Xuyên Thành Nghề Nghiệp Sư Tôn Có Độ Nguy Hiểm Cao



Chuyển ngữ: Trầm Yên

...................................................

Trong phi lư, Ly Tác nhoài nửa người ra khỏi cửa sổ, tay chống cằm lười biếng nhìn đám người đứng ven sông.

Ngu Tinh Hà dựa gần Mục Trích, nói khe khẽ: "Mục Trích ơi, có phải sư huynh đang đợi ai không? Từ lúc ra khỏi cửa huynh ấy cứ nhìn Đông nhìn Tây mãi."

Mục Trích còn chưa nói gì, Ly Tác liền quay đầu lại, cầm quạt xếp gõ Ngu Tinh Hà một cái, cười mắng: "Nhóc con này, nói xấu sau lưng người ta cũng không biết nhỏ giọng chút."

Ngu Tinh Hà bị gõ nhưng không đau, vẫn tiếp tục nói: "Tinh Hà nói thật mà, sư huynh nãy giờ cứ luôn mất hồn mất vía, nhìn qua giống như....."

Hắn nghiêng đầu nghĩ ngợi, nói ra một cụm từ đại nghịch bất đạo: ".....thiếu nữ hoài xuân nha."

Ly Tác: "......."

Mục Trích: "......."

Mục Trích lặng lẽ nhích sang bên cửa sổ, miễn cho khi Ngu Tinh Hà bị đánh lan sang mình.

Một lát sau, Ngu Tinh Hà nước mắt lưng tròng che đỉnh đầu bị gõ, sụt sịt nói: "Sư huynh, Tinh Hà biết sai rồi."

Ly Tác bị hắn chọc cười: "Đánh đau không?"

Thật ra cũng không đau lắm, nhưng Ngu Tinh Hà luôn biết thể hiện dáng vẻ khiến người ta đau lòng vì hắn, thút tha thút thít gật đầu, giọng nói non nớt: "Đau lắm, đau lắm á."

Ly Tác cười một lúc lâu, mới vẫy tay gọi hắn, Ngu Tinh Hà tủi thân nhích tới.

Ly Tác xoa đầu nhỏ của hắn, dỗ dành: "Còn đau không?"

Lúc này Ngu Tinh Hà mới cong cong mắt, dựa vào đùi Ly tác nói không đau nữa.

Mục Trích mím môi ngồi bên cạnh, không chút để ý mà vỗ về lông chim Thẩm Cố Dung, phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, trong lòng không biết đang nghĩ cái gì.

Thẩm Cố Dung nghiêng đầu nhìn, không biết vì sao đột nhiên có cảm giác Tiểu Mục Trích dường như đang khổ sở.

Mục Trích nhìn chằm chằm ngọn đèn dầu bên ngoài đến thất thần, bỗng nhiên cảm giác chú chim nhỏ luôn ngoan ngoãn để hắn vuốt ve không biết lại nghịch ngợm gì, né tránh tay hắn, vẫy cánh bay sang bên cạnh.

Đồng tử Mục Trích bỗng co rụt, cảm giác khủng hoảng xuất phát từ nội tâm rốt cuộc không giấu nổi, suýt nữa mất khống chế vươn tay bóp chết chú chim nhỏ trong lòng bàn tay.

Hắn đè xuống bàn tay hơi run lên, có lẽ biết được ý nghĩ của mình sai trái, Mục Trích mạnh mẽ áp xuống sự thô bạo đang trồi lên trong lòng, nhưng không hề dễ dàng.

Ngay khi lệ khí muốn phá hủy tất cả sắp thoát khỏi tầm khống chế của hắn, đôi mắt Mục Trích thoáng chốc tan rã, hệt như lúc trước bị dịch quỷ bám vào người.

Có điều chỉ trong nháy mắt, đồng tử tựa ngâm nước kia lập tức khôi phục vẻ ban đầu.

Mục Trích bỗng cảm thấy cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, ngay cả Thẩm Cố Dung muốn tránh thoát hắn cũng không muốn quản.

"Tùy nó vậy." Mục Trích nghĩ thầm: "Vốn không phải đồ của ta, đến cuối cùng cũng sẽ không thuộc về ta."


Hắn hơi cụp mắt, cả người không che giấu được sự mỏi mệt.

Đúng lúc này, Mục Trích chợt có cảm giác kỳ lạ trên tay.

Vừa ngẩng đầu liền thấy cục lông tròn màu đỏ kia đang ra sức bò lên trên cánh tay hắn.

Mục Trích: "....."

Cánh của Thẩm Cố Dung vẫn hơi đau nhói, y lại là thiếu gia được nuông chiều từ bé, vừa cử động liền đau đến nhe răng trợn mắt.

Bình thường y bò được lên đầu Mục Trích đều là do Mục Trích đỡ y, mà lần này Mục Trích không động đậy, y chỉ có thể dùng cánh nhỏ cùng hai móng vuốt bé xíu một đường trèo tới đầu vai Mục Trích.

Y mệt bã người, thở hổn hển mấy hơi tại chỗ, sau đó mới tiếp tục bò lên trên đầu Mục Trích.

Mục Trích có chút mờ mịt nghiêng đầu nhìn y.

Thẩm Cố Dung lảo đà lảo đảo, cuối cùng cũng leo lên được đỉnh đầu Mục Trích, lại thở dồn dập mấy hơi nữa, mới vẫy một chiếc cánh nhẹ nhàng nhảy hai cái.

Mục Trích: "?"

Mục Trích cảm giác được lực chạm mỏng manh nhưng không cách nào bỏ qua kia, khuôn mặt nhỏ ngơ ngác nửa ngày, mãi không hiểu đây là ý gì.

Thẩm Cố Dung thấy hắn vẫn lơ mơ, có chút sốt ruột, lại nhảy nhảy.

"Chíp!"

Qua ba bốn lần như thế, Thẩm Cố Dung mệt muốn lè lưỡi, Mục Trích mới chợt phản ứng kịp.

Nó...... đang an ủi mình sao?

Bởi vì không có ai sờ đầu hắn, nên cục tròn ú na ú nần này mới bò lên đỉnh đầu hắn nhảy tới nhảy lui, định..... vỗ về đầu hắn sao?

Lần này Mục Trích sửng sốt mất hồi lâu, lâu đến mức Thẩm Cố Dung mệt rã rời lăn từ trên đỉnh đầu hắn xuống, đầu chúc xuống bàn nhỏ, hắn mới phản ứng kịp.

Bản dịch thuộc sở hữu của Trầm Yên và được đăng tải duy nhất trên .vip

Mục Trích đón được y, môi nhẹ nhàng mấp máy, trong đôi mắt lạnh như băng thoáng hiện lên một tia dịu dàng.

Hắn xoa xoa đầu nhỏ của Thẩm Cố Dung, nhỏ giọng nói: "Đau không?"

Thẩm Cố Dung không cảm thấy đau lắm, mềm mại "chíp" một tiếng với hắn, dáng vẻ nhìn rất ngoan ngoãn.

Mục Trích cười cười, vẻ âm u lúc vừa rồi hóa thành hư không.

Thẩm Cố Dung thấy hắn cười, đột nhiên có một suy nghĩ đáng sợ.

Mục Trích có thể lộ ra nụ cười này với một con chim, lại không thể hòa hòa thuận thuận gọi Thẩm Cố Dung một tiếng sư tôn, mỗi lần nhìn thấy Thẩm Phụng Tuyết đều sợ hãi như chuột thấy mèo vậy.

Nếu y mãi dùng hình dáng phượng hoàng ở bên cạnh Mục Trích, không phải sẽ càng tiện lợi hơn thân phận Thẩm Phụng Tuyết kia hay sao?


Thẩm Cố Dung nghiêng đầu, bắt đầu miên man suy nghĩ, cuối cùng khẽ cắn mỏ hạ quyết tâm, nghĩ thầm: Nếu thật sự chỉ cần đóng giả phượng hoàng một thời gian là có thể về nhà, vậy y có thể suy xét đến việc tiếp tục chíp, còn có thể hoa hòe lòe loẹt mà chíp.

Chỉ cần có thể về nhà, muốn y làm gì cũng được hết.

Đúng lúc này, thuyền hoa đột nhiên bắt đầu lay động mạnh, cùng một loạt tiếng động chói tai vang lên, nước bên ngoài cửa sổ bắn lên cao mấy mét, dường như đụng phải thứ gì đó.

Ngu Tinh Hà hét lên một tiếng, suýt nữa ngã từ trên ghế xuống, được Ly Tác ôm chặt.

Ly Tác không biết cảm giác được cái gì, dẫn Ngu Tinh Hà tới bên cạnh Mục Trích, vẻ mặt có chút nghiêm trọng: "Mục Trích, để ý Tinh Hà."

Nước sông rải đầy cánh hoa bên ngoài đã tán loạn, trực tiếp tóe lên người Mục Trích, làm hắn sợ hãi không thôi, nghe vậy, hắn mới kiên cường gật đầu: "Vâng."

Ly Tác nói xong, vươn hai ngón tay vạch một đường trên mạch môn, tại nơi đổ máu, linh mạch cưỡng ép rút ra một thanh kiếm linh.

Ngu Tinh Hà ôm chặt Mục Trích, trong lúc vô tình nhìn thấy, gần như bị dọa đến thất thanh: "Sư huynh! Huynh chảy máu!"

Sắc mặt Ly Tác vẫn luôn tái nhợt bệnh tật, hắn xoa xoa cánh tay, vết thương biến mất trong nháy mắt.

Hắn cười với hai bánh trôi nhỏ: "Việc nhỏ."

Nói xong, hắn xốc lên màn trúc, bước nhanh từ cầu thang gỗ trên tầng hai xuống.

Ngu Tinh Hà sợ tới mức run bần bật, Mục Trích vỗ vỗ đầu hắn, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài thuyền hoa đã loạn thành một đống, toàn bộ sông Tuyết Dạ như rồng lớn nhập biển, có một vật khổng lồ đang quay cuồng giữa sông, khơi lên mấy đợt sóng gió động trời, vài thuyền nhỏ du ngoạn trực tiếp bị đánh nghiêng.

Gã sai vặt kia nói không sai, thuyền hoa này thật sự có phù trừ tà của Ly Nhân Phong, tuy bên ngoài đã loạn như vậy nhưng trong thuyền hoa lại không chịu nhiều thương tổn, sóng lớn thổi quét mà đến, trong giây lát bị một kết giới trong suốt ngăn trở về.

Thẩm Cố Dung bị hoảng đến sắp phun ra, liếc thấy cảnh tượng bên ngoài, xù lông chíp chíp chíp ở đó.

Vẻ mặt Mục Trích đầy nghiêm trọng, cho rằng y sợ hãi, nhẹ nhàng vuốt ve y, nói: "Đừng sợ."

Thẩm Cố Dung: "Chíp chíp —— chíppppp!"

Trong hỗn loạn, một miếng điểm tâm trực tiếp nện thẳng lên đầu Thẩm Cố Dung, đập mấy tiếng chíp chíp chưa kêu hết của y trở về.

Mục Trích nhìn sóng to gió lớn bên ngoài, yên lặng thúc giục linh lực trong cơ thể, muốn dùng lượng linh lực ít ỏi ngưng tụ ra một đạo kết giới bảo vệ hai người một chim, phòng ngừa bất trắc.

Linh lực trong linh mạch chậm rãi hội tụ thành một dòng suối nhỏ róc rách, vứt bỏ hết những tạp âm ồn ào xung quanh, một âm thanh cực kỳ có tính công nhận chợt xâm nhập vào tai hắn, đâm cho hắn ngốc hết cả người.

Đó là giọng Thẩm Cố Dung đang kêu la.

[ Có thủy quỷ, thủy quỷ ăn thịt người á á á! ]

[ Không phải nói thủy quỷ sẽ dụ dỗ người kéo xuống sông, dùng tính mạng người đó để thoát khỏi luân hồi sao? Hôm nay ta nhìn nó, nó...... nó có phải tới bắt ta làm kẻ chết thay hay không? ]


[ Chưởng giáo sư huynh! Sư huynh cứu mạng! ]

Mục Trích: "......"

Khuôn mặt nhỏ non nớt của Mục Trích trống rỗng trong nháy mắt, hắn không thể tin nổi mà trừng mắt nhìn tiểu hồng điểu trên bàn, cảm thấy mình đang nằm mơ một giấc mơ hoang đường.

Hắn ngẩn ngơ hồi lâu, sóng gió mãnh liệt bên ngoài đã dừng lại hoàn toàn, bờ sông yên tĩnh như đầm nước sâu, cánh hoa dạt hết về ven sông, hoa đăng bá tánh thả một chiếc cũng không thấy nữa.

Toàn bộ sông Tuyết Dạ trở nên yên tĩnh chưa từng có.

Ly Tác xách theo kiếm, đi từ thang gỗ lên, nhìn thấy hai người không có việc gì, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Ngu Tinh Hà nhìn thấy hắn lập tức nhào tới, sợ hãi nói: "Sư huynh ơi, vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy? Có phải có quỷ tu hay không?"

Ly Tác dỗ hắn: "Không có việc gì, một con thủy quỷ nho nhỏ mà thôi, hiện tại đã bị Tru Tà đánh chạy rồi."

Lúc này Ngu Tinh Hà mới yên lòng, nhưng vẫn sợ hãi không thôi, túm chặt tay Ly Tác không muốn buông ra.

Ly Tác nắm tay Ngu Tinh Hà đi về, nhìn thấy vẻ mặt hồn bay phách tán của Mục Trích, còn tưởng hắn bị dọa sợ, đang muốn an ủi hắn thì chợt nghe trên cầu thang gỗ vang lên hàng loạt tiếng bước chân.

"Đại nhân! Đại nhân ngài không sao chứ?!"

"Ta...... Ta không sao, không, ọe..... Nó chạy thoát."

"Ngài đã cố gắng hết sức, nếu không phải vì thân thể ngài không khỏe, nhất định có thể một chiêu thu phục thủy quỷ!"

"Đúng vậy đúng vậy, đại nhân, chúng ta vẫn nên rời thuyền trước đi."

"Không....."

Tiếp theo đó là một trận tiếng bước chân rầm rầm ở cầu thang, giống như có người lên đây.

Ly Tác sửng sốt.

Thẩm Cố Dung nghe thấy thủy quỷ bị đánh đi rồi, lập tức không sợ hãi nữa.

Y cho rằng Mục Trích bị dọa, lập tức khoe mẽ cọ cọ lòng bàn tay lạnh lẽo của Mục Trích, mềm mại kêu: "Chíp chíp."

[ Không sợ, thủy quỷ bị đánh chạy rồi. ]

Mục Trích: "....."

Mục Trích ngẩn ngơ nhìn y, nhất thời vẫn chưa thể khôi phục tinh thần, trên khuôn mặt nhỏ non nớt xuất hiện sự yếu ớt cùng khổ sở hiếm thấy.

Thẩm Cố Dung lại đau lòng, y nhảy tới chỗ điểm tâm rơi vãi trên bàn, chọn một miếng điểm tâm tròn tròn, ngậm nhảy đến trong tầm tay Mục Trích.

[ Ăn nè, ăn cái này, ép xuống kinh sợ. ]

Mục Trích một lời khó nói hết nhìn y.

Thẩm Cố Dung thấy sắc mặt hắn tốt hơn chút, vội vàng ngậm điểm tâm cho hắn.

Ôn Lưu Băng lần theo đệ tử khế màu mực, bước từng bước lên cầu thang gỗ, chuẩn xác tìm được phi lư bên cửa sổ.

Ly Tác đầy mặt vui mừng kéo màn trúc ra, hai mắt phát sáng nhìn người cách đó không xa.

Ôn Lưu Băng dẫn theo mấy Tru Tà bước nhanh tới, trong tay hắn còn cầm một thanh trường kiếm dính máu, giống như vừa đi giết người về, khí thế nhìn qua khiến người ta cực kỳ sợ hãi, khách nhân cách vách gặp cảnh này đều sợ tới mức lùi về, không dám qua xem.


Nhìn thấy Tru Tà làm việc không phải chuyện gì tốt.

Ôn Lưu Băng đi tới bên Ly Tác, nhìn chằm chằm đệ tử khế màu mực bay vào vòng trên không trung, sau đó nhẹ nhàng dừng ở..... trên người một con chim nhỏ béo ú.

Ôn Lưu Băng hơi sửng sốt.

Thẩm Cố Dung vẫn đang bám riết không tha, ngậm điểm tâm dúi cho Mục Trích, khi đang chọn lựa điểm tâm tròn tròn, đột nhiên cảm giác một đồ vật đậu xuống mi tâm mình.

Y ngẩng đầu lên, là một con bướm hai màu trắng đen.

Bản năng của phượng hoàng quấy phá, y vươn cánh chụp một cái.

Bản dịch thuộc sở hữu của Trầm Yên và được đăng tải duy nhất trên .vip

Ly Tác đã hoàn toàn phục hồi tâm trạng, vui mừng nói: "Tam Thủy sư huynh!"

Ôn Lưu Băng vừa rồi đã nôn một lúc lâu, giờ đây đầu váng mắt hoa, trong não trống rỗng, mất hồi lâu mới nhận ra Ly Tác.

Hắn gỡ đấu lạp xuống, khẽ gật đầu, tính là chào hỏi.

Sau đó chuyện khiến mọi người không thể dự đoán được chính là, Ôn Lưu Băng đột nhiên quy quy củ củ khom lưng cúi đầu, hành lễ đệ tử với chú chim nhỏ màu lửa đỏ đang chụp bươm bướm.

Thẩm Cố Dung cũng sửng sốt, người này là ai vậy?

Ôn Lưu Băng trầm giọng nói: "Đệ tử Tam Thủy, bái kiến sư tôn."

Lời vừa nói ra, xung quanh một trận tĩnh mịch.

Tất cả mọi người như bị sét đánh, ngẩn ngơ tại chỗ, không hẹn mà cùng dổ dồn ánh mắt lên con tiểu hồng điểu tròn quay kia.

Thẩm Cố Dung: "......"

Thẩm Cố Dung mê man nhìn nam nhân trước mặt, trong đầu nhanh chóng hiện lên ký ức tương tự về người này.

"Ôn Lưu Băng, Tam Thủy. Đại đồ đệ của Thẩm Phụng Tuyết."

Thẩm Cố Dung: "......"

À.

Thẩm Cố Dung không biết có phải bị chuyện bất ngờ bại lộ thân phận dọa cho choáng váng hay không, vào khoảnh khắc mọi người đang hỗn độn trước gió, trong lòng y lại bình tĩnh đến lạ thường.

Y khám phá hồng trần, y lục căn thanh tịnh.

[ Ôn Lưu Băng, đúng không? ]

Thẩm Cố Dung mặt không biểu cảm nghĩ thầm.

[ Tốt lắm, ngươi bị trục xuất khỏi sư môn. ]

...................................................

Tác giả có lời muốn nói:

Thẩm · mỗi khi mất mặt đều đem đồ đệ trục xuất khỏi sư môn · Cố · thẹn quá hóa giận · Dung.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận