Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên


CHƯƠNG 12: BẠCH Y HỒNG ẢNH


Cảnh trước mắt là Bạch Y Cầm Sư đang gảy đàn vẫn phất phơ tà áo trắng.


Hồng y nữ tặc múa đao toàn thân vận đồ đỏ đã nhợt nhạt rồi.


Ngu Công một lúc sau mới mò lên lại, yếu ớt nói: “Tớ bị thương rồi.”


Mô-za-a xì một tiếng: “Đàn ông ngã dập mông tí đã kêu là bị thương.”


Ngu Công thẹn quá hóa giận: “Nội thương! Tớ nói là nội thương mà!”


Vi Vi: “>o


Thực ra trước kia Vi Vi đã cảm giác được là ngoài đời thực họ cũng

quen biết nhau từ lời đối thoại của họ rồi, vả lại hình như là sinh viên năm tư thì phải, vì có lần nhìn thấy bọn họ nói đến chuyện thực tập tốt nghiệp. Nhưng Vi Vi trong trò chơi chưa hề tò mò chuyện ngoài đời của

người khác nên cũng chưa hỏi bao giờ, lần này là chỉ thuận miệng thôi.


Hầu Tử Tửu trả lời: “Bọn này ở chung một phòng.”


Biết ngay mà!


Vi Vi vô thức ngước nhìn về phía Nại Hà, vậy thì Đại Thần cũng lại là học sinh như mình ư? Sao lại cảm thấy không thể hiểu nổi nhỉ, Đại Thần

thì phải là…


>_


Không nghĩ ra nổi phải là gì…


Ngu Công nói: “Tam tẩu, Nại Hà thường xuyên đêm không về phòng, muội phải quản lý cho chặt vào.”


Mô-za-a: “Ban ngày hắn cũng không về!”


Vi Vi choáng.


Nại Hà đáp: “Đến khi nào trong phòng không còn mấy đôi vớ nửa tháng chưa giặt của các cậu nữa thì tớ dọn về ở ngay!”


Mô-za-a vội nói ngay: “Hay cậu cứ ở ngoài đi!”


Vi Vi toát mồ hôi, đã nghe đồn từ lâu rằng nam sinh thường tích lũy

lại mười mấy đôi vớ rồi mới giặt luôn thể, không ngờ lại là sự thật, đột nhiên nghĩ đến trước kia bọn Ngu Công nói muốn hack máy người ta, không kìm được nên lên tiếng hoài nghi: “Chẳng lẽ các huynh học khoa Công

nghệ thông tin?”


“Chính xác!”


Trùng hợp ghê = =


Vi Vi nói: “… Muội cũng vậy!”


“……”


“Hóa ra là tiểu sư muội!”


Ngu Công Leo Núi: “Toi rồi, khoa Công nghệ thông tin chín nam một nữ, tiểu sư muội oai hùng như thế, lẽ nào thực tế lại là tiểu sư đệ!”


Vi Vi: “>o


Vi Vi nghe nói vậy thì có vẻ bẽn lẽn: “Oai hùng thật à? Muội nói phần mở đầu…”


Lại khiến Ngu Công chấn động đến mức bị nội thương!


Ngu công đáp: “Không có không có, tốt lắm tốt lắm, hiệu quả đó như sấm dội bên tai ấy.”


Sấm dội bên tai…


Vi Vi cảm giác như chính mình cũng bị nội thương, “sấm dội bên tai”

Vi Vi cảm giác như chính mình cũng bị nội thương, “sấm dội bên tai”

mà dùng thế này, không biết giáo viên dạy ngữ văn trước kia của Ngu Công có khóc không đây.


Hầu Tử Tửu đề xuất ý kiến: “Tốt thì tốt, có điều “phải để lại đàn

ông” câu đó nên sửa một chút, ở đây có tới bốn người đàn ông, ai biết

được muội muốn cướp người nào, người xem sẽ hiểu lầm ngay.”


Nại Hà nói: “Không hiểu lầm đâu, không phải sửa.”


Hầu Tử Tửu: “????”


Nại Hà đáp: “Các cậu không có giá trị để bị cướp.”


Thế là…


PK lại bắt đầu một cách rầm rộ, lần này là ba đánh một.


Vi Vi tuyệt vọng nhìn trời, cô còn chưa kịp bắt đầu màn cướp bóc mà, người bị cướp đã bị xử nội bộ rồi.


Tóm lại, trong tình hình bạn Ngu Công của chúng ta bị thương, sau khi gây ra vô số chuyện cười, đoạn video clip cuối cùng cũng được quay xong sơ bộ hai ngày sau đó.


Những tình tiết sau khi cướp bóc cũng do Vi Vi biên tập, để kéo dài

thời gian hơn, cho nên bao nhiêu tình cảm khóc lóc thở than, thêm mắm

dặm muối kiểu phim truyền hình cũng được đưa vào.


Cụ thể là thế này:


Bạch Y Cầm Sư bị cướp về sơn trại (trong game có bối cảnh ổ của giặc

cướp), nữ tặc ái mộ chàng nho nhã tuấn tú, nên muốn tận dụng mọi biện

pháp để khiến chàng vui lòng, nhưng Bạch Y Cầm Sư không lấy thế làm cảm

động, ngày ngày chẳng nói chẳng rằng, ngồi bên Liên trì sau núi buồn bã

gảy đàn.


Nữ tặc cuối cùng quyết định thả chàng trở về, nhưng lại quyến luyến

không nỡ, lặng lẽ đi theo sau, vừa lúc đó Bạch Y Cầm Sư gặp phải quái

vật, chắc chắn sẽ mất mạng, nữ tặc bèn nhảy ra cứu chàng. Cầm Sư đã cảm

động, chấp nhận nữ tặc, cô nàng vui mừng hỉ hả tổ chức hôn lễ, không ngờ đêm động phòng hoa chúc lại có quan binh (bọn Ngu Công đứng ngoài ổ

cướp gào lên tìm người mới, thế là một đám game thủ mới gia nhập chạy

đến, trở thành diễn viên quần chúng) ập đến tấn công, bọn cướp (bọn NPC

trong ổ cướp, đáng thương là mới chỉ có cấp 20) vì uống quá nhiều, không hề chống cự nổi nên bị tóm gọn. Nữ tặc bản lĩnh cao cường, quan binh

không bắt được nên quay sang tấn công Cầm Sư, nữ tặc che chắn cho Cầm

Sư, nhưng Cầm Sư lại rút kiếm ra từ trong đàn ra, không hề do dự đâm vào sau lưng nữ tặc.


Thì ra, Bạch Y Cầm Sư lại là khâm sai, vì ổ cướp này chiếm dụng nơi

địa hình phức tạp để làm càn nên luôn là mối họa phải nhổ bỏ, cho nên đã đến đây bày ra kế hoạch này.


Đoạn kết đúng là tinh hoa của đoạn phim sến chảy nước này.


Sau khi nữ tặc chết, Bạch Y cầm Sư bỗng nhận ra rằng chàng đã yêu

nàng mất rồi, bèn ôm lấy thi thể của nữ tặc đứng trên đỉnh Lạc Hà nhảy

xuống.


……


Được rồi, Vi Vi thừa nhận, đây đúng là truyện cười mà >o


Vi Vi nghĩ rằng kịch bản này mà đem ra thì ắt sẽ bị mọi người chê

cười, không ngờ tất cả xem xong lại thấy rất hay, có điều nghiên cứu kỹ

hơn thì, nguyên nhân Nại Hà Đại Thần thấy hay là vì – lời thoại của anh

ít.


Bọn Ngu Công lại thấy hay vì – không ngờ lúc sau lại có cơ hội xuất

hiện, mà lại là nhân vật chính diện, vui mừng như điên ing (hậu tố xuất

hiện sau động từ chỉ hiện tại tiếp diễn trong tiếng Anh)!


Vi Vi đành phải im lặng thêm lần nữa, quả nhiên là một đám học Công nghệ thông tin, chẳng có chút tế bào nghệ thuật gì hết…


Nhưng mấy hôm sau, khi Nại Hà đưa cho cô đoạn video đã được làm hậu

kỳ tươm tất, Vi Vi vô cùng hổ thẹn rút câu nói “không có tế bào nghệ

thuật” về lại.


Người không có tế bào nghệ thuật là cô và bọn Ngu Công, tuyệt đối không bao gồm Đại Thần!


Đại Thần Đại Thần, không có gì là không thể!


Hôm nhận được đoạn clip đó thì Vi Vi lại có tiết học buổi tối, lúc về lại phòng để lên mạng thì Nại Hà đã out rồi, để lại cho cô một lời

nhắn:


“Có chuyện phải out trước, video clip đã gửi vào hộp thư của muội rồi!”


Vi Vi vội vàng mở hộp thư ra.


Phần hậu kỳ của đoạn phim này bao gồm cắt sửa, âm nhạc, phụ đề, hiệu

ứng v.v… Vốn là Vi Vi định để mình tự vật vã làm cho rồi, vì mới học năm hai, chắc chắn là rảnh hơn những người năm tư. Nhưng Đại Thần nói để

anh làm, vì sự tín nhiệm vô điều kiện đối với Đại Thần nên Vi Vi đương

nhiên là chẳng có ý kiến gì.


Tải đến hơn mười mấy phút mới xong, Vi Vi nôn nóng mở ra xem, chỉ mới có mấy phút đầu mà đã khiến Vi Vi ngẩn ngơ.


Quá là tinh xảo!


Thực ra cũng đơn giản thôi, chỉ là nền đen chữ đỏ, nhưng không biết

Nại Hà tìm đâu ra chữ thích hợp đến thế, sắc nhọn nhưng cũng rất phóng

khoáng, phân viết ra thành từng nét từng nét, lại có thêm hiệu ứng ánh

sáng, một lớp ánh sáng mờ xuyên qua bề mặt chữ, đơn giản nhưng hoa lệ,

vô cùng ấn tượng.


Vi Vi xem đi xem lại phần đầu mấy lần, sau đó mới kéo xuống xem tiếp phía dưới.


Đại Thần tỏ ra rất tỉ mẫn, biên tập, phụ đề, âm nhạc kèm theo không

chỗ nào thừa, đặc biệt là âm nhạc, khiến Vi Vi rất vui sướng. Không hề

giống với những đoạn nhạc thịnh hành mà các clip tham gia khác vẫn dùng, mà dùng rất nhiều nhạc cụ dân tộc, phần đầu khi có cảnh cướp bóc là

tiếng sáo vui tươi, sau đó là đàn tranh, vô cùng phù hợp với thân phận

Bạch Y Cầm Sư.


Ừ, tiếng nhạc réo rắt như vậy chắc là đàn tranh rồi, Vi Vi không rõ

lắm về nhạc cụ, trước kia khi học cấp hai, tiết học thưởng thức âm nhạc

thường bị chiếm dụng để làm bài tập, nên đây cũng vẫn là lần đầu tiên

chìm đắm trong âm nhạc như hôm nay.


Tất cả không có chỗ nào chê được, Vi Vi thưởng thức đến mê mệt.


Tuy câu chuyện này là bi kịch, nhưng do lúc nào làm cũng với tâm lý

như làm chuyện cười, lại thêm trong lúc quay clip đùa giỡn không ngớt,

nên Vi Vi xem rất vui vẻ, cho đến khoảnh khắc Bạch Y Cầm Sư rút kiếm ra, âm đàn tranh bỗng dồn dập sát khí, thanh kiếm dài đâm thẳng sau lưng nữ tặc rất dứt khoát, cùng lúc đó âm nhạc cũng dừng hẳn.


Trái tim Vi Vi đập loạn nhịp.


Sau đó, Vi Vi vẫn còn chưa kịp định thần lại, đã phát hiện ra kịch tính đoạn cuối đã thay đổi.


Đáng lẽ như kịch bản ban đầu thì Bạch Y Cầm Sư sẽ ôm lấy nữ tặc đứng

trên ngọn Lạc Hà chuẩn bị nhảy xuống, nhưng cảnh tượng lại đổi thành

Bạch Y Cầm Sư và võ tướng Thanh Sam, người dẫn quân lên núi (do bạn Ngu

Công đảm nhận vai diễn), đứng lặng lẽ nhìn trước một ngôi mộ.


Võ tướng Thanh Sam nói: “Ngài có thể không giết nàng.”


Bạch Y Cầm Sư chỉ trầm tư, hồi lâu sau mới cất tiếng: “Nếu để nàng sống mà hận ta, chi bằng để nàng chết.”


Vi Vi ngẩn ngơ.


Trong lòng bỗng ý thức được rằng, bắt đầu từ câu nói này, Bạch Y Cầm

Sư trong đoạn clip này đã không còn là người mà cô miêu tả trong kịch

bản nữa.


Anh đã biến thành một người xa lạ ngăn cách bởi màn sương mù.


Bạch Y Cầm Sư từ đó ẩn cư trong một gian nhà nhỏ dưới chân núi, Vi Vi nhận ra đó là một bối cảnh có trong game, dưới ngọn Lạc Hà không ai ở.

Ngoài gian nhà có mấy bụi trúc xanh, Bạch Y Cầm Sư ngày ngày ngồi trong

rừng trúc cô đơn gảy đàn, hoặc chầm chậm bước lên đỉnh Lạc Hà, đứng trên đó lặng lẽ ngắm mặt trời lặn.


Võ tướng Thanh Sam lại lần nữa xuất hiện.


“Ngài lập được đại công, có thể rũ tay bịt mắt không nghe, tại sao lại phải ẩn cư ở nơi hoang vắng đìu hiu này?”


Bạch Y Cầm Sư không đáp lại, chỉ gảy nhẹ đàn trong tay, thần thú Tiểu Mao bên cạnh chàng vui vẻ nhảy nhót.


Bối cảnh rừng trúc xanh tươi trước mắt bỗng vỡ ra như sóng nước, cảnh tượng lại biến thành hồ Liên Trì sau núi, dường như là hồi ức của Cầm

Sư, mang theo màu sắc mơ hồ không rõ. Bạch Y Cầm Sư tay lướt trên dây

đàn, nữ tặc đứng bên cạnh chàng, âm nhạc trong tích tắc biến mất, tất cả đều tĩnh lặng, thỉnh thoảng một tiếng ve sầu nỉ non, tiếp đó Vi Vi nghe thấy giọng nói của mình.


Phần âm thanh này là do trước đây Nại Hà bảo cô ghi lại, nói có thể

cần dùng đến. Lời thoại là những lời mà nữ tặc nói trước khi thả Cầm Sư

đi, sến không chịu được, Vi Vi vô cùng xấu hổ nên đọc nhanh một lần rồi

vội gửi đi, không ngờ lại dùng đến thật.


Hình như đã qua xử lý nên giọng nói của cô rất mơ hồ và xa xôi, phảng phất đến từ hư không.


“Ông của ta là cường đạo (kẻ cướp), cha của ta là cường đạo, nên ta

ngay từ khi sinh ra cũng là một cường đạo, ngoài cướp bóc ra ta không

biết làm gì, không thể làm gì, và cả những người trong trại này nữa.”


“Chàng căm ghét ta như vậy, thực ra ta chưa hề giết hại người nào, không phải là xấu nhất đúng không, nhưng cũng vẫn là xấu xa.”


“Ta cũng muốn giống như những cô nương khác dưới chân núi kia, nuôi

gà chăn vịt, ban ngày làm việc ban đêm về nhà, sống thật thanh thản và

nhẹ nhàng. Nhưng cũng chỉ là giấc mộng mà thôi, vĩnh viễn chẳng thể thực hiện được.”


“Chàng hãy đi đi, ta thả chàng về.”


Cảnh tượng lại quay lại, võ tướng Thanh Sam phẫn nộ chất vấn: “Ngài

có một tiền đồ tươi sáng, hà cớ gì phải chôn vùi cuộc sống ở nơi hoang

tàn này!”


Sau đó là một giọng nói lãng đãng lúc ẩn lúc hiện: “Đây cũng là giấc mộng của ta!”


Toàn bộ những lời đối thoại trong đoạn cip này đều dùng phụ đề để

hoàn thành, chỉ đoạn cuối cùng là tiếng nói của người thật, xuất hiện

như long trời lở đất, sau đó im bặt, tiếng đàn tranh lại vang lên, não

nề ai oán, rồi dần dần biến mất.


Cảnh cuối cùng là Hồng Y nữ tặc và Bạch Y Cầm Sư đứng bên bờ Liên

trì, Cầm Sư gảy đàn, nữ tặc múa đao, hai người tay áo phất phơ sinh động rạng rỡ, sau đó cảnh tượng dần nhạt nhòa, cuối cùng biến thành đen

trắng.


Kết thúc.


Cảnh trước mắt là Bạch Y Cầm Sư đang gảy đàn vẫn phất phơ tà áo trắng.


Hồng y nữ tặc múa đao toàn thân vận đồ đỏ đã nhợt nhạt rồi.


Vi Vi bỗng thấy lòng rung động, tròng mắt đã ướt tự khi nào.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận