chiến, có việc gì ư?”


Giản Chiến Nam nhíu mày, cả gương mặt

đều lộ thần sắc lo lắng, vừa gấp gáp đi vừa nói “Vợ tôi không chịu ăn

cơm, hôm nay hai người không cần đi theo tôi, vụ thu mua tập đoàn Khôi

Hoằng thhay tôi làm cho xong, phải làm gì thì cứ thế mà làm, giải quyết

mọi chuyện nhanh chóng gọn gàng”



“Xin nghe theo lời anh Chiến”


Giản Chiến Nam vội vội vàng vàng về tới

nhà, nhìn thấy Tiêu Hữu đang ngồi trên ghế có vẻ mất tập trung, vẻ mặt

cô đơn, tinh thần quả thật có hơi kém, anh liền tiến tới ôm chầm lấy cô

trong lồng ngực “Sao thế, quản gia nói em không chịu ăn cơm, cảm thấy

khó chịu à?”


“Không phải là khó chịu, chỉ là không

muốn ăn thôi” Tiêu Hữu đẩy anh ra dự định trở về phòng. Giản Chiến Nam

ngay ở phía sau ôm lấy cô. Anh rất cao, tận 1m85. Cô chỉ có 1m67 thôi,

nên anh dễ dàng đặt cằm lên đỉnh đầu cô, giọng nói trầm trầm có vẻ không thoải mái hỏi “Sao thế, có phải tại đêm hôm qua mệt quá không?”


Lời nói của Giản Chiến Nam thật sự có

hiệu quả, khiến cho Tiêu Hữu ngẩng mặt lên nhìn anh đầy khổ sở “Giản

Chiến Nam, có tin là nửa đêm tôi sẽ khâu miệng anh lại cho anh khỏi nói

linh tinh không?”


Giản Chiến Nam không những không buồn

bực mà ngược lại còn cười cười, hai tay nâng mặt Tiêu Hữu, đôi môi gợi

cảm chiếm lấy miệng cô trong một nụ hôn kéo dài. Tiêu Hữu vặn vẹo để

thoát ra, anh lại dùng đôi chân thon dài mà rắn chắc kẹp chặt lấy cô.



Tiêu Hữu không thể không thừa nhận, kỹ

sảo hôn của Giản Chiến Nam quả thật rất cao siêu. Ngay đến bản thân cô,

được anh dạy dỗ sáu năm mà vẫn không thể kháng cự lại nụ hôn cuồng nhiệt đó, luôn trầm mê trong anh, nụ hôn vô cùng chậm rãi nhưng lại khiến cô

không thể phản kháng, chỉ có thể xụi lơ trong lồng ngực anh, mặc anh tùy ý mà hôn.


Một hồi lâu sau anh mới buông ra, đôi

mắt đen chăm chú nhìn cô, ngón cái chà nhẹ lên bờ môi mỏng sưng tấy do

bị anh hôn đến, thì thầm nói nhỏ “Mạc Mạc, em mà khâu miệng anh lại thì

làm sao có được cảm giác thú vị như thế… Chỗ này… cũng sẽ không thể nào

đáp ứng lại được, em nói xem có đúng không nào?” Anh vừa nói xong, bàn

tay liền rời môi chuẩn xác đi xuống bộ ngực mềm mại của cô.


Người này là một kẻ không biết xấu hổ là gì, lại rất lưu manh, mặt Tiêu Hữu đỏ lựng lên, hung hăng đẩy anh ra,

xoay người chạy vội về phòng. Giản Chiến Nam đứng ở đó cười nhạt, anh

thích nhìn thấy cô đỏ mặt vì bị trêu chọc. Cùng anh ân ái rất nhiều lần, đã ở bên cạnh anh tới sáu năm mà vẫn còn có thể đỏ mặt được thì chỉ có

mỗi Mạc Mạc độc nhất vô nhị mà thôi.


Mạc Tiêu Hữu bị Giản Chiến Nam bắt ăn

cơm trưa. Anh uy hiếp cô, nếu cô không ăn anh sẽ bón bằng miệng cho cô.

Anh cũng bắt cô uống thuốc bằng cách như thế. Cô không nghi ngờ gì là

nếu cô mà không ăn cơm thì chắc chắn anh sẽ bón ngay cho cô không do dự.


Thật là một người đáng khinh tởm, Tiêu Hữu rủa thầm trong lòng.


Sau khi đã miễn cưỡng ăn cơm, Tiêu Hữu

không dám đi ngủ trưa. Thế nhưng Giản Chiến Nam chính xác là một con

sói, cô sợ anh sẽ lại cùng nằm với cô trên giường mày mò hoạt động nên

đành phải ngồi trên ghế sô pha xem phim, Giản Chiến Nam lại ngồi một bên ngắm nhìn cô.


Ánh mắt chăm chú đó làm cho Tiêu Hữu

không thể trấn định tâm tư, không biết con người phức tạp thâm trầm này

rốt cục đang nghĩ cái gì ,muốn làm cái gì, có ý định gì với cô. Ánh mắt

cứ thay đổi liên tục, Tiêu Hữa thật phiền lòng. Giản Chiến Nam rốt cục

dựa vào người cô, bàn tay dừng trên bụng, thấp giọng hỏi sát bên tai:

“Mạc Mạc, em có chắc là em không mang thai không?”


Cái điều khiển đang nằm trong tay Tiêu

Hữu ngay lập tức rơi xuống đất, ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt tuấn

tú của Giản Chiến Nam. Vẻ mặt của anh kích động còn của cô cứ nhợt nhạt

dần, thân thể cũng nháy mắt trở nên lạnh lẽo, mất đi hơi ấm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận