Yêu Cung



Lúc này tất cả mọi người trong thôn Kháo Sơn đã tụ tập trước thôn chờ đợi các đại nhân quang lâm. Đặc biệt là trưởng thôn thôn Kháo Sơn. Khi hắn nhìn thấy Lăng Túc chậm rãi giục ngựa đi về phía hắn, trong lòng hắn có phần khẩn trương và kích động.


Hắn khẩn trương bởi vì cả đời này hắn chưa từng thấy nhiều kỵ sĩ như vậy. Hắn cũng kích động bởi đoàn kỵ sĩ này!


Đoàn kỵ sĩ Đao Nhọn, đoàn kỵ sĩ tinh nhuệ nhất Đại Vận quốc. Trong chiến tranh, bọn họ từng vô số lần giống như đao nhọn chọc vào trái tim của kẻ địch. Cống hiến của bọn họ đối với thắng lợi của Đại Vận quốc căn bản không có từ nào có thể diễn tả được.


Mà lúc này trên ngựa và áo giáp da của Lăng Túc có gắn huân chương đao nhọn. Chỉ có kỵ sĩ đã tham gia chiến tranh, đồng thời lập được chiến công mới có tư cách đeo huân chương đao nhọn này. Lão thôn trưởng nhìn thấy huân chương đao nhọn lập tức ngã quỵ xuống mặt đất bái lạy Lăng Túc.


Lăng Túc không có giả mù sa mưa tiến lên nâng lão nhân này dậy. Bởi vì hắn có tư cách được hưởng cái cúi đầu này. Không giống với những tên quan lại hư vinh, hắn đã liều mạng để có được vinh quang. Mỗi một người trong trung đội của hắn đều xứng đáng với một lạy này.


- Lão nhân gia xin đứng lên!


Lăng Túc chậm rãi từ trên ngựa nhảy xuống. Sau đó hắn mới nâng lão thôn trưởng dậy. Tuy rằng Lăng Túc cảm nhận được sự nhiệt tình trong mắt những thôn dân này, nhưng bọn họ không thể dừng lại đây lâu. Bởi vì bọn họ còn phải tiếp tục truy kích kẻ địch.


- Thật hoành tráng. Bọn họ là ai vậy?


Âu Dương đứng ở phía sau thấp giọng hỏi Lý Vĩ đứng bên cạnh. Khi mới nghe có kỵ binh xuất hiện, hắn còn tưởng là kỵ binh của quân Tây Kỳ đánh tới. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt cuồng nhiệt của những thôn dân đối với những kỵ sĩ này, hắn hiểu rõ, đây không phải là một đoàn đội tầm thường.


- Chớ nói nhảm, đây là đoàn kỵ sĩ Đao Nhọn!


Lý Vĩ nghe thấy Âu Dương nói vậy vội vàng kéo Âu Dương một cái. Tại Đại Vận quốc, cho dù là quan lại cũng không muốn trêu chọc người của đoàn kỵ sĩ Đao Nhọn.


Bởi vì trên người những người này đều có chiến công hiển hách, đều do bọn họ liều mạng lấy được từ trên chiến trường.


- Đoàn kỵ sĩ Đao Nhọn? Vậy có đoàn ma pháp sư Đao Nhọn không?



Âu Dương rất muốn biết, đây chẳng lẽ là thế giới phép thuật sao? Nhưng sau khi hắn nhìn thấy ánh mắt mơ hồ của Lý Vĩ, hắn biết không có khả năng như vậy.


- Chào trưởng thôn. Ta tới nơi này vì muốn tìm hiểu một chuyện!


Lăng Túc nhìn lão thôn trưởng. Hắn không quanh co mà trực tiếp mở miệng dò hỏi:


- Trong thôn các ngươi có vị tiên sinh nào họ Âu không?


Vị tiên sinh nào họ Âu? Không ngờ đội trưởng đoàn kỵ sĩ Đao Nhọn lại dùng tiên sinh để xưng hô. Cách xưng hô này lập tức khiến tất cả thôn dân đều sững sờ. Bọn họ sững sờ Âu Dương cũng sững sờ.


Giờ phút này Âu Dương đã biết nguồn gốc sự bất an trong lòng mình. Chỉ sợ sự bất an của mình đến từ chính những kỵ sĩ này. Nhưng Âu Dương không biết tại sao những kỵ sĩ này vừa tới liền biết được họ của mình?


- Họ Âu?


Trong lúc lão thôn trưởng nói chuyện, tất cả người dân trong thôn Kháo Sơn kể cả Lý Vĩ đều chăm chú nhìn Âu Dương. Không nghi ngờ chút nào, trong sơn thôn chỉ có một mình Âu Dương mang họ này...


Âu Dương nhìn ánh mắt của những người này, trong lòng hắn thầm bất mãn kêu to. Những gia hoả này thật không tử tế. Sao mới đó đã bán mình?



- Hắn?


Lăng Túc nhìn theo ánh mắt của những người này. Khi hắn nhìn thấy tuổi tác của Âu Dương, không nhịn được lắc đầu. Phải biết rằng, trong trí nhớ của hắn toàn Đại Vận quốc cũng không có Thần Xạ Thủ nào còn trẻ như vậy. Dựa vào ghi chép, Thần Xạ Thủ trẻ nhất toàn đại lục hẳn phải ba mươi tuổi mới đạt tới. Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL


Nhưng thiếu niên trước mắt này chỉ có dáng vẻ nhiều nhất là mười bảy, mười tám tuổi. Nếu như phát dục sớm một chút hẳn chỉ mới mười lăm, mười sáu tuổi. Hắn sao có thể là một Thần Xạ Thủ được?


- Âu Dương! Có phải chuyện ngươi bắn chết năm tên thám báo kia đã bị bọn họ biết được?


Hay rồi.. Ban đầu Âu Dương nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Lăng Túc, Âu Dương còn định liều chết không thừa nhận. Nhưng Lý Vĩ này ngu ngốc, lúc này lại đột nhiên mở miệng. Hắn tưởng rằng mình nói rất nhỏ. Nhưng bây giờ cả sơn thôn chỉ có một mình hắn nói chuyện. Cho nên mặc kệ hắn hạ thấp giọng thế nào đều nghe rất rõ...


- Cái gì?


Nghe Lý Vĩ nói vậy, con mắt Lăng Túc bỗng nhiên sáng lên. Nếu như nói vừa nãy hắn còn nghi ngờ, vậy hiện tại hắn đã xác định! Không ngờ thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi này lại nắm giữ năng lực của Thần Xạ Thủ! Đây là khái niệm gì?


- A?



Nhìn thấy Lăng Túc đi về phía mình, Lý Vĩ biết mình đã gây ra rắc rối. Hắn quay đầu về phía Âu Dương cười khổ. Hắn quả thật miệng rộng, rất nhiều bí mật căn bản không có cách nào giấu ở trong lòng. Giống như chuyện ngày hôm nay, hắn giấu nửa ngày cũng sắp phát điên.


- Tiểu tử, ngươi mới vừa nói cái gì?


Dáng vẻ Lăng Túc cũng không đáng sợ. Nhưng khi hắn đứng ở trước mặt Lý Vĩ vẫn hù dọa được Lý Vĩ.


- Không cần để ý tới người khác. Bọn họ là do ta giết!


Âu Dương kéo Lý Vĩ một cái, sau đó đứng ở trước mặt Lăng Túc. Mãi đến tận lúc này hắn cũng không rõ rốt cuộc những kỵ sĩ này muốn làm cái gì. Tuy nhiên từ ánh mắt cổ quái của bọn họ vừa nhìn về phía mình, Âu Dương cảm thấy có lẽ không phải là chuyện xấu.


- Ngươi? Lấy ra!


Lăng Túc quay về phía sau phân phó với đội viên một tiếng. Người đội viên kia liền mang cung tên và túi đựng tên của Lăng Túc tới.


Lăng Túc nhận túi đựng tên. Sau đó hắn rút ra một mũi tên còn dính vết máu nói:


- Của ngươi sao?


- Phải!


Âu Dương biết, lúc này không thừa nhận cũng không được. Nam tử nên dứt khoát một chút cũng tốt.


Hắn vừa dứt lời, Lăng Túc liền giao cung tên và mũi tên vào tay hắn, mở miệng nói:


- Ta sẽ đứng cách ngươi một trăm bước. Trong một trăm bước này, chỉ cần ngươi có thể bắn được một mũi tên tới chỗ ta, ngươi có thể gia nhập đoàn kỵ sĩ Đao Nhọn!


Lăng Túc nói vô cùng nhẹ nhàng. Nhưng khi hắn vừa nói ra, không chỉ có thôn dân ngây người, cho dù là người của đoàn kỵ sĩ Đao Nhọn cũng ngây người! Từ khi thành lập đoàn kỵ sĩ Đao Nhọn tới nay, bọn họ chưa bao giờ thấy có tiền lệ gia nhập đoàn kỵ sĩ Đao Nhọn như vậy. Chẳng lẽ đội trưởng đang nói đùa sao?


Người khác đều cảm thấy được vào đoàn kỵ sĩ Đao Nhọn là vinh quang. Nhưng Âu Dương lại không biết đoàn kỵ sĩ Đao Nhọn này trâu bò tới mức nào.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận