Xuyên Việt Uy Vũ, Vương Phi Có Cái APP


Editor: Luna Huang


Nam Minh Lãng không lời nào để nói, dù sao cũng là Nam Minh Châu ra tay trước, hơn nữa Mộ Tiêu Thư nói không sai, tròn ba lần! Nàng không phải là tự tìm sao? Coi như là Nam Minh Lãng, cũng nghĩ như vậy, nhưng đây là muội muội của hắn, hắn thế nào cũng phải thay nàng suy nghĩ.


Cung nữ lấy tay khăn lau máu ở khóe miệng của Nam Minh Châu, nhìn vết máu trên khăn, Nam Minh Châu càng hận hơn, hung hăng trừng mắt Mộ Tiêu Thư, hận không thể đem nàng lột da rút gân.


Lúc này, thanh âm của thái giám lanh lảnh phá vỡ mạch nước ngầm bắt đầu khởi động giữa mọi người: "Hoàng thượng giá lâm —— hoàng hậu nương nương giá lâm —— Liễu phi nương nương đến ——"


Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người bái nằm ở trên đất, ngoại trừ lai sứ của Đông Sóc cùng Tây Hách ra. Nhưng những người đứng như bọn hắn càng không thoải mái, bởi vì Đàm Diệu Thành mặc trên người, chính là long bào Mộ Tiêu Thư chế!


Mắt thường có thể thấy được mồ hôi lạnh từ trên trán của bọn họ trào ra, Nam Minh Lãng là lần đầu tiên thấy, hiệu quả càng rõ ràng hơn, suýt tý nữa bào trụ không được quỳ xuống. Mồ hôi hột làm ướt mặt của hắn, nhìn qua như mới vớt từ trong hồ nước ra một dạng.


Nam Minh Châu đã trúng chiêu của Mộ Tiêu Thư, thân thể cùng tinh thần đều có điểm hư, lúc này chợt nhìn thấy một con cự long. Một tiếng trống vang lên quỳ xuống.


Theo một tiếng hưởng này, mọi ánh mắt mọi ánh mắt nhìn về phía nàng. Loại này cảm giác đứng ngồi không yên trái lại giúp Nam Minh Châu, để cho nàng đúng lúc tỉnh ngộ lại, vội vã đứng lên.


"Hì hì ——" Có người cười, "Tỷ tỷ ngươi xem, Minh Châu công chúa hành lễ lớn như vậy, đây coi như là trước thời gian lạy phụ mẫu sao?"


Nam Minh Châu nhất thời mặt đỏ tới mang tai, cái quỳ này của nàng, còn không phải vứt sạch mặt của Đông Sóc sao? Nam Minh Lãng đã ném cho nàng một cảnh cáo thật to.


"Ha ha ha, Minh Châu công chúa là sắp gả tới Bắc Vọng, cái quỳ này trẫm coi như là hưởng thụ trước thời gian."


Đàm Diệu Thành tâm tình thật tốt, ngồi xuống chỗ ngồi. Hắn một tả một hữu, theo thứ tự là hoàng hậu cùng Liễu phi, cũng đều tự an vị.


"Đều bình thân đi."


Theo một tiếng mệnh lệnh này, người ở chỗ này đều đứng dậy, nhưng tất cả đều cúi thấp đầu, không dám nhìn tới hoàng đế.


Chân long chi oai, làm sao bọn hắn có can đảm nhìn thẳng? Đàm Diệu Thành đối với hiệu quả này phi thường hài lòng. Không hổ là lung tú, thụ tôn sùng như vậy, không phải là không có đạo lý. Đáng tiếc từ nay về sau thất truyền, long bào này khoảng chừng chính là một kiện tác phẩm cuối cùng rồi.


Đàm Diệu Thành nghĩ như vậy, đường nhìn theo thói quen đảo qua bên người Đàm Hạo Uyên, nhất thời chính là cả kinh.


Hắn thấy được Mộ Tiêu Thư!


Liễu phi thấy biểu tình của Đàm Diệu Thành, liền theo tầm mắt của hắn nhìn lại, cũng là lại càng hoảng sợ. Lúc này trong đầu của nàng chỉ có một nghĩ cách: Người nọ là từ trong quan tài nhảy ra sao?


"Mộ Tiêu Thư?" Đàm Diệu Thành kêu, "Thân thể của ngươi..."


Mộ Tiêu Thư cao giọng đáp: "Thân thể của thần nữ đã tốt, tạ ơn hoàng thượng quan tâm."


Đàm Diệu Thành được câu trả lời này, nửa ngày nói không ra lời. Mộ Tiêu Thư cư nhiên khỏe rồi, vậy Nam Minh Châu.... Hắn liếc một cái phương hướng của Nam Minh Châu cùng Nam Minh Lãng, Đông Sóc thái tử cùng công chúa vẫn còn thụ ảnh hưởng của long bào, nhìn qua hình dạng rất cực khổ.


Xem ra chuyện liên nhân giữa hai nước, cần bàn bạc kỹ hơn, dù sao cũng là hắn tự mình ban hôn, hôm nay Mộ Tiêu Thư lại hảo đoan đoan đứng ở chỗ này, làm sao đơn giản đổi ý?


"Khỏe là tốt rồi..." Đàm Diệu Thành một bên nghi hoặc Mộ Tiêu Thư là thế nào cải tử hồi sinh, một bên thuận miệng nói rằng.


"Hoàng thượng, ta có một điều thỉnh cầu." Nam Minh Châu đột nhiên đứng dậy, "Đông Sóc có bí phương phương diện điều dưỡng thân thể, Mộ cô nương trước bệnh thành như vậy, nói vậy trên thân thể tổn thương thật lớn, xin cho Minh Châu kiểm tra một ít, coi như là bồi thường cho đối phương vô lễ mới vừa rồi."


Đàm Diệu Thành nghi ngờ vấn: "Chuyện gì xảy ra?"


Nam Minh Lãng đứng dậy, đem chuyện phát sinh mới vừa rồi nói ra, đương nhiên là kinh qua một phen trau chuốt, bất quá cũng không ai chọc thủng hắn.


Hoàng đế hiểu, ánh mắt nhìn Mộ Tiêu Thư cũng có chút cổ quái. Khoan hãy nói, ngay cả hắn cũng rất khó tin tưởng đây là Mộ Tiêu Thư.


Ngày hôm đó, các thái y làm trước mặt hắn vì Mộ Tiêu Thư bắt mạch, kết quả thuyết pháp của mỗi người đều giống nhau, nàng sống không được! Thế nhưng nàng không chỉ có còn sống, nhìn qua còn rất tốt, so với hắn vị hoàng đế này còn phải khỏe mạnh hơn.


"Công chúa vốn là vô tâm chi thất, ngươi thay nàng xem một chút đi. Lão thất, ngươi cảm thấy thế nào?"


"Nhi thần không có ý kiến."


Đàm Hạo Uyên nói xong, nhìn Mộ Tiêu Thư một mắt, đối phương hồi hắn một cái mỉm cười, đầu mày của Đàm Hạo Uyên lại không thể nhận ra nhíu lại.


Nam Minh Châu đi tới trước mặt Mộ Tiêu Thư, nói rằng: "Ngươi đứng yên đừng nhúc nhích, nếu không sẽ ảnh hưởng ta kiểm tra."


Lúc này nàng là đưa lưng về phía hoàng đế, đám người Đàm Hạo Uyên đều ở phía sau của nàng, ai cũng thấy không rõ nét mặt của nàng, ngoại trừ Mộ Tiêu Thư.


Nam Minh Châu cười đến như vậy như vậy, còn kém đem tâm tư mưu đồ bất chính của bản thân lộ ra.


Nàng cũng không sỏa, chỉ là có đôi khi ngạo quá mà thôi, không để người khác vào mắt. Càng là ngạo mạn, càng là dễ nếm mùi thất bại, sau khi thua thiệt Mộ Tiêu Thư, nàng mới chính thức tự hỏi biện pháp đối phó nàng. Nàng không ngốc, biện pháp cũng không có thiếu, cũng tỷ như nàng mới vừa nghĩ đến biện pháp này, có thể đạt thành mục đích của nàng, lại để cho Mộ Tiêu Thư vô pháp cự tuyệt.


"Công chúa thỉnh." Mộ Tiêu Thư cười nói.


Chờ một chút nhíu nhíu mày, sau đó làm bộ nàng bắt mạch. Một lát sau, nàng lại kiểm tra ánh mắt của Mộ Tiêu Thư, mũi, tựa hồ thực sự chăm chú kiểm tra tình huống của nàng. Tay nàng từ bên mặt của Mộ Tiêu Thư xẹt qua, đầu ngón tay nhéo một tấc da, nhẹ nhàng nhéo nhéo.


Không có?


Nam Minh Châu không tin, nàng lại thử một lần, vẫn là không có.


Tay nàng dời dời đến chỗ cổ của Mộ Tiêu Thư, mắt tỉ mỉ muốn vết tích. Thế nhưng không có, vẫn không có!


Sắc mặt của Nam Minh Châu càng ngày càng khó coi, hạ thủ cũng càng ngày càng nặng. Mộ Tiêu Thư bắt lại cổ tay của nàng nói: "Ngươi làm đau ta."


Nam Minh Châu tức giận hất tay của Mộ Tiêu Thư, cắn răng nghiến lợi nói: "Được rồi, ngươi không có vấn đề gì, chính là nhiễm thiên hoa thân thể bị hao tổn, sau đó bổn công chúa viết một bí phương độc nhất vô nhị cho ngươi, bảo chứng ngươi có thể hoạt bảng loạn khiên như trước một dạng!"


"Vậy đa tạ công chúa rồi." Mộ Tiêu Thư cười tủm tỉm nhìn Nam Minh Châu, ánh mắt kia, phân minh chính là đang chê cười nàng.


Nam Minh Châu đè nén lửa giận trong lòng, quay đầu đi. Người này cư nhiên thực sự chính là Mộ Tiêu Thư, nàng cư nhiên còn sống.


Hoàng đế thấy thế nói rằng: "Công chúa thực sự là đa tài đa nghệ, còn biết điều trị thân thể chi đạo, ngày khác cũng thay trẫm nhìn một cái."


Nam Minh Châu miễn cưỡng cười cười, Nam Minh Lãng quan sát thần sắc của nàng, biết chuyện liên nhân phải nghĩ biệt pháp mới đề cập lần nữa.


"Người đều tới rồi, không sai biệt lắm có thể bắt đầu rồi." Thượng Đàm Diệu Thành nói rằng, "Hôm nay thái tử cùng, Đông Sóc, cùng với Tây Hách thái tử có thể đến đây khánh hạ, trẫm thậm cảm hân úy. Xin mọi người đều nhập, hôm nay nên thoải mái chè chén, tẫn hưởng mỹ thực!"


Buổi nói chuyện của hoàng đế, tràng diện đều sôi trào lên, nhất thời số người nhốn nháo, các đại thần đều tự ngồi, mấy âm thanh nhỏ khác mới vang lên.


Một vị cung nữ đi tới trước mặt của Mộ Tiêu Thư, muốn dẫn nàng đến chỗ ngồi chuyên dụng cho nữ quyến. Đàm Hạo Uyên không quá yên tâm, Mộ Tiêu Thư ý bảo bản thân không có việc gì, theo cung nữ kia đi.


Đàm Hạo Uyên mắt nhìn Mộ Tiêu Thư ly khai, trong lòng cũng rất kỳ quái.


Không ai so với hắn rõ ràng tình huống của Mộ Tiêu Thư hôm nay hơn, người này căn bản cũng không phải là Mộ Tiêu Thư! Thế nhưng nàng vì sao cùng nàng giống như vậy, thậm chí ngôn hành cử chỉ tất cả đều giống nhau như đúc, ngay cả một cái nhăn mày một tiếng cười, cũng đều là phong cách độc hữu của Mộ Tiêu Thư, đây thật không phải là nàng nàng?


Đàm Hạo Uyên mang theo sự nghi ngờ này nhập tịch, Đàm Diệu Thành cũng đang âm thầm chú ý Mộ Tiêu Thư.


Tầm mắt của hắn theo di động của nàng, khuôn mặt trầm tĩnh như nước, mang theo một tia hàm súc âm trầm nội liễm.


Lung tú truyền thụ, Vương phi chưa qua cửa qua cửa Đàm Hạo Uyên, đặt ở trước đây nàng chính là mệnh định hoàng hậu! Hoàng hậu a, vậy vâyh hoàng đế là ai?


Đàm Diệu Thành mạnh siết chặt chung rượu, thiên phòng vạn phòng, nên phòng nhất cũng là nhi tử thứ bảy này! Tâm tư của hắn giấu sâu a, đến hắn vị hoàng đế này đều che giấu.


Lúc này, Đàm Hạo Uyên vừa vặn nâng đầu, chú ý tới ánh mắt của Đàm Diệu Thành.


Quốc yến, hạch tâm chi nhân tự nhiên là hoàng đế, mà chủ đề còn lại là phồn vinh hưng thịnh của Bắc Vọng. Yến thượng, y theo lệ cũ, tác ăn mừng cũng có, vừa múa vừa hát cũng có, người người đều dùng sức cả người thế võ, chúc phúc Bắc Vọng, nguyện giang sơn thiên thu vạn đại.


Ngoại trừ đại thần của Bắc Vọng, Đông Sóc cùng Tây Hách cũng thi triển tài nghệ.


Trước mặt mọi người Nam Minh Lãng thổi một địch khúc, chính là thỉnh nhạc sư đỉnh cấp quốc nội sáng tác, ngụ ý chúc mừng tình nghĩa hai nước vĩnh cửu trường.


Khúc tất, thân thể a na của Nam Minh Châu xoay tròn, tiến vào trong vũ cơ, có thể để vũ cơ một tấc vuông đại loạn, tấu nhạc cũng đều cũng đều rối loạn đầu trận tuyến.


Nam Minh Châu lại vén váy thi lễ với Bắc Vọng hoàng đế, cười nói: "Minh Châu nguyện ý vì Bắc Vọng dâng lên một chi vũ, thỉnh hoàng thượng chấp thuận."


Đàm Diệu Thành cười ha ha: "Chuẩn, trẫm đương nhiên chuẩn!"


"Vậy Minh Châu bêu xấu." Nam Minh Châu nói ném đến phương hướng của Mộ Tiêu Thư một nhãn thần khiêu khích, thân thể lắc một cái, mại khai vũ bộ.


Mặc kệ người thường hay trong nghề, đó đều có thể thấy được nàng là hạ công phu. Trong nghề chỉ là giữ cửa, người thường? Nhìn eo nhỏ của nàng! Chỉ thấy dáng người a na của nàng xoay xoay vặn vặn, người nhìn nhiệt huyết sôi trào, người nhìn ý nghĩ kỳ quái.


Nhất vũ, ánh mắt của Nam Minh Châu đảo qua, trên mặt lộ ra cười đắc ý.


Tất cả mọi người đang nhìn nàng, bao quát Đàm Hạo Uyên! Bao quát vô số các phu nhân cùng với quận chúa công chúa, ai cũng vô pháp dời ánh mắt, hoặc yêu mộ hoặc đố kị, nói chung đều ở đây nhìn nàng.


Hoàng đế đầu tiên vỗ tay khen: "Hảo!"


Còn lại đại thần đều phụ họa, thậm chí còn có tài tử vì Nam Minh Châu làm một bài thơ, tán thưởng kỹ thuật nhảy và vẻ đẹp của nàng.


"Có vũ khúc này của Minh Châu công chúa, vũ khác trẫm là cũng nhìn không được nữa."


Nam Minh Châu cười tủm tỉm nói: "Tạ ơn hoàng thượng khích lệ, hôm nay Minh Châu cùng thái tử ca ca đều đã dâng lên tài nghệ, nhưng hoàng thượng có thể trọn một tâm nguyện của huynh muội hai người chúng ta?"


Đột nhiên bị nhắc tới Nam Minh Lãng bất minh cho nên nhìn về phía Nam Minh Châu, chỉ thấy nàng nháy mắt với mình.


"Ngày đó gặp qua tài nghệ lung tú Mộ cô nương biểu diễn trước mặt mọi người, Minh Châu rất là kính phục. Chỉ là thái tử ca ca mới đến, vẫn không có thể gặp qua tay nghề độc nhất vô nhị bực này, có thể thỉnh hoàng thượng chấp thuận, để Mộ cô nương mở tài nghệ? Để thái tử ca ca cũng thấy một lần?"


Lung tú? Tay nâng ly của Mộ Tiêu Thư ngừng lại, xem ra Nam Minh Châu còn chưa hết hy vọng a, nàng vẫn hay là đang nàng là Mộ Tiêu Thư giả!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận