Xuyên Nhanh: Vai Ác Nam Thần Đừng Hắc Hóa


Edit: Cá

Beta: Hy

****

Tóc dài rũ xuống che khuất đôi mắt của Chu Lạc Ly, môi mỏng nhàn nhạt mím lại, hắn duỗi tay nhẹ nhàng vuốt ve quần lót.

Quần lót này không phải là Diệp Mộ Sanh tự giặt chứ??? Không thể nào!

Dù sao thì Diệp Mộ Sanh cũng là đại thiếu gia, sao có thể giúp người khác giặt quần áo, hơn nữa lại là quần lót!

Cho nên quần lót hẳn là được cửa hàng giặt quần áo giặt......

Đúng rồi, cái quần lót kia! Đột nhiên nghĩ tới gì đó, lỗ tai Chu Lạc Ly lại lần nữa sung hồng, sau đó nhanh chóng ném quần lót xuống rồi đứng lên. Hắn mở cửa chạy nhanh như bay xuống lầu, tìm kiếm bóng dáng Tiết quản gia khắp nơi.


Sau khi chạy một vòng quanh biệt thự, Chu Lạc Ly rốt cuộc cũng tìm được Tiết quản gia đang cầm cây kéo tỉa bụi cây.

"Hộc...... Hộc...... Tiết......" Chu Lạc Ly chạy đến trước mặt Tiết quản gia thì dừng lại, hắn cong eo, tay đặt ở trên đầu gối há mồm thở dốc, trán hơi ướt át nhỏ vài giọt mồ hôi xuống làn da, màu da tái nhợt trong suốt cũng nổi lên màu đỏ.

Chu Lạc Ly vẫn luôn ở trong phòng đen như mực, thật lâu không có vận động, lại còn không ăn uống gì làm cho thân thể hắn vốn dĩ có tố chất không tệ lắm biến thành ma ốm, mới chạy một lát liền mệt muốn chết.

"Thiếu gia cậu làm sao vậy? Có chuyện gì bình tĩnh nói." Đột nhiên Chu Lạc Ly chạy tới làm ông có chút hoảng sợ, Tiết quản gia phản ứng nhanh vội vàng buông cây kéo ra, từ trong âu phục lấy khăn tay ra nhẹ nhàng lau trán Chu Lạc Ly, nhíu mày lo lắng hỏi.

Hơi nghỉ ngơi một chút, Chu Lạc Ly lúc này mới ngẩng đầu, dùng con ngươi thâm thúy nhìn thẳng Tiết quản gia hỏi: "...... Hộc......Khi bác Tiết sửa sang lại quần áo của Diệp Mộ Sanh có...... có cất quần lót vào không?"

Người ta cho mình mượn quần lót mới, sau khi trả lại cho người ta, tuy rằng quần lót đã giặt sạch sẽ, nhưng cũng thật không lễ phép.

Nếu Tiết quản gia đem quần lót hắn từng mặc trả lại cho Diệp Mộ Sanh thì phải làm sao bây giờ? Hiện tại cứ như vậy đuổi theo Diệp Mộ Sanh? Ngẫm lại Chu Lạc Ly liền cảm thấy xấu hổ!


"Ha hả, hóa ra là chuyện này! Thiếu gia, cậu yên tâm, trước khi cậu dặn thì tôi đã mua một quần lót mới tinh đưa cho Diệp thiếu gia, tôi tin rằng Diệp thiếu gia cũng sẽ không để ý một cái quần lót đâu." Thấy dáng vẻ này của Chu Lạc Ly, Tiết quản gia cười giải thích.

"Phù... May mắn." Nghe thấy Tiết quản gia nói rõ ràng như vậy, Chu Lạc Ly mới nhẹ nhõm thở dài một hơi, sau đó xoay người rời đi.

Tóc đen ướt át bao phủ hai con mắt của Chu Lạc Ly, hắn đã thu liễm toàn bộ biểu cảm hơi ửng đỏ trên mặt, lại biến về bộ dáng âm u như cũ.

"Thiếu gia, cậu đây là đang thẹn thùng sao?" Chu Lạc Ly vốn đã định rời đi, đột nhiên bị Tiết quản gia nói ra những lời này làm hắn sợ tới mức sửng sốt một chút, vốn dĩ thể chất hắn yếu khiến cho Chu Lạc Ly thiếu chút nữa bị vấp ngã!
"Thiếu gia! Cẩn thận một chút." Thấy Chu Lạc Ly thiếu chút nữa bị vấp ngã, Tiết quản gia lo lắng mà chạy tới. Nhưng hắn căn bản không muốn để ý tới ông, trực tiếp đi rồi.

Thẹn thùng! Sao có thể! Diệp Mộ Sanh cùng hắn đều là con trai, hắn sao có thể sẽ thẹn thùng!

Hắn chỉ là cảm thấy nếu đem quần lót đã mặc qua đưa cho Diệp Mộ Sanh thì rất không lễ phép mà thôi.

Ánh nắng ấm áp chiếu vào trên người Chu Lạc Ly, gió nhẹ nhàng ôn nhu phất qua, thổi bay một vài sợi tóc đen của hắn, lộ ra phần tai đẹp lại phiếm hồng.

Tiết quản gia cũng không có đi truy hỏi Chu Lạc Ly, mà là đứng nguyên lẳng lặng mà nhìn bóng dáng Chu Lạc Ly, vẻ mặt suy nghĩ sâu xa.

Thiếu gia hiện tại chịu chủ động ăn cơm, còn có chủ động đáp lời ông, xem ra bệnh tình đã chậm rãi khởi sắc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận