Yêu Giả Tình Thật


Không hoảng hốt lo sợ, không chấn động, cô chỉ vô cùng bình tĩnh mà nhìn thẳng vào hắn qua tấm gương.


Đôi môi Phong Thiên Tuyển càng cong hơn, nhìn thẳng vào cô, ánh mắt

của hắn thâm trầm như biển, trong đó thoáng lướt qua một chút tán

thưởng.


“Sao không hỏi tôi tại sao lại ở chỗ này?” Đây là câu đầu tiên hắn mở miệng nói.


“ Anh muốn đến thì sẽ có cách. Huống chi nơi này là nơi công cộng.”


Con người trời sinh trong người luôn mang theo một loại khí chất,

giống như kẻ trộm lúc nào nhìn cũng có chút lén lút, nhà giàu mới nổi

mãi mãi sẽ không có được cái loại quý tộc cao nhã này. Còn người đàn ông trước mắt đây, không cần nói, cho dù im lặng cũng sẽ tạo thành cảm giác áp lực cho người khác.


Mặc dù cô không dám nhận là đã hiểu rõ vô số người, nhưng ít ra có

thể phân biệt được loại người nào có thể làm bạn bè, loại người nào

không nên trêu chọc.


Rõ ràng, hắn thuộc loại sau cùng.


Phong Thiên Tuyển chỉ nhẹ nhàng cụp mi mắt, kéo chiếc ghế bên cạnh

ngồi xuống, lôi từ trong túi áo ra một điếu thuốc lá, chiếc bật lửa phát ra một tiếng đinh, ánh lửa hiện lên.


Điều khiến người khác ghét nhất chính là các động tác liên tiếp nhưng lại lưu loát thoải mái như vậy, nếu như không phải cô đang trong hoàn

cảnh khó xử, nhất định sẽ vỗ tay tán thưởng hắn.


“ Hạ Liên Triết, công ty bất động sản nhỏ Hạ Thanh.” Hắn phun ra một

hơi khói trắng: “Gia thế không tệ, nhưng Bạch Trọng Lãng hoàn toàn vượt

trội so với anh ta, vì sao cô lại từ chối?”


Cô liếc mắt nhìn hắn, tiếp tục tháo dây chuyền và vòng tay xuống:

“Mặc dù tôi không phải người cao thượng nhưng chưa đến mức tầm thường

dung tục như thế.”


“Có lẽ…” Hắn nở nụ cười: “Cô chẳng qua chỉ đang đợi thứ tốt nhất?”


Động tác của Trạm Lam dừng lại, rốt cục bị hắn chọc giận, mạnh mẽ

xoay người, cắn răng nói: “Thật ra thì anh muốn gì? Nếu như muốn đến để châm chọc tôi, hiện tại xin mời anh ra ngoài. Tuy rằng tôi không hi

vọng anh vì một đêm kia mà đến báo đáp nhưng ít ra xin đừng tới trêu

chọc tôi.”


Hắn lại dựa lưng vào ghế, vẻ mặt mang theo vài phần biếng nhác: “Cha

là Giang Đắc Ích, giáo sư nhân dân, năm năm trước chết vì bệnh tim tái

phát. Mẹ là Lưu Hãn, y tá, chín năm trước chết vì tai nạn xe cộ. Có một

trai một gái, con trai mười lăm tuổi, năm nay ở trong ký túc xá trường

trung học.


Sắc mặt Trạm Lam trở nên tái nhợt, thật lâu sau mới tìm được giọng nói của mình: “Anh tìm người điều tra tôi?”


Phong Thiên Tuyển không hề phủ nhận: “Muốn lấy được một món đồ gì đó, đương nhiên sẽ phải hiểu rõ nó. Kẻo không cẩn thận sẽ chơi hỏng mất,

vậy thì chỉ có tôi là bị tổn thất.”


Lời nói này của hắn có ý nghĩa rất rõ ràng, cô biết rõ không cần phải còn hỏi nữa.


“ Anh đến đây là muốn nói với tôi những điều này?”


Hắn nở nụ cười, lắc đầu, trong giọng nói dường như còn có một chút

tiếc nuối: “Nói chính xác hơn, tôi đến để giúp cô làm rõ ràng một

chuyện: chỉ cần là tôi muốn, tôi có cả nghìn cách để nắm cô trong tay.

Chỉ là tôi không thích phương pháp vòng vèo, lại càng không thích tiêu

hao nhiều tinh lực và thời gian để chơi trò chơi.”


Cuối cùng, hắn nói: “Đây là một cơ hội tốt, cẩn thận suy nghĩ một chút.”


Trạm Lam trừng mắt nhìn gương mặt góc cạnh rõ ràng trước mắt, nắm

chặt hai tay, bởi vì cô sợ giây tiếp theo chính mình sẽ xông lên xé

xuống nụ cười đầy tà khí trên mặt hắn.


“Tôi không phải là người dễ dàng đầu hàng.”


“Vậy thì đúng là khéo, tôi cũng không phải.” Khi hắn nói lời này thì dường như đang cười.


Sau đó hắn nhẹ nhàng tiêu sái đi ra ngoài, khi hắn mở cửa, Trạm Lam nói: “Tôi không phải là con mồi của anh.”


“Em đương nhiên không phải.” Phong Thiên Tuyển nở nụ cười nhạt, mang ý châm chọc: “Đối với tôi, đàn bà chẳng qua chỉ là đồ chơi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận