Yêu Cung



Phổ Tùng từng nghe nói một thời gian trước có một tên Thần Xạ Thủ đột nhiên xuất hiện ở dưới chân Phì Thủy Thành, lấy sức một người áp chế hơn trăm cung thủ, hơn nữa từ bên dưới thành bắn chết thành chủ Phì Thủy Thành.


Lúc đó, khi Phổ Tùng nghe được tin tức kia, hắn cho rằng những gia hỏa này muốn trốn tránh trách nhiệm nên đã nói dối. Nhưng hôm nay khi thật sự nhìn thấy Âu Dương và kỹ thuật bắn cung của Âu Dương, hắn cảm thấy, một người ở bên dưới thành áp chế hơn trăm cung thủ không phải là hoàn toàn không có khả năng.


- Ngươi cảm thấy, nếu so với hắn thì thế nào?


Hiện tại Trịnh Công Danh không muốn biết Âu Dương có phải là Thần Xạ Thủ đã xuất hiện ở Phì Thủy Thành hay không. Hắn chỉ muốn biết những Thần Xạ Thủ ở đây có năng lực giết chết tai hoạ này hay không.


- Cái này. . .


Lần đầu tiên Phổ Tùng cảm thấy không tự tin đối với kỹ thuật bắn cung của mình. Nếu như là trước đây, Trịnh Công Danh bảo hắn ra trước trận bắn chết một tướng lĩnh nào đó, hắn nhất định sẽ nói bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng lần này...


- Nguyên soái, người kia chỉ nhân lúc chúng ta đang trong hoàn cảnh xấu phải lui lại, và nhờ có chút vận khí mới tạo ra được chiến tích như vậy. Nếu như là hai quân trực diện đối địch, tiểu đội Thần Xạ số 2 chúng ta có lòng tin sẽ bắn chết hắn ngay tại chỗ!


Phổ Tùng do dự, bởi vì hắn biết bọn họ căn bản không thể so sánh với kỹ thuật bắn cung của Âu Dương. Nhưng Mã Biểu là một gia hỏa luôn ngông cuồng tự đại lại không biết điều này. Không ngờ hắn chen vào nói một câu như vậy. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL


Hắn nói như vậy không chỉ khiến mình nở mặt nở mày, đồng thời cũng muốn làm mất mặt tiểu đội của Phổ Tùng. Ý hắn muốn nói, tiểu đội số 1 không có năng lực đó, nhưng chúng ta lại có thể!


Khi nghe Mã Biểu nói như vậy, đám người của tiểu đội số 1 đều nhìn hắn với vẻ phẫn nộ. Tuy nhiên trong đó không chỉ thuần túy là sự phẫn nộ. Trong sự phẫn nộ còn có cả vui mừng khi người khác gặp họa.


Tên Mã Biểu này không biết sự đáng sợ của Âu Dương. Tiểu đội số hai của hắn tổng cộng chỉ có sáu người. Nếu như hai quân đối chọi, hắn thật sự dẫn theo tiểu đội số hai đi tới. Vậy chưa biết chừng sẽ có kết cục bị tiêu diệt sạch. . .


- Ồ? Ngươi có lòng tin như vậy sao?



Thật ra Trịnh Công Danh cũng biết được sự lợi hại của Âu Dương. Nhưng Mã Biểu đã dám như thế nói, vậy hẳn cũng có mấy phần tự tin. Theo Trịnh Công Danh thấy, cùng là Thần Xạ Thủ, một người đánh không lại, chẳng lẽ sáu người còn đánh không lại một người sao? Bắn chính diện, vậy chẳng lẽ tên Âu Dương kia còn có thể có ba đầu sáu tay sao?


Lúc này, trong soái trướng của quân Đại Vận phía đông nam có ba người đang đứng. Một người là Bì Ba Thống soái tối cao của nơi này. Hai người khác chính là Âu Dương và Lăng Túc. Vào lúc này, Bì Ba đang dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn Âu Dương. Ánh mắt của hắn giống như muốn xuyên thủng qua lớp da của Âu Dương, xem thử có phải bên dưới ẩn dấu một Ultraman hay không.


Qua một lúc rất lâu, khi Lăng Túc và Âu Dương đều cảm giác giống như bị soi tới từng sợi lông, Bì Ba mới mở miệng nói:


- Lăng Túc, đại ca Trung Thiên đã từng nói qua với ta, Ngươi có thiên phú thống soái không tồi. Vậy ngươi nói cho ta biết, vào lúc này chúng ta nên làm gì tiếp theo?


Lăng Túc vốn đang chờ Ba Bì nói chuyện. Chợt nghe Ba Bì nói vậy, Lăng Túc sửng sốt một lát. Hắn không thể tưởng tượng được Bì Ba sẽ hỏi hắn vấn đề như vậy.


- Thế nào? Trong ấn tượng của ta, từ nhỏ ngươi đã là một hài tử rất có chủ kiến.


Bì Ba và Lăng Trung Thiên vốn là bạn cũ, cũng xem như là trưởng bối đã nhìn Lăng Túc lớn lên.


- Nguyên soái, bây giờ quân Tây Kỳ không ngừng nhiễu loạn trận địa bên ta. Tạm thời bọn họ không có cách nào chiếm được Kiến Phong Thành, nhưng Tây Kỳ vẫn đang không ngừng tăng binh. Một khi binh lực của bên địch gấp hai lần bên ta, như vậy quân địch nhất định sẽ bất chấp mọi giá để công thành. Nếu nói như vậy...



Lăng Túc nói tới đây lại nhìn sắc mặt Bì Ba một chút. Lúc này chỉ thấy vẻ mặt Bì Ba đầy tán thưởng nhìn mình.


- Nói tiếp!


Bì Ba quay về Lăng Túc phất tay ra hiệu hắn không cần phải để ý đến mình, cứ nói tiếp là được.


- Nếu như Kiến Phong Thành thất thủ, như vậy Tây Kỳ sẽ có cứ điểm để tấn công. Thắng lợi đạt được ở phía bắc sẽ hoàn toàn bị đánh mất. Quân Tây Kỳ hoàn toàn có thể lấy Kiến Phong Thành làm cứ điểm, đánh lên phía bắc, đánh vào đô thành. Đến lúc đó quyền chủ động đều nằm trong tay của bọn họ.


Lăng Túc tiếp tục phân tích tình thế. Âu Dương đứng bên cạnh nghe cũng gật đầu lia lịa.


Nghe hắn nói như vậy, Âu Dương cũng không phải là một kẻ ngu ngốc. Hắn hiểu ý của Lăng Túc hẳn là muốn đề nghị xuất binh tấn công. Nhưng hắn biết, việc xuất binh không phải chỉ dựa vào câu nói của mấy người là có thể quyết định được. Bây giờ về phương diện binh lực, Tây Kỳ vượt xa Đại Vận. Nếu thủ thành tất nhiên không có vấn đề, nhưng xuất kích nhất định phải cố gắng châm chước một phen.


- Nói một chút về ý tưởng của ngươi đi.


Bì Ba nói xong ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh ra hiệu cho Lăng Túc nói tiếp.



- Nguyên soái, thật ra chiến thuật của ta chỉ có một chữ nhiễu! Lúc này quân Tây Kỳ đang ở trong Đại Vận quốc chúng ta, chúng ta có thể trấn thủ tại Kiến Phong Thành, nhưng quân Tây Kỳ lại chỉ là một trận địa tạm thời. Sau lưng chúng ta dựa vào Đại Vận.


Về mặt nguyên liệu tiếp tế, chúng ta thuận lợi hơn Tây Kỳ gấp mấy lần. So với bị động phòng thủ như vậy, không bằng chủ động xuất kích...


Lăng Túc mới vừa nói tới đây, Bì Ba liền ngắt lời hắn nói:


- Những điều này ta đều đã biết. Nói về chữ nhiễu của ngươi đi!


- Nhiễu!


Lăng Túc gật đầu nói:


- Lúc này phía ta chỉ trấn thủ vững chắc trong Kiến Phong Thành chờ đợi quân địch đến đánh. Mặc dù chúng ta có lợi về thành trì, nhưng quân địch lại được nghỉ ngơi thoải mái mỗi ngày. Như vậy ba ngày một trận đánh nhỏ, năm ngày một trận đánh lớn. Mặc dù bọn họ không làm gì được chúng ta, nhưng tướng sĩ của chúng ta sẽ mệt mỏi.


- Ý tưởng của ta là, mỗi ngày chúng ta không ngừng phái quân ra quấy nhiễu nơi đóng quân của hắn. Không cần phá địch, nhưng phải khiến bọn họ mãi mãi không có một ngày yên tĩnh!


Ý đồ của Lăng Túc đã rất rõ ràng.


- Ý của ngươi là tướng sĩ chúng ta luân phiên tiến hành quấy nhiễu quân địch. Mặc dù tổn thất một nhóm người cũng khiến bọn họ không thể nghỉ ngơi thoải mái đúng không?


Bì Ba nhìn Lăng Túc gật đầu. Thật ra trong lòng hắn đã từng nghĩ tới chiến thuật này. Chỉ có điều chiến thuật này nói thì đơn giản, nhưng khi thực sự bắt tay vào làm lại vô cùng khó khăn.


Đây không phải là trò đùa trẻ con giữa mấy trăm người mấy ngàn người. Đây là một cuộc chiến tranh vừa động sẽ là quy mô lớn tới một trăm ngàn người. Một khi xuất hiện bất kỳ sai lầm nào, Bì Ba hắn đều phải chịu tội. Cho nên hắn phải cân nhắc các mặt mới có thể đưa ra một hành động tốt nhất.


- Được rồi, các ngươi về trước đi. Chuyện này ta sẽ suy nghĩ thêm!



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận