Xuyên Nhanh: Vinh Hoa Phú Quý


*金枝玉叶: kim chi ngọc diệp, chỉ con cái nhà quyền quý trong xã hội phong kiến, đồng nghĩa: cành vàng lá ngọc.


Chương 9 – (4)


Cứ như vậy xuôi gió xuôi nước mấy năm, Cẩm Vinh thiếu chút nữa quên mất cố sự, nghe hoàng đế nói đến chuyện khai tân khoa cử, Cẩm Vinh mới nhớ đến.


Năm nay Cẩm Vinh đã mười chín, có thể coi là cô nương lớn tuổi, hoàng đế không thể không để ý việc gả chồng, không, nạp phò mã cho nàng.


Con cháu huân quý ở kinh thành không phải không muốn ôm đùi công chúa, chỉ sợ Tương Nghi công chúa chướng mắt họ. Mà Cẩm Vinh hiện tại một mình một phủ công chúa cùng cung Phù Quang điện trong hoàng cung đi đi lại lại cũng rất tự tại, không muốn gả chồng gả con gì cả.


Nghe ý Cẩm Vinh, hoàng đế không khỏi lắc đầu cười, "Cẩm Vinh, con cũng nên thu liễm chút, cô nương gia không thể không gả, bất quá là một phò mã, nếu con không thích, lại đổi một cái là được."


Lại đổi một cái là được, Hoàng thượng cũng tư tưởng cũng rất thoáng.


Nhưng Cẩm Vinh thì không, những con cháu huân quý trong thành đều là gối thêu hoa, rước về không để làm gì, mà những thanh niên tài tuấn gì đó Cẩm Vinh lại không tính gây họa cho người ta.


Rốt cuộc phò mã là chức quan nhàn tản, không có thực quyền, hoàng đế nói cô thu liễm ý tứ hẳn là muốn nhắc chuyện Cẩm Vinh thu dưỡng mấy thiếu niên xinh đẹp, công chúa chơi bời cũng không phải chuyện gì mới mẻ, chẳng qua lần này hoàng đế giục cưới, muốn cô dừng chơi bời, xem xét cưới một người về cho đỡ bị người gọi là gái lỡ thì.


Cẩm Vinh bị hoàng đế thúc giục thì lập tức nghĩ đến Khâu Thịnh, thay đổi vận mệnh lần này rất đơn giản, nhưng Cẩm Vinh càng thích đem phế vật lớn nhất lợi dụng một chút.


Kỳ thi mùa xuân, kinh thành trở nên náo nhiệt, sĩ tử từ khắp nơi đổ về kinh thành.


Cổ ngữ có câu mười năm gian khổ học tập không người hỏi, nhất cử thành danh thiên hạ biết.


Con cháu nhà nghèo ngóng trông một ngày có thể cá vượt vũ môn, từ đây quang tông diệu tổ.


Bên trong một khách điếm, thư sinh trẻ tuổi y phục trắng ngồi gõ gõ bàn, nói với người bên cạnh, "Khâu Thịnh, Trương công tử ở Thanh Uyên lâu mở tiệc, ngươi có muốn đi cùng không?"


Khâu Thịnh tay cầm quyển sách, nghe vậy khẽ nhíu mày, "Không được, Triệu huynh, ta còn rất nhiều sách cần xem."


"Vậy được, ta không quấy rầy ngươi nữa." Thư sinh họ Triệu kia cũng chỉ là niệm tình nghĩa mấy ngày tương giao, hơn nữa người tên Khâu Thịnh này để lại cho hắn ấn tượng không tồi, mới lại đây hỏi một tiếng.


Nghe tiếng bước chân xa dần, Khâu Thịnh đáy lòng thở dài, hắn không phải là không muốn đi, yến hội luận văn thơ chính là cơ hội kết giao một ít nhân mạch, thậm chí quen biết những nhân vật lớn, chỉ là trong túi Khâu Thịnh chẳng còn bao nhiêu bạc, chỉ đủ trả tiền thuê nhà mấy ngày tới, mượn cớ thoái thác cũng là nghĩ không muốn mất mặt trước người ngoài.


Khâu Thịnh nắm chặt sách trong tay, lấy tài hoa của hắn, không chỉ giới hạn ở chút yến hội này, càng không thể bị giới hạn bởi sinh hoạt trong tiểu sơn thôn trước kia.


Nửa đêm, bạn bè uống rượu say khướt mới trở về, còn gõ cửa phòng Khâu Thịnh, "Khâu Thịnh, ngươi tuyệt đối không đoán được yến tiệc hôm nay còn có ai đâu!"


Khâu Thịnh tiếp được người say đến nghiêng ngả không thể đứng vững, trong lòng giấu đi một tia chán ghét, đem hắn đỡ đến bàn nước, rót cho hắn một ly.


Uống nước xong, đầu óc Triệu minh cũng thanh tỉnh hơn một chút, nhưng vẫn mang men say, vừa hâm mộ vừa ghen ghét nói tiếp, "Thẩm... thẩm đại học sĩ vậy mà xuất hiện ở yến hội của Trương công tử."


"Thẩm đại học sĩ?" Khâu Thịnh cả kinh.


"Quốc Tử Giám tế tửu Thẩm đại học sĩ?" Quan chủ khảo kỳ thi mấy năm trước, cùng quan chủ khảo kỳ thi mùa xuân năm nay quen biết, càng nổi danh quan văn thanh lưu.


"Chứ còn ai! Nguyên lai Thẩm đại học sĩ nhìn trúng tài hoa của công tử nhà họ Lưu, còn đồng ý hứa hôn cho hắn cùng tiểu nữ, xem ra tiên đồ xán lạn." Triệu Minh giọng đùa cợt nhưng không giấu nổi phần hâm mệ ghen ghét trong lòng.


"Làm con rể đại học sĩ, đúng là tiền đồ xán lạn." Khâu Thịnh thấp giọng.


"Đừng nói nữa, chúng ra không có cái vận khí này, vẫn là thành thành thật thật thi khoa cử đi." Triệu Minh vẫy vẫy tay nói, vài chén nước vào bụng, cũng tỉnh rượu kha khá, nói chuyện sau lưng người là việc làm phi quân tử, truyền ra cũng không dễ nghe, nhanh chóng cáo từ về phòng.


Mà Khâu Thịnh trong phòng lửa ghen ghét cháy thật lâu trong lòng không dập được, khoa cử chính đồ, cho dù đỗ trong mười vị trí đầu cũng chỉ có thể đi ra làm một tiểu quan thất phẩm lục phẩm, nếu có một vị quyền thế như Thái Sơn là cha vợ, đường tương lai không còn gì phải lo lắng.


Kỳ thi mùa xuân kéo dài chín ngày, Khâu Thịnh thi xong sắc mặt trắng bệch bước khỏi trường thi, đáy lòng lại nhớ kỹ đáp đề, trong lòng càng thêm kiên định.


Khoa cử năm nay, trừ bỏ thi văn, còn có thi võ.


Phủ công chúa.


Cẩm Vinh đang tản bộ trong vườn, thưởng thức muôn hồng nghìn tía, hoa đoàn cẩm thốc, thì Lan Y vội vàng tới báo tin vui: "Công chúa, Phó Ngọc chính là Võ Thám hoa!"


Phó Ngọc là mỹ thiếu niên đầu tiên Cẩm Vinh thu làm thị vệ, gia cảnh bần hàn, mẹ kế không từ, cha ruột vô năng, được Cẩm Vinh coi trọng mới vào phủ công chúa làm thị vệ, đương nhiên, võ công và diện mạo đều rất xuất sắc.


"Chà." Cẩm Vinh hơi nhướng mày, "Hắn lần này đúng là cho phủ công chúa ta chút thể diện."



Lan Y nhìn công chúa, cười nói, "Ai dám nói không phải, Phó Ngọc chính là người đi từ phủ công chúa chúng ta ra ngoài."


"Về sau cũng không cần nói như vậy, làm võ quan, về sau lãnh chính là bổng lộc triều đình." Cẩm Vinh nhàn nhạt nói.


"Công chúa sao lại nói vậy? Chẳng lẽ người không tính đem Phó Ngọc triệu hồi về phủ công chúa?" Y Lan kỳ quái, lúc trước Phó Ngọc ở phủ công chúa, ai cũng biết công chúa vô cùng sủng ái coi trọng hắn, lần này Phó Ngọc muốn đi thi, công chúa không chần chừ liền đồng ý.


Mặc dù Phó Ngọc lần này đỗ Thám hoa, nhưng công chúa muốn đem hắn triệu về phủ, cũng chỉ cần nói một câu, Hoàng thượng cũng sẽ không phất ý công chúa. Nhưng xem ý tứ này, công chúa tựa hồ không tính để hắn trở lại.


Cẩm Vinh nhướng mày cười, "Phó Ngọc có chí hướng, phủ công chúa không giữ được hắn, truyền lời bảo những người khác, Phó Ngọc muốn vì quốc gia dốc sức, thăng quan tiến chức, bổn cung tuyệt đối sẽ không ngăn trở, có tài năng có bản lĩnh đi ra ngoài, về sau không cần quay lại, bổn cung không cản."


Thái độ của Cẩm Vinh chính là, muốn ra ngoài thanh vân thẳng thượng, cô tuyệt đối không ngăn trở, thậm chí có thể thưởng cho hắn phần thể diện này, nhưng muốn phủ công chúa xuất lực nhúng tay vào triều chính, vậy thì nghĩ cũng đừng nghĩ.


Rời phủ công chúa, liền cùng phủ công chúa không còn quan hệ gì nữa, về sau phúc hay họa, cô cũng sẽ không để ý tới. Người muốn lấy lòng cô rất nhiều, trước đến nay cô đều không miễn cưỡng người khác.


"Dạ." Lan Y đồng ý, trong lòng lại thở dài một hơi, cũng không biết Phó Ngọc đi con đường này là đúng hay sai. Phụ thuộc vào công chúa so với làm võ quan triều đình đúng là không thể so sánh, nhưng tình cảm của công chúa, cũng không dễ vãn hồi chút nào.


Lan Y càng không nghĩ tới công chúa nhà mình chính là thật sự không quan tâm, tựa hồ quên mất Phó Ngọc từng được công chúa sủng ái như thế nào.


"Võ bảng như vậy, văn bảng thì sao?" Cẩm Vinh từ mâm lưu li của thị nữ bên cạnh lấy chút đồ ăn cho cá, ném xuống mặt ao, làm cho mặt nước rung động, dưới hồ cá cẩm lý quý báu tranh nhau đoạt đồ ăn, theo động tác của cô, ngọc bội kêu leng keng tựa châu ngọc lạc bàn. Cá trong ao đều là Nam quốc tiến cống, bởi vì cá cẩm lý cùng khuê danh của nữ nhi có một chữ tương đồng, cho nên hoàng đế mang tất cả cá được tiến cống lần ấy ban cho phủ Tương Nghi công chúa.


*Cá cẩm lý, cá chép cẩm lý, cá chép đỏ.


"Văn bảng có Trạng Nguyên Khâu Thịnh, con cháu một nhà nghèo ở Giang Nam, nghe nói lớn lên tuấn tú lịch sự, mới có hai mươi mốt tuổi, Bảng nhãn là tam nhi tử Chu tướng gia, Thám hoa...." Lan Y liệt kê lại danh sách từ trên xuống dưới một lượt.


Cẩm Vinh trong lòng nghĩ, quả nhiên cốt truyện không thay đổi, như vậy cũng thuận tiện cho cô làm chút chuyện.


Tân trạng nguyên được tuyên đến Kim điện, hoàng đế nhìn hắn tướng mạo đường đường, nho nhã tuấn tú trong lòng cũng có vài phần vừa ý, Cẩm Vinh ngồi sau bình phong cùng Hoàng hậu, Hoàng hậu quay sang cô ôn nhu hỏi, "Ngươi xem người này như thế nào?"


Cẩm Vinh đùa nghịch móng tay sơn màu, liếc mắt nhìn Khâu Thịnh một cái, nhàn nhạt nói, "Còn tốt."


Chính là bên ngoài tô vàng nạm ngọc bên trong thối rửa bỉ ổi.


Nghe vậy Hoàng hậu trên mặt vui mừng vài phần, có một công chúa kiêu căng lại được sủng ái như vậy tồn tại, vị Hoàng hậu như nàng cũng không dễ làm.


Cẩm Vinh thì thầm với tiểu thị nữ bên người vài câu, người hầu lại vội vàng đi truyền lời với nội thị của hoàng đế, Khâu Thịnh ngẩng đầu nhìn tháng qua rồi lại nhanh chóng cúi đầu, trong lòng nhảy thẳng lên, hắn đoán ra ý tứ của hoàng đế, đây chính là muốn chiêu hắn làm phò mã


Khâu Thịnh tỏng lòng tựa hồ thấy được con đường một bước lên trời, từ đây vinh hoa phú quý, hưởng thụ cả đời, vội vàng ổn định tâm tình, hiện tại nhất định không thể phạm sai lầm, Khâu Thịnh lúc này đã sớm đem phụ mẫu thê nhi trong nhà quên sạch.


Hoàng đế nghe thái giám bên cạnh nói thì không khỏi nhíu mày, nhưng nghĩ đến là ái nữ yêu cầu, liền khụ khụ hai tiếng, nói với Khâu Thịnh ở phía dưới, "Ngươi từng rước dâu?"


Khâu Thịnh trước mắt một mảnh đen sì, lại hết sức bình tĩnh nói, "Thần trên người không có hôn ước, cô độc một mình."


"Vậy là tốt rồi." Hoàng đế cười to, mà Khâu Thịnh đang cúi đầu trên mặt cũng không nhịn được nổi lên ý cười, mà Cẩm Vinh không ai để ý đến khóe miệng lộ ra nhàn nhạt hàn ý.


Chương 10 – (5)


Mấy tháng sau, ái nữ của thiên tử Tương Nghi công chúa thành hôn, hôn lễ phi thường long trọng, kinh thành lại lần nữa ba ngày đêm đèn đuốc rực rỡ, toàn kinh thành đều lấy làm vui mừng, đặc biệt là đám nhà huân quý vui đến không dừng cười được, vì tôn thần đại bồ tát này không gả đến nhà bọn họ.


Nhưng kết thúc hôn lễ, đêm thành hôn, Thịnh còn không nhìn mặt công chúa được một lần đã bị người trong phủ công chúa tùy tiện an bài cho một đình viện nghỉ ngơi, hôm sau đã bị tống cổ khỏi phủ công chúa. Cũng may hoàng gia niệm tình ban một toàn phủ trạch cũng coi như là có nơi cố thân.


Ngày thứ ba lại mặt, công chúa cũng không mang hắn theo, tự mình trở về hoàng cung, làm cho Hoàng hậu và các phi tần đại kinh thất sắc.


Hoàng đế cũng thấy kì quái, nhưng ai bảo đây là ái nữ của mình, liền dò hỏi: "Như thế nào, hắn chọc giận hoàng nhi rồi? Ta nghe nói hắn liền cửa phòng cũng chưa được tiến vào."


Cẩm Vinh tuy thích các tiểu mỹ nam tướng mạo đẹp đẽ, nhưng cũng không nghĩ ủy khuất bản thân chạm vào loại nam nhân không sạch sẽ này, cũng không cảm thấy phủ công chúa có thể giấu chuyện này khỏi tai mắt của hoàng đế.


Nói chung loại sự tình này muốn giấu cũng không được, còn không bằng nói rõ ra, chọn quả nho lớn nhất trong mâm trái cây trên tay thị nữ, lọt vỏ rồi đưa cho hoàng đế, Cẩm Vinh nhàn nhạt nói: "Cũng không phải chọc con tức giận, con còn chưa nói chuyện với hắn câu nào, chỉ là mấy hôm trước còn vừa mắt, hôm nay liền không thích, cũng không đủ kiên nhẫn nhìn hắn."


Cẩm Vinh chính là nói trắng ra như vậy, thích là thích, không thích là không thích, không để ý thái độ ba phút trước còn hứng thú, ba phút sau liền giở chứng của mình.


Hoàng đế còn chưa nói gì, Hoàng hậu nhịn không được lên tiếng, "Tương Nghi, thành hôn ba ngày phải mang phò mã theo hồi môn, phụ hoàng ngươi là luôn muốn gặp phò mã."


Cẩm Vinh cười khẽ một tiếng, quay qua hỏi hoàng đế: "Phụ hoàng, người không phải đã gặp hắn rồi sao? Còn muốn gặp lần nữa làm gì?"


Lão hoàng đế vội vàng gật gật đầu, cười ha hả nói: "Cẩm Vinh nói đúng, gặp một lần rồi không cần lại gặp lần nữa, con vui vẻ là được."



Nói xong còn nghĩ nghĩ, lại nói:" Cẩm Vinh nếu không thích tên phò mã này, chúng ta lại đổi một phò mã khác, được không?"


Hoàng hậu nghe xong lòng đổ một mảnh, còn có thể sủng nữ nhi như vậy? Lại còn nói đổi phò mã liền đổi một người khác?


Cẩm Vinh xua xua tay, "Thôi, tên này đi, làm vật bài trí cũng tốt, đỡ cho những đại thần kia vì chuyện của con mà làm phụ hoàng lo lắng."


Hoàng đế nghe xong lòng đầy vui mừng, vội vàng nhìn về đám người bên cạnh Hoàng hậu quý pi nói, "Các ngươi nhìn xem, Cẩm Vinh lúc nào cũng là một mảnh hiếu tâm."


Trừ bỏ Cẩm Vinh và hoàng đế phụ tử tình thâm, những người khác trong lòng đều đổ một mảnh, đồng thời cũng may mắn Tương Nghi công chúa không có đem gánh nặng đến nhà mẹ đẻ bọn họ, nữ nhi được hoàng đế sủng ái như vậy, phò mã cũng rất khó làm.


Hoàng hậu cùng các phi tần trong lòng trừ bỏ ghen ghét còn có hâm mộ, thế đạo này nữ tử không dễ đang gì, tam tòng tứ đức, giúp chồng dạy con, tôn quý như Hoàng hậu cũng phải lấy bốn chứ hiền lương thục đức làm đầu, vì hoàng đế thu nạp hậu cung. Mà những công chúa khác thì nghĩ đến cảnh bản thân luôn khép nép quy quy củ củ, phải tuyển nhà chồng hữu dụng làm trợ lực cho huynh đệ tranh ngai vàng, chỉ có thể thở dài công chúa cùng công chúa không giống nhau, ai có thể như Tương Nghi công chúa làm loạn đến như thế mà vẫn được sủng ái, lại dám tùy tâm sở dục, không cần để ý ánh mắt người ngoài.


Cẩm Vinh lại được ban thưởng như nước chảy, dưới ánh mắt hâm mộ ghen tị của người khác rời hoàng cung, tỏ vẻ thực vừa lòng.


Không bao lâu, chuyện tân phò mã Tương Nghi công chúa không được sủng ái lập tức truyền khắp kinh thành, nhưng cũng không nhiêu người lấy làm kì quái tính tình có mới nới cũ của công chúa.


Tân khoa Trạng Nguyên đúng là bộ dáng rất đẹp mắt, cho dù vậy, Tương Nguyên Công chúa kiểu lang nhi nào chưa thấy qua, chưa thu đến bên người, cho nên chuyện này truyền ra ngoài được hai ngày cũng phai nhạt dần.


Trong lòng Khâu Thịnh buồn khổ vô cùng, vốn nghĩ có thể một bước lên trời, ai ngờ công chúa đến mặt còn không muốn thấy.


Tương Nghi công chúa là công chúa đương kim thánh thượng sủng ái nhất, phò mã nàng nghĩ đến cũng sẽ là không ít người a dua nịnh hót, nịnh bợ mượn sức, nhưng làm một phò mã không được sủng ái, cho dù muốn nịnh bợ hào phú quan lại cũng đi tìm tiểu sinh công chúa sủng ái, nào còn để ý đến phò mã gia bị vắng vẻ là hắn.


Làm phò mã không chỉ chặt đứt con đường làm quan, có tước vị có nhà cửa, mỗi tháng còn có phò mã đô úy bổng lộc, là Khâu Thịnh trước đây hẳn sẽ vui mừng sẽ vừa lòng, nhưng nhìn qua cảnh phủ công chúa giàu nứt đố đổ vách trước khi đại hôn, Khâu Thịnh không cam lòng từ bỏ.


Nhân tâm không đủ sinh tham niệm.


Khâu Thịnh một lòng muốn về phủ công chúa, cùng công chúa phu thê chi tình, nhưng vô luận phủ công chúa hay người bên cạnh công chúa nhìn thấy hắn cũng đều ngoảnh mặt làm lơ, Tương Nghi công chúa không muốn nhìn thấy phò mã, bọn họ đương nhiên sẽ tận trung không cho phò mã xuất hiện trước mặt công chúa.


Ở một yến hội nào đó, một nam thanh niên trẻ tuổi dung mạo điệt lệ thoáng nhìn Khâu Thịnh đang uống rượu tiêu sầu ở xa, châm chọc cười, "Đó chính là phò mã gia chúng ta? Tân khoa Trạng Nguyên?"


Người bên cạnh biết thân phận của khách nhân trước mặt, không khỏi cười gượng, đây chẳng phải là cựa ái (tình cũ) gặp kia tân hoan (tình mới) sao, nói tân hoan cũng không đúng, vị phò mã kia chẳng qua là một kẻ bị ghẻ lạnh, còn không bằng võ thám hoa lần này, ít nhất qua một đoạn thời gian được sủng ái, thậm chí mượn mặt mũi công chúa vào triều là quan.


Phó Ngọc vừa nhìn đã thấy Trạng Nguyên là kẻ ra vẻ đạo mạo bụng đầy dối trá, trong lòng cơ hồ vô cũng khó chịu.


Vốn tưởng rằng trở thành Võ Thám hoa, càng có thể đường đường đứng bên người công chúa, công chúa cũng có thể nhìn hắn nhiều thêm một cái, ai ngờ công chúa thế nhưng lạnh lùng với hắn, chưa hề triệu kiến hắn một lần..


Ba năm tình cảm, thật sự không đáng giá sao?


Bất quá một Trạng Nguyên, bị công chúa vắng vẻ cũng là bình thường.


Trong lòng nghĩ vậy nhưng Phó Ngọc trong mắt vẫn hiện lên một tia ghen ghét, ghen ghét phò mã danh chính ngôn thuận là người của công chúa.


Phó Ngọc nuốt xuống một ngụm rượu lớn, con ngươi đỏ đậm, đi thẳng đến chỗ phò mã.


Mà quần chúng xung quanh nhìn thấy một màn này trong lòng không khỏi lộp bộp, Võ Thám hoa là người cương liệt, bản lĩnh cao nếu động tay động chân phò mã, yến hội lần này chính là hỏng bét.


Tiếng vỏ đao chụp mạnh trên bàn đen Khâu Thịnh dọa sợ, hắn ngẩng đầu nhìn thanh niên diện mạo phong lưu xinh đẹp đến gần khuynh tâm trước mắt, bất quá hắn vẫn nhìn ra ánh mắt đối phương đầy ác ý với mình.


"Phò mã gia, cùng nhau uống một chén." Phó Ngọc khóe miệng mang theo châm chọc nói.


"Không được, tại hạ không uống được rượu." Tuy rằng không biết vì sao đối phương lại có ác ý với mình, Khâu Thịnh vẫn ra vẻ khiêm tốn chối từ.


"Xoẹt một tiếng, ánh đao lóe lê, đao sắc ra khỏi vỏ.


Phó Ngọc nhìn lưỡi đao sắc bén, không chút để ý, khẽ thở dài.


"Phò mã gia đây là khinh thường một Võ Thám hoa nho nhỏ như ta."


Bạch đao cùng mỹ nhân, vốn nên là cảnh đẹp ý vui, nhưng sát khí bức người ép Khâu Thịnh mặt trắng bệch, miễn cường nặn ra tươi cười, "Khâu Thịnh cung kính không bằng tuân mệnh."


"Mang rượu tới." Phó Ngọc cao giọng, đuôi mắt mang theo hàn ý lạnh thấu xương, "Hôm nay ta muốn cùng phò mã gia không say không về."



Khâu Thịnh đương nhiên không uống lại Phó Ngọc, một vò cạn thấy đáy, người liền đổ xục guống, Phó Ngọc cũng không hứng thú trị cái đồ nhu nhược này, vẫn là chủ yến hội phân phó đưa phò mã trở về.


Một đêm này, trận xung đột của Phó Ngọc và Khâu Thịnh ai cũng biết đến.


Mà hạ nhân trong phủ công chúa không có ai dám ở trước mặt Cẩm Vinh nhắc đến chuyện này, lý do rất đơn giản, đều là người công chúa không muốn để ý tới, nói ra chỉ làm công chúa phiền chán, chuyện này cũng không hiểu thì không cần lăn lộn bên người công chúa nữa.


Khâu Thịnh biết người hôm đó khó dễ mình là Võ Thám hoa, cũng từng là thị vệ bên người công chúa, địch ý của đối phương cũng không khó lý giải.


So với đối phó tình địch, Khâu Thịnh càng để ý việc gặp công chúa, cho nên lợi dụng say rượu lại không cẩn thận cảm lạnh sinh bệnh, muốn lấy lí do này gặp mặt. Đáng tiếc mưu kế của hắn vô dụng, người trong phủ công chúa ném cho hắn một câu, tự dưỡng bệnh cho tốt rồi đóng cửa đi thẳng.


Trong khi Khâu Thịnh đang vắt óc nghĩ kế gặp công chúa, phía Nam gặp lũ lụt.


Cẩm Vinh lười biếng nằm trên ghế quý phi, ăn vải năm nay mới được ngoại bang tiến cống.


Triều đình đang vì chuyện cứu tế nạn dân mà vắt óc suy nghĩ, vì chuyện cứu tế trị thủy này mà không biết bao nhiêu thế lực ngươi tới ta đi lục đục nhau, cự tuyệt bất luận ai muốn bái phỏng thời điểm như thế này, cô vẫn nên ngoan ngoãn làm công chúa đi.


Chỉ là,, Chu Ngọc Liên sắp đến kinh thành, Cẩm Vinh lưu tâm phân phó người phía dưới nhìn chằm chằm.


Cửa thành.


Một phụ nhân trẻ thanh tú, người mặc vải thô áo tang, nắm tay nữ nhi nhỏ tuổi, nhìn thấy hai chữ kinh thành trước cổng đá, nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng đã đến nơi. Phu quân hẳn là cũng đang ở đây thi khoa cử.


Phụ nhân này cũng không phải ai khác, chính là Chu Ngọc Liên.


Nghĩ đến cha mẹ chồng chết không chỗ chôn, lòng Chu Ngọc Liên với phu quân càng thêm một phân áy náy.


Tuy rằng một lòng mong tìm được phu quân, nhưng kinh thành lớn như thế nào, nàng lại trời xa đất lạ, trước phải dàn xếp xuống dưới rồi lại tìm kiếm.


Chu Ngọc Liên mỗi ngày đều làm thêu thùa mới thuê được một căn phòng nhỏ chiếu cố nhi nữ.


Hôm nay, làm xong thêu phẩm, đi giao hàng, trên đường gặp được một người ngồi trên lầu tòa tửu lâu uống rượu, chỉ cần liếc mắt một cái, Chu Ngọc Liên cũng có thể nhận ra phu quân ở chung mấy năm, Khâu Thịnh.


Chu Ngọc Liên trong lòng kích động vô cùng, không cẩn thận là đồ thêu rời đầy đất, nàng vội vàng cúi người nhặt đồ lên, vỗ vỗ tro bụi rồi chạy đến tửu lâu, lại phát hiện người đã đi mất.


Chu Ngọc Liên tìm một tiểu nhị, nôn nóng hỏi hắn, "Lang quân vừa ngồi ở vị trí kia đi đâu rồi?"


"Kia chính là phò mã gia, ngươi hỏi làm gì? Đi, đi đi." Tiểu nhị xua tay đem Chu Ngọc Liên đuổi ra ngoài, phò mã gia tuy là không được sủng ái, nhưng đối với tiểu dân chúng bọn họ mà nói chính là đại quý nhân, hắn nơi nào dám mạo phạm.


"Phò mã? Như thế nào là phò mã? Nhất định là ngươi nhận lầm rồi." Chu Ngọc Liên hoảng sợ nói, nàng nhất định sẽ không nhận sai phu quân nàng nhất định là tiểu nhị nói sai rồi.


"Bà điên ngươi từ đâu đến vậy, đi đi, đừng làm ảnh hưởng làm ăn tiểu lâu chúng ta." Tiểu nhị bực bội xua Chu Ngọc Liên ra ngoài.


Chu Ngọc Liên thất hồn lạc phách đi trên đường, thêu phẩm cũng quên đưa cho người ta, phu quân nàng sao lại cưới công chúa? Nàng mới là nguyên phối chính thê, còn vì hắn sinh nhi nữ, phụng dưỡng cha mẹ già, làm ăn kiếm tiền để hắn không lo lắng, chuyên tâm khoa khảo.


Đi tới đi lui, Chu Ngọc Liên liền thấy bảng đề kinh triệu phủ doãn trước mặt, lau nước mắt trên mặt, con ngươi xẹt qua tia kiên định, quyết định đi kinh triệu phủ gõ trống kêu oan.


Chương 11 – (6)


Đại đường kinh triệu phủ.


"Ngươi nói Tân khoa Trạng Nguyên đương triều phò mã Khâu Thịnh là phu quân ngươi, bằng chứng đâu?"


Đàm Chính nhìn phụ nhân nghèo chật vật bất kham nhưng lưng duỗi thẳng kiên định, trầm giọng hỏi.


"Dân phụ tự nhiên có, ta cũng phu quân sinh một nhi nữ, ta còn mang theo bài vị cha mẹ chồng cùng hôn thư, có thể chứng minh ta là phu nhân nguyên phối của Khâu Thịnh." Chu Ngọc Liên không sợ hãi, đúng tình hợp lí đáp lời.


"Vậy được, bản quan cho người đem nhi nữ ngươi đến đây, nhất nhất nghiệm chứng, sau lại truyền phò mã Khâu Thịnh."


"Đại nhân anh minh." Chu Ngọc Liên cảm kích nói.


Hạ đường, Đàm Chính phái nha dịch cùng Chu Ngọc Liên đi đón nhi nữ của nàng lại đây, trở về nội đường của mình, thấy Bạch sư gia ngồi trước bàn cẩn thận xem xét đơn kiện của Chu Ngọc Liên.


"Như thế nào, có cái gì không ổn?" Đàm Chính xưa nay nguyện ý lắng nghe ý kiến người khác, trực tiếp hỏi.


Bạch sư gia khẽ vuốt chòm râu, "Cũng không có, chỉ là lo chuyện này sẽ không dễ dàng kết thúc." Hắn nhìn về phía Đàm Chính, "Đại nhân có biết Khâu Thịnh là phò mã của vị công chúa nào không?"


Đàm Chính trả lời, "Ta như thế nào không biết, là phò mã Tương Nghi công chúa thành hôn ba tháng trước."


Bạch sư gia không khỏi lắc đầu, "Là vị công chúa kia, cho nên ta mới lo lắng, đại nhân còn nhớ rõ chuyện gia phó phủ công chúa giết người ba năm trước?"


Đàm Chính thản nhiên nói, "Đương nhiên nhớ rõ, kia là vụ đầu tiên ta làm sau khi nhậm chức."


Ở kinh thành mấy năm, cùng vương công quý tộc đánh ít nhiều giao tế, cùng đám người này so sánh, Tương Nghi công chúa tuy kiêu xa phóng túng, nhưng lại không có hành vi cử chỉ không hợp pháp, không kết bè kết cánh, có thể coi như thanh lưu.


"Tâm tư Tương Nghi công chúa thâm trầm khó đoán, tuy nói nàng không sủng ái phò mã, nhưng tân hôn phò mã có nguyên phối là chuyện vô cùng mất thể diện, tuyệt đối không dễ dàng giải quyết."



Đàm Chính nghe vậy cũng có chút đau đầu, tuy vậy vẫn kiên quyết, "Vô luận như thế nào, một khi chứng thực được lời Chu Ngọc Liên là thật, ta nhất định đem Khâu Thịnh ra định tội, cho dù là đắc tội công chúa."


Đàm Chính không biết, từ khi tiếng trống kêu oan của kinh triệu phủ vang lên, đã có người đến báo với Cẩm Vinh, kinh triệu phủ Đàm đại nhân thu lưu một đôi mẹ con không biết từ đâu đến, nói là có oan tình lớn.


Mà chuyện này còn có một người khác biết, là Phó Ngọc. Hắn cho người theo dõi Khâu Thịnh, dọc đường đi phát hiện Chu Ngọc Liên không thích hợp, cũng thấy nàng gõ trống kinh triệu phủ.


Đến nỗi vì sao theo dỗi Khâu Thịnh, chỉ có lòng Phó Ngọc rõ ràng.


"Đem cái đuôi đằng sau xử lý." Cẩm Vinh xua xua tay phân phó xuống, nếu cùng hoàng gia nhấc lên quan hệ gièm pha, hoàng đế muốn diệt khẩu, Cẩm Vinh cũng sẽ không đem Phó Ngọc vớt ra.


Cẩm Vinh cảm thấy không sai biệt lắm, liền tiến cung tìm hoàng đế, không vòng vo trực tiếp thẳng thắn nói cho hoàng đế chuyện này.


Hoàng đế biết được giận giữ vô cùng, râu rồng dựng lên, mà Cẩm Vinh giống như không có việc gì xảy ra bình tĩnh cắn hạt dưa bên cạnh.


Thấy Cẩm Vinh như vậy, tức giận trong lòng cũng tiêu đi phân nửa, hoàng đế hòa thanh hòa khí hỏi cô, "Con tính làm thế nào."


Cẩm Vinh lạnh mặt nói một câu, "Phụ hoàng nói thế nào là thế đó, xử lý thế nào còn không phải người nói một câu là được, chỉ là nhi thần không muốn đem mặt mũi ném hết ra ngoài."


"Được được, tùy ý ngươi làm đi."


"Tạ phụ hoàng."


Hai ngày sau.


Đàm Chính đã thu thập xong chứng cứ, đang muốn phái người đi truyền phò mã Khâu Thịnh thì lại nghe bộ khoái nói người của phủ công chúa tới.


Đàm Chính đi ra đại đường thì thấy một thi thể được khoác vải bố trắng trên mặt đất.


Đàm Chính vừa thấy trong lòng lập tức có phỏng đoán không tốt.


Chu Ngọc Liên nghe tin chạy tới, bổ nhào đến bên thi thể, xốc vải bố trắng lên, sợ tới mức không động được, cỗ thi thể kia đã hoàn toàn thay đổi, không rõ bộ dáng ban đầu, Chu Ngọc Liên kinh sợ không thôi, vô tình nhìn thấy bàn tay thi thể có hoa ngân mà nàng nhớ rõ, lệ tuôn như mưa, khóc đến thả thiết, "Tướng công."


Người của phủ công chúa đứng bên cạnh Chu Ngọc Liên nói, "Đây hẳn là Chu nương tử đi, công chúa lệnh ta nhắn cho ngươi, nghe nói Chu nương tử ngàn dặm tìm phu quân, không sợ quyền quý, hôm nay tìm về cho Chu nương tử phu quân, bất quá hắn không còn gọi là Khâu Thịnh nữa."


Nói xong lại nhìn về phía Đàm Chính nói: "Đương kim phò mã của Tương Nghi công chúa, Tân khoa Trạng Nguyên Khâu Thịnh bất hạnh ngã ngựa mà chết, hôm qua đã hạ táng."


Người của phủ công chúa truyền lời xong liền rời đi, chỉ còn Chu Ngọc Liên ôm thi thế khóc rống không thôi, Đàm Chính sắc mặt cứng lại, cả người phát run, nửa khắc sau lại có tâm phúc bên người Bạch sư gia đến thì thầm, "Toàn bộ chứng cứ đã bị người thiêu hủy."


Đàm Chính khép hai mắt vô lực xua tay, "Hảo hảo an trí mẫu tử Chu thụ."


Khâu Thịnh to gan lớn mật lừa hôn hoàng thất, tội này đáng tru, mà hoàng thất quan trọng thể diện, hắn chết cũng không thể lấy thân phận phò mã hoàng gia đền tội, thôi, ít nhất là cũng trừng phạt đúng người.


Tuy rằng chết một phò mã, Cẩm Vinh vẫn như thường, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, nên chơi thì chơi, một ngày thị nữ Lan Y bỗng tới báo, "Công chúa, Phó Ngọc đến chào từ biệt, nói không thấy công chúa sẽ không đi."


Phó Ngọc theo dõi phò mã, hoàng đế đương nhiên biết, cho nên Cẩm Vinh mới bảo hắn biết đường mà xóa dấu vết cho sạch, đáng tiếc hắn không biết tự mình lo lấy, biết chuyện còn đi tìm phò mã, thiếu chút nữa đánh chết Khâu Thịnh.


Hoàng đế đem hắn đi biên cương, rốt cuộc là nhìn mặt mũi Cẩm Vinh, minh biếm ám thăng, võ quan chỉ có ở trên sa trường mới có thể vượt cấp thăng quan.


Cẩm Vinh nhàn nhạt nói, "Chuyển lời cho hắn, tinh trung báo quốc, bổn cung chúc hắn vạn dặm bay, còn có nếu hắn không chịu đi, đánh gãy một chân hắn, đến thời điểm thì nhét vào quân đội đi biên cương."


Lan Y cúi đầu vâng một tiếng, đi ra ngoài truyền lời.


Cẩm Vinh hơi hơi mỉm cười, nhìn thị nữ bên cạnh, "Các ngươi nói xem bản công chúa có phải quá vô tình hay không?"


Bọn thị nữ cúi đầu im lặng không dám nói, mà Cẩm Vinh cũng không chờ các nàng trả lời, lại nói tiếp, "Đi, đi xem cầm sư mới tới, nghe nói ôn nhuận như ngọc, công tử vô song..."


Tin tức phò mã Tương Nghi công chúa nhanh chóng truyền ra ngoài, so với cái chết kì quái của phò mã, đám người càng quan tâm hơn là không biết Hoàng thượng có tìm phò mã mowsicho Tương Nghi công chúa hay không, mà càng kì quặc hơn là tin tức Tương Nghi công chúa cùng phò mã tình thâm, không có ý tái giá.


Thấy Cẩm Vinh không định cưới lần nữa, càng không nghĩ sinh hài tử, hoàng đế không khỏi đau lòng, "Sau khi ngươi chết không có người cung phụng hương khói thì làm thế nào cho phải?"


Cẩm Vinh không nghĩ sinh nhi dục nữ gì đó, hai đời trước là bất đắc dĩ, đời này làm đương triều công chúa, tự nhiên không cần làm loại nghĩa vụ tận nghĩa này, mỗi lần đều đi dạo quỷ môn quan, cô mới không cần.


Mà không có người cung phụng hương khói gì đó, cô cũng không lo lắng, dù sao xuyên xuyên nhiều cũng thành quen, sẽ không biến thành quỷ.


Cẩm Vinh khăng khăng, hoàng đế cũng không cưỡng cầu, chỉ càng thêm thương tiếc nữ nhi, càng cho nàng vốn liếng kiêu căng.


Biết Chu Ngọc Liên đem con hồi hương, Cẩm Vinh cũng không tiếp tục lo lắng chuyện này. Tiểu thuyết là tiểu thuyết, nhân sinh là nhân sinh, Khâu Thịnh cùng Chu Ngọc Liên bất quá cũng chỉ là khách qua đường trong chớp mắt, không dậy nổi sóng gió gì trong mắt Cẩm Vinh.


Lão hoàng đế sống rất lâu, đến hơn bảy mươi mới qua đời, Cẩm Vinh còn đi trước hắn, coi như xong một đòi hoành hành ngang ngược kim chi ngọc diệp.


Tương Nghi công chúa qua đời, đương kim hoàng đế vô cùng đau xót, tự mình viết bài phúng điếu lấy chế lễ trưởng công chúa hạ táng, chôn cùng vô só vàng bạc trân bảo, truy phong Vệ Quốc Văn Chiêu Tương Nghi nguyên trưởng công chúa.


- hoàn thế giới 3 -


[15.04.20]


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận