Yêu, Không Đơn Giản Như Vậy


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


Nhẹ nhàng hôn lên cơ thể đang run rẩy của Lâm Tĩnh, Sở Minh ngẩng đầu nhìn Lâm Tĩnh, trong mắt tất cả đều là thương tiếc. Nàng ôn nhu xoa cơ thể thân thuộc mềm mại, một dòng nước nóng từ bụng muốn dâng lên. Sở Minh khẽ liếm đôi môi khô khốc của mình, nhìn Lâm Tĩnh đang dưới thân mình mà nở rộ tựa như hoa lan xinh đẹp kia, đầu hướng về phía trước nhẹ nhàng thưởng thức.


“Không muốn...”


Lâm Tĩnh cảm thấy xấu hổ không gì có thể sánh được, quay đầu sang một bên không muốn nhìn gương mặt dương dương đắc ý ghê tởm của Sở Minh. Sở Minh lắc đầu cười cười, dừng lại động tác, ôm cánh tay nhìn Lâm Tĩnh.


Cảm giác khó chịu nóng như lửa ở dưới thân đột nhiên ngừng lại, hơi lạnh nhè nhẹ rót vào. Đợi một hồi mà vẫn không thấy động tĩnh gì, Lâm Tĩnh từ từ mở mắt, khó hiểu nhìn Sở Minh.


“Tớ muốn cậu nhìn rồi tớ mới hôn lên...”


Sở Minh toét miệng cười xấu xa. Nghe xong, trong nháy mắ gương mặt của Lâm Tĩnh bùng nổ, gắt gao cắn môi dưới.


“Vô lại!”


Hiện tại, Lâm Tĩnh thật hối hận muốn chết, tự nhiên nửa đêm đi chở một tên sắc lang về nhà trên con đường nhỏ này. Nói cái gì mà đường nhỏ thì gần hơn, đáng lẽ, nàng nên sớm nhận ra nàng ta chẳng có gì tốt đẹp. Hơn nửa đêm lừa gạt mình đến chỗ hoang vu để làm việc này, thật chỉ có thể là Sở Minh mới có thể nghĩ ra được! Sở Minh, cậu giỏi lắm!


Lâm Tĩnh ngẩng đầu nhìn vẻ mặt vô lại, tự tin sẽ ăn chắc của Sở Minh, thì một cơn lửa giận từ trong lòng liền dâng lên. Nàng quay đầu, chính là không muốn thuận theo!


“Tốt, cậu không nhìn thì tớ sẽ không làm.


Sở Minh nháy mắt mấy cái, thân thể nho nhỏ lui ra phía sau, vẻ mặt ung dung nhìn Lâm Tĩnh. Lâm Tĩnh, cậu xem coi trong hai ta ai sẽ là người không chịu được trước. Hừ hừ, tớ chính là muốn cậu cầu xin tớ nha, chính là muốn cho cậu nổi giận, chính là muốn cho cậu không thể nhịn được nữa, chính là muốn cậu ở dưới thân tớ mà mê loạn! Lần này, tớ nhất định phải cho cậu biết, Lâm Tĩnh, cậu rốt cuộc là lão bà của người nào, xem cậu có còn dám đi gần Mộ Xa như vậy nữa không, bây giờ tớ tính cả nợ mới lẫn nợ cũ một lượt! Hừ hừ, cậu nghĩ rằng Sở Minh tớ thật hào phóng như vậy? Có thể trơ mắt thờ ơ nhìn cậu cùng Mộ Xa đi cùng một chỗ sao? Hắc hắc hắc, tớ đây gọi là quân tử báo thù mười năm không muộn, đã nhẫn nhịn lâu như vậy chính là để chờ đến ngày này a!!!

Sở Minh nháy mắt mấy cái, thân thể nho nhỏ lui ra phía sau, vẻ mặt ung dung nhìn Lâm Tĩnh. Lâm Tĩnh, cậu xem coi trong hai ta ai sẽ là người không chịu được trước. Hừ hừ, tớ chính là muốn cậu cầu xin tớ nha, chính là muốn cho cậu nổi giận, chính là muốn cho cậu không thể nhịn được nữa, chính là muốn cậu ở dưới thân tớ mà mê loạn! Lần này, tớ nhất định phải cho cậu biết, Lâm Tĩnh, cậu rốt cuộc là lão bà của người nào, xem cậu có còn dám đi gần Mộ Xa như vậy nữa không, bây giờ tớ tính cả nợ mới lẫn nợ cũ một lượt! Hừ hừ, cậu nghĩ rằng Sở Minh tớ thật hào phóng như vậy? Có thể trơ mắt thờ ơ nhìn cậu cùng Mộ Xa đi cùng một chỗ sao? Hắc hắc hắc, tớ đây gọi là quân tử báo thù mười năm không muộn, đã nhẫn nhịn lâu như vậy chính là để chờ đến ngày này a!!!


Lâm Tĩnh tức giận, liền giãy giụa muốn ngồi dậy mặc quần áo, thì lại bị Sở Minh đè bả vai lại, dùng sức đè lại thân thể nàng. Thuận tiện đem tay từ trên thân thể trơn bóng chợt xuống, đẩy ra tầng tầng lớp lớp, nhẹ nhàng khiêu khích.


“Ân...”


Lâm Tĩnh bị kích thích hơi ngửa đầu một cái, thân thể như tê liệt mềm nhũn đi xuống. Giờ khắc này, hết thảy kiêu ngạo như hóa thành hư không, nàng khép hờ mắt, hưởng thụ cảm giác như thủy triều dâng lên, đầu óc trống rỗng mà ngửa đầu dùng sức thở dốc.Tay của Sở Minh như linh xà chuyển động ngày càng nhanh, ở trong thân thể mềm mại của Lâm Tĩnh tùy ý dạo chơi, xoay quanh, quyển khúc, di chuyển... Kèm theo tiếng thở dốc của Sở Minh, Lâm Tĩnh cũng đồng dạng ngâm ra tiếng duyên dáng tựa như vui thích. Không khí trong xe phiêu đãng, kích thích tới giác quan của Sở Minh, tay càng thêm ra sức xuyên vào. Rồi đột nhiên cảm thấy thân thể dưới thân run lên, Sở Minh tà ác cười cười, biết nàng đã đến. Rồi ở tình thế ngàn cân treo sợ tóc mà tà ác mà rút tay thối lui khỏi chiến trường.


Vẫn mang vẻ mặt xấu xa đó, hai tay Sở Minh chóng lên tấm nệm, nằm ở trên người Lâm Tĩnh, nhẹ nhàng tăng chuyển động.


“Như thế nào? Còn không chịu nhìn?”


“Cậu vô sỉ!”


“Ân--”


Sở Minh chợt dùng sức, con rắn nhỏ không do dự nữa mà nhanh chóng tiến vào trong. Thân thể Lâm Tĩnh theo động tác của nàng mà kịch liệt phập phồng, ở ngực cũng nhanh mau có mồ hôi chảy ra.


“Cậu thuận theo hay là còn không muốn?”


“Tớ...ân...”


Đôi mắt xinh đẹp của Lâm Tĩnh hòa hợp cũng nước mắt, cũng không chịu nổi Sở Minh cứ tiếp tục gây khó khăn đủ đường nữa, mà khẽ cắn môi, đỏ mặt cúi đầu.

Đôi mắt xinh đẹp của Lâm Tĩnh hòa hợp cũng nước mắt, cũng không chịu nổi Sở Minh cứ tiếp tục gây khó khăn đủ đường nữa, mà khẽ cắn môi, đỏ mặt cúi đầu.


Sở Minh cười hài lòng, dưới ánh nhìn của Lâm Tĩnh mà chăm chỉ làm việc.


Lâm Tĩnh bị kích thích khẽ ngẩng đầu lên, tai tay bị trói thật chặt để trên đỉnh đầu, thân thể vì khó nhịn giãy giụa, theo động tác của Sở Minh mà quơ tới quơ lui. Mồ hôi của cả hai dung hòa cùng một chỗ, không khí trong xe rốt cuộc cũng an tĩnh lại, Sở Minh nằm trên người Lâm Tĩnh thở hổn hển. Sở Minh nghỉ ngơi một lát nhưng vẫn không cởi trói tay Lâm Tĩnh ra, ngồi dậy, từ từ mở cửa xe ra, đứng thẳng người ôm lấy Lâm Tĩnh, cúi đầu ở bên tai nàng nói.


“Chúng ta lại đi cảm thụ cảm giác thiên nhiên nha.”


**************************************


Một thân Mộ Xa một mình ngồi trong quán rượu, tay phải mảnh khảnh cầm lấy ly rượu màu đỏ, thỉnh thoảng nhấp môi uống.


Nàng mới vừa gọi cho Lâm Tĩnh nhưng không liên lạc được, từ trước đến nay Lâm tổng đều đối với công việc thật chú trọng, khi nào khi nàng biết không tiếp điện thoại? Mộ Xa trào phúng cười khẽ, chắc hẳn là đang ở cùng với Sở Minh tiêu diêu tự tại không màng mọi chuyện rồi.


Mộ Xa nhẹ nhàng lắc nhẹ chất lỏng màu đỏ trong tay, trong mắt đều là tơ máu, trên mặt Mộ Xa tái nhợt lộ ra một nụ cười khổ.


Lâm Tĩnh a Lâm Tĩnh, tớ yêu cậu bao nhiêu năm, cuối cùng lại đánh không lại một tên vô lại như thế sao? Sở Minh, cô ta có cái gì tốt lại để cho cậu cam tâm tình nguyện trả giá như thế? Tớ không cam lòng, không cam lòng a!


Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần là thứ mà Mộ Xa nàng muốn có thì không có gì không có được a, duy nhất không thể chính là Lâm Tĩnh.


Lúc đầu, nàng vốn có một gia đình rất vui sướng cùng hạnh phúc a, có ba mẹ thương yêu nàng, vậy mà đột nhiên lại bị một sự cố cướp đi tất cả của nàng. Nàng từng rất oán hận ông Trời bất công với nàng. Rồi từ từ nàng trưởng thành, nàng biết đến cái gọi là thảm họa thiên tai, không thể tránh né, rồi cũng học được cách buông bỏ. Nàng chỉ yên lặng ở trốn trong phòng mà im lặng nhìn những hài tử khác ở trong lòng phụ mẫu làm nũng. Nhưng là, làm thế nào nàng cũng không nghĩ tới...Vào năm thứ hai sau khi cha mẹ mất, ở một cái đêm mưa tầm tã, bởi vì nàng sợ sấm nên không dám ngủ nên trốn ở bên người Lâm Tĩnh, len lén nhìn bộ dáng ngủ khả ái của nàng. Đến nửa đêm, nàng nghe được giọng nói liền biết được Lâm ba đã trở về, nàng liền đi chân trần ôm búp bê vải đi ra, muốn nhìn xem Lâm ba có phải lại uống say khi đi ra ngoài xã giao.


Mọi thứ đều là do trời định cả, trong lúc vô tình Mộ Xa nghe được Lâm ba nói lời say rượu với Lâm mẹ một bí mật kinh thiên đem cả cuộc sống từ nay về sau của nàng đảo loạn. Từ lúc đó, mầm móng báo thù chôn sâu vào lòng trẻ thơ của Mộ Xa.

Mọi thứ đều là do trời định cả, trong lúc vô tình Mộ Xa nghe được Lâm ba nói lời say rượu với Lâm mẹ một bí mật kinh thiên đem cả cuộc sống từ nay về sau của nàng đảo loạn. Từ lúc đó, mầm móng báo thù chôn sâu vào lòng trẻ thơ của Mộ Xa.


Nàng rất hận Lâm ba, rất hận hắn lừa dối chính mình, càng hận hắn tự tay hại chết cha mẹ ruột của mình.


Trở lại hai năm trước, ngày 18 tháng 5, chính là ngày sinh nhật của Lâm ba, ba mẹ chính cố ý từ nước ngoài gấp gáp trở về để tổ chức sinh nhật cho hắn. Thuận tiện qua đón nàng qua nghỉ hè, khi nàng vẫn còn ở nương nhờ nhà Lâm Tĩnh không chịu về nhà mình. Ở trong nước không có xe, ba mẹ liền đi tới bãi đậu xe mở của Lâm ba lấy xe, họ còn vui mừng gọi điện cho nàng nửa giờ sau sẽ đến, còn mua bánh trứng gà mà nàng thích ăn nhất. Nhưng là không ai lại nghĩ tới sẽ phát sinh chuyện ngoài ý muốn kia, Lâm ba ở bên ngoài làm ăn nhiều năm như vậy cũng gây ra rất nhiều kẻ thù. Năm đó tổng tài Vạn Lâm lúc bấy giờ - Vạn Niên đã sớm nhìn hắn mà chướng mắt, bởi vì hắn có công cao hơn chủ, vị trí tổng tài của hắn vì vậy mà không có quyền lực. Nên hắn liền động sát tâm, thu mua thủ hạ, đem xe sửa đổi khiến cho phanh xe hoàn toàn không điều chỉnh được. Chỉ là không nghĩ tới, phải chết thay cho Lâm ba lại là ba mẹ vô tội của Mộ Xa.


Nếu quả thật sự thật chỉ dừng ở mức đó, Mộ Xa vẫn có thể tha thứ cho Lâm ba, dù sao hắn cũng không biết chân tướng, cũng là bị người ta lừa dối.


Nhưng là, sau khi ba mẹ Mộ Xa gặp chuyện không may, Lâm ba cư nhiên không có thay ba mẹ Mộ Xa báo thù mà vẫn cùng Vạn Niên tiến đến một thỏa thuận là Vạn Niên rời khỏi Vạn Lâm mà Lâm ba thành công tiếp nhận Vạn Lâm. Điều kiện chính là ẩn dấu nguyên nhân thật sự mà ba mẹ Mộ Xa mất.


Nếu như không phải do Lâm ba uống say, khóc lóc hướng về Lâm mẹ nói ra thì có lẽ cả đời này nàng vẫn không biết được chân tướng. Mà ba mẹ mình chắc chắn sẽ ôm nỗi hận dưới cửu tuyền!


Từ ngày đó trở đi, Mộ Xa đem bí mật giấu đi thật sâu trong lòng, không cho bất cứ kẻ nào nhìn thấy. Nàng nỗ lực học tập, nỗ lực khiến cho bản thân hoàn thiện, lấy lòng Lâm gia, khiến cho Lâm ba đưa chính mình đi du học. Mặc dù cho Lâm ba đối với mình luôn luôn là cưng chiều nhưng mối hận tận tâm này lại chưa bao giờ quên đi được.


Trước khi xuất ngoại, Mộ Xa giống như trở nên điên rồi, nàng không ăn không uống, mỗi ngày chỉ biết quỳ trước mộ của ba mẹ mà lặng yên rơi lệ. Nàng hận, thật hận Vạn Niên giết chết ba mẹ ruột của mình nhưng mà vẫn có thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Ba mình coi Lâm ba như huynh đệ mà hắn lại thản nhiên ngồi lên chức vụ Tổng tài Vạn Lâm, không màng ba mẹ mình vô tội phải chết oan thay hắn.


Lâm Dịch (Lâm ba), ông có từng nghĩ tới ba mẹ tôi vì sao mà chết hay không? Nếu như không phải gấp gáp trở về để tổ chức sinh nhật cho ông thì bọn họ có phải rơi vào kết quả như vậy không? Ông không cảm thấy có lỗi với tình huynh đệ của ba tôi với ông sao? Nếu không phải do ông, hiện tại tôi cũng sẽ như những hài tử bình thường mà hưởng thụ sự yêu thương cùng cưng chiều của ba mẹ.


Nàng hận Lâm gia, hận Vạn Lâm, càng hận Vạn Niên.


Nhưng mà, mặc kệ như thế nào, đối với Lâm Tĩnh, Mộ Xa cũng không thể nhẫn tâm.


Lâm Tĩnh, là con của kẻ thù.

Lâm Tĩnh, là con của kẻ thù.


Lâm ba già rồi, Vạn Niên cũng đã qua đời rồi, nếu muốn báo thù cũng chỉ có thể trút hết lên người Lâm Tĩnh, nhưng nàng...


Mộ Xa quên không được.


Ở lúc chính mình thấp giọng khóc, chính là Lâm Tĩnh luôn ở bên cạnh mình, mỗi đêm đều yên lặng làm bạn.


Ở lúc chính mình điên cuồng tự ngược, là Lâm Tĩnh không để ý đến nguy hiểm bị cắt cổ tay, mà dùng sức ôm lấy mình.


Nữ nhân như vậy, làm sao nàng có thể hận?


Nữ nhân như vậy, làm sao nàng có thể không thương?


Đáng hận! Mộ Xa chợt đem chén rượu trong tay đập lên bàn, mặc cho vô số mảnh vỡ cắt vào tay mình, cắt vào ngón tay tinh tế. Nàng nhìn máu không ngừng tuôn ra, cư nhiên là cảm thấy một tia trả thù vui vẻ.


Người chế rượu nghe được động tĩnh, kinh ngạc ngẩng đầu liền nhìn thấy tay Mộ Xa chảy máu đầm đìa, kinh hãi, xoay người muốn mở miệng gọi người thì bị hai mắt âm lãnh của Mộ Xa chế trụ lại.


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


12.7.2017


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận