Xuyên Việt Uy Vũ, Vương Phi Có Cái APP


Editor: Luna Huang


“Trên lưng nàng là cái gì?” Đàm Hạo Uyên vấn, có điểm vướng chân vướng tay.


Hắn đưa tay chộp một cái, lấy thứ trên lưng Mộ Tiêu Thư xuống. Điều trạng dài, bên ngoài bọc một khối bố, Đàm Hạo Uyên mơ hồ đoán được đây là cái gì.


Tay của Mộ Tiêu Thư vẫn ở hông của hắn, đầu tựa ở trước ngực của hắn, Đàm Hạo Uyên một tay ôm nàng, một tay cầm lấy vật kia đang nhìn. Tay run một cái, khối bố kia khinh phiêu phiêu rơi ở trên mặt đất, lộ ra đồ vật bên trong, đó là bách thọ đồ.


Mộ Tiêu Thư lười biếng mắt liếc bản vẽ này, nói rằng: “Đều nói đồ chơi này mà có thể trường thọ, kỳ thực đều là gạt người, hiệu quả chân chính của nó là…”


Nàng đọc một nửa, Đàm Hạo Uyên thiêu mi: “Là cái gì?”


“Không nói cho ngươi, vừa thấy mặt đã chỉ quan tâm thứ này, ta mất hứng.”


Tay của Đàm Hạo Uyên cầm bách thọ đồ ôm phía sau Mộ Tiêu Thư, bế nàng lên: “Muốn thế nào nàng mới vui vẻ? Bổn vương tự mình hầu hạ, bao nàng thoả mãn.”


Mộ Tiêu Thư nở nụ cười, thanh âm theo bước chân của Đàm Hạo Uyên dần dần đi xa.


Bọn họ đi rồi, Quý Thanh Nguyệt đi ra. Hốc mắt của nàng có lệ ngân, nhìn chằm chằm vào phương hướng bọn họ phương hướng ly khai.


Đàm Hạo Uyên một đường ôm người vào phòng của mình, bỏ lại một câu “Ai cũng không gặp”, liền đóng cửa!


Cử chỉ này của hắn chọc cho người khác kinh ngạc không thôi, ban ngày, lại như vậy… Thân mật như vậy, này không quá thỏa đáng đi?


Nhất là người Đông Sóc ở chỗ này hầu hạ, nhìn cằm đều nhanh rớt, trái lại chính là thủ hạ của Đàm Hạo Uyên mỗi một người đều là dáng dấp tâm lĩnh thần hội.


Trong phòng, hai người đối với ý nghĩ của người khác hoàn toàn không có hứng thú đã thân thượng. Không có chút ngượng nào, phảng phất vốn nên như vậy, đều tự đều tự trung thành với tâm ý của mình.


Chút bất tri bất giác chỉa xuống đất chút chuyển hoán, hai người đã đến **.


Đàm Hạo Uyên nhìn Mộ Tiêu Thư phía dưới vấn: “Có thể được không?”


Mộ Tiêu Thư không nói chuyện, trả lời hắn là một ôm thật chặt, im lặng nói ra câu trả lời của nàng.


Vậy bách thọ đồ Đông Sóc hoàng đế tâm tâm niệm niệm từ lâu rơi xuống đất, may mà nha hoàn quét tước chăm chỉ, cũng sẽ không dơ. Nó cứ như vậy bị ném xuống đất, nhìn qua cũng không so với băng ghế cao quý bao nhiêu.


Đến thời gian dùng bữa tối, Mộ Tiêu Thư cùng Đàm Hạo Uyên hai người còn không có đi ra. Cơm nước phong phú, bày đầy một bàn, thế nhưng bên cạnh bàn cũng chỉ có một mình Quý Thanh Nguyệt.


Nha hoàn hầu hạ nói: “Vương gia phân phó không cho quấy rầy, không biết lúc nào mới truyền bữa tối, Quý cô nương dùng trước đi.”


Quý Thanh Nguyệt nhìn một bàn mỹ vị, lại cảm thấy một dạng đều không thể nhập khẩu. Nàng cầm lấy chiếc đũa, lại để xuống, thẳng thắn đứng lên, không ăn.


“Quý cô nương?”


Quý Thanh Nguyệt mắt điếc tai ngơ, lưu lại nha hoàn kia quay một bàn thức ăn cảm thán: “Các ngươi những người này, đang ở trong phúc không biết phúc. Ngươi không ăn, ta ăn!”


Nàng thu thập thức ăn, mấy thứ này tự nhiên không thể bưng cho Đàm Hạo Uyên cùng Mộ Tiêu Thư, bất quá các nàng có thể tự mình có phần.


Trong phòng của Đàm Hạo Uyên, Mộ Tiêu Thư ngâm mình ở thùng nước tắm, mạn bất kinh tâm nước trên người mình. Bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Đàm Hạo Uyên bên trên, nói ra hai chữ: “Đói bụng.”


Đàm Hạo Uyên bật cười. Khoác một bộ y phục trên người mình, đi ra bên ngoài cho người chuẩn bị.


Mộ Tiêu Thư tắm rửa hoàn tất, bên ngoài đã bày xong một bàn cơm nước.


Trong mắt người đói bụng, trong chớp nhoáng này sẽ không có so thứ đồ ăn này có tốt hay không! Ngay cả Đàm Hạo Uyên đều phải tạm thời lui ra phía sau một bước, đành phải đệ nhị! Tuy nói tú sắc khả xan thuyết pháp này, lại dù sao vẫn là không thể làm cơm ăn a.


Mộ Tiêu Thư đang chuẩn bị nhào tới ăn, nàng đã nhìn thấy vài món ăn nàng thích, tuy rằng biểu hiện ra không có gì đặc biệt, nhưng mùi thịt đã triệt để bắt sống lòng của nàng.


Nàng ngồi xuống trên cái băng, giơ đũa lên, hướng phía mục tiêu của chính mình thẳng tắp mà…


Ân?


Một chén canh tản ra hơi thở thảo dược kỳ quái do Đàm Hạo Uyên tự mình mang ra.


“Uống.” Đàm Hạo Uyên nói.


Mộ Tiêu Thư làm khó nhìn thoáng qua canh, vừa liếc nhìn Đàm Hạo Uyên, nhãn thần có điểm ủy khuất.


Nhan sắc bát nháo này, vị đạo ô nhiễm mũi này, điều này làm cho người muốn ăn giảm đi nhiều tại sao phải cho nàng uống?


“Để trù phòng làm dược thiện, đối với thân thể tốt, trước uống canh, sau ăn com, nào.”


Nào cái gì mà nào! Giờ khắc này nội tâm của Mộ Tiêu Thư hỏng mất.


Mỹ thực nàng yêu tha thiết ngay trước mặt, Đàm Hạo Uyên lại nói để cho nàng uống canh, đại danh từ dược thiện chính là khó ăn! Chí ít Mộ Tiêu Thư cho là như vậy.


Mộ Tiêu Thư quyết định không nhìn Đàm Hạo Uyên, thẳng đến chủ đề của mình! Nhưng chiếc đũa là của nàng vừa vươn, đã bị một đôi đũa khác chận lại. Đàm Hạo Uyên thừa dịp nàng sững sờ, thẳng thắn đoạt lại chiếc đũa của nàng.


Mộ Tiêu Thư trơ mắt nhìn đôi đũa bị hắn bỏ qua một bên, lại mắt mở trừng trừng nhìn hắn múc một muỗng canh, đưa tới…bên miệng của hắn.


Đàm Hạo Uyên thổi thổi canh, đi tới bên cạnh Mộ Tiêu Thư, tay xoa gáy của nàng, khiến cho nàng ngẩng đầu lên, mang canh bản thân đã thử ôn độ cho nàng.


Hắn đến y phục cũng chưa mặc xong, khoác một kiện ngoại bào, lộ ra một tảng ngực lớn. Lúc này lại cách gần như vậy, Mộ Tiêu Thư nhất thời hồi tưởng lại sự tình không quá hòa hài. Xong rồi còn muốn, cư nhiên có chút ngượng ngùng.


Mộ Tiêu Thư cảm giác lông mao sau gáy của mình từng sợi một dựng lên, nàng đang xuất thần, canh bị nàng uống vào trong bụng.


“Có cảm thấy vị đạo tốt một chút?” Đàm Hạo Uyên hỏi, “Nàng không muốn uống bổn vương cứ như vậy uy nàng.”


Mộ Tiêu Thư suýt tý nữa nghẹn, nàng tà liếc nhìn Đàm Hạo Uyên, ánh mắt từ trên mặt hắn dời xuống, sau đó mặt hơi đỏ lên, mắng: “Đản hung lộ nhũ, không biết xấu hổ!”


Dứt lời một tay lấy chén canh, cả canh lẫn thức ăn bên trong, toàn bộ đổ vào miệng cho xuống bụng.


Đàm Hạo Uyên còn đắm chìm trong dư vị của câu “Không biết xấu hổ” kia, Mộ Tiêu Thư đã dũng cảm uống hết chén canh.


Sau khi uống xong, Mộ Tiêu Thư nghĩ thầm: Tú sắc quả nhiên khả xan, cách ngôn nói không sai a… Nàng hài lòng hướng món ăn nàng thích tiến quân.

Sau khi uống xong, Mộ Tiêu Thư nghĩ thầm: Tú sắc quả nhiên khả xan, cách ngôn nói không sai a… Nàng hài lòng hướng món ăn nàng thích tiến quân.


Mộ Tiêu Thư trong phòng Đàm Hạo Uyên ngủ một đêm, đến ngày thứ hai, mở mắt ra đã nhìn thấy mặt của đối phương.


Mộ Tiêu Thư ngẩn người, sau đó ở trên mặt của Đàm Hạo Uyên hôn một cái, đưa chân leo ra bên ngoài.


Đàm Hạo Uyên thấy nàng tính tình vậy, đưa tay bắt được chân của nàng, cười nói: “Ai vậy a? Ta thế nào cùng một nữ nhân thô lỗ như vậy lăn lộn một chỗ?”


Mộ Tiêu Thư dùng chân kia đá hắn hai cái, hung tợn nói: “Không hài lòng a, đã là người của ta rồi, hối hận cũng không còn kịp rồi.”


Cầm lấy cầm lấy chân của nàng kéo một cái, kéo nàng trở về, đang định làm chút gì, Mộ Tiêu Thư đột nhiên nhớ lại chuyện này.


“Đồ đâu?”


Cái này Đàm Hạo Uyên cũng sửng sốt, hắn còn có ấn tượng, bách thọ đồ ở trên tay hắn, thế nhưng hồi tưởng lại, hắn cũng không biết là lúc nào vứt bỏ.


Hôm qua Đàm Hạo Uyên ôm Mộ Tiêu Thư đi một đoạn đường dài, trung gian còn trải qua một hồ nước, ai biết bách thọ đồ rơi ở nơi nào nha?


Mộ Tiêu Thư quyết định thật nhanh: “Trước tìm ở trong phòng!”


Vì vậy hai người lập tức xuống giườngm trong phòng nhìn một vòngm cho ra kết luận để kẻ khác uể oải: Không có!


Ngày mai sẽ là thọ thần của Đông Sóc hoàng đế, nếu quả như thật đã đánh mất, Mộ Tiêu Thư phải một lần nữa tú một bức, có thể là có thể, chính là mệt chết người…


“Ta cho người đi tìm.” Đàm Hạo Uyên nói.


“Mỹ sắc ngộ quốc a.” Mộ Tiêu Thư nói.


Hai người rửa mặt mặc mang hoàn tất, Đàm Hạo Uyên liền phát động nhân thủ của hắn, bắt đầu ở trong viện tiến hành sưu tầm. Mộ Tiêu Thư chuẩn bị xong châm tuyến, nhận mệnh ngồi xuống trước tú giá.


Vạn nhất tìm không được? Hay hoặc là tìm được rồi lại có hư hao? Nên muốn chuẩn bị làm cái thứ hai, hạ lễ này là tuyệt đối không thể ra sai.


Chỉnh tòa viện hầu như đều bị lật một lần, đồ vẫn là không có tìm được. Thời gian Mộ Tiêu Thư nghe được tin tức này, chỉ là gật đầu, chuẩn bị đi trở về tiếp tục làm việc.


Một nha hoàn đã đi tới, nhỏ giọng hỏi: “Cô nương tìm có đúng hay không là cái này?”


Trong tay của nàng đang cầm một cái quyển trục, không phải là bách thọ đồ sao? Hơn nữa chí ít từ biểu hiện nhìn, không có gì tỳ vết nào.


Mộ Tiêu Thư nhận lấy đồ, sau khi mở ra, vững tin không có vấn đề, lúc này mới vấn nha hoàn kia: “Ở nơi nào tìm được?”


“Dưới sàng.”


Mộ Tiêu Thư ngẩn ngơ, bận rộn nửa ngày đồ chơi này vẫn còn trong phòng bọn hắn đợi.


Chuyện này, Mộ Tiêu Thư cũng không cần tú một bức khác, thật đáng mừng! Nàng thưởng nha hoàn kia một thỏi bạc nhỏ, đối phương tươi cười rạng rỡ, thiên ân vạn tạ, sau đó đột nhiên nói với Mộ Tiêu Thư: “Đúng rồi, Quý cô nương đang tìm ngươi.”


Mộ Tiêu Thư ngây ngẩn cả người: “Ngươi nói ai?”


“Quý Thanh Nguyệt Quý cô nương.”


“Nàng tại sao lại ở chỗ này?”


“Nàng tìm đến Vương gia.” Nha hoàn tựa hồ nghĩ tới điều gì, thõng đầu xuống, có điểm không dám nhìn Mộ Tiêu Thư.


Ngày hôm nay Đàm Hạo Uyên vẫn là không có cho người chuẩn bị căn phòng mới, mà là để Mộ Tiêu Thư thẳng tiếp nhận gian phòng của hắn, chiếu tư thế, còn có cái gì không hiểu? Nhưng là nghĩ đến Quý Thanh Nguyệt, bọn họ ngầm liền có chút tâm tư xem kịch vui. Chỉ có ánh mắt dài quá đều biết, tình huống này không bình thường.


Mộ Tiêu Thư trầm ngâm chỉ chốc lát, nói rằng: “Ta đã biết.”


Là nên cùng nàng gặp mặt một lần, Đàm Hạo Uyên đến Đông Sóc, nàng cư nhiên cũng theo tới rồi, đây coi là có ý tứ? Mộ Tiêu Thư không thích đoán đi đoán lại, nàng vừa muốn biết rõ ràng sự tình, dùng phương thức nhanh nhất.


Nàng đi gặp Quý Thanh Nguyệt, đối phương quan sát nàng một phen, sau đó nói: “Ta chờ ngươi thật lâu.”


Mộ Tiêu Thư ngồi xuốngở đối diện nàng, nhìn Quý Thanh Nguyệt, không nói lời nào.


“Ngươi phải có rất nhiều chuyện muốn hỏi ta đi.” Quý Thanh Nguyệt nhắc tới ấm trà, châm trà cho Mộ Tiêu Thư, “Chúng ta từ từ nói.”


Mộ Tiêu Thư đưa tay nắp ly trà, nói rằng: “Ta cũng chỉ có một câu nói, nói xong cũng đi.”


“Nga?”


“Ngươi cùng Đàm Hạo Uyên là quan hệ thúc tẩu, sau này vẫn là giữ một khoảng cách, tiết kiệm chọc người nhàn thoại.”


Quý Thanh Nguyệt nghe xong dùng tay áo che mặt, cười đến run vai! Chờ cười xong nàng nói: “Thúc tẩu? Ngươi chưa từng nghe qua sao?? Vốn có hắn là muốn thú ta.”


Mộ Tiêu Thư gật đầu: “Thì tính sao?”


“Ta mang qua hài tử của hắn!”


Mộ Tiêu Thư ngây ngẩn cả người, sau đó nàng nhíu mày: “Sau đó thì sao?”


“Sau đó hài tử không còn, hoàng thượng lại cản trở hôn sự của chúng ta, biến thành như bây giờ.”


“Ta không tin, Đàm Hạo Uyên tôn trọng ca ca của hắn, sẽ không làm chuyện như vậy.”


Quý Thanh Nguyệt lộ ra một bộ biểu tình “Ngươi quá ngây thơ”: “Ngươi cho là, một nam nhân nói muốn thú một nữ nhân, sẽ là bởi vì cái gì? Thực sự theo như lời của hắn nói chỉ là vì chiếu cố ta? Lời nói này, ngươi tin không? Khi đó hắn mất đi hoàng huynh, ta mất đi trượng phu, hai người chúng ta đều phi thường khổ sở, liền… Cho nhau an ủi một chút, ngươi rõ chưa?”


Mộ Tiêu Thư trầm mặc một hồi, chuyện trên đời này cũng không phải là nàng nói không phát sinh sẽ không phát sinh, Quý Thanh Nguyệt nói loại khả năng này, còn thật tồn tại.


“Sau đó thì sao, ngươi muốn nói cái gì?”


” Ngươi là thật không biết hay giả không biết? Ta cũng không lòng tham, chuyện của các ngươi ta rõ ràng. Thế nhưng ngươi làm Vương phi chưa qua cửa của hắn, nên chủ động một ít. Tỉ như nói ta, ngươi phải chờ tới hắn mở miệng mới bằng lòng nhìn thẳng vào ta sao? Phản chính hắn còn có thể thú rất nhiều cô nương, không bằng ngươi chuyên gia một điểm, trực tiếp hướng hắn cho thấy tâm ý làm sao? Ta nói những thứ này, là vì tốt cho ngươi.”


Mộ Tiêu Thư khó có thể tin nhìn Quý Thanh Nguyệt, nàng không có nghe lầm chớ? Ý tứ của Quý Thanh Nguyệt là, nàng nên chủ động tác hợp cái đôi…cái đôi thúc tẩu?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận