Xuyên Việt Uy Vũ, Vương Phi Có Cái APP


Editor: Luna Huang


“Nhiệm vụ hoàn thành, ở đâu ra nhiệm vụ có thể chấp hành? Tiền thưởng đã ra, không còn tiền thưởng có thể trả cho sát thủ. Không có bạc, bọn họ cũng sẽ không bán mạng. Lại nói tiếp, lần này chúng ta cũng là tổn thất thảm trọng, không chỉ có không lấy được một phân tiền, còn chết một người!”


Nam Minh Châu cùng nam tử lục y nói chuyện thật lâu, ai cũng không có thể thuyết phục ai, cuối cùng ly khai ly khai.


“Công chúa, có muốn hay không chúng ta đi đem bọn họ…” Hộ vệ làm một động tác răng rắc.


Nam Minh Châu trái lại rất muốn làm như vậy, nhưng nàng vẫn lắc đầu. Theo nàng biết, bọn họ cùng phụ hoàng của nàng có chút quan hệ, miễn cưỡng cũng coi như là người một nhà, nàng có thể nào đối hạ thủ với người của mình?


Không có đối tượng trút giận, Nam Minh Châu lại thực sự giận. Lần này nàng hao tốn hai vạn lượng hoàng kim, kết quả Mộ Tiêu Thư vẫn là hoạt bính loạn khiêu, miễn bàn có bao nhiêu buồn bực. Dù cho nàng không thiếu tiền, hai vạn lượng hoàng kim này cũng không phải số lượng nhỏ.


Tính toán tính toán tiểu kim khố của mình, sắc mặt phi thường khó coi.


“Đến sứ giả đại viện!” Nam Minh Châu phân phó nói.


Dù cho một chốc không đánh chết nàng, có thể để cho nàng khổ sở một chút!


Dọc theo đường đi Nam Minh Châu lộ vẻ đang suy nghĩ danh chính ngôn thuận hạ mã uy Mộ Tiêu Thư, chờ sau khi đến, nàng muốn gặp Đàm Hạo Uyên, lại bị chận ở ngoài cửa.


“Chủ tử đang xử lý sự vụ, không rảnh gặp khách.”


“Bổn công chúa không phải là khách, là chủ nhà! Thông báo lần nữa!”


“Chủ tử có mệnh, ngoại trừ Đông Sóc hoàng đế, ai cũng không ngoại lệ, thỉnh công chúa không nên làm khó những người làm thuộc hạ như chúng ta.”


Nói rất hay như nàng khi dễ bọn họ một dạng, nhưng những người này của Đàm Hạo Uyên, trong mắt mỗi người cũng không có sợ hãi, bọn họ là đang nói lời khách sáo mà thôi.


“Nếu Vương gia không có tiện gặp bổn công chúa, vậy cũng được. Vương phi tương lai của các ngươi đâu? Vương gia không rảnh, nàng cũng nên rảnh? Chẳng lẽ nàng một, cũng bận đến không có công phu gặp bổn công chúa.”


“Hồi bẩm công chúa, Mộ cô nương không có ở đây.”


“Đi đâu vậy?” Nam Minh Châu khó chịu hỏi.


Nhất định là mượn cớ đi? Người nhất định ở. Đàm Hạo Uyên không chịu gặp nàng thì thôi, chỉ có một Mộ Tiêu Thư không phải là càng dễ đối phó? Nam Minh Châu đem điểm quan trọng nghĩ ra được ở trong đầu qua một lần, tưởng tượng hình dạng kinh ngạc của Mộ Tiêu Thư, cả người nàng có lực.


Vạn sự đã chuẩn bị, chỉ còn thiếu gió đông. Gọi người tới khi dễ, khẩu khí này của nàng cũng sắp hạ một ít, nhưng ai biết hộ vệ kia lại nói cho nàng biết ——


“Mộ cô nương không trở về cùng Vương gia, chúng ta chỉ là nghe người ta sai phái, không biết nàng ở nơi nào.”


Nam Minh Châu không tin, phái người tìm tới người hầu hạ trong viện này, tỉ mỉ hỏi có người gặp qua Mộ Tiêu Thư hay không, kết quả tất cả mọi người nói không có. Những người này còn không phải Đàm Hạo Uyên mang tới, bọn họ không để ý tới nói dối.


Nói cách khác, Mộ Tiêu Thư thực sự chưa trở về? Nàng kia đi đâu? Lúc này, nàng không hảo hảo đợi tại sao muốn chạy loạn, trung gian không phải là có cái gì mờ ám…


Mấy vấn đề này, Nam Minh Châu đương nhiên không có được đáp án.


Nàng có chỗ Đàm Hạo Uyên bế môn canh, lại tìm không được Mộ Tiêu Thư, không thể làm gì khác hơn là nín một oán khí, rầu rĩ không vui đi trở về.


Chờ trở về cung, Nam Minh Châu đột nhiên nhớ tới một chuyện khác.


Thọ thần của phụ hoàng nàng sắp đến, Đàm Hạo Uyên nói qua hạ lễ ở chỗ Mộ Tiêu Thư, hiện tại Mộ Tiêu Thư không có ở, vậy hạ lễ đâu?


Nếu như Mộ Tiêu Thư còn sống có thế lấy ra bách thọ đồ, nói rõ nàng xác thực gặp vận may, cư nhiên để cho nàng tránh thoát truy sát! Nếu như nàng lấy không ra…


Nam Minh Châu thật hy vọng nàng lấy không ra…


Đàm Hạo Uyên không gặp gỡ Nam Minh Châu không giả, bất quá hắn lúc này cũng không phải mượn cớ. Bởi vì Mộ Tiêu Thư bị treo ám sát lệnh, Đàm Hạo Uyên vẫn bôn tẩu khắp nơi, âm thầm nỗ lực loại bỏ người gây bất lợi cho Mộ Tiêu Thư, sự tình chất đống.


Sau khi từ Du viên trở về, Đàm Hạo Uyên liền bắt đầu nhận được một phong mật báo từ đất phong đưa đến trong tay hắn.


Mấy tin tức này đến từ các địa phương, trong đó tối đa Bắc Vọng Bắc Vọng.


Từ khi xảy ra sự kiện của Liễu phi, phụ hoàng hắn Đàm Diệu Thành tính tình đại biến, so với trước bạo ngược rất nhiều. Hơi có không hợp tâm ý của hắn, liền động đánh chửi thậm chí chém đầu. Không chỉ có đối đãi như vậy với gười hầu hạ bên cạnh hắn, hắn đối với đại thần cũng giống như vậy. Trong mật báo của Đàm Hạo Uyên, có không ít ghi chép Đàm Diệu Thành ngày hôm qua trượng trách vị đại thần nào, ngày hôm trước lại trượng trách vị nào.


Còn có một việc, Đàm Diệu Thành đối với Lân vương phủ tựa hồ phá lệ lưu ý, nhiều lần phái người đăng môn tìm cặn, còn xử trí một gã hộ vệ cùng vài tên hạ nhân.


Đàm Hạo Uyên buông mật thư xuống, chau mày, thấp giọng tự nói: “Phụ hoàng, đừng làm cho ta đối với ngươi triệt để thất vọng.”


Ngoại trừ Đàm Diệu Thành, trong hoàng cung còn có một vị thụ “Chiếu cố” Đàm Hạo Uyên, chính là đệ đệ đột nhiên nhô ra của hắn.


Đàm Du Quân vào hoàng cung, chính sự khác một mực không làm, mỗi ngày thay đổi biện pháp thân cận Đàm Diệu Thành. Đàm Diệu Thành tâm tình không tốt, hắn tìm vui vẻ cho hắn. Đáng tiếc trong lòng Đàm Diệu Thành đè nặng chuyện này, Đàm Du Quân làm tất cả tựa hồ không có hiệu quả gì.


Bắc Vọng cùng Đông Sóc đường xá xa xôi, tuy rằng tốc độ nhanh nhất truyền tin tức, nhưng mấy tin tức này không thể tránh vẫn có tính lạc hậu. Lúc này hoàng cung Bắc Vọng, từ lâu gió nổi mây phun, còn hơn trong mật thư nói, hỗn loạn nhiều lắm.


Đàm Du Quân bởi vì từ nhỏ không ở bên người của Đàm Diệu Thành, sau khi trở về, Đàm Diệu Thành vì bù đắp, để ở tại trong hoàng cung. Về phần chuyện xây phủ, căn bản không nhắc đến.


Đêm nay, một nữ tử vóc người mảnh khảnh được dẫn đến trước mặt của Đàm Du Quân. Nàng là một thân trang phục nha hoàn, thế nhưng trong con ngươi thanh lãnh vô luận như thế nào đều không giấu được.


“Nhược Tâm gặp qua thập hoàng tử.”


“Miễn lễ!” Đàm Du Quân để cho nàng ngồi, thế nhưng bị nàng cự tuyệt.


“Xong xuôi sự tình thiếu chủ giao phó, ta liền rời đi.”


Nàng theo phân phó của Tống Tử Nho, tiễn Đàm Gia Dật một đoạn đường, sau khi trở về, nàng lại nhận được mệnh lệnh thứ hai của của, liền tới tìm Đàm Du Quân.


Nhược Tâm đem một bao bố nhỏ giao cho Đàm Du Quân: “Đây là vật ngươi cần, bên trong có giấy, viết rõ cách dùng lượng dùng, sau khi xem xong thỉnh đem nó thiêu hủy. Điện hạ chiếm được toàn lực ủng hộ của Bách Hối Thương Minh chúng ta, hy vọng điện hạ đừng quên hôm nay, che chở chúng ta.”


Đàm Du Quân đem bao bố mở, phía trên nhất như lời của Nhược Tâm, có giấy, phía dưới còn lại là nhiều bọc giấy nhỏ. Hắn bắt đầu xem nội dung, rất chuyên tâm.


Nhược Tâm một lát, cũng không thấy hắn buông xuống, liền hỏi: “Điện hạ, ngươi xem hiểu chưa?”


Đàm Du Quân đem tờ giấy kia vo lại, gật đầu. Nhược Tâm thấy thế hướng hắn cáo từ, xuất cung.


Đàm Du Quân nắm một bọc giấy nhỏ, dáng tươi cười bên môi càng lúc càng lớn, mâu tử cũng càng ngày càng sáng. Trong ánh mắt của hắn đồng thời thịnh hạ dã tâm, tính toán cùng hưng phấn.


Chỉ cần có cái này… Vậy ngôi vị hoàng đế chính là của hắn rồi!


Đàm Du Quân đi gặp Đàm Diệu Thành, thời gian hắn đến Đàm Diệu Thành đang tự mình trượng trách một danh đại phu. Đại phu này không phải là ngự y trong cung, mà là từ bên ngoài mời tới.


Trên thực tế, ngự y trong cung đã Đàm Diệu Thành chơi đùa không sai biệt lắm. Giết chết, cách chức, không ai có kết cục tốt. Bởi vì ngự y đột nhiên ghế trống, trong cung còn khổ não một trận.


Trên cái băng nằm một nam tử thon gầy, Đàm Diệu Thành đứng ở bên người hắn, hai cái tay nắm hình trượng, một chút một chút cố sức đập vào trên người của nam tử kia. Hắn  đánh một cái, đại phu hanh một tiếng, thanh âm cũng không lớn, đến  hanh cũng không quá đủ.


“Thùng cơm, tất cả đều là thùng cơm! Xem trẫm dễ gạt? Nhìn hạ tràng của ngự y, đó chính là ngày mai của ngươi!”


Đàm Diệu Thành ném hình trượng, quát: “Còn đứng ngây đó làm gì? Mang xuống, chém.”


Đại phu đáng thương kia đột nhiên giằng co, cầu Đàm Diệu Thành bỏ qua cho tính mạng của hắn.


Đàm Diệu Thành lộ ra một cười tàn khốc, từng chữ từng chữ nói: “Mang xuống.”


Vị đại phu kia trở nên mặt không còn chút máu, vô luận cầu xin như thế nào, Đàm Diệu Thành đều thờ ơ. Rất nhanh, thanh âm của hắn tiêu thất từ nơi này.


Đại phu sau khi bị mang đi, Đàm Diệu Thành âm trầm gương mặt, bắt đầu uống rượu. Về phần Đàm Du Quân, hắn nhìn liền cũng không có liếc mắt nhìn, liền trực tiếp đi tới trước mặt hắn.


Ngay từ đầu, Đàm Diệu Thành đối với Đàm Du Quân không phải như thế.


Hắn rất có kiên trì, rất lưu ý chuyện của Đàm Du Quân, quan tâm hắn ăn ở có được hay không, còn có thể hỏi hắn chuyện học vấn, thỉnh thoảng, hắn cũng sẽ nhắc tới nương của Đàm Du Quân ——quen biết của bọn họ trước khi sinh nhi tử, tên là Hà Loan.


Thế nhưng từ lúc xảy ra chuyện của Liễu phi, Đàm Diệu Thành trong lúc bất chợt đối với Đàm Du Quân mất đi hứng thú, về phần Hà Loan, hắn không còn có nhắc tới. Có thể thương tiếc duy nhất đối với nữ tử kia, cũng theo một đao kia cùng nhau cắt đứt.


Đàm Diệu Thành chưa chú ý tới Đàm Du Quân, Đàm Du Quân lại không thể lại không thể cứ tính như vậy. Hắn đi tới trước mặt trước mặt Đàm Diệu Thành, cung kính gọi “Phụ hoàng”.


Đàm Diệu Thành nhìn hắn một cái, cũng không phải vừa mắt, chính là lạnh như băng không tình cảm chút nào.


“Ngươi tới làm gì.” Đàm Diệu Thành tránh đầu một bên, rõ ràng cảm thấy hứng thú với bầu rượu.


“Phụ hoàng, nhi thần tìm được món khác, muốn hiến cho phụ hoàng.”


“Hừ!” Đàm Diệu Thành nhất phó hình dạng xuy chi dĩ tị.


“Vật gì trẫm chưa thấy qua? Trên đời này tất cả trân quý, toàn bộ đều là của trẫm! Thổ địa(Luna: Đất đai, không phải thần đâu nha) là của trẫm. Sông ngòi, cũng là của trẫm. Ngay cả thiên hạ, cũng đều là của trẫm. Ngươi! Còn ngươi nữa… Ha ha, thân nương chết đi của ngươi, không phải cùng là của trẫm sao? Ngươi hết thảy đều là trẫm cho, lại có cái gì có thể hiến cho trẫm? Đi ra ngoài đi ra ngoài, nhìn chướng mắt!”


Đây là Đàm Diệu Thành bây giờ, không nghe giảng đạo lý, ngôi vị hoàng đế đối với hắn mẫn cảm không gì sánh được, đương nhiên nhạy cảm nhất còn chỗ thiếu hụt của thân thể hắn.


Đàm Du Quân không có bị dọa lui, thời gian Đàm Diệu Thành nhắc tới mẫu thân của hắn, vẻ mặt của hắn hơi đổi, sau lại lại bị hắn ẩn dấu đi. Mấy ngày này trong cung, hắn học được không hiện sắc.


Lúc này hắn cười nói: “Phụ hoàng nói rất đúng, chỉ là thiên hạ lớn như vậy, thỉnh thoảng cũng có góc nhỏ phụ hoàng không có chú ý. Lễ lần này nhi thần hiến chính là một thứ lặt vặt như thế.”


Một tay lấy Đàm Diệu Thành bầu rượu đập đi, chính rơi vào bên chân của Đàm Du Quân. Rượu còn chưa uống xong, thấm ướt hài của hắn.


“Ngươi cút cho trẫm! Cái gì mà đồ lặt vặt, cầm tự đi chơi đi.”


Đàm Du Quân rũ mắt xuống, tùy ý nhìn hài bị thấm ướt của mình, thanh âm bình tĩnh nói rằng: “Nó có thể cho phụ hoàng thân thể khỏe mạnh, khôi phục như lúc ban đầu.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận