Y Quan Cầm Thú


Tiểu công chúa nghe nói nàng sẽ đi Thánh Tuyết Phong, trong lòng vốn không vui, nhưng khi nghe nói là Đường Liệp đích thân hộ tống nàng đi tiếp, tức khắc liền cao hứng, lại giả vờ phản kháng vài câu, rồi vâng theo quyết định của nhị ca.Phá Không mở ra một bản đồ cũ kỹ, ra hiệu cho Đường Liệp và tiểu công chúa đi vào kế bên. Hắn chỉ bản đồ nói: " Đây là vị trí của chúng ta." Ngón tay hắn dọc theo bản đồ chỉ phía nam, nhẹ gõ nói: " Đây là Thánh Tuyết Phong."Tiểu công chúa từng đi qua Thánh Tuyết Phong một lần, nhẹ giọng nói: " Từ nơi này đi Thánh Tuyết Phong ít nhất phải bảy ngày bảy đêm."Phá Không nói: " Ta sẽ cho người hộ tống các ngươi đến Thải Vân Hồ, từ nơi đó tiến vào Sâm Nhĩ hạp cốc, con đường này mặc dù khúc chiết khó đi, nhưng mà ít ai lui tới, tương đối an toàn được một chút."Đường Liệp gật đầu, ở tình thế trước mắt, lựa chọn con đường như vậy là thực tế nhất.Phá Không trịnh trọng dặn dò: " Có chuyện các ngươi phải nhớ kỹ, bên trong Sâm Nhĩ hạp cốc có một đường hầm thượng cổ, từng là nơi mà thần ma giao chiến, theo lời trưởng lão trong tộc ta, nơi đó bị hoang phế nhiều năm, vẫn bị sự nguyền rủa đáng sợ bao phủ, thật lâu trước kia đã bị Tinh Linh tộc chúng ta liệt vào cấm địa, các ngươi phải tránh né nơi đó."Đường Liệp cười nói: " Yên tâm, chúng ta sẽ không chọc vào phiền toái đó đâu."Hết thảy chuẩn bị sẵn sàng, do Thái Lạp Nô phụ trách đưa Đường Liệp bọn họ rời khỏi hầm ngầm, Lan Chi và hai tiểu hài cũng theo tiểu công chúa cùng đi Thánh Tuyết Phong.Thải Vân Hồ tựa như bảo thạch soi sáng nằm bên trong lòng Mê Thất sâm lâm, diện tích hồ nước cũng không lớn, nhưng rất sâu, cả mặt hồ màu lam đậm như hải dương, im ắng giấu mình dưới tàng cây xanh, không gợn sóng. Bóng mây trên bầu trời lẳng lặng soi bóng trên mặt hồ, bên trên nhìn xuống có cảm giác như tầng mây đang di động trên mặt hồ.Hết thảy chung quanh thật yên tĩnh, làm cho tâm tình kiềm nén bao lâu của mọi người nhờ vậy mà buông lỏng.Đường Liệp vốc nước hồ, tẩy đi bụi bặm trên mặt, nhẹ giọng nói: " Nếu như không có chiến tranh thì thật tốt!"Bồ Ni thở dài nói: " Trên phiến đại lục này căn bản không có địa phương thật sự yên tĩnh, địa phương có người ở sẽ có tranh đấu, có tranh đấu sẽ có đổ máu."Đường Liệp chậm rãi gật đầu, hắn đi vào Cách Lan Đế Á đại lục thời gian đã dài, đối với câu nói của Bồ Ni tràn đầy cảm xúc, nhưng hắn vẫn muốn trốn tránh chinh chiến và máu tanh, hắn không khỏi suy nghĩ, cho dù đến Nạp Đạt Nhĩ bình nguyên trong truyền thuyết, chẳng lẽ có thể có được sự yên tĩnh và an nhàn hay sao? Hắn không thể xác định, hắn không dám nghĩ xa hơn, bởi vì hắn đã cảm giác được hy vọng này sao mà xa vời.Tiểu công chúa từ vẻ mặt phức tạp của Đường Liệp nhìn ra nội tâm không yên tĩnh của Đường Liệp giờ phút này, ôn nhu nói: " Đường Liệp, có phải sau khi ngươi đi tới Nạp Đạt Nhĩ bình nguyên thì sẽ không còn trở lại?"Ánh mắt Đường Liệp rơi xuống mặt hồ, hồ nước thâm thúy như ánh mắt hắn: " Chuyện của ngày mai ta chưa bao giờ nghĩ tới, ta có khả năng chỉ là bước chân ngay trước mắt…"Sâm Nhĩ hạp cốc càng thêm khúc chiết khó đi hơn miêu tả trong bản đồ, con đường sớm hoang phế trải rộng sỏi đá và bụi gai, mỗi bước tiến đều trở nên dị thường gian nan.Bồ Thị, Bồ Ni và Đường Liệp thay nhau mở đường phía trước, thể lực của bọn họ mặc dù cường kiện, nhưng phơi nắng dưới ánh mặt trời chói chang, năng lượng trong cơ thể cũng theo hơi nước tiêu hao thập phần nhanh chóng.Tiểu công chúa lau mồ hôi trên trán nói: " Đường Liệp, tại sao ngươi không gọi con rồng của ngươi ra, để cho nó mang theo chúng ta bay qua."Đường Liệp huy đao chém đứt bụi gai phía trước, xoay người cười nói: " Ta và nhị ca ngươi là anh em kết nghĩa, ngươi lẽ ra phải gọi ta là Đường đại ca."Tiểu công chúa cau chiếc mũi đáng yêu: " Gọi ngươi Đường Liệp mới thân thiết một chút, hơn nữa ngươi vị tất lớn hơn ta."Đường Liệp lạnh nhạt cười nói: " Người sống trên đời, có lẽ phải thêm chút ma luyện mới tốt, có câu nếu nếm được khổ trong khổ mới tính là người trên người." Ánh mắt nhìn thẳng gương mặt kiều diễm của tiểu công chúa, đột nhiên nghĩ tới chữ người trên người còn có một nghĩa đen khác, trong lòng chợt nổi ý nghĩ đen tối: " Nếu là trở thành người nằm trên cô gái nhỏ này thì là một chuyện vui như thế nào."Tiểu công chúa bị ánh mắt nóng rực của Đường Liệp nhìn đến trái tim một trận kinh hoàng, gắt giọng: " Ngươi nhìn ta làm gì?"Đường Liệp bỗng nhiên tỉnh ngộ, trong lòng thầm nhủ xấu hổ, tiểu công chúa dù sao cũng là em gái của huynh đệ kết nghĩa của mình, mình lại sinh ra ý niệm dâm tà này trong đầu, thầm mắng mình vô sỉ, ánh mắt hấp tấp tránh né tiểu công chúa, một đao bổ về phía trước, không nghĩ tới da thịt bàn tay bị bụi gai cắt trúng, kêu thảm một tiếng làm Đồ Long Đao rơi trên mặt đất.Tiểu công chúa phi thường khẩn trương, là người đầu tiên vọt tới bên Đường Liệp, cầm bàn tay của hắn rối rít: " Đường Liệp, ngươi ra sao, có bị thương hay không?" Tình cảm thân thiết biểu hiện hết ra ngoài.Trong lòng Đường Liệp ấm áp lắc nhẹ đầu.Lúc này tiểu công chúa mới ý thức được mình đã thất thố, xoay người nhìn lại, chung quanh Bồ Thị, Lan Chi bọn họ đều mang theo nụ cười không cần nói cũng hiểu ý, gương mặt nàng nóng rần lên, hận không thể tìm một cái lỗ chui vào.Đường Liệp sợ nàng xấu hổ, nói tránh đi: " Chúng ta nghỉ ngơi một chút, bổ sung thêm chút nước, ăn chút lương khô rồi đi." Nhặt lên Đồ Long Đao đi nhanh đến một nham thạch ngồi xuống.Tiểu công chúa do dự một chút nhưng vẫn đi tới, không để ý tới ánh mắt của mọi người, kéo bàn tay Đường Liệp, cẩn thận dùng phi châm nối lại, sau đó lại lấy ra Tinh Linh Chi Lệ.Đường Liệp cười nói: " Không cần, chút rách da đó có là gì đâu? Ngàn vạn lần không nên làm hao phí linh đan diệu dược của ngươi." Hắn giảo hoạt, đã nhìn ra tiểu công chúa đã sinh ra cảm tình vi diệu đối với hắn.Hai Tinh Linh tiểu hài tử vui vẻ truy đuổi nhau trong loạn thạch, Lan Chi lấy túi nước đưa đến trong tay mọi người.Đường Liệp uống vài ngụm, lau miệng nói: " Chỉ sợ chúng ta phải ở trong hạp cốc dừng lại vài ngày."Tiểu công chúa trách oán nói: " Sớm biết con đường này khó đi như thế, còn không bằng tuyển con đường khác."Đường Liệp đang muốn nói chuyện, trong lòng đột nhiên nhảy mạnh lên, trong đầu hắn đột nhiên hiện lên hình ảnh một chi đội ngũ đang tiến lên, đây là một chi Thú nhân đội ngũ ước chừng hai ngàn người, phía trước đội ngũ là sáu đầu quái thú có giáp trụ, chúng nó nhận trách nhiệm mở đường, dùng làn da cứng cỏi và bàn chân thật lớn nghiền nát đá vụn và bụi gai, theo sát sau đó là một ngàn năm trăm Thú nhân bộ binh tiến lên những nơi đã bị nghiền nát, da thịt cứng cỏi cũng không hề sợ hãi những bụi gai cản trở, bọn họ phụ trách tẩy sạch đường đi thêm lần nữa, phía sau ước chừng còn có năm trăm Lang kị binh, chậm rãi tiến lên con đường đã được mở rộng.Đường Liệp nhanh chóng ý thức được, đây là tín hiệu do tiểu bạch long truyền lại cho mình, hắn bỗng nhiên đứng dậy, lớn tiếng nói: " Không hay, có địch nhân đang từ Sâm Nhĩ hạp cốc hướng vị trí chúng ta đi tới."Những người khác cũng không có được cảm giác như Đường Liệp, cả đám nửa tin nửa ngờ nhìn hắn, Đường Liệp nhắm mắt lại dùng tâm linh trao đổi với tiểu bạch long, địch nhân cách bọn họ chỉ còn lộ trình mười dặm, đội ngũ cơ hồ lấp đầy cả hạp cốc, đến mức, bụi gai và loạn thạch hoàn toàn bị bọn họ đạp bằng, có khí thế như muốn nghiền nát bẻ gãy tất cả.Sâm Nhĩ hạp cốc mặc dù nơi nơi sinh sôi bụi gai và loạn thạch, nhưng hạp cốc lại quá mức hẹp hòi, không có địa phương ẩn giấu thích hợp, Đường Liệp lấy ra bản đồ do Phá Không đưa cho hắn, ngón tay hắn nặng nề điểm một cái lên vị trí bên phải: " Xem ra chúng ta chỉ có thể đi đến nơi này để ẩn thân thôi."Tiểu công chúa kinh hãi nói: " Ngươi muốn đi tới thượng cổ toại đạo( đường hầm thượng cổ)?"Đường Liệp gật gật đầu, kể cả hai tiểu hài tử đều toát ra vẻ mặt hoảng sợ, đối với bọn họ mà nói, truyền thuyết đáng sợ của thượng cổ toại đạo đã sớm ghi khắc thâm căn cố đế trong đầu của họ.Đường Liệp kiên quyết nói: " Quân đội của địch nhân sắp nghiền bước qua nơi này, chúng ta đã không còn lựa chọn khác!"Bồ Ni tán thành nói: " Cho dù thượng cổ toại đạo đáng sợ như lời của nhị vương tử, chúng ta cũng có thể tiến vào cửa toại đạo tránh né nhất thời, đợi khi quân địch đi qua, thì sẽ trở lại nơi này."Lan Chi tràn ngập sầu lo nói: " Nhưng tổ tiên của chúng ta đã đưa nơi đó liệt vào cấm địa…"Tiểu công chúa nhẹ giọng nói: " Trước mắt cũng chỉ có thể làm như vậy thôi, chuyện này ngày sau ta sẽ giải thích với phụ vương."Đường Liệp lạnh nhạt cười nói: " Ngươi không nói, ta không nói, lại làm sao rơi vào trong tai phụ vương ngươi?"Tiểu công chúa đối với chuyện sắp xảy ra vô cùng mới mẻ, huống chi có Đường Liệp bên người, trong lòng nàng lại không cảm thấy bất luận có sự sợ hãi gì, thầm nhủ dù xuất hiện ra bất cứ nguy hiểm gì, Đường Liệp đều sẽ bảo vệ cho mình.Dựa theo dấu hiệu trên bản đồ, Đường Liệp dẫn dắt mọi người hướng bên phải hạp cốc đi đến, nghiêng xuống phía trước tiến lên chừng một dặm, trước mắt xuất hiện một mảnh loạn thạch, Bồ Thị và Bồ Ni hai người hợp lực đẩy đi những hòn đá cản đường, lúc vừa tiếp cận đường hầm, thì lại bị một khối đá núi thật lớn ngăn trở cửa vào.Hai người hợp lực muốn đẩy ra cự thạch, nhưng cự thạch thật sự quá nặng, dù đem hết toàn lực vẫn không thể di động mảy may. Đã tới gần trước mắt vậy mà lại gặp phải trở ngại như thế.Đường Liệp đi quanh cự thạch một vòng, khối đá núi này bề rộng lẫn cao hơn năm thước, với sức người rất khó di động được nó. Hắn rút ra Đồ Long Đao, cất cao giọng nói: " Các ngươi đi xa chút, ta bổ nó ra!"Mọi người hấp tấp lui ra xa hơn mười thước, Đường Liệp ngưng tụ lực lượng vào hai tay, hai tay cầm Đồ Long Đao giơ lên khỏi đỉnh đầu, đao diễm màu lam nhanh chóng bốc cháy quanh thân đao, nương theo tiếng gầm lên của hắn, thân thể hắn nhảy lên giữa không trung, Đồ Long Đao từ trên toàn lực chém xuống cự thạch.Đồ Long Đao ẩn chứa năng lượng cường đại thế như chẻ tre giống như phách nhập vào trong cự thạch, sau đó năng lượng từ thân đao nhanh chóng hướng bốn phía phóng ra, khối đá núi thật lớn bị lực lượng cường đại chợt bành trướng tạc đến chia thành bốn năm mảnh, trong sương mù lượn lờ, phía sau cự thạch hiện ra một cửa đá rộng hai thước vuông.Đường Liệp giơ lên Đồ Long Đao, chuẩn bị chém ra, cố gắng muốn bổ cửa đá, lại nghe được tiếng hô của tiểu công chúa: " Chậm đã!"Đường Liệp nao nao, giơ hai tay cao lên đỉnh đầu.Tiểu công chúa vọt tới bên người Đường Liệp, chỉ hướng cửa đá nói: " Bên trên điêu khắc chính là Nguyên Hách Nạp chân thần!"Lúc này Đường Liệp mới lưu ý trên cửa đá quả nhiên có điêu khắc một pho thần tượng, nghĩ đến chính là Nguyên Hách Nạp chân thần theo như lời tiểu công chúa.Vẻ mặt tiểu công chúa và Lan Chi trở nên vô cùng cung kính, hai tay hợp thành chữ thập, tràn ngập sùng kính hướng thần tượng cúi chào. Hai Tinh Linh tiểu hài tử cũng học theo hình dáng bọn họ, cung kính hướng thần tượng thi lễ.Đường Liệp vừa bực mình vừa buồn cười,, ở thời khắc mấu chốt còn xuất hiện chuyện này, phải biết rằng Nguyên Hách Nạp ở trong lòng Tinh Linh nhân, giống như chúa Gie su trong lòng tín đồ, muốn huy đao phá hủy cửa đá là đối với bọn họ vô cùng bất kính.Bồ Ni nằm sấp xuống đất, đưa tai kề sát mặt đất, hắn đã cảm giác được mặt đất hơi chấn động, bước tiến của quân địch đã càng ngày càng gần, hắn lớn tiếng nhắc nhở: " Chủ nhân, quân địch sắp đến rồi!"Đường Liệp tràn ngập lo lắng nhìn tiểu công chúa.Ánh mắt tiểu công chúa rơi trên tự phù quái dị được khắc chung quanh tượng đá, tự phù này ngoại trừ gia tộc dòng chính của Tinh Linh Vương, những người khác cũng không nhận ra, chính là viễn cổ Tinh Linh ngữ. Tiểu công chủ thầm nhủ kì lạ, nhẹ giọng thì thầm: " Gió từ phương xa, thổi lên bụi đất phủ ngàn năm trên người ta! Tạp Tây Á!"Nàng vừa dứt lời, cửa đá chậm rãi di chuyển, hiện ra một động khẩu tối đen, một cỗ gió lạnh âm trầm từ trong động khẩu thổi ra phía ngoài, kể cả Đường Liệp toàn bộ mọi người đều nhịn không được rùng mình một cái.Đường Liệp mặc dù cũng không tin lời Phá Không kể với hắn về truyền thuyết này, nhưng nhìn thấy tình cảnh trước mắt, tâm tình không khỏi nặng nề lên.Lúc này mặt đất bắt đầu rung động, quân đội Cổ Liệt tộc đã cách bọn họ càng ngày càng gần, rất nhanh sẽ đi qua bên người bọn họ.Đường Liệp lớn tiếng nói: " Không còn thời gian nữa." Hắn dẫn đầu lướt qua tiểu công chúa và Lan Chi, đi vào trong đường hầm.Tiểu công chúa do dự một chút cũng đi theo Đường Liệp vào đường hầm, Lan Chi và Bồ Ni mỗi người ôm một tiểu hài tử theo sát tiểu công chúa đi vào, Bồ Thị ở lại cuối cùng, hắn xoay người nhìn thoáng qua hạp cốc phương xa, chỉ thấy trong bụi mù tràn ngập, sáu đầu quái thú thật lớn song song hướng bên này tiến đến.Bồ Thị bị dọa hoảng sợ le lưỡi, hấp tấp nhảy vào trong đường hầm.Đường Liệp thấp giọng nói: " Mọi người ngàn vạn lần không nên đi lạc, đi vào bên cạnh ta!" Hắn phân phó Bồ Thị: " Bồ Thị, dùng tảng đá bịt ngay cửa, để tránh cánh cửa hợp lại…" Lời hắn còn chưa dứt, hai cánh cửa đá đã ầm ầm hướng ngay giữa đóng lại, Bồ Thị và Bồ Ni đồng thời nhằm phía cửa đá, chỉ tiếc trước khi bọn họ đi tới cửa đá, thì cánh cửa đã đóng lại, lại nhìn cánh cửa, không thể nhìn thấy được khe hở, căn bản không còn chỗ dùng lực mở.Tiểu công chúa gỡ xuống viên dạ minh châu trên mái tóc thề, chiếu sáng mặt sau cửa đá, nhưng lại thấy cánh cửa bằng phẳng, khác hẳn mặt trước cửa, không có đồ án gì bên trên. Nàng nhẹ giọng nói: " Gió từ phương xa, thổi lên thân thể phủ bụi ngàn năm của ta! Tạp Tây Á!" Cửa đá không chút nhúc nhích, xem ra chú ngữ này chỉ có thể sử dụng được một lần.Tiểu công chúa không cam lòng lại tụng niệm, nhưng cửa đá vẫn không có bất cứ động tĩnh gì.Trong lòng Đường Liệp âm thầm kêu khổ, vẻ mặt vẫn trấn định tự nhiên, hắn là đối tượng cho mọi người ỷ lại, nếu lộ ra bất cứ vẻ sầu lo gì, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng đến tâm tình của người khác, Đường Liệp mỉm cười nói: " Xem ra, vị Nguyên Hách Nạp chân thần của các ngươi là muốn chúng ta thẳng một đường đi tới."Mặt đất lúc này bỗng nhiên nhúc nhích, tiểu công chúa đứng không vững, suýt té ngã ra sau, may mắn Đường Liệp kịp thời ôm lấy thân thể mềm mại của nàng, trong thoáng chốc bàn tay vô tình chạm trúng bầu ngực mềm mại co dãn của nàng, tiểu công chúa hét lên một tiếng, lập tức đỏ bừng mặt xấu hổ, may là trong bóng tối không có ai lưu ý tới chuyện này. Nàng nhẹ nhàng giãy ra khỏi ngực Đường Liệp, đôi mắt đẹp xấu hổ không dám nhìn Đường Liệp.Đường Liệp trong lúc vô ý chạm phải bộ vị mẫn cảm của nàng, tâm thần cũng rung động, không nghĩ tới tiểu công chúa đã phát dục thành một cô gái thanh xuân hoàn toàn.Lúc này thị lực của Đường Liệp đã dần dần thích ứng với hoàn cảnh tăm tối, hắn nhạy cảm nhận thấy được có sinh vật khổng lồ đang không ngừng đến gần phương hướng cửa đá.Hắn lớn tiếng nhắc nhở tiểu công chúa: " Mau rời khỏi đó!"Tiểu công chúa đang chuẩn bị rời đi, một cỗ lực lượng vô cùng khổng lồ hung hăng đánh lên cửa đá, cả thiên địa hơi bị chấn động, thân thể mềm mại của tiểu công chúa không thể chịu được sự chấn động như vậy, bị chấn bay lên khỏi mặt đất, Đường Liệp mở rộng cánh tay đón lấy thân thể mềm mại của nàng ôm vào trong ngực, hai người ôm cùng một chỗ ngã xuống mặt đất.Hai vú tràn ngập co dãn của tiểu công chúa gắt gao tỳ mạnh lên ngực Đường Liệp, trong bóng tối nàng rõ ràng cảm giác được tiếng hít thở của Đường Liệp đột nhiên dồn dập và gia tốc thật nhanh.Gáy Đường Liệp nặng nề đập vào trên mặt đất cứng rắn đến thiếu chút nữa bất tỉnh, ý nghĩ phát mộng, lớn tiếng nói: " Nhất định đã bị bọn họ phát hiện." Ngẩng đầu nhìn lại, nhận thấy cửa đá dị thường chắc chắn, dưới lực xông tới cường đại như vậy mà vẫn không bị chút tổn hao gì, lúc này mới yên lòng.Kề sát lỗ tai lá hạnh đáng yêu của tiểu công chúa, hắn nhỏ giọng nói: " Áp đủ rồi chưa, ta muốn ngồi dậy đó."Tiểu công chúa vừa thẹn vừa vội, đột nhiên cúi đầu, hung hăng cắn lên lỗ tai Đường Liệp một cái, Đường Liệp kêu lên thất thanh, làm hấp dẫn ánh mắt mọi người nhìn tới." Chủ nhân, ngài không sao chứ?" Bồ Ni quan thiết hỏi.Đường Liệp vui vẻ đứng dậy, mỉm cười nói: " Không có gì, có con sâu nhỏ cắn ta một chút." Thừa dịp mọi người không để ý, lặng lẽ ngắt một cái lên bờ mông no tròn của tiểu công chúa, tiểu công chúa ngượng ngùng bò lên khỏi người hắn, nhưng trong lòng nàng lại vô cùng thích thú.Đường hầm này mặc dù tối tăm, nhưng không khí cũng sạch sẽ, có lẽ có không ít lỗ thông gió bí ẩn dùng để thông khí. Bồ Thị lấy ra cây đuốc đã chuẩn bị sẵn, dùng đá lửa châm lên, chiếu sáng hết thảy xung quanh.Đây là một đường hầm hình vuông do đá chế thành, trên vách khắc các loại đồ án quái dị, khác hẳn với điêu khắc thần tượng ngoài cửa đá, đồ án nơi này và văn tự khắc trên vách thậm chí ngay cả tiểu công chúa cũng chưa bao giờ thấy qua.Đường Liệp đột nhiên vươn cánh tay, ra hiệu tạm thời dừng chân, thấp giọng nói: " Nhắm mắt lại!"Tiểu công chúa và Lan Chi nhắm mắt lại, Bồ Thị và Bồ Ni phân biệt che mắt hai tiểu hài tử, Đường Liệp nắm tay tiểu công chúa, chậm rãi đi tới phía trước, trên mặt đất nằm hơn mười bộ xương khô, từ hình dáng mà nhìn, hẳn là thuộc các loại tộc đàn khác nhau.Bồ Ni tiện tay nhặt một thanh thiết kiếm trên mặt đất, thổi đi tro bụi, đút vào chiếc túi sau lưng.Đi qua những hài cốt, phía trước xuất hiện một phòng đá, thông đạo ở giữa phòng đá cách một khoảng liền bày ra một pho tượng đá cao chừng ba thước, bởi vì do thời đại quá dài lâu, bên trên mặt tượng đá đã giăng đầy mạng nhện.Tiểu công chúa nhẹ giọng nói: " Nơi này đến tột cùng là địa phương nào?"Đường Liệp lắc đầu nói: " Bản đồ nhị ca ngươi cấp cho ta cũng không có để lại dấu hiệu." Hắn mơ hồ nghe được phía trước tựa hồ có tiếng sóng gió, nhưng nơi này rõ ràng lại là đường hầm trong núi, làm sao lại có nước tồn tại? Chẳng lẽ là do mình nghe lầm." Có thanh âm của sóng nước!" Tiểu công chúa nhẹ giọng nói, lời của nàng chứng minh Đường Liệp vừa rồi cũng không phải nghe lầm.Tiểu hài tử kề sát vào người Bồ Thị đột nhiên nói: " Tượng đá nọ động a!"Bồ Thị cười nói: " Như thế nào có thể?" Hắn nhìn lại phương hướng của đứa bé chỉ tay, tượng đá không chút nhúc nhích đứng nơi đó, nhịn không được khiển trách: " Tiểu quỷ đầu, dự định gạt ta à?"Lúc này tượng đá lại từ trên cao nhảy xuống, trường mâu trong tay hướng ngực Bồ Thị hung hăng đâm tới.Biến hóa kinh người lại xảy ra tức khắc trong lúc đó, Bồ Ni đứng cách Bồ Thị gần nhất, hắn nổi giận gầm lên một tiếng, cánh tay nghênh hướng trường mâu, chuẩn xác không lầm nắm được thân trường mâu, phấn khởi thần lực, nhấc tượng đá giơ lên cao, xoay tròn ném ra ngoài, nặng nề đập xuống dưới nền, tượng đá nọ bị đụng tới bể tan thành bốn, năm mảnh, bộ phận bị vỡ ra không ngờ lại chảy ra máu tươi đỏ sẫm.Những tượng đá trong đại sảnh cơ hồ đồng thời sống lại, chúng nó giơ cao vũ khí từ bốn phương tám hướng hướng Đường Liệp bọn họ xúm lại.Đường Liệp lớn tiếng mệnh lệnh nói: " Bồ Ni, ngươi phụ trách bảo vệ tiểu công chúa bọn họ!" Thân thể dẫn đầu liền xông ra ngoài, nghênh hướng một tượng đá thân cao ba thước.Hai tay tượng đá nâng lên một cây thiết chùy thật lớn, hướng đỉnh đầu Đường Liệp đánh tới, Đồ Long Đao trong tay Đường Liệp nhanh như tia chớp chém lên thiết chùy, mũi nhọn sắc bén chặt đứt đầu chùy, đầu chùy thế bay không dừng, nện vào một pho tượng khác ở phía sau Đường Liệp, đập đầu lâu của tượng đá nọ đến nát bấy, thân hình cao lớn lay động một chút ngã xuống mặt đất.Đường Liệp động tác linh hoạt, nhanh chóng nhiễu ra phía sau tượng đá, Đồ Long Đao chém tới phần eo của nó, đã chém tượng đá thành hai đoạn.Tượng đá này mặc dù lực lớn vô cùng, nhưng động tác thập phần vụng về, Đường Liệp và Bồ Thị liên thủ rất nhanh liền mở một con đường máu, Bồ Ni và tiểu công chúa hộ vệ cho hai hài tử gắt gao đi theo phía sau bọn họ tiến lên.Rốt cuộc đi tới cuối đại sảnh, Bồ Thị dùng một quyền đánh nát cửa đá phía trước, Đường Liệp huy đao chém một tượng đá vọt tới thành hai nửa, hét lớn: " Mau rời đi nơi này!"Hai tượng đá một trái một phải huy động đại khảm đao trong tay hướng Đường Liệp bổ tới, Đường Liệp một đao đem cánh tay tượng đá bên trái chặt đứt, quyền trái ngưng tụ lực lượng thốt nhiên giã lên mặt bên của khảm đao, khảm đao do sắt tạo thành bị một quyền của Đường Liệp đánh cho uốn cong thành chín mươi độ, không chờ tượng đá lại phát động công kích, Đồ Long Đao trong tay Đường Liệp chém qua dưới chân chúng, tượng đá mất đi hai chân đột nhiên lùn xuống phân nửa, loạng choạng ngã trên mặt đất.Nhìn máu tươi dưới đoạn chân gãy của tượng đá chảy ra, Đường Liệp có chút khó tin lắc đầu, những tượng đá không có tính mạng này làm sao lại có thể chảy ra máu tươi.Bồ Thị chạy phía trước dẫn đường, Đường Liệp cản ở cuối cùng, may là những tượng đá cũng không dám đuổi theo ra đại sảnh.Vững tin những tượng đá không đuổi theo, lúc này Đường Liệp mới thả chậm bước chân, lúc này tiếng sóng ba đào ở phía trước càng phát ra rõ ràng, một đầm nước có đường kính chừng hai mươi thước xuất hiện ở phía trước bọn họ, chung quanh cũng không có gió, nhưng trong đầm nước lại sóng gió mãnh liệt, một cây cầu đá có bề rộng chừng nửa thước vắt ngang đầm nước, muốn đi tới đối diện đây là cách duy nhất.Đường Liệp ra dấu cho Bồ Thị đi đầu thông qua cầu đá, Bồ Thị cẩn thận đi tới, cũng không có nhìn thấy có biến hóa bất thường gì, xem ra trên cầu cũng không có giấu giếm cơ quan.Bồ Thị một lần nữa trở lại cùng Bồ Ni hộ vệ Lan Chi cùng hai tiểu hài tử đi qua cầu đá, Đường Liệp và tiểu công chúa đi theo sát phía sau, lúc đi tới giữa cầu, sóng gió bên dưới đầm nước đột nhiên tung lớn, sóng gió kích khởi lại cao tới năm thước, bắn tung bọt nước, làm ướt cả quần áo trên người bọn họ.Đường Liệp lớn tiếng nói: " Nhìn kỹ phía trước, tiếp tục đi tới, không nên nhìn xuống dưới!" Hắn nắm chặt Đồ Long Đao hộ vệ phía trước tiểu công chúa, cảnh vật biến hóa chung quanh không thể tránh được ánh mắt của hắn.Nước trong đầm đột nhiên bay nhanh xoay tròn dựng lên, vị trí ở giữa xuất hiện một dòng suối chảy thật to, " bành", một tiếng vang thật lớn, một cơn sóng lớn tiếp theo một cơn sóng bốc dựng lên chung quanh bọn họ, hơi nước tràn ngập trong không gian, mỗi người trong nháy mắt đều không nhìn thấy rõ hoàn cảnh chung quanh, cơ hồ đều đồng thời dừng chân lại.Khi hơi nước đã tan hết, nghe được hai tiếng hét lên hoảng sợ, một chiếc vòi cực lớn quấn quanh Lan Chi và một tiểu hài tử dựng lên.Bồ Ni đưa tiểu hài tử trong lòng ngực cho Bồ Thị đứng không xa, rút thiết kiếm sau lưng, trước khi chiếc vòi lui khỏi mặt nước, một kiếm đâm thật sâu vào, máu màu lam từ miệng vết thương vẩy ra.Tiếng gầm gừ làm cho người ta hoảng sợ từ dưới nước truyền đến, đầm nước tựa hồ như bị nổ mạnh hướng phía trước dựng ngược lên, chiếc vòi thật lớn bị đâm đau đớn nhanh chóng rút lui vào trong đầm nước, tính cả Bồ Ni, ba người cùng bị nó kéo luôn vào trong nước.Lúc này lại có vài chiếc vòi thật lớn từ dưới đáy nước chui lên.Đường Liệp phản ứng đầu tiên, nhìn thấy ở trong đầm nước có một hình tròn thật lớn, bỗng nhiên nhảy tới, thân thể ở giữa không trung đột nhiên thay đổi phương hướng, đầu chúc xuống dưới lao xuống, hai tay nắm chặt Đồ Long Đao đâm mạnh ngập sâu vào trong hình cầu, đao diễm cường đại thiêu đốt hừng hực trong thân thể của quái vật.Trong không khí bốc lên mùi vì cháy khét, có vài chiếc vòi hướng cầu đá quét ngang đi, Bồ Thị giành trước dùng khảm đao trong tay liên tục chém đứt hai vòi, xoay người nhảy vào bên trong đầm nước.Nhìn thấy trên người Đường Liệp dính đầy máu màu lam, hai chân đứng trên một hình tròn thật lớn, năng lượng thông qua Đồ Long Đao cuồn cuộn không ngừng hướng đầu lâu của quái vật truyền vào, đây chính là công kích trí mạng, để cho thân thể cao lớn của quái vật không ngừng co quắp, rốt cuộc dừng lại động tĩnh, thân thể bắt đầu chậm rãi trầm xuống.Lúc này Bồ Ni từ trong mặt nước ôm Lan Chi và tiểu hài tử di động lên, cười to nói: " Là một con bạch tuộc lớn!"Nhìn thấy tất cả mọi người bình an vô sự, Đường Liệp thở dài một hơi, lau sạch máu màu lam, bơi tới cạnh cầu đá bò lên.Sau khi đi qua đầm nước, lựa chọn một gò đất bằng phẳng tạm thời nghỉ ngơi, Bồ Ni và Bồ Thị huynh đệ đốt lên đống lửa, không qua bao lâu đã bay tới mùi thịt mê người, chính là bọn hắn cắt thịt con bạch tuột lớn thành lát, xiên trên thân kiếm nướng lên. Cách nướng thế này cũng là lần đầu tiên Đường Liệp hưởng thụ.Tiểu công chúa ôm hai đầu gối ngồi trước trướng bồng, đôi mắt đẹp trộm nhìn Đường Liệp, ánh lửa chiếu lên gương mặt kiên nghị mà anh tuấn của Đường Liệp, hắn phát ra tiếng cười to sang sảng, tiểu công chúa không ngờ lại lộ ra một nụ cười ngọt ngào, nàng đột nhiên cảm giác được Đường Liệp đã yên lặng chiếm cứ vị trí quan trọng trong trái tim mình. Con đường đi mặc dù tràn ngập hung hiểm trọng trọng, nhưng có Đường Liệp bên người, hết thảy đều trở nên kiều diễm mà lãng mạn.Sau khi bắt hai tiểu hài tử đi ngủ, Lan Chi lặng yên đi tới bên cạnh đống lửa, sửa sang lại hành lý cho Bồ Ni và Bồ Thị, hơ khô trên đống lửa.Bồ Ni dùng chủy thủ cắt mảnh thịt bạch tuột đã nướng chín đưa tới: " Ngươi cũng đói bụng, ăn nhanh đi!"Lan Chi thản nhiên cười, Bồ Ni trong lúc nhất thời nhìn đến ngây người ra." Cảm ơn ngươi đã cứu ta!" Lan Chi ôn nhu nói.Bồ Ni có chút bất an nói: " Này…này là ta nên làm…" Đối mặt với Tinh Linh nữ lang, ở sâu trong nội tâm hắn vẫn cảm thấy thật tự ti, nhưng tiềm thức lại nói cho hắn biết, hắn đối với cô gái này sinh ra lòng hảo cảm mãnh liệt.Nhìn bóng lưng Lan Chi, Bồ Ni vẫn ngơ ngác xuất thần, Đường Liệp cười tủm tỉm vỗ vai hắn, thấp giọng nói: " Nếu nhìn trúng thì cứ xuống tay sớm một chút, ta xem Lan Chi rất có hảo cảm đối với ngươi a." Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULLBồ Ni đỏ mặt nói: " Chủ nhân, ta…ta làm sao lại dám trèo cao…"Đường Liệp cười ha ha, sau đó kề bên tai Bồ Ni nhẹ giọng nói: " Tận dụng thời cơ, cơ hội không tới nhiều lần, hộ tống họ đến Thánh Tuyết Phong là đã hoàn thành nhiệm vụ của chúng ta, đến lúc đó ngươi muốn gặp người ta, chỉ sợ không còn cơ hội nữa."Sau khi được nghỉ ngơi, bọn họ tiếp tục dọc theo thông đạo đi tiếp, trong bóng đêm lục lọi cả ngày, rốt cuộc nhìn thấy được cuối đường hầm.Đường Liệp đánh mạnh lên vách tường, cảm giác được phía dưới là nham thạch cứng rắn, Bồ Thị và Bồ Ni ở chung quanh tìm kiếm, cũng không tìm được lối ra nào.Tâm tình mọi người bắt đầu hạ xuống, đây không ngờ lại là một đường hầm không có lối ra. Bọn họ trải qua bao nhiêu gian khổ, lặn lội bôn ba suốt hai ngày đêm, cuối cùng phải đối mặt với sự thật.Đường Liệp cười khổ nói: " Xem ra vận mệnh thật đúng là vui đùa không nhỏ với chúng ta, có lẽ chúng ta phải quay đầu lại rồi."Đôi mày xinh đẹp của tiểu công chúa cau lại: " Đã là đường hầm, nhất định phải có lối đi ra ngoài." Nàng ngửa đầu nhìn nhìn phía trên, khoảng cách nóc hầm chừng hai mươi thước, tiểu công chúa sửa sang lại đôi cánh mỏng như cánh ve của mình, hướng phía trước bay lên, dáng người mạn diệu, giống như lăng ba tiên tử.Rất nhanh nàng lại lần nữa hạ xuống bên người Đường Liệp, vẻ mặt buồn bã nói: " Bên trên cũng là nham thạch, không có lối ra."Đường Liệp an ủi nàng: " Chỉ là đi một chặng đường oan uổng thôi, cùng lắm thì chúng ta lại đi trở về." Kỳ thật trong lòng hắn đối với việc thoát khốn cũng không lạc quan, nhớ tới lúc mới tiến vào đường hầm, cự thú cũng không thể phá mở cửa đá, nghĩ tới cửa đá cực kỳ chắc chắn, không biết Đồ Long Đao có thể thuận lợi đục được cửa đá hay không.Bồ Thị không cam lòng chà chà mặt đất, Bồ Ni thở dài nói: " Đại ca, ta đã xem xét qua, dưới đất cũng không có lối ra."Mọi người đang chuẩn bị rời đi, tiểu hài tử sau lưng Bồ Ni đột nhiên lớn tiếng nói: " Không đúng, ta cảm giác được có gió hướng bên này thổi tới!"Bồ Ni cười nói: " Chỉ sợ là ảo giác của ngươi!"Đường Liệp cũng không có cảm thấy chung quanh có gió thổi qua, nghĩ là đứa nhỏ này trong bóng đêm nên sợ hãi sinh ra ảo giác." Trùng!" Tiểu hài tử kinh hãi kêu lên.Mọi người theo hướng hắn chỉ nhìn lại, đã thấy trong bóng đêm sáng lên một chút quang mang màu lam âm u, đang hướng vị trí bọn họ chậm rãi di chuyển.Tiểu công chúa phản ứng thần tốc, vung nỗ tiến trong tay hướng quang mang vọt tới, nỗ tiến chuẩn xác bắn trúng lam quang, một tiếng vang nhỏ qua đi, lam quang phân liệt trở thành bốn ánh sáng màu lam quang khác.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận