Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên


CHƯƠNG 24: TRẬN BÓNG RỔ CHIA TAY


Thì ra trên thế giới này quả thực có một chuyện như vậy, chỉ cần một

khoảnh khắc, tình cảm yêu mến một người có thể đạt đến đỉnh điểm.


Vi Vi nói ra câu này, chẳng qua là do tâm trạng lâng lâng khó kiềm

chế nổi nên mới đùa chơi một chút, cũng không ngờ bọn họ lại tin thật,

ai biết được Nhị Hỷ lại nói một câu như thế, khiến cô nghệch ra trong

một lúc.


“Công nhận? Là sao?”


Nhị Hỷ đáp: “Diễn đàn của trường trong một chủ đề nhiều chuyện nóng

hổi nào đó, ghép đôi từng cặp nam nữ nổi tiếng còn độc thân lại, cậu và

Tiêu Nại được công nhận là không đẹp đôi nhất.”


Vi Vi có phần bị đả kích, hậm hực nói: “Chủ đề như thế mà cũng nói được, trường chúng ta đúng là vô duyên.”


Không ai tiếp lời cô, chủ đề này đến đây tạm dừng. Một lúc lâu sau,

Nhị Hỷ và Hiểu Linh đã bắt đầu nói sang chuyện khác, chợt Vi Vi kéo họ

trở về: “Bọn mình không hợp chỗ nào?”


Nhị Hỷ cảm thấy hôm nay Vi Vi hơi kỳ quặc, sao lại cứ đeo bám mãi vấn đề này nhỉ, có điều cô cũng không nghĩ ngợi nhiều, nói thẳng: “Trong

chủ đề đó người ta nói thế này, cái gì mà ngoại hình này, chuyên môn

này, haizzz, để tớ nghĩ xem người ta nói thế nào, nghe có vẻ hay lắm.”


Cô vừa nhớ lại vừa nói: “Hình như là thế này, một người thanh nhã

lạnh nhạt như thủy mặc, một người rực rỡ đậm đà như sơn dầu, một người

là thiên ngoại tiên nhân, một người là hoa phú quý ở nhân gian… Này, vẻ

mặt cậu vậy là sao đó?”


Đang nói một cách rất hứng chí, Nhị Hỷ tức giận.


Vi Vi vẻ mặt không biểu cảm: “Da gà da vịt gì nổi hết rồi đây, còn nữa, tớ chẳng trơn như dầu chút nào.”


Nhị Hỷ: “… Câu đùa của cậu lạnh thật!”


Vi Vi nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy bực bội: “Chuyên môn của bọn tớ có gì mà không hợp, đều làm về công nghệ thông tin, IT song hiệp…”


Nhị Hỷ đùa bỡn cô: “Cậu còn nghĩ ra được biệt danh nào khó nghe hơn

nữa không? Ngành nghề như nhau thì không có cảm giác ngưỡng mộ biết

chưa, còn nữa, công nghệ thông tin chỉ là một trong những sở trường của

Tiêu Nại mà thôi.”


Vi Vi bó tay, ủ rũ một hồi, chợt nghĩ ra một vấn đề quan trọng: “Vậy mọi người nói ai hợp với Tiêu Nại?”


“Không có, đề cử ai cũng có người phản đối.”


Rất tốt! Vi Vi thỏa mãn rồi.


Lúc này không khí trong nhà thi đấu bỗng chốc sôi sục lên hẳn, Vi Vi

lập tức nhìn vào trong sân, biết ngay mà, Tiêu Nại đã thay đồng phục thi đấu màu trắng bước ra rồi.


Phong thái của anh vốn đã tuấn tú, thay đồng phục thể thao càng đẹp

Phong thái của anh vốn đã tuấn tú, thay đồng phục thể thao càng đẹp

trai ngời ngời. Tiện tay đón bóng chuyền đến của đồng đội, nhẹ nhàng

bình thản đập hai phát, khi đồng đội xuất hiện ngăn cản thì bỗng tăng

tốc, mọi người đều nghĩ anh sẽ đột phá, anh lại dừng lại đột ngột, không hề nhắm kỹ đã nhảy vọt lên, quả bóng vẽ ra một đường uyển chuyển trong

không trung, thời gian dường như lắng đọng, Vi Vi ngắm mái tóc đen nhánh tung bay của anh, nín thở.


Xoạt!


Quả bóng rơi thẳng vào rổ.


Trọn ba điểm!


Trên khán đài im bặt dễ có đến mấy giây, sau đó bùng ra một trận hoan hô cuồng nhiệt, Tiêu Nại trong sân lại không hề đoái hoài gì đến sự cổ

vũ cuồng nhiệt ấy, chỉ nói vài câu với đồng hội, bắt đầu những động tác

làm nóng người cơ bản. Ánh mắt của anh lúc này chỉ tập trung vào sân

đấu, còn đối với khán giả trên kia thì như nhìn mà không thấy.


Nhị Hỷ cảm thán: “Đó gọi là thần tượng.”


Ty Ty: “Nghe nói Tiêu Nại bơi còn giỏi hơn chơi bóng rổ nữa, không biết khi thi bơi thì sẽ thế nào nhỉ?”


Vi Vi không nén được, liên tưởng theo câu nói của cô bạn, cuộc thi bơi lội thế nào nhỉ, Đại Thần mặc quần bơi…


Mặt “xoẹt” một tiếng đỏ bừng.


Ty Ty thấy cô đỏ mặt, lạ lùng hỏi: “Vi Vi sao cậu nóng thế.”


Vi Vi liếc xéo cô đầy vẻ chính nghĩa nghiêm khắc: “Cậu bậy bạ quá!”


Ty Ty: “…”


T_T Cô bất hạnh quá.


Mười mấy phút sau, trận đấu chính thức bắt đầu, Tiêu Nại ra sân đầu tiên.


Bóng rổ là môn thể thao rất hay, so với một hai khoảnh khắc tuyệt vời sau một thời gian dài dặc của môn bóng đá, thì bóng rổ dường như lúc

nào cũng khiến người ta thót tim vui sướng.


Trên sân bóng, Tiêu Nại luôn là người nổi bật nhất, điều này không

chỉ do tướng mạo xuất sắc cũng như danh tiếng của anh, mà hơn nữa còn vì màn biểu diễn tuyệt vời khiến người xem không thể dời mắt nổi.


Vi Vi như nhìn thấy Nhất Tiếu Nại Hà trong game.


Thực ra cô không hiểu lắm về bóng rổ, nhưng sự ung dung bình thản khi triển khai những đường chuyền bóng kỳ diệu, những pha tính toán thần

tốc né tránh khỏi những người cản phá, sức mạnh tuyệt vời khi bỗng nhiên đột phá, hoàn toàn khiến cô nghĩ ngay đến đệ nhất cao thủ trong game

Mộng Du Giang Hồ ấy.


Có lúc Tiêu Nại trên sân dường như có thể hình dung bằng từ “thanh

nhã”, vậy nhưng một khi đã bùng nổ, khí thế kinh người sắc nhọn không ai bằng, giữa động và tĩnh, là tốc độ nguyên thủy nhất và là sự lay động

khủng khiếp nhất mà sức mạnh anh mang đến.


Vậy là Vi Vi đã biết rồi.


Thì ra trên thế giới này quả thực có một chuyện như vậy, chỉ cần một

khoảnh khắc, tình cảm yêu mến một người có thể đạt đến đỉnh điểm.


Trận đấu này Vi Vi theo dõi một cách rất căng thẳng, bọn Nhị Hỷ lại

không như thế, hiệp thứ nhất kết thúc rồi, Hiểu Linh mới hứng chí bảo:

“Tiêu Nại chuyển hướng lúc nãy đẹp quá chừng! Tớ nhất định cũng phải bắt Đại Chung tập mới được!”


Ty Ty nói: “Cái đó hình như yêu cầu tố chất cơ thể rất cao mà!”


Hiểu Linh nói: “Không biết, haizzz, Tiêu Nại đúng là văn võ toàn tài!”


Không chỉ là văn võ toàn tài, Vi Vi nhìn về phía bóng dáng cao ráo

đang nghỉ ngơi kia, chợt nghĩ đến đoạn video clip anh làm. Người này

đúng là xuất sắc quá thể, sau này nếu ở bên nhau thật, chắc cô phải cố

gắng hơn nữa mới được.


Sau vài phút nghỉ ngơi ngắn ngủi, trận đấu bước vào hiệp hai sôi nổi hơn nhiều.


Cá nhân Tiêu Nại hôm nay không phải là người cố tình chơi nổi nhất

trong đội, có lúc anh thích chuyền bóng cho đồng đội hơn, nhưng rõ ràng

anh là người khống chế nhịp độ trận đấu, khoa Công nghệ thông tin dưới

sự tổ chức của anh rõ ràng chơi rất thuận lợi. Đợi sau khi hiệp hai kết

thúc, khoa Công nghệ thông tin đã dẫn trước khoa Kiến trúc khoảng hai

mươi điểm rồi.


Hiểu Linh nói: “Tiêu Nại chắc sắp nghỉ rồi, Đại Chung nói hôm nay anh ấy chỉ chơi nhiều nhất là nửa trận.”


Ty Ty quá đỗi thất vọng: “Tại sao vậy?”


Vi Vi cũng nhìn bạn mình.


Hiểu Linh nói: “Ui trời, trận chia tay mà, người chơi dự bị năm cuối

cũng phải ra sân chứ, hơn nữa các cậu quên rồi ư? Sư huynh Tiêu Nại mới

bị tai nạn xe, vận động lâu quá không tốt.”


Vi Vi vừa nghe vừa thất thần, lúc đầu nghe bảo các đàn anh năm tư gặp tai nạn xe, biết là không còn gì trở ngại nữa nên không để ý, ai mà

biết được…


Cuộc đời đúng là kỳ lạ.


Mười phút sau, hiệp ba bắt đầu thi đấu, Tiêu Nại quả không ra sân,

trên khán đài ồ lên những tiếng bàn tán thất vọng. Vi Vi lại không thất

vọng gì lắm, vẫn chuyên tâm xem thi đấu, có điều phần lớn thời gian vẫn

chú ý đến Tiêu Nại đang đứng bên ngoài sân.


Chú ý thấy anh đang nói chuyện với đồng đội, nhìn vào trong sân, hình như đang bàn luận về trận đấu.


Chú ý thấy anh ngửa cổ lên uống nước, mái tóc đen nhánh lấp lánh những điểm sáng chói mắt.


Chú ý thấy anh…






Đặt bình nước xuống, đột ngột bước về phía khán đài mà không một dấu hiệu báo trước!


Vi Vi cứng đờ người ngay trên ghế ngồi.


Sự chú ý của toàn nhà thi đấu dần dần không còn ở sân đấu nữa, mà dường như đều đang theo dõi anh.


Vậy nhưng Tiêu Nại vẫn với vẻ trấn tĩnh bình thản, giống như mọi ánh

mắt kia đều không tồn tại, anh cất những bước đi rất tự nhiên bước lên

bậc tam cấp của khán đài, sau đó đi qua từng dãy từng dãy ghế ngồi,

thẳng tới trước mặt Vi Vi.


Vi Vi ngồi ngay ở gần lối đi, nên anh rất thoải mái đứng ở bên cạnh

cô, một tay vô tình đặt trên lưng ghế cô ngồi, cúi xuống, ánh mắt thiêu

đốt người nhìn cô chăm chú.


“Một chút nữa mọi người phải ra ngoài liên hoan, buổi tối anh chưa chắc lên mạng được.”


Vi Vi gật gật đầu.


“Ngày mai em định làm gì?”


Vi Vi đáp: “Tự học.”


Vẻ mặt của Vi Vi cũng trấn tĩnh khó tả, nhưng nếu lắng nghe kỹ những

lời cô nói thì sẽ nhận ra, nếu đã nói là cô trấn tĩnh, chi bằng nói là…


Tiêu Nại bảo: “Ừ, vậy ngày mai anh đi với em.”


Vi Vi trả lời: “Ồ, mai em sẽ giúp anh giành chỗ.”




Cô đã hoàn toàn rơi vào trạng thái phản xạ có điều kiện…


Tiêu Nại ngước lên nhìn rồi nói với Ty Ty ngồi ngoài cùng: “Bên đó

vẫn còn chỗ trống, có thể nhích vào phía trong một chút được không?”


Ty Ty nhìn sang bên cạnh mình, quả nhiên không biết người ngồi cạnh

đã đi mất tự lúc nào, thế là cô nhanh nhẹn nhích vào trong, Nhị Hỷ, Hiểu Linh cũng theo đó mà ngồi sát lại, Vi Vi đứng dậy ngồi xuống chiếc ghế

vốn là của Hiểu Linh.


“Cám ơn.”


Tiêu Nại lịch sự nói, sau đó anh rất không khách sáo ngồi xuống cạnh

Vi Vi, tầm nhìn tập trung vào sân đấu, bắt đầu theo dõi với vẻ rất bình

thường.


Lấy anh làm trung tâm, trong vòng bán kính mười mét im phăng phắc,

hoàn toàn đối chọi lại với âm thanh tranh cướp kịch liệt trong sân.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận