Xuyên Thành Bạn Trai Cũ Của Hot Boy Trường


Đám Hà Chúc tự cảm thấy mình đã phát hiện ra bí mật của Cảnh Từ, ôm sự sùng bái với bậc vương giả nên thái độ với cậu chuyển biến một trăm tám mươi độ.
Có một lần, Doanh Kiêu thậm chí còn bắt gặp Hà Chúc chủ động nhường đường cho Cảnh Từ.
Hà Chúc béo người nhưng chẳng có lòng dạ rộng rãi. Y đi đường xông ngang đâm dọc, gặp phải ai là đụng bay người đó. Đến nay, số người có thể khiến y nhường đường còn không đếm đủ một bàn tay.
Hà Chúc sờ bụng phình của mình, cảm thán: "Mày không hiểu, anh Kiêu. Loạt hành động siêu đỉnh này của Cảnh Từ là mơ ước cả đời của tao." Y dừng một chút, sau đó liếc về phía Cảnh Từ đang chăm chỉ đọc sách, nhỏ giọng nói: "Vả lại, mày không thấy là cậu ta đặc biệt đẹp trai à?"
Doanh Kiêu xì một tiếng: "Cậu ấy đẹp trai hay không thì liên quan gì đến mày?"
Hà Chúc vừa định trả lời, sao lại không liên quan, dù sao trong lớp xuất hiện một hotboy, khoe ra cũng vô cùng mát mày mát mặt...
Thì Doanh Kiêu nói: "Muốn tao nhắc mày nhớ người cậu ấy thích là ai không?"
Hà Chúc: "..."
Hà Chúc: "Anh Kiêu, mày có điểm gì là lạ nha. Không phải mày ghét Cảnh Từ bám mày lắm à?"
Doanh Kiêu hừm một tiếng, không nói gì.
Hắn tùy tiện rút một quyển sách bài tập trên mặt bàn, mở ra một trang rồi đi tới chỗ Cảnh Từ ngồi.
Lý Trụ vừa thấy hắn liền lập tức đứng dậy, nhường ghế mình ra.
Doanh Kiêu ngồi xuống không khách khí, tiếp đó đẩy quyển sách lên trước mặt Cảnh Từ: "Bạn học nhỏ, giảng đề giùm đi."
Sau khi ra tay với Doanh Kiêu mấy hôm trước, Cảnh Từ vẫn luôn âm thầm cảnh giác, gọt bút chì đã giấu trên người vài ngày nhằm đề phòng Doanh Kiêu trả thù. Nhưng suốt mấy bữa nay vẫn không thấy Doanh Kiêu có động tĩnh gì, rốt cuộc hôm nay đến rồi à?
Dù sao cũng đã trở mặt, Cảnh Từ không che giấu thái độ của mình nữa.
Cậu nhìn lướt qua sách ôn tập, thản nhiên nói: "Đề rất đơn giản, không muốn giảng."
Doanh Kiêu cười khẽ, cũng không tức giận, tốt tính mà giở đến một đề khó ở mặt sau: "Vậy thì giảng đề này đi."
Giọng Cảnh Từ vẫn chẳng mấy thân thiện như trước: "Đề này rất khó, có giảng cậu cũng không hiểu."
Doanh Kiêu tặc lưỡi, quăng sách qua một bên rồi nhoài người ra bàn, nhìn Cảnh Từ: "Bọn họ hỏi thì giảng, tôi hỏi thì không nói? Cậu đối xử với tôi..."
Cảnh Từ liếc mắt nhìn hắn, không ngờ hắn mặt dày như vậy mà vẫn tự mình biết mình.
Nhưng giây tiếp theo, cậu đã bị "vả mặt" ——
Gương mặt Doanh Kiêu đượm ý cười: "Bạn học nhỏ, cậu đối xử với tôi đặc biệt vậy à?"
Cảnh Từ: "..."
Doanh Kiêu chiếm ưu thế ngoài miệng, song trong lòng đã phát sầu.
Bây giờ nhóc biến thái không thích gặp mình như vậy, việc muốn cậu ấy đồng ý ngồi cùng bàn với mình căn bản là không có khả năng, phải nghĩ cách mới được...
"Giận à?" Doanh Kiêu kề sát mặt cậu: "Nói thật nhé, hôm ấy cậu đánh tôi đau như vậy mà tôi còn chẳng giận đâu."

Nhắc tới chuyện này, Cảnh Từ cũng biết mình đuối lý. Đúng là ngày đó cậu kích động, xuống tay hơi quá. Cậu cũng là đàn ông, biết nơi đó yếu ớt nhường nào.
Cậu mím chặt môi, với tay lấy quyển sách: "Để tôi đọc đề đã."
"Đừng, hai ta nói chuyện trước." Doanh Kiêu đè sách ôn tập không buông, cười nói: "Tôi cảm thấy cậu bây giờ rất tốt."
Cảnh Từ nghi hoặc: "Hả?"
"Vươn lên, cố gắng, nghiêm túc..." Doanh Kiêu liệt kê từng ưu điểm của Cảnh Từ.
Cảnh Từ hơi ngại ngùng trước lời khen của hắn: "Đâu có."
"Khiến tôi cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ..."
Miễn không phải là thù hận đánh vào đầu thì Cảnh Từ đều không nhớ lâu. Cậu nghe thế bèn vội vàng an ủi hắn: "Từ bây giờ cậu cũng chăm chỉ học hành đi, rồi sẽ thành công thôi, không cần ngưỡng mộ người khác."
"Cho nên..." Doanh Kiêu đã dẫn dắt xong, nay nói ra mục đích thật của mình: "Để tiến bộ, tôi cảm thấy hẳn là mình nên ngồi cùng bàn với cậu. Có câu gì ấy nhỉ? Gần đèn thì rạng?"
Cảnh Từ: "..."
Cảnh Từ hạ mắt: "Không cần đâu, không thể tùy tiện đổi chỗ. Nếu cậu có đề bài không làm được thì có thể đến đây hỏi tôi bất cứ lúc nào."
Doanh Kiêu không chấp nhận đề nghị này: "Nhưng tôi vẫn cảm thấy ngồi cùng bàn thuận tiện hơn nhiều."
"Tôi và Lý Trụ ngồi cùng bàn đã lâu rồi." Cảnh Từ khéo léo từ chối.
"Thế nên mới cần một bạn cùng bàn mới." Doanh Kiêu không đạt được mục đích thì không từ bỏ: "Quá lâu là sẽ không còn cảm giác mới mẻ nữa."
Cảnh Từ lắc đầu: "Tôi và Lý Trụ vẫn rất thân."
Cậu dựng thẳng quyển sách giáo khoa trong tay, bày ra dáng vẻ muốn nghiêm túc đọc sách, không để ý đến Doanh Kiêu.
Đúng lúc đó, chuông vào học vang lên, Doanh Kiêu liếc sang Lý Trụ nơm nớp lo sợ đứng ở giữa hai dãy bàn, chỉ đành về chỗ mình trước.
Giờ nghỉ trưa, Cảnh Từ lấy điện thoại di động ra xem, phát hiện một lời mời kết bạn mới.
Tên có một chữ "Kiêu" đầy kiêu ngạo, vừa nhìn đã biết là ai.
Không dễ dàng gì mới từ chối đề nghị ngồi cùng bàn của hắn, Cảnh Từ sợ hắn nhắc lại việc này, hơn nữa cậu cũng đã quyết chí rời xa cốt truyện rồi. Ngó trái ngó phải thấy không ai chú ý, cậu chột dạ xóa lời mời kết bạn đó, vờ như không thấy rồi gục xuống bàn đi ngủ.
Doanh Kiêu vẫn luôn thầm quan sát, thấy hành động của cậu thì nhất thời bị tức cười.
Ngón tay hắn gõ hai cái lên màn hình, khẽ cắn răng. Rất tốt, lần này không phải là mình cố tình, mà là nhóc biến thái này ép mình.
Buổi tối, di động của Cảnh Từ hết pin. Lúc sạc điện, cậu tiện thể ấn sáng màn hình xem lướt qua, lại phát hiện một lời mời kết bạn nữa.
Lần này không phải là Doanh Kiêu.
Tên là Lưu Thời Thần, avatar là ảnh meme một người trung niên.

Cảnh Từ vội vàng chấp nhận lời mời, còn chủ động lên tiếng chào hỏi: "Chào thầy."
Tên của thầy Lưu là Lưu Thời Thần.
Trong phòng Doanh Kiêu, nhìn thấy lời mời kết bạn được lập tức chấp nhận, hắn hừ lạnh. Quả nhiên mình không nhìn lầm, là nhóc biến thái này không muốn thêm mình vào danh sách bạn bè thôi.
Hắn gõ chữ như bay ——
[Lưu Thời Thần]: Chào buổi tối.
[Cảnh]: Chào thầy.
Lạnh mặt với mình, mà lại cung kính lão già Lưu Thời Thần kia như thế...
Doanh Kiêu vừa mắng mỏ chửi bới trong lòng, vừa tiếp tục gõ chữ ——
[Lưu Thời Thần]: Dạo này em rất tiến bộ, không tồi, mang đến bầu không khí mới cho 11/7 chúng ta.
[Lưu Thời Thần]: Thầy vô cùng vui vẻ, cũng hy vọng em có thể giúp đỡ bạn học khác nữa.
[Lưu Thời Thần]: Em cũng biết tình hình hiện tại của lớp chúng ta, đặc biệt cần người như em dẫn đầu tạo ảnh hưởng.
Cảnh Từ vội vã trả lời ——
[Cảnh]: Dạ được. Thầy muốn em làm gì, thầy cứ nói đi.
Cá sắp mắc câu, Doanh Kiêu mỉm cười gõ chữ ——
[Lưu Thời Thần]: Em thấy Doanh Kiêu thế nào?
Cảnh Từ: "..."
Cảnh Từ có vài ý kiến về Doanh Kiêu, nhưng cậu không có thói nói xấu sau lưng người khác. Suy nghĩ chốc lát, cậu vẫn khó khăn rặn ra một câu ——
[Cảnh]: Rất tốt.
Đầu kia nhanh chóng đáp lời ——
[Lưu Thời Thần]: Thầy cũng cho rằng Doanh Kiêu rất tốt, cực kỳ tốt.
[Lưu Thời Thần]: Tính cách tốt, ít cáu giận, cũng có lòng cầu tiến, em thấy đúng không?"
Cảnh Từ nhìn màn hình chằm chằm, suýt nữa tưởng mình hoa mắt.
Tính cách tốt, ít cáu giận, cũng có lòng cầu tiến?
Đang nói về Doanh Kiêu?
Là Doanh Kiêu mình quen?

Cảnh Từ hít sâu một hơi, nhắn lại ——
[Cảnh]: Dạ.
[Lưu Thời Thần]: Dạ?
[Cảnh]: Quả thực... Quả thực, Doanh Kiêu thật sự không tồi.
[Lưu Thời Thần]: Vậy hả, thế nên để em ấy làm bạn cùng bàn với em, em đồng ý không?
Cảnh Từ im lặng, hồi lâu sau vẫn chưa trả lời.
[Lưu Thời Thần]: ???
Cảnh Từ là một đứa trẻ ngoan, hơn nữa, từ lúc cậu đến đây, thầy Lưu đã biểu lộ mười phần thiện ý. Cậu có thể từ chối Doanh Kiêu chẳng chút do dự, nhưng không thể nào từ chối thầy Lưu.
Đành phải nén giận, chậm rãi gõ chữ ——
[Cảnh]: Đồng ý ạ.

[Cảnh]: Thầy xem rồi sắp xếp, em nghe thầy.
Mãi mới chờ được câu này, Doanh Kiêu lập tức lưu lịch sử tin nhắn rồi tô vẽ lung tung lên, nhấn mạnh mấy câu Cảnh Từ khen mình. Sau đó hắn chuyển tiếp từ wechat đến QQ, gửi cho thầy Lưu.
[Kiêu]: Cảnh Từ đồng ý rồi.
[Lưu Thời Thần]: Đã thấy.
[Kiêu]: Làm giáo viên, nói là phải giữ lời.
[Lưu Thời Thần]: Cần em nhắc chắc? Làm xong bài tập hôm nay chưa?
[Kiêu]: ......A.
Vì thế, sáng hôm sau lúc vào lớp, Cảnh Từ đã thấy Doanh Kiêu dọn bàn đến vị trí cạnh mình.
Cảnh Từ: "..."
Nhanh vậy hả?
Bất ngờ bị thông báo đổi chỗ, Lý Trụ còn chưa kịp phản ứng lại. Dọn chỗ xong, cậu ta điên cuồng nhắn tin cho Cảnh Từ dưới ngăn bàn ——
[Con chim đệ nhất vũ trụ]: Ôi má đây là tình huống gì? Sao anh Kiêu lại ngồi cùng bàn với cậu? Hai người...?
[Cảnh]: Không có gì đâu.
[Con chim đệ nhất vũ trụ]: Đừng lừa tớ! Tớ đã cảm thấy anh Kiêu có hơi khác, hôm qua cậu ta còn tới hỏi cậu đề bài, anh Kiêu thì học hành từ bao giờ chứ?! Nói mau! Có phải hai người các cậu có gian tình gì không?
[Cảnh]: ...Đừng nói vớ vẩn, không có.
[Con chim đệ nhất vũ trụ]: Vậy đã xảy ra chuyện gì?
[Cảnh]: Tối hôm qua thầy Lưu thêm wechat của tớ, nói với tớ việc đổi chỗ.
[Con chim đệ nhất vũ trụ]: ??? Wechat?? Sao có thể chứ?! Không lập wechat là sự kiên trì cuối cùng của thầy Lưu, cậu quên rồi à?

[Con chim đệ nhất vũ trụ]: Thầy Lưu chỉ liên lạc với chúng ta qua QQ thôi!
Cảnh Từ sững sờ, lập tức rời khỏi khung chat rồi mở ra tin nhắn tối qua.
Sau đó cậu thấy màn hình lóe lên. Tài khoản tên Lưu Thời Thần để avatar là meme người trung niên kia đã đổi tên thành "Kiêu", avatar cũng thay đổi...
Bấy giờ Cảnh Từ mới hiểu, mình đã bị Doanh Kiêu gài bẫy.
Cậu đặt điện thoại xuống, tức giận trừng kẻ ngồi cạnh: "Người tối hôm qua là cậu hả?"
Doanh Kiêu chỉnh bàn cho ngay ngắn rồi vắt áo khoác đồng phục của mình lên trên ghế, nhếch môi: "Là tôi."
Cảnh Từ giận tái mặt: "Cậu cố tình đùa giỡn tôi?"
"Đâu có." Đương nhiên Doanh Kiêu sẽ không thừa nhận: "Chỉ là tôi tạm thời đổi tên, ai ngờ cậu lại coi tôi là thầy Lưu..."
"Vậy cậu sẽ không nhắc nhở tôi à?" Cảnh Từ đang nổi nóng, căn bản không chấp nhận lời giải thích của hắn. Cậu mắng hắn một câu rồi nghiêng đầu, mặc Doanh Kiêu khiêu khích thế nào cũng không để ý đến hắn nữa.
Doanh Kiêu bật cười. Hắn ngắm gò má nghiêng nghiêng của cậu, thầm thấy bất đắc dĩ trong lòng.
Hắn cũng không biết mình bị làm sao, cứ không kiềm chế được, rất muốn trêu Cảnh Từ. Nhưng khi thật sự chọc cậu giận, hắn lại phiền muộn.
Doanh Kiêu thở dài, hờ hững xoay bút bi trong tay.
Hắn cảm thấy bản thân thật sự đáng thất vọng, nhất định phải dính vào, tự làm mình khó chịu, rồi lại không kìm được mà mong Cảnh Từ đối xử tốt với hắn thêm một chút.
Giờ tự học buổi sáng kết thúc, tiết đầu tiên là môn Vật lý.
Tiết trước Doanh Kiêu đã ra ngoài, chuông vào học đã vang mà vẫn chưa trở về.
Giáo viên Vật lý hỏi chỗ trống là của ai, sau khi biết là Doanh Kiêu thì không quản nữa.
Tiết học trôi qua một nửa, thầy Lý đang viết trên bảng đen, bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng xin phép biếng nhác.
Thầy dạy Lý đặt phấn xuống rồi bước ra xem. Doanh Kiêu xách một túi nilon đứng ngoài cửa, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Thầy nhíu chặt mày, định nói gì đó, song rốt cuộc không nói gì cả. Ông chỉ phất tay cho phép hắn trở lại chỗ ngồi.
Dưới ánh nhìn chăm chú của cả lớp, Doanh Kiêu ngênh ngang đi tới, kéo ghế ra ngồi xuống.
Cảnh Từ nhìn thẳng không chớp mắt, làm như chẳng có ai bên cạnh mình, sức tập trung hoàn toàn đặt trên bảng đen.
Một phút sau, bên cạnh đẩy tới một tờ giấy nhỏ.
Cảnh Từ vốn không định đọc, mỗi tội Doanh Kiêu vẫn cứ đẩy sang, cậu đành cụp mắt xuống ——
[Đừng giận nữa, là tôi không đúng.]
Cảnh Từ dời mắt, không quan tâm.
Vài giây sau, lại có một tờ giấy bị đẩy tới ——
[Không có ý gì khác đâu, chỉ là rất muốn làm bạn với cậu thôi.]
Theo sát tờ giấy này là một ly trà sữa, và một tờ giấy khác ——
[Anh nhận lỗi với cậu, trà sữa yến mạch, ít đường, lần trước cậu có vẻ rất thích.]


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận