Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên


CHƯƠNG 21: ANH ĐANG ĐỢI EM


Vi Vi không nhớ rằng ai đã nói một câu thế này – Tiêu Nại đứng ở nơi

đâu, nơi đó lập tức biến thành phong cảnh, không chỉ do tướng mạo bên

ngoài, mà còn do khí chất của chính anh.


Hiểu Linh thấy đúng là cuộc đời luôn tràn ngập những điều đáng kinh ngạc.


Ví như bây giờ, buổi tối trước hôm thi cấp sáu, cô bỗng dưng bị Vi Vi kéo đi mua quần áo.


Được thôi, tuy là do cô nói trước rằng, trước khi thi nên thả lỏng

tinh thần không cần đọc sách, nhưng Vi Vi cũng đừng phản ánh nhanh đến

thế, lập tức hai mắt sáng rực, lôi ngay cô ra những cửa hàng quần áo

quanh trường chứ…


Nhị Hỷ và Ty Ty cũng cảm thấy rất kỳ lạ.


Ăn cơm tối xong về phòng, Hiểu Linh và Vi Vi đều không có ở đó, sách

vở lại vẫn nằm trên bàn, rõ ràng là không phải đi tự học. Nhị Hỷ bỗng

thấy buồn chán, gửi tin nhắn hỏi Hiểu Linh đang ở đâu.


Hiểu Linh nhanh chóng trả lời – đang theo Vi Vi mua quần áo.


Nhị Hỷ bị chấn động dữ dội, hỏi rõ là cửa hàng nào, kéo Ty Ty đến đó

để tham quan. Chạy đến cửa hàng đó, mở cửa ra, vừa đúng lúc nhìn thấy Vi Vi bước ra từ phòng thay quần áo.


Nhị Hỷ và Ty Ty thoắt chốc đờ ra ở cửa.


Chưa từng nhìn thấy một Vi Vi rực rỡ nổi bật đến thế.


Mái tóc dài trước giờ vẫn được buộc lại nay đã xõa tung, dáng tóc uốn nhẹ tự nhiên, thả trên đôi vai trắng ngần. Mặc một bộ váy màu đỏ rượu

chát dài đến đầu gối, cổ chữ V xinh đẹp để lộ hõm cổ nhỏ nhắn. Chất liệu vải của váy rất mỏng, ôm sát lấy thân người lượn theo những đường cong

thân thể, vẽ ra một chiếc eo thon rất bắt mắt. Khẽ cử động một chút là

gấu váy dợn sóng, đôi chân dài dưới lớp váy quyến rũ đến nỗi người ta

không thể rời mắt đi được, chân mang một đôi cao gót pha lê mảnh mai,

khiến đôi bàn chân đáng yêu sinh động hẳn. Cả người toát lên một ánh hào quang sáng rực, dung nhan yêu kiều khó tả, khiến cửa hàng nhỏ xíu này

chợt lung linh hẳn lên.


Trong phòng phút chốc lặng phắc, Hiểu Linh ngẩn ngơ một lúc mới nhìn

thấy Nhị Hỷ và Ty Ty, lập tức nói giọng kiêu hãnh: “Thế nào, tớ giúp Vi

Vi chọn đấy, có mắt thẩm mỹ đó chứ.”


Có mắt thẩm mỹ, đúng là có mắt thẩm mỹ, Nhị Hỷ đang định tán dương

thì thấy Vi Vi đang đứng trước gương soi giở giọng oán trách: “Hiểu

Linh, cậu không thể giúp tớ chọn bộ nào ra dáng con gái nhà lành tí được à?”


Hiểu Linh: “…”


Nhị Hỷ: “…”


Ty Ty: “…”


Nhân viên cửa hàng thầm thổ huyết ing, chiếc váy này có chỗ nào mà

không con gái nhà lành đâu! Dáng người cô quá bốc lửa quá nhiều đường

cong thì liên quan gì đến chiếc váy trong sáng đáng yêu của nhà chúng

tôi chứ!


Sau một lúc im lặng, Hiểu Linh tỏ vẻ bất lực quay người đi tiếp tục

chọn quần áo, Nhị Hỷ bước vào cửa hàng hỏi Vi Vi: “Sao lại nghĩ đến

chuyện mua quần áo vậy?”


Vi Vi: “Vì tớ phát hiện ra quần áo mua năm ngoái lạc hậu quá rồi.”


Nhị Hỷ im bặt, chuyện này chẳng phải tớ đã nói với cậu từ lâu rồi sao, nhưng mấy hôm trước cậu còn mặc rất sung sướng nữa mà?


Ty Ty nói: “Vậy cậu cũng đâu cần hôm nay chui ra ngoài mua đồ đâu, ngày mai thi rồi.”


“Hic…” Vi Vi ú ớ, chuyện gặp mặt Nại Hà cô vẫn chưa muốn nói ra bây

giờ, thế là ậm ừ đáp: “Chuyện đó… tối mai tớ có cuộc hẹn phỏng vấn.”


Cũng không phải lừa dối nhỉ, cuộc gặp mặt ngày mai ấy, là quan trọng cả đời cô mà.


Nhị Hỷ nghe xong rất kinh ngạc: “Cậu muốn làm thêm lúc nghỉ hè à? Cái nơi nào mà biến thái, xếp đặt lịch hẹn vào tối thứ sáu đến thế cơ chứ,

ngày mai thi xong đã là năm giờ mười phút rồi.”


Vi Vi ấp úng.


Cái kẻ “biến thái” ấy… hình như là cô thì phải…


Buổi chiều lúc Nại Hà đề nghị gặp mặt, tâm trạng của Vi Vi… nói thế

nào nhỉ, giống như vừa nãy còn thấy bụng rất đói, bỗng dưng trên trời

rớt xuống một miếng đùi gà vậy.


Giật mình cũng có.


Vui mừng cũng có.

Vui mừng cũng có.


Lúng túng cũng có.


Căng thẳng hồi hộp cũng có nốt.


Thậm chí còn nghĩ ngợi lung tung rằng, Nại Hà hẹn gặp cô thật sự chỉ

vì chuyện video clip đó thôi sao, có khi nào, đây chỉ là viện cớ? Nhưng

hình như suy nghĩ này quá là “tự sướng”, Vi Vi lập tức nhét nó vào góc

sâu cùng trong đầu mình.


Hậu quả của bao nhiêu suy nghĩ đổ dồn lên đầu một lúc như vậy, khiến

cho Vi Vi lúc ấy có phần “đứng hình”, lúc hồi âm cho Nại Hà đã vượt quá

nửa phút, hơn nữa chỉ vẻn vẹn có một chữ “được”.


Nại Hà dường như không hề để tâm đến sự chậm trễ của cô, nhận được

câu trả lời chắc chắn rồi liền trực tiếp gửi đến cho Vi Vi cách thức

liên lạc.


“Di động của huynh, 13xxxxxxxxx.”


Vi Vi nhìn hàng chữ này, tim bỗng nhảy lên cuồng loạn, lại còn kích động hơn mấy phần so với lúc Nại Hà đề nghị gặp mặt nữa.


Số di động của Nại Hà đó.


Cuối cùng, cuối cùng, ngoài đời cũng đã thực sự dính líu đến nhau rồi.


Vi Vi căng thẳng cầm bút lên ghi lại, viết xong mới sực nhớ lẽ ra

mình cũng nên báo lại số di động mới phải, nhưng mà, bây giờ cô chưa có

di động mà = =


Di động của cô năm ngoái bị trộm mất rồi, sau đó Vi Vi nhận thấy

những tháng ngày không có di động thật trong sáng thật thoải mái làm

sao, vậy là không mua nữa. Thực ra học sinh thì có được mấy chuyện cần

đến di động đâu, trong ký túc đều có bạn học, chuyện gì cũng có thể

thông báo cho nhau biết được mà.


Nhưng bây giờ, nếu không cho số di động, thì Nại Hà có nghĩ là cô

không có thành ý không nhỉ, Vi Vi chần chừ một lúc rồi nói: “Di động của muội bị trộm mất rồi, vẫn chưa mua >o


Để thể hiện mình rất có thành ý muốn gặp mặt, Vi Vi chủ động hỏi:

“Chúng ta gặp nhau ở đâu? Muội ở Đại học A, phía ngoài vành Bắc Tứ,

huynh cũng ở thành phố B chứ?”


Tuy chưa từng hỏi tường tận về nhau, nhưng trong lời trò chuyện cũng

có vài gợi mở, Nại Hà chắc chắn cũng đoán ra cô đang ở thành phố B nên

mới hẹn gặp cô chứ.


“Ừ, huynh ở đó.” Nại Hà trả lời dứt khoát, “Huynh đến Đại học A đón, khi nào muội rảnh?”


Vi Vi bị chấn động bởi chữ “đón” của anh, đầu óc choáng váng nghĩ sao đáp đó: “Ngày mai muội thi xong, sau năm giờ rưỡi là rảnh rồi.”


“Sáu giờ huynh đứng ở cổng Đông Đại học A đợi?”


“Năm giỡ rưỡi đi.” Tiết kiệm để đỡ phải đợi thêm nửa tiếng đồng hồ,

nghe như có vẻ Nại Hà rất thân thuộc Đại học A thì phải, trong đầu mơ

màng lướt qua ý nghĩ này, Vi Vi không nghĩ ngợi gì liền gõ dòng chữ năm

giờ rưỡi đi rồi, sau đó đờ ra, cô… cô… cô có phải đang biểu hiện nóng

ruột quá không, khóc.


Càng nghĩ càng thấy xấu hổ, nhanh chóng định sẵn thời gian địa điểm

xong, Vi Vi bỏ lại một câu “Ngày mai đến lúc đó muội sẽ gọi di động cho

huynh, muội có chuyện phải out trước đây” rồi vội vã chạy mất, sau đó

ngồi thẫn thờ trước màn hình vi tính, lúc sau lại bò ra trước tủ quần áo ngẩn ngơ…




“Kiểu con gái nhà lành đây, thử đi xem sao.”


Thấy Vi Vi ngốc nghếch trầm tư gì đó, Hiểu Linh bực tức vứt quần áo

trong tay vào người cô. Thật là… mình thì đờ ra để cho cô phải động não, lại còn dám kén cá chọn canh, hứ!


Vi Vi ủ rũ ôm đống quần áo bước vào phòng thay đồ, lúc sau mặc xong bước ra, Hiểu Linh ngắm nghía rồi thầm gật đầu.


Lần này không phải là váy liền nữa, một chiếc áo trắng tay lỡ ôm sát

eo, phối với chiếc váy ngắn in hoa màu xanh nước hồ nhã nhặn. Là hai thứ kiểu dáng và cách cắt may đều bình thường, nhưng mặc trên người Vi Vi

lại có cảm giác tinh xảo, vả lại màu xanh trắng như sắc trời khoảng

khoát như thế, quả là cũng giấu bớt vài phần xinh đẹp yêu kiều tự nhiên

của Vi Vi.


Tự Vi Vi cũng cảm thấy hài lòng, tuy không quen lắm với chiếc váy

ngắn trên gối vài phân này, nhưng lúc mặc lên thì không vặn vẹo nhăn nhó nữa, rất tự nhiên phóng khoáng ra đứng trước gương.


Ty Ty ngắm nghía Vi Vi trong gương, hỏi vẻ thăm dò: “Vi Vi, có cần

trịnh trọng thế không, chỉ là một cuộc hẹn gặp thôi mà, chẳng phải cậu

vẫn bảo phải dựa vào nội hàm đó sao?”

vẫn bảo phải dựa vào nội hàm đó sao?”


Vi Vi thở dài ing, “Lần đầu tiên gặp mặt, nội hàm chỉ là phù vân,

loại vũ khí nặng như thế, hợp nhất là dùng làm tuyệt chiêu sát thủ.”


Nhị Hỷ: “… Giỏi thật!”


Vừa nói đùa với bạn bè, vừa đánh giá mình từ đầu đến chân trong

gương, Vi Vi luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ, nghĩ một lúc, “Ối, giày!”


Đôi giày trên chân vẫn là đôi săng-đan gót pha lê mảnh trước đó, cũng là đôi mà Hiểu Linh chọn giúp cô.


Hiểu Linh nói: “Đôi này rất đẹp mà, mặc váy ngắn phải mang kiểu này mới đẹp.”


Vi Vi lắc đầu: “Cao quá.”


Người cô vốn đã cao một mét sáu chín rồi, gót của đôi giày này cũng

phải bảy, tám phân, cộng thêm vào thế này thì cô đã lên tới khoảng một

mét bảy lăm mất rồi.


Lỡ như Nại Hà… không cao như thế thì phải làm sao…


>o


Đến lần này thì Vi Vi không làm phiền Hiểu Linh nữa, cô tự chọn một

đôi săng-đan hơi có gót màu trắng để mang vào, nhận được sự đồng tình

của bạn bè rồi, Vi Vi bắt đầu sát phạt giá tiền với nhân viên cửa hàng.


Đằng sau lưng cô, Nhị Hỷ thì thầm: “Cái áo này, bảo thủ quá à…”


Hai hàng cúc áo được cài chặt, không để lộ cái gì.


Hiểu Linh gật đầu: “Rất trong sáng sạch sẽ, rất hợp với Vi Vi, nếu hẹn phỏng vấn thì ra vẻ học sinh một chút cũng tốt.”


Nhị Hỷ không nói gì nữa, trong lòng thầm gào thét, chẳng lẽ chỉ mình

tớ thấy rằng chiếc áo này càng cài nút chặt càng quyến rũ gợi cảm hơn

sao? Thế nào gọi là mỹ cảm đoan trang nào? Chính thế này đây, chính thế

này đây!


Nhị Hỷ thầm khóc than.


Cuối cùng, Vi Vi mua ba thứ này với giá hai trăm tệ, ngày hôm sau mặc luôn để đi thi, vì hẹn lúc năm giờ rưỡi nên thi xong sẽ không có thời

gian về phòng để thay đồ.


Kết quả là…


Khiến một đám người ở phòng thi sững sờ.


Thực ra Vi Vi ăn vận cũng rất bình thường, nhưng mọi ngày cô rất hiếm khi mặc váy. Cũng chẳng phải bài trừ gì nó, chỉ vì giảng đường cách xa

ký túc xá, mặc váy không tiện để đạp xe mà thôi.


Vậy nên hôm nay bất quá chỉ thay đổi trang phục một chút, thế mà đã

làm rơi biết bao cặp mắt. Vi Vi trước giờ được nhìn quen rồi, nhưng hôm

nay cũng cảm thấy có phần ngại ngùng, cũng may giờ thi đã bắt đầu rất

nhanh để cô giải thoát khỏi trạng thái lúng túng này.


Kỳ thi cấp sáu thuận lợi khác thường, giữa đề có một đoạn đọc hiểu

rất giống đoạn văn mà gần đây Vi Vi tình cờ xem được trên một tờ báo

tiếng Anh, điều này giúp Vi Vi tiết kiệm được rất nhiều thời gian, làm

xong toàn bộ lại kiểm tra kỹ một lượt theo thói quen, thế mà vẫn chưa

đến năm giờ mười phút.


Vậy là Vi Vi liền nhìn đáp án chơi trò trắc nghiệm IQ, tâm trạng tĩnh lặng vì thi dần dần bắt đầu không an phận, hành hạ vài phút sau, Vi Vi

quả quyết đứng dậy, nộp bài sớm cho xong.


Bước ra khỏi phòng thi, Vi Vi thở ra một hơi dài thoải mái.


Thời gian mỗi lúc một gần, sắp năm giờ rưỡi rồi, Nại Hà chắc đã trên

đường đến Đại học A rồi nhỉ, bây giờ anh… có căng thẳng như cô không?


Bước trên con đường trong trường rộng lớn thưa vắng, bước chân Vi Vi

lúc lại nhanh hơn, khi thì chậm hẳn, giống như tâm trạng của cô vậy, lúc thì bình thản, lúc lại bất an. Trong tay nắm chặt mảnh giấy khi số điện thoại của Nại Hà, thực tế thì cô đã nhớ rất rõ rồi, nhưng sợ trí nhớ

sai sót lại tìm không ra Nại Hà.


Nơi thi của Vi Vi khá gần với cổng Đông, đi được khoảng mười phút thì cổng Đông đã hiện ra thấp thoáng. Biết rõ rằng Nại Hà chắc vẫn chưa

đến, song Vi Vi vẫn cố đưa mắt tìm kiếm từ xa.


Kỳ thi vẫn chưa kết thúc nên quanh cổng Đông không có nhiều người,

chỉ lác đác vài người ra vào, Vi Vi chưa nhìn thấy dáng ai giống Nại Hà, nhưng lại thấy ngay nhân vật trong truyền thuyết.


Tiêu Nại?


Người đứng dưới gốc liễu bên ngoài cổng ấy là Tiêu Nại ư?


Vi Vi không nhịn được lại liếc thêm lần nữa.


Gốc liễu ngoài cổng Đông rất đẹp, cành lá xanh biếc buông rủ, mềm mại phất phơ, tịch dương xiên xiên, người ấy mặc một chiếc áo sơ mi trắng

đơn giản đứng lặng ở dưới tán cây, xa quá, nên Vi Vi chỉ nhìn rõ mái tóc đen như mun của anh.


Nhưng, đúng là Tiêu Nại rồi.


Sao anh lại xuất hiện ở đây?


Xem ra anh cũng có vẻ đang đợi ai đó? Ai mà có mặt mũi nào bắt Tiêu Nại Đại Thần đợi như thế.


Trong đầu nghĩ như vậy, Vi Vi tự động rẽ sang một bên khác của cổng

trường, cô chẳng có can đảm đứng cùng với Tiêu Nại. Sau đó đi được vài

bước cô mới phát hiện ra phía bên kia ở ngoài cổng Đông đã có một chiếc

xe du lịch to dừng chặn ở đó.


Ối…


Chẳng còn cách nào khác, đành phải tiếp tục tiến về phía Tiêu Nại

đang đứng thôi, nhưng vào đúng lúc này, Tiêu Nại lại như có linh cảm gì

đó bèn đưa mắt nhìn về phía cô.


Bước chân Vi Vi khựng lại, tầm nhìn đúng lúc chạm vào ánh mắt trong sáng của anh.


Vi Vi không nhớ rằng ai đã nói một câu thế này – Tiêu Nại đứng ở nơi

đâu, nơi đó lập tức biến thành phong cảnh, không chỉ do tướng mạo bên

ngoài, mà còn do khí chất của chính anh.


Lúc này đúng là như thế, Tiêu Nại chỉ đứng lặng lẽ ở đó, nhưng không

khí thoáng chốc đã khác hẳn, phảng phất sự ưu nhã xa vời cách biệt với

trần thế.


Trong mơ màng, Vi Vi tưởng như cảnh này mình đã nhìn thấy rồi.


Gốc liễu gió nhẹ phớt qua.


Người con trai phóng khoáng ưu tú như trúc xanh.


Tư thế đợi chờ trầm tĩnh.


Nhìn thấy ở đâu nhỉ? Vi Vi mơ hồ nghĩ ngợi, lúng túng nhìn sang nơi khác, cúi đầu xuống, nhưng luôn cảm thấy…


Không nhịn được lại ngẩng lên.


Thế là, lại lần nữa đối diện với ánh mắt của Tiêu Nại.


Anh vẫn nhìn thẳng vào cô, ánh mắt trong vắt mà chuyên chú, gần như khiến Vi Vi có ảo giác rằng – anh đang đợi cô đến gần.


Nhưng sao lại thế được? Vi Vi không dám tự kiêu như thế.


Nhưng sao anh cứ nhìn cô hoài vậy? Chẳng lẽ Tiêu Đại Thần từng gặp

cô? Biết cô cũng là sinh viên khoa Công nghệ thông tin? Nên mới nhìn cô

thêm nữa?


Ừ, suy nghĩ này khá hợp lý, vậy… có cần đến chào hỏi anh không, dù gì cũng là sư huynh cùng một khoa mà.


Nhưng… có khi nào bị cho là cố tình bắt chuyện không? >o


Bước chân Vi Vi ngập ngừng hẳn, nhưng chầm chậm, chậm rãi, vẫn đến rất gần…


Rốt cuộc không có sức đề kháng với áp lực bị nhìn chăm chú một khoảng thời gian dài như vậy, chuẩn bị sẵn tâm lý bị hỏi lại “Bạn là ai?”, Vi

Vi dừng lại, lấy hết dũng khí chào hỏi: “Tiêu sư huynh, trùng hợp quá!”


Một giây.


Hai giây.


Ba giây.




Không lời đáp lại.


Vi Vi im lặng cúi đầu, trong lòng ngượng ngùng cực độ, nghĩ bụng sao

mình lại yếu thế, cứ bước thẳng qua là được rồi, chào hỏi cái gì cơ chứ, bây giờ bị đóng băng rồi đây này.


Hay là, lặng lẽ chuồn đi?


Vừa nghĩ lung tung như thế, Vi Vi không kiềm được bèn ngẩng đầu lên

nhìn anh, lại nhìn thấy Tiêu Nại khóe môi dần dần cong lên, đôi đồng tử

đen nhánh đang nhìn thẳng vào cô lại như ẩn giấu một nét cười phảng

phất.


Sau đó Vi Vi nghe thấy giọng nói của anh.


“Không trùng hợp.” Giọng nói rõ ràng ngắn gọn lướt qua bên tai cô, “Anh đang đợi em.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận