Y Quan Cầm Thú


Thủy Đại Nhân thản nhiên nhìn đàn cá bơi lội trong Phóng Sinh Trì, nhưng trong lòng lại như nước thủy triều phập phồng không ngừng, từ lúc chuyện của Mặc Vô Ngân phát sinh tới nay, nàng không lúc nào không suy nghĩ thế cục hướng đi của tương lai, mỗi khi nghĩ tới, trong đầu luôn hiện ra vẻ tươi cười của Đường Liệp làm người ta tức giận, không biết bọn họ hiện tại đi nơi nào? Nàng chợt phát hiện chính mình nghĩ đến nhiều nhất dĩ nhiên là chuyện này.Hải Nộ hiền giả Trác Luân Bố đã đem thi thể Huyền Băng hiền giả Hạ Ngôn Băng mang về, theo vết thương trí mạng trên thi thể, trong ngực Hạ Ngôn Băng chính là một thanh đoản kiếm, chuôi đoản kiếm này đúng là thuộc về Mặc Vô Ngân.Thủy Đại Nhân nhịn không được thở dài: " Vô Ngân, ngươi vì sao phải phản bội ta?"Lúc này cung nữ tiến đến thông báo, Thiên Âm hiền giả cùng Mộng Dực hiền giả đồng thời tới gặp, Thủy Đại Nhân gật đầu đáp ứng.Không bao lâu Thiên Âm hiền giả Tuệ Vân Lệ Ti cùng với Mộng Dực hiền giả Trang Phi Dật đi vào trước mặt nữ hoàng, ra mắt xong, Tuệ Vân Lệ Ti dẫn đầu nói: " Khởi bẩm nữ hoàng bệ hạ, chuyện bố phòng tại Mê Huyễn eo biển đã hoàn thành, Xích Địch tướng quân cho người đưa tới tin tức, Huyền Vũ đế quốc hy vọng cùng chúng ta liên thủ tấn công Mặc Vân Thành, cũng đưa ra điều kiện cực kỳ hậu đãi."Thủy Đại Nhân nhẹ nhàng nga một tiếng, lạnh nhạt nói: " Đem điều kiện bọn họ nói nghe một chút."Tuệ Vân Lệ Ti nói: " Bọn họ đáp ứng, chỉ cần chúng ta có thể trợ giúp bọn họ liên thủ đánh hạ Mặc Vân Thành, sẽ đem Mặc Vân Thành dâng tặng cho chúng ta."Thủy Đại Nhân không chút để ý nói: " Đích thật là điều kiện không tệ, các ngươi thấy thế nào?" Truyện được copy tại Truyện FULLMộng Dực hiền giả Trang Phi Dật tiến lên một bước nói: " Thần nghĩ chuyện này không thể tin!"Thủy Đại Nhân ngây ra, đôi mắt đẹp màu lam nhìn thẳng Trang Phi Dật, lẳng lặng chờ đợi hắn nói tiếp.Trang Phi Dật nói: " Hiện tại quyền lực Huyền Vũ đế quốc cực kỳ hỗn loạn, bên trong phân tranh càng ngày càng nghiêm trọng, theo ta được biết chỉ riêng vây khốn Mặc Vân Thành thì đại quân đã lệ thuộc về hai lực lượng chính trị bất đồng."Tuệ Vân Lệ Ti tràn đầy đồng cảm gật đầu nói: " Kỳ thật lấy thực lực của chúng ta nếu muốn lấy Mặc Vân Thành, căn bản không cần bất luận kẻ nào nhúng tay."Thủy Đại Nhân nói: " Chuyện này trước tiên không đề cập tới, hai ngày nay bên Mặc Vân Thành có động tĩnh gì?"Mộng Dực hiền giả Trang Phi Dật thấp giọng nói: " Lần này thần đến là vì chuyện này!"" Ít làm ra vẻ, có chuyện nói mau!" Thủy Đại Nhân gần đây càng ngày càng không có tính nhẫn nại.Trang Phi Dật cẩn thận nói: " Bên Mặc Vân Thành có sứ giả muốn gặp mặt nữ hoàng bệ hạ!"Thủy Đại Nhân lạnh lùng nói: " Không gặp!"Trang Phi Dật lại nói: " Sứ giả kia nói không phải đại biểu Mặc Vân Thành mà đến, hắn nói hắn chỉ là đại biểu cho Đường Liệp đi đến!"Thủy Đại Nhân trong lòng kịch chấn, mặt ngoài vẫn như nước giếng không dao động, lạnh lùng nói: " Nói như vậy Đường Liệp đã đến Mặc Vân Thành?" Nàng bất mãn trừng mắt nhìn Tuệ Vân Lệ Ti: " Xích Địch là một phế vật sao? Mê Huyễn eo biển đã bị chúng ta phong tỏa, Đường Liệp làm tiến được vào bên trong thành?"Tuệ Vân Lệ Ti nói: " Đường Liệp thần thông quảng đại, ngày đó từ trong sự vây khốn của Hải tộc võ sĩ chúng ta vẫn có thể chạy thoát, nói không chừng lần này hắn cũng có phương pháp…"" Lớn mật!" Thủy Đại Nhân giận dữ đứng lên, làm Tuệ Vân Lệ Ti sợ tới mức cùng Trang Phi Dật quỳ xuống, Thủy Đại Nhân ngạnh sanh ngăn chận tức giận trong lòng, lạnh lùng nói: " Ta thật muốn nhìn Đường Liệp đến tột cùng muốn làm gì? Hắn có tư cách gì theo ta đàm phán?"Lăng Ưng đi nhanh vào trước mặt Thủy Đại Nhân, đối với gương mặt của Lăng Ưng, Thủy Đại Nhân cũng không cảm thấy xa lạ, nàng đã gặp qua Lăng Ưng một lần, cười lạnh nói: " Lăng Ưng, ngươi lao lực thiên tân vạn khổ mới từ nơi này đi ra ngoài, chẳng lẽ lại muốn chui đầu vô lưới sao?"Lăng Ưng bình tĩnh đáp: " Lăng Ưng nếu dám đến, sớm không để ý tới sinh tử, nữ hoàng hỏi những lời này có phải có chút dư thừa hay không?"Trang Phi Dật âm thầm lo lắng cho Lăng Ưng, hắn cùng Lăng Ưng tuy rằng bất đồng lập trường, nhưng đều là Dực tộc nhân, bình tĩnh mà xem xét, hắn cũng không muốn cho Lăng Ưng gặp chuyện bất trắc.Cũng may Thủy Đại Nhân cũng không có tức giận, lạnh lùng nói: " Lần này ta không phải đại biểu Mặc Vân Thành đi tới, mà là đại biểu cho huynh đệ Đường Liệp của ta!"Thủy Đại Nhân nghe được tên của Đường Liệp lập tức cơn tức dâng lên, cả giận nói: " Có huynh đệ như vậy chỉ làm ngươi thêm đoản mệnh!"Lăng Ưng mỉm cười nói: " Nếu không có huynh đệ như vậy, từ lúc bị Thủy Tinh Thành cầm tù, Lăng Ưng đã chết." Ở trước mặt nữ hoàng Hải tộc, hắn vẫn không toát ra nửa điểm sợ hãi.Thủy Đại Nhân nói: " Mặc Vô Ngân có phải ở chung một chỗ với Đường Liệp?"Trước đó Đường Liệp đã dặn dò qua chuyện này, Lăng Ưng mỉm cười đáp: " Ta đối với chuyện riêng tư của ngươi khác không có gì hứng thú!"Thủy Đại Nhân lạnh lùng nói: " Được, không nói chuyện riêng tư, chúng ta nói chuyện công của ngươi!"Lăng Ưng gật đầu, dựa theo lời Đường Liệp dặn bình tĩnh nói: " Đường Liệp hy vọng nữ hoàng bệ hạ có thể lấy đại cục làm trọng, nhượng xuất Mê Huyễn eo biển thủy lộ!"Thủy Đại Nhân ha hả cười to nói: " Ta không có nghe lầm chớ? Đường Liệp hắn không phải là người si nói mộng?"Lăng Ưng nói: " Mặc Vân Thành tuy rằng không thể tiếp tục chống đỡ, nhưng tướng sĩ một lòng, sức chiến đấu vẫn còn, nếu tướng sĩ bên trong thành cùng với thần dân toàn bộ hướng Mê Huyễn eo biển lui lại, nữ hoàng tính toán làm như thế nào?"Thủy Đại Nhân lạnh lùng nói: " Ta đối với trận chiến tranh này thái độ thực minh xác, ta sẽ bảo trì trung lập."Lăng Ưng nói: " Tuy rằng nữ hoàng phải bảo trì trung lập, nhưng tướng sĩ Mặc Vân Thành sẽ chủ động khơi mào chiến tranh cùng Hải tộc!"" Lớn mật!" Thủy Đại Nhân phẫn nộ quát, nội tâm của nàng thanh tỉnh nhận thức đến, lời của Lăng Ưng tuyệt đối sẽ phát sinh, một khi bên Mặc Vân Thành tính toán buông bỏ thành trì, thế tất sẽ lui theo hướng Mê Huyễn eo biển, nếu bọn họ không cho đường lui, khẳng định sẽ phát sinh một hồi huyết chiến.Lăng Ưng tiếp tục nói: " Vì tránh cho thương vong lớn hơn nữa, chúng ta sẽ tập trung đối kháng với Hải tộc quân đội, cho dù chúng ta toàn quân bị diệt, nói vậy các ngươi tổn thất cũng không nhỏ, nữ hoàng nếu vẫn đánh bàn tính làm ngư ông nhìn ngao cò tranh nhau, chỉ sợ sẽ thất vọng rồi!"Thủy Đại Nhân cười lạnh nói: " Các ngươi cũng không tránh khỏi đánh giá rất cao thực lực của chính mình."Lăng Ưng nói: " Sự thật sẽ chứng minh hết thảy, nếu nữ hoàng có thể vì đại cục lo lắng, làm cho tướng sĩ Mặc Vân Thành thuận lợi rút lui, chúng ta sẽ đem Mặc Vân Thành dâng lên hai tay!"Thủy Đại Nhân ngây người, Đường Liệp quả nhiên không giống người thường, vừa đánh vừa xoa, ân uy cũng bày ra, chiêu thức ấy thật đẹp, chỉ tiếc hắn xem nhẹ cừu hận của mình đối với hắn.Thủy Đại Nhân lạnh lùng nói: " Đúng như dự tính của các ngươi, nếu ta để các ngươi chạy, cho dù thuận lợi lấy Mặc Vân Thành, cũng sẽ trở mặt thành cừu với đế quốc, bên nặng bên nhẹ chẳng lẽ ta suy nghĩ không rõ sao?"Lăng Ưng nói: " Đường Liệp nhờ ta đưa cho nữ hoàng một phong thư." Hắn đem vật cầm trong tay trình lên, Tuệ Vân Lệ Ti tự tay tiếp nhận, kiểm tra một chút, mới đưa vào trong tay Thủy Đại Nhân.Thủy Đại Nhân rút quyển da dê, thấy bên trên không có chữ, chỉ vẽ một bức tranh, một con cá ngửa lật bụng trắng xóa, cùng với lưới đánh cá bị rách ra. Cá chết lưới rách! Lưỡng bại câu thương! Thủy Đại Nhân nhất thời hiểu được hàm nghĩa trong bức tranh. Ngực của nàng bởi vì phẫn nộ mà nhanh chóng phập phồng, cả giận nói: " Đường Liệp muốn uy hiếp ta sao?"Lăng Ưng nói: " Đường Liệp nhờ ta chuyển cáo ngươi, bức họa này miêu tả chỉ là chuyện riêng của hắn và nữ hoàng bệ hạ, chỉ có ngươi mới có thể hiểu được!"Thủy Đại Nhân thông minh thế nào, nàng biết Đường Liệp là ám chỉ chính mình, nếu mình không đáp ứng điều kiện của hắn, hắn sẽ đem bí mật giữa mình và hắn công bố thiên hạ, Thủy Đại Nhân phẫn nộ tới cực điểm, nàng đi qua lại vài bước, tất cả mọi người nhìn ra giờ phút này nàng đang tức giận cùng bất an, tuy rằng vô cùng hiếu kỳ về lá thư này, nhưng không ai dám đi lên nhìn lén.Trong khoảng thời gian ngắn Thủy Đại Nhân đã nhanh chóng hạ quyết định, biểu tình của nàng khôi phục thong dong cùng trấn tĩnh, chậm rãi nói: " Ta có thể cấp tướng sĩ Mặc Vân Thành một con đường sống, nhưng ta có một điều kiện…"Nàng còn chưa nói ra điều kiện của mình, Lăng Ưng liền giành nói: " Đường Liệp nói qua, chỉ cần nữ hoàng đáp ứng cấp tướng sĩ Mặc Vân Thành cùng dân chúng một con đường sống, hắn nguyện ý cùng với Mặc cô nương cùng nhau ở lại bên trong thành chờ đợi nữ hoàng bệ hạ đến!"Thủy Đại Nhân suy nghĩ chính là muốn tính mạng của Đường Liệp và Mặc Vô Ngân, không nghĩ tới Đường Liệp hiểu nàng sâu sắc như vậy, trong lòng ngoài nỗi tức giận còn có một loại cảm giác phức tạp nói không nên lời. Nàng có chút mỏi mệt khoát tay áo nói: " Ngươi đi đi, nói cho Đường Liệp, ta đáp ứng điều kiện của hắn!"Trong lòng Lăng Ưng vui sướng không thôi, Đường Liệp quả nhiên không giống tầm thường, vẻn vẹn bằng vào một phong thư liền khiến cho Hải tộc nữ hoàng cải biến chủ ý, có thể thấy được hắn hiểu biết Thủy Đại Nhân rất sâu.Lăng Ưng sau khi rời đi, Tuệ Vân Lệ Ti cùng với Trang Phi Dật hai người cũng không dám nói chuyện, bọn họ đều có thể nhìn ra tâm tình lúc này của nữ hoàng cực độ ác liệt." Nói thử cái nhìn của các ngươi!" Thủy Đại Nhân đánh vỡ trầm mặc.Tuệ Vân Lệ Ti cùng Trang Phi Dật liếc mắt nhìn nhau, Trang Phi Dật dẫn đầu mở miệng nói: " Hành động này của bệ hạ thật sự là cử chỉ sáng suốt, chính theo lời Lăng Ưng, nếu chúng ta quyết ý phong tỏa đường lui của bọn họ, chỉ biết bức bách thế lực Mặc Vân Thành liều chết huyết chiến, chúng ta cho dù có thể thủ thắng, tổn thất cũng vô cùng thảm trọng."Thủy Đại Nhân lạnh lùng nói: " Không biết ngươi nhận được bao nhiêu chỗ tốt từ bọn họ, hôm nay thủy chung hướng bọn họ nói chuyện!"Trang Phi Dật sợ tới mức cuống quýt quỳ rạp xuống đất: " Nữ hoàng bệ hạ, thần đối với ngài trung tâm, nhật nguyệt có thể…"" Được rồi được rồi!" Thủy Đại Nhân không kiên nhẫn khoát tay áo, chuyển hướng Tuệ Vân Lệ Ti nói: " Đối với ngươi nếu là thả cho bọn họ một con đường sống, chẳng khác nào cùng Huyền Vũ quốc là địch."Tuệ Vân Lệ Ti nói: " Thần cũng không nghĩ như vậy, Huyền Vũ quốc hiện tại nội loạn không ngừng, bọn họ căn bản không dám xung đột ngay mặt với chúng ta, huống chi, chúng ta sau khi chiếm cứ Mặc Vân Thành, có thể theo sơn thế hiểm trở của Mặc Vân Thành, khuếch trương về hướng tây của đại lục, hơn nữa để Huyền Ba chạy đi tương đương làm cho Huyền Vũ quốc tiếp tục bị vây trong hoàn cảnh chia năm xẻ bảy, nàng tuy rằng không có thế lực mạnh mẽ, nhưng lại được đông đảo thần dân Huyền Vũ quốc thừa nhận là quân chủ chân chính, theo lâu dài mà xem, này chưa chắc không phải là một chuyện tốt."Trên mặt Thủy Đại Nhân hiện ra vẻ tươi cười hiểu ý, trí tuệ của Tuệ Vân Lệ Ti cũng không dưới Mặc Vô Ngân, có thể nàng lập tức đã nghĩ đến việc Đường Liệp cho người đến đàm phán với mình, đối với mình hiểu biết như thế, nhất định là có sự hiệp trợ của Mặc Vô Ngân, nghĩ đến đó trong lòng nhất thời tràn ngập cừu hận, lần này vô luận thế nào cũng không buông tha cho Đường Liệp cùng Mặc Vô Ngân hai người.Lăng Ưng trước tiên đem hồi âm của Thủy Đại Nhân báo cho Đường Liệp, Đường Liệp cùng Mặc Vô Ngân nhìn nhau cười, bọn họ đã sớm đoán trước Thủy Đại Nhân không có lý do cự tuyệt.Mặc Vô Ngân nhẹ giọng nói: " Ý chí của nữ hoàng rộng lớn, nàng nhất định sẽ theo đại cục lo lắng, ta tin tưởng nàng sẽ không dễ dàng cho tướng sĩ của mình bị cuốn vào trong cuộc chiến thảm thiết này."Đường Liệp cảm thán nói: " Cũng là muội hiểu biết nàng!"Mặc Vô Ngân ửng đỏ mặt, nàng hiểu lầm ý tứ Đường Liệp, nhẹ giọng nói: " Kỳ thật huynh đối với nàng hiểu biết cũng rất sâu." Nàng nhớ tới bức họa Đường Liệp tự vẽ, nói ra mê hoặc vẫn tồn tại đã lâu trong lòng: " Bức họa kia tột cùng là huynh vẽ cái gì?"Đường Liệp cười nói: " Thiên cơ không thể tiết lộ."Mặc Vô Ngân còn muốn truy hỏi, lúc này Phỉ Na tướng quân tới chơi, nàng đành phải bỏ qua ý niệm này trong đầu.Phỉ Na cùng Mặc Vô Ngân tiếp xúc vài lần, lẫn nhau sinh ra hảo cảm, đương nhiên đều có liên quan tới việc cả hai đều yêu thương Đường Liệp, vì Đường Liệp hai nàng phải suy nghĩ kéo gần quan hệ với nhau.Đường Liệp đem tin tức Lăng Ưng mang về thuật lại một lần, Phỉ Na vô cùng vui mừng nói: " Như thế tốt nhất, Thủy Đại Nhân nếu đáp ứng cho chúng ta đường lui, chúng ta có thể tránh được tổn thất lớn nhất, nhưng…nữ vương bệ hạ chứa chắc chịu bỏ lại Mặc Vân Thành."Đường Liệp thở dài nói: " Ta đang lo lắng chuyện này, lần trước cùng nàng nói chuyện, ta liền phát hiện nàng thay đổi rất nhiều."Mặc Vô Ngân mỉm cười nói: " Theo lời huynh, Huyền Ba công chúa chỉ vì lo lắng cho dân chúng Mặc Vân Thành, hiện tại đem Mặc Vân Thành giao ra, đổi lấy sự bình an của dân chúng cùng tướng sĩ, không thể nghi ngờ là một kết cục tốt nhất, nàng lại có lý do gì phản đối?"Phỉ Na nói: " Cho dù nữ vương đáp ứng, nhưng công tước Hắc Kiệt Ân chưa chắc đáp ứng. Ở trong lòng hắn vốn xem Mặc Vân Thành như tính mạng của mình, muốn cho hắn đem thành trì dâng tặng, chỉ sợ không dễ dàng như vậy."Đường Liệp ngay từ đầu vốn xem nhẹ vị chủ nhân chân chính Hắc Kiệt Ân này của Mặc Vân Thành, giờ nghe được những lời của Phỉ Na, mới bắt đầu ý thức được chính mình có thể đã phạm vào một sai lầm rất lớn. Hắn trầm mặc hồi lâu, mới nói: " Kết quả đàm phán giữa ta và Thủy Đại Nhân tạm thời đừng nói cho ai, ta nghĩ đi trước gặp Hắc Kiệt Ân công tước."Phỉ Na nhẹ giọng thở dài nói: " Ta cùng ngươi đi."Hắc Kiệt Ân đem phủ công tước của mình tặng cho Huyền Ba công chúa, vẫn ở lại trong biệt viện ở thành tây bên trong Mặc Vân Thành, nơi này nguyên lai là địa phương hắn dùng để nghỉ hè, được kiến thiết ngay giữa sườn núi, từ bên trong biệt viện có thể nhìn thấy cảnh biển không xa, tuy rằng so với phủ công tước thì nhỏ hơn rất nhiều, nhưng lịch sự tao nhã thanh tịnh, trong khoảng thời gian này hắn lại không có tâm tình hưởng thụ sự thanh tịnh, đa số thời gian hắn đều lo lắng chiến cuộc của Mặc Vân Thành.Nghe được Đường Liệp tới chơi, Hắc Kiệt Ân ra đón tận cửa lớn, hắn rất ít đối đãi khách nhân như vậy, bởi vì Đường Liệp sớm đã thành anh hùng trong lòng mọi người, đủ thấy địa vị của Đường Liệp trong lòng các tướng sĩ.Hắc Kiệt Ân đưa hai người vào đại sảnh ngồi xuống, cho người dâng trà, mỉm cười nói: " Ở thời khắc bây giờ, hai người các ngươi đến bái phỏng lão phu, nói vậy có chuyện trọng yếu sao?"Đường Liệp gật đầu, đi thẳng vào vấn đề nói: " Đường Liệp lần này đến, là muốn cùng công tước thương lượng một sự kiện."Hắc Kiệt Ân gật đầu nói: " Ngươi nói!"" Với công tước, Mặc Vân Thành còn có thể giữ được hay không?"Hắc Kiệt Ân trầm ngâm một lát mới nói: " Thành phá chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi!"Đường Liệp lại nói: " Công tước có nghĩ tới hay không sau sự việc này, nếu tất cả mọi người chuẩn bị huyết chiến trong trận đánh sắp tới, chỉ sợ vận mệnh đế quốc đến đây chung kết."Hắc Kiệt Ân thấp giọng nói: " Ta làm sao không nghĩ qua chuyện này, vì thế ta đã khuyên nữ vương bệ hạ nhiều lần, nhưng nàng thủy chung quyết ý muốn cùng tồn vong với Mặc Vân Thành…" Hắn bỗng nhiên ý thức được điều gì, mỉm cười nói: " Kỳ thật các ngươi hẳn là nên đi tới chỗ nữ vương mới phải."Phỉ Na nói: " Công tước, nếu chúng ta còn một đường sống ngươi có nguyện ý bỏ thành hay không?"Hắc Kiệt Ân dùng sức lắc đầu nói: " Lão phu gần đất xa trời, làm sao cũng không nguyện đi, thành còn ta còn, thành mất ta vong."Đường Liệp thấp giọng nói: " Thật không dám giấu, bên phía Hải tộc đồng ý phát ra một đường lui, nhưng bọn họ có một điều kiện."" Điều kiện gì?"" Muốn chúng ta đem Mặc Vân Thành hai tay dâng tặng!"" Không được!" Hắc Kiệt Ân bỗng nhiên đứng dậy.Đường Liệp sớm dự đoán được hắn sẽ có phản ứng kịch liệt như thế, bình tĩnh nói: " Mặc Vân Thành sẽ không dâng tặng hai tay, bởi vì Thủy Đại Nhân còn có một điều kiện phụ là muốn tính mạng của ta và Mặc Vô Ngân, chúng ta đã quyết định buông tha sinh mệnh, không vì điều gì khác, chỉ vì Huyền Ba. Công tước vì con dân Mặc Vân Thành cùng với tương lai đế quốc, chẳng lẽ không nguyện hy sinh một tòa thành trì chắc chắn sẽ bị công phá hay sao?"Hắc Kiệt Ân không còn lời gì chống đỡ.Đường Liệp hướng Phỉ Na nháy mắt, hai người đứng dậy cáo từ.Hắc Kiệt Ân vẫn chưa đứng dậy đưa tiễn, vẫn như cũ ngơ ngác ngồi chỗ kia…Trở về dịch quán, đã thấy Lang Uyên đang chờ đợi, nhìn thấy Đường Liệp hắn cuống quýt chào đón, thấp giọng nói: " Nữ vương đã đến!"Đường Liệp ngây người, không thể tưởng được Huyền Ba tin tức linh thông như thế, chính mình vừa đi tới chỗ Hắc Kiệt Ân, nàng liền có được tin tức, nghĩ lại hẳn không phải vì chuyện này, vừa rồi hắn rõ ràng dặn dò qua, bất luận kẻ nào cũng không được lộ ra chuyện này.Hắn mỉm cười gật đầu nói: " Các ngươi ở bên ngoài chờ ta!"Lang Uyên cầm cánh tay hắn nói: " Đường Liệp, ngươi nhất định phải thuyết phục nữ vương, để cho nàng đừng hy sinh vô ích."Đường Liệp gật đầu, chậm rãi đi vào phòng trong.Huyền Ba lẳng lặng ngồi trên ghế, nàng đã đến đây nửa giờ, trong đôi mắt đẹp phức tạp, làm cho người ta không đoán ra nàng đang suy nghĩ điều gì.Đường Liệp cười nói: " Không thể tưởng được nữ vương bệ hạ lại hạ mình đến gặp ta, Đường Liệp thật sự vô cùng vinh hạnh!"Huyền Ba bình tĩnh nói: " Giữa chúng ta không cần phải nói như vậy."Đường Liệp đầy cõi lòng thâm ý nhìn Huyền Ba: " Ngươi có thể nói cho ta biết mục đích đến đây không?"Huyền Ba nói: " Hai ngày nay tuy rằng ta không tới gặp ngươi, nhưng ta biết ngươi đã làm rất nhiều chuyện, việc này nhất định là vì Mặc Vân Thành, nhất định là vì ta, ta tới nơi này gặp ngươi, là muốn khuyên ngươi bỏ đi ý niệm này trong đầu, thừa dịp trước khi thành bị phá mà rời đi đi, ta đã thiếu ngươi rất nhiều, không muốn ngươi lại vì ta gặp thêm điều gì bất hạnh!"Đường Liệp nhìn Huyền Ba thật lâu, hỏi vấn đề không chút quan hệ gì: " Ở trong lòng ngươi có yêu ta không?"Trong lòng Huyền Ba chấn động, tuyệt đối thật không ngờ lúc này mà Đường Liệp còn nói ra vấn đề này, nàng im lặng không đáp.Đường Liệp cũng không chờ nàng trả lời, lớn tiếng nói: " Vô luận là ngươi yêu ta hay không, ta có thể thẳng thắn nói cho ngươi biết, ta yêu ngươi!" Hắn kích động nói: " Bởi vì yêu nàng, ta căn bản sẽ không nghĩ tới quyền thế cùng địa vị của nàng, ở trong lòng ta nàng là một nữ nhân, ta muốn gánh vác trách nhiệm bảo vệ nàng! Bởi vì yêu nàng, ta mặc kệ bên ngoài có bao nhiêu binh mã vây khốn, đối mặt sự cường đại mạnh mẽ của địch nhân, ta đều phải mở một đường máu cho nàng!"Huyền Ba rơi lệ đầy mặt, nàng vươn bàn tay cầm bàn tay Đường Liệp thật chặt.Đường Liệp lớn tiếng nói: " Ta không có phẩm cách cứu vớt thế nhân cao thượng gì đó, ta sở dĩ tiến đến Mặc Vân Thành là vì nàng cùng Phỉ Na, nhưng mà ta biết, nàng phải gánh nặng kỳ vọng của hàng vạn hàng ngàn tướng sĩ, nàng phải chiếu cố sinh mệnh của thần dân trong Mặc Vân Thành, hết thảy trách nhiệm này, nếu nàng nguyện ý gánh vác, ta sẽ dốc lòng trợ giúp nàng!"Huyền Ba muốn nói điều gì, lại bị Đường Liệp phất tay ngăn cản: " Nàng không cần nói lời phản đối gì, ta nếu quyết định, sẽ không thay đổi!"Đường Liệp điều chỉnh một chút tâm tình kích động của mình, nói: " Nàng đoán không sai, hai ngày nay ta xác thực đang làm một chuyện, ta nhờ Lăng Ưng thay ta đi tới Hải tộc gặp Thủy Đại Nhân nói một số chuyện giao dịch." Hắn cười cười nói: " Mặc dù có chút điều kiện, nhưng đây dù sao là phương pháp giải quyết tốt nhất trước mắt."Huyền Ba nhẹ giọng nói: " Huynh không phải là nghĩ muốn buông tha Mặc Vân Thành, đổi lấy Hải tộc nữ hoàng nhường ra một con đường lui?"Đường Liệp gật đầu: " Thủy Đại Nhân đã đáp ứng, chỉ cần giao ra Mặc Vân Thành, nàng sẽ nhượng một con đường đi qua Mê Huyễn eo biển."Huyền Ba nửa tin nửa ngờ nói: " Nàng dễ dàng đáp ứng như vậy? Có phải còn có điều kiện khác hay không?"Đường Liệp cười nói: " Nàng quả nhiên thông minh hơn người, Thủy Đại Nhân còn có một điều kiện phụ, chính là muốn ta cùng Mặc Vô Ngân lưu lại."" Không thể!" Huyền Ba công chúa kinh hô: " Nàng đối với huynh cùng Mặc cô nương sớm hận thấu xương, các ngươi lưu lại chỉ còn con đường chết."Đường Liệp thâm tình nhìn Huyền Ba công chúa nói: " Xem ra nàng quan tâm ta."Gương mặt Huyền Ba xẹt qua một tia ngượng ngùng: " Đường đại ca, nếu huynh lưu lại, ta tuyệt sẽ không đi!"Đường Liệp ha ha cười nói: " Nàng nghĩ rằng ta vô dụng như vậy? Theo từ lúc bắt đầu nàng quen biết ta, bao nhiêu nguy hiểm ta đã trải qua bao nhiêu lần, lại có lần nào không thành công thoát vây?"Lời của hắn đích xác là thật, Huyền Ba không còn lý do phản đối.Đường Liệp nói: " Nàng hẳn là còn nhớ rõ tiểu bạch long của ta, hiện tại nó đã trở thành một kim long chân chính, kỳ thật nó chính là hậu đại của kim long phụ vương ngươi, có nó trợ giúp ta, đợi khi các ngươi bình yên rời đi, ta ở trong thành chờ đợi Thủy Đại Nhân, đợi sau khi nàng vào thành, ta sẽ cưỡi kim long đào thoát, nàng còn biện pháp gì bắt ta?"Lời của hắn chuẩn xác, không để cho Huyền Ba không tin.Huyền Ba ảm đạm nói: " Dù là trốn, chúng ta có năng lực chạy đi đâu?"Đường Liệp thấp giọng nói: " Hiện tại toàn bộ Huyền Vũ đế quốc đang đứng bên trong phân tranh, ở lại đây để trở thành mục tiêu tiêu diệt của bọn họ, không bằng đi lên phương bắc vùng băng tuyết đại lục để tránh né sự tiêu diệt. Theo đủ loại dấu hiệu cho thấy, Ma Đế Thu Thiện phá tan phong ấn không còn lâu nữa, tấm đại lục này sẽ lâm vào một mảnh chiến hỏa khắp nơi, tạm thời rời đi nơi này là một lựa chọn tốt nhất."Huyền Ba thở dài nói: " Ta đối với quyền lực cùng đánh trận đã sớm chán ghét, có thể duy trì đến bây giờ toàn bộ là nhờ vào lòng trách nhiệm đối với tổ tiên."Đường Liệp đau lòng nhìn Huyền Ba, những ngày này nàng đã tiều tụy rất nhiều, trách nhiệm cùng gánh nặng trầm trọng như thế đều đặt lên đôi vai mềm mại của nàng, có thể tưởng tượng được Huyền Ba phải thừa nhận áp lực lớn đến bao nhiêu, trong lòng Đường Liệp thầm hạ quyết tâm, từ nay về sau, tuyệt sẽ không làm cho Huyền Ba phải thống khổ như thế. Hắn nhẹ giọng nói: " Vì tướng sĩ Mặc Vân Thành, vì tương lai Huyền Vũ quốc, nàng nguyện ý rời đi không?"Huyền Ba thâm tình nhìn Đường Liệp, dùng sức lắc đầu.Đường Liệp ngạc nhiên, không thể tưởng được mình nói nhiều như vậy mà cuối cùng đều là uổng phí khí lực.Huyền Ba nói: " Ta nguyện ý, nhưng là vì huynh!"Đường Liệp đột nhiên đem thân thể mềm mại của Huyền Ba kéo vào lòng mình, Huyền Ba thẹn thùng vô hạn nhắm lại đôi mắt đẹp, hai người vừa chạm môi nhau, lại nghe bên ngoài truyền đến thanh âm của Phỉ Na: " Khởi bẩm nữ vương bệ hạ, Hắc Kiệt Ân công tước tiến đến cầu kiến."Hai người lưu luyến không rời tách ra, Đường Liệp đi ra ngoài, quả nhiên nhìn thấy Hắc Kiệt Ân đang cùng Lang Uyên hướng bên này đi tới, lễ phép lộ ra nụ cười: " Chào công tước đại nhân!"Hắc Kiệt Ân gật đầu nói: " Vừa vặn Đường tiên sinh cũng ở, có mấy câu ta muốn hướng mọi người nói một chút."Đường Liệp đoán chắc Hắc Kiệt Ân sẽ đáp ứng yêu cầu của mình, mỉm cười cùng đi với Hắc Kiệt Ân trở lại phòng.Biểu tình của Huyền Ba đã khôi phục lại thái độ bình thường, so với lúc vừa chạy ra đế đô, sự trưởng thành của nàng ai cũng có thể chứng kiến.Câu đầu tiên của Hắc Kiệt Ân chính là: " Ta đồng ý bỏ thành!"Huyền Ba nhẹ giọng thở dài nói: " Là ta liên lụy công tước đại nhân!"Hắc Kiệt Ân trịnh trọng nói: " Nữ vương không cần nói như vậy, Mặc Vân Thành là một phần của lãnh thổ đế quốc, vốn thuộc về ngài, ta chỉ là cùng cách nhìn của Đường tiên sinh mà thôi, cuối cùng làm ra quyết định chính là ngài a."Hắn tạm dừng một chút lại nói: " Có chuyện ta thủy chung hoài nghi, Thủy Đại Nhân dễ dàng đáp ứng yêu cầu của chúng ta như vậy, nàng có thể làm ra gian trá hay không?"Đường Liệp tràn ngập tin tưởng nói: " Nàng không dám!"Những lời này làm cho tất cả mọi người cảm thấy hồ đồ, Đường Liệp tại sao lại có tin tưởng cường đại như thế? Chẳng lẽ hắn thật sự có phương pháp khắc chế Thủy Đại Nhân?Huyền Ba nói: " Vô luận Hải tộc nữ hoàng có gian trá hay không, chúng ta đã không còn đường lựa chọn!" Nàng sớm đã phân tích sự thật vô số lần, rõ ràng được cục diện hiện tại của bọn họ.Tất cả mọi người tràn đầy đồng cảm gật đầu.Lang Uyên nói: " Bên trong Mặc Vân Thành tổng cộng hơn hai mươi vạn người, muốn sơ tán đám người khổng lồ như vậy, mà không kinh động một phương Huyền Vũ quốc, căn bản là chuyện không có khả năng."Đường Liệp lại nói: " Nguyện ý đi cũng không nhiều như vậy."Lang Uyên cũng không hiểu được ý tứ của Đường Liệp, tràn ngập dấu hỏi nhìn hắn.Đường Liệp nói: " Có chuyện các ngươi có nghĩ tới hay không, chân chính nguyện ý rời đi quê hương cũng có rất ít người."Hắc Kiệt Ân lớn tiếng nói: " Nếu dân chúng không ly khai nơi này, chẳng phải là muốn lọt vào Hải tộc tàn sát?"" Các ngươi sai lầm rồi!" Mặc Vô Ngân từ bên ngoài chậm rãi đi đến, nàng hướng Huyền Ba cười cười, Huyền Ba từng cùng nàng giao tiếp, biết nàng trí tuệ siêu quần, nhưng không nghĩ tới có một ngày nàng lại cùng mình đứng chung một trận tuyến.Hắc Kiệt Ân cả giận nói: " Lão phu sai lầm như thế nào?"Mặc Vô Ngân nói: " Nữ hoàng tuy ngoài mặt lạnh lùng, nhưng ý chí không hẹp hòi, xem dân như con những lời này dùng trên người nàng tuyệt không quá đáng."Hắc Kiệt Ân hừ lạnh một tiếng nói: " Đó là với tộc nhân của các ngươi, đối đãi với chúng ta sẽ không như vậy."Mặc Vô Ngân mỉm cười nói: " Kỳ thật Hải tộc vốn không phải là từ nhiều chủng tộc cấu thành hay sao, ta không phải là Hải tộc nhân chính tông!" Nàng đi tới trước người Huyền Ba: " Một người đứng đầu, phương pháp muốn thu hoạch dân tâm, cũng không phải là giết hại, mà là nền chính trị nhân từ! Nữ hoàng trí tuệ hơn xa ta, nàng muốn Mặc Vân Thành tuyệt không phải là một tòa thành trì trống trơn, sau khi Mặc Vân Thành trở thành lãnh thổ của nàng, dân chúng sẽ trở thành dân chúng của nàng, nàng sẽ dùng tất cả cố gắng lớn nhất của mình đi bảo hộ bọn họ mà không phải giết hại!"Đường Liệp thưởng thức nhìn Mặc Vô Ngân, sự xuất hiện đúng lúc của nàng giúp mình thật lớn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận