Xuyên Nhanh: Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chính


Editor: Cà Pháo


✒✒✒✒✒✒✒✒✒✒✒


Lưu Thừa Nghĩa là một tên thích khuôn mặt đẹp, hắn ngay cả bạn gái phải là hoa hậu giảng đường Trần Tuyết Nhu là có thể biết, chỉ là thời gian qua lâu đã sớm không còn mới mẻ như lúc trước, cho nên mới có thể dễ dàng nói lời chia tay đến như vậy.


Nhưng trước mắt đột nhiên xuất hiện gương mặt xinh đẹp tinh xảo khiến hắn ta lần đầu tiên có cảm giác kinh ngạc, Lưu Thừa Nghĩa lập tức nhìn đến ngây ngốc, đôi mắt luyến tiếc dời khỏi người đối phương.


Gương mặt này là gương mặt đẹp nhất mà hắn ta đã gặp qua, Lưu Thừa Nghĩa lục lại trong trí nhớ các bạn gái trước kia hắn ta quen, sau khi vơ vét toàn bộ một lần đều không có một người nào có thể so được với người trước mắt này, chỉ tiếc ngực hơi phẳng, tóc cũng ngắn quá.


Vừa định cùng người đẹp chào hỏi một cái, thì người đẹp đã mở miệng khiến Lưu Thừa Nghĩa thiếu chút nữa kinh hãi chết khiếp.


Chỉ thấy người đẹp kia nhăn mi lại, đôi mắt chán ghét nhìn hắn ta “Mày lại tới đây làm gì, chẳng lẽ cú đấm lần trước còn chưa ăn đủ à?”


Này…… Âm thanh quen thuộc này, giọng nói thiếu đánh quen thuộc này……


“Mày là Lăng Dung?!” Lưu Thừa Nghĩa trừng lớn đôi mắt, vẻ mặt không thể tin nhìn người trước mắt, cảm thấy bản thân phải chịu đả kích lớn.


Không có khả năng, người trước mắt khiến trái tim hắn ta nhảy thình thịch lại là cái tên nhóc hắn ta ghét nhất kia ư?


Lúc này Lưu Thừa Nghĩa cảm thấy tâm tình của bản thân rất thất thường.


Thấy hắn ta luôn nhíu chặt mày không nói lời nào, Lăng Dung cho rằng đối phương đang có ý đồ xấu, đôi tay bóp vào nhau nghe thấy tiếng, rõ ràng là muốn làm chút chuyện gì đó.


Đừng…… Đừng mà ký chủ, nơi này là trường học, đánh nhau sẽ bị xử phạt đó! Hệ thống lên tiếng kịp thời ngăn cản bàn tay đang ngo ngoe rục rịch của Lăng Dung, ký chủ này của nó cái gì cũng tốt, chỉ là cứ thích động thủ khiến nó rầu thúi ruột.


Yên tâm, ý của mày tao hiểu. Lăng Dung thoáng nghiêng đầu sang một bên, môi mỏng hơi đỏ mở một độ cung, rõ ràng là một nụ cười mang chút tà khí, lại khiến người khác như thế nào cũng không chán ghét nổi, chỉ cần không ở trong trường học là được rồi.


Lăng Dung đang nghĩ coi nên ám chỉ như thế nào để lừa Lưu Thừa Nghĩa ra ngoài sau đó đánh một trận.


Lưu Thừa Nghĩa còn không biết bản thân có khả năng lại bị thỉnh giáo thêm nữa, hiện tại đã hoàn toàn mất đi năng lực tự hỏi, rõ ràng so với thiếu niên luôn cúi đầu im lặng mang phong cách Smart kia trong trí nhớ là hoàn toàn khác nhau, nhưng hắn ta không thể không thừa nhận người đẹp trước mắt này chính là Lăng Dung.


Ở trong nhận thức của Lưu Thừa Nghĩa, Lăng Dung chính là một đứa con trai hàng thật giá thật, nói không chừng thứ phía dưới quần móc ra còn lớn hơn so với hắn ta, không không không, nhiều nhất thì cũng chỉ lớn bằng hắn ta!


Thân là đàn ông ở phương diện này tuyệt đối không thể nhận thua! Huống chi hắn ta không tin thân thể nhỏ bé kia của Lăng Dung có thể có kích cỡ lớn đến bao nhiêu chứ.


Hơn nữa đừng nói hắn ta như mới xuống núi không hiểu gì về tình hình của Lăng Dung, hiện tại dưới tình huống này, thật sự khiến hắn ta không thể tiếp thu nổi, thậm chí còn có một loại tức giận vì bị lừa gạt.


Hắn ta cần yên tĩnh.


Vốn dĩ đang nổi giận đùng đùng tìm tới cửa, cuối cùng bước chân lại trở về, ngay cả Lăng Dung cũng không hiểu cái thao tác này của Lưu Thừa Nghĩa.


Nhưng mà chỉ cần không tới tìm cô với Tần Triều Dương gây phiền phức thì tốt.


Tiết cuối cùng của buổi sáng là tiết thể dục, sau khi chạy hồng hộc hai vòng theo đội ngũ của lớp xong thì có thể tự do hoạt động, thì Tần Triều Dương mới phát hiện trong đội ngũ vốn không có bóng dáng của Lăng Dung.


Ý thức được ánh mắt của bản thân không kiềm chế mà đi tìm người kia, Tần Triều Dương nhăn mày cảm thấy bản thân gần đây có chút kỳ lạ, cậu có phải…… Quá mức để ý tới Lăng Dung hay không?


Tuy rằng nghĩ như vậy, động tác dưới chân lại rất thành thật hướng về một chỗ khác, cuối cùng cũng tìm thấy bóng dáng người ở dưới góc bóng cây.


Tần Triều Dương còn chưa ý thức được thói quen đáng sợ này, trước kia chỉ biết ở một mình, hiện giờ đột nhiên xuất hiện một người đối xử tốt với cậu, cậu theo bản năng tìm kiếm ánh sáng đột nhiên xuất hiện kia.


Từ xa đến gần thì rất dễ dàng, nhưng khi đang ở gần mà trở nên xa như trước thì là khó nhất, đã nếm thử mùi vị được người khác quan tâm, cậu sao lại từ bỏ được.


Tần Triều Dương không tự giác mà hướng tới gần Lăng Dung, khác với những người khác mặt bị phơi đến đỏ bừng, thiếu niên mặc một cái áo thun đơn giản, trên trán ngay cả một giọt mồ hôi cũng không nhìn thấy, vốn đã có khuôn mặt sắc sảo và trắng nõn càng thêm thu hút người khác.


Có thể là do nhàm chán, Lăng Dung không biết từ chỗ nào tìm thấy một cây cỏ thật dài, chơi đùa với con mèo thường xuyên chạy tới vườn trường, con mèo từ trước đến nay thấy người liền trốn ngoài ý muốn cũng chơi với cô, một đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm cây cỏ trên tay Lăng Dung bộ dạng như lúc nào cũng muốn nhào lên.


Nhận thấy được hơi thở của người lạ, con mèo giật giật đôi tai nhỏ lắng nghe, vốn dĩ đang đứng thẳng lưng thì lại cong xuống, bộ lông mềm mại màu trắng nháy mắt xù lên, đầu nhỏ nhìn chằm chằm về hướng Tần Triều Dương, phát ra vào tiếng kêu hung hãn, như muốn đuổi người khách không mời mà đến này đi.


Chú ý thấy là Tần Triều Dương tới, Lăng Dung cười sờ đầu con mèo an ủi, tiếng nói êm ái không cố ý đè thấp “Ngoan, không phải sợ, đó là anh trai mặt trời của cưng, sẽ không tổn thương cưng đâu.”


Thật kỳ tích, con mèo dường như nghe hiểu, từ từ khôi phục bộ dạng ngoan ngoãn ban đầu, còn thuận tiện cọ cọ lòng bàn tay Lăng Dung, sau đó đôi mắt mèo nhìn chằm chằm Tần Triều Dương, cũng không có bộ dạng chán ghét như vừa rồi.


Tần Triều Dương cảm thấy mình có thể đang hoa mắt, bằng không sao cậu có thể thấy sự khoe khoang trong ánh mắt của một con mèo.


“Cậu không đi học là để chơi với mèo à?” Tần Triều Dương thấy con mèo trắng ở bên tay Lăng Dung không còn khẩn trương nữa mới từ từ đến gần cô, nhìn thấy đối phương thoải mái và mát mẻ không khỏi có chút hâm mộ.


Lăng Dung nhún vai, vô tội gợi lên chút khóe môi “Lúc trước tôi không thích học mấy tiết thể dục, tự nhiên lộ mặt thì ngược lại sẽ bị giáo viên chú ý rồi còn phải giải thích.”


Lấy gương mặt hiện tại của Lăng Dung, tuyệt đối là đối tượng đầu tiên bị chú ý tới.


“Hơn nữa hôm nay nóng như vậy, khiến cơ thể đây mồ hồi thì rất khó chịu, có phải không nhóc này.” Lăng Dung đối với loại mèo dễ thương này thật sự không chống cự được, nhất thời không nhịn được vuốt ve lông mèo.


Con mèo cũng phối hợp nheo đôi mắt lại kêu một tiếng, cái đuôi xù lông không tự giác mà quấn lên cái tay mảnh khảnh của Lăng Dung, như là rất hưởng thụ được người đẹp vuốt ve.


“Cậu thích nó như vậy sao không đem về nuôi?” không biết từ lúc nào đã quơ Lăng Dung vào phạm vi bạn bè, Tần Triều Dương ở trước mặt Lăng Dung cũng không còn kiên trì bộ dạng lạnh nhạt và thâm trầm lúc trước.


Mọi người đều nói trời sinh tính tình của cậu không dễ ở chung, nhưng ai biết chỉ là chưa từng có một người chịu đi tìm hiểu cậu chứ?


“Trong nhà không tiện lắm.” Lăng Dung hàm hồ nói, thật ra là do mẹ Lăng dị ứng với lông mèo, không nuôi được thú cưng này, nên Lăng Dung mới không trực tiếp đem mèo về nhà.


Tuy rằng nếu cô mở miệng mẹ Lăng nhất định sẽ theo ý nguyện của cô, nhưng Lăng Dung cũng không muốn người mẹ tốt với cô như vậy phải nhân nhượng cô.


Người nhà là thứ quan trọng nhất từ trước tới nay của cô.


Cảm giác được mình bị bỏ rơi, con mèo bất mãn kêu một tiếng như đang kháng nghị, Lăng Dung trấn an sờ đầu nhỏ của nó, ngay sau đó hỏi người đứng trước mặt cô “Cậu muốn sờ thử hay không? Con nhóc này rất ngoan.”


Tần Triều Dương từ lúc nhỏ xảy ra một sự kiện nên không dám lại gần loại sinh vật như chó mèo này, nhưng nhìn bộ dạng con mèo ngoan ngoãn đáng yêu với Lăng Dung, ma xui quỷ khiến cậu vươn tay, sau khi xác nhận nhóc này không phản cảm cậu tới gần, Tần Triều Dương mới cẩn thận đưa tay đặt trên lưng con mèo, cảm nhận được ấm áp và mềm mại, chỗ đầu quả tim không khỏi hơi run lên một chút.


Có thể là biết con thú hai chân này sẽ không tổn thương mình, con mèo to gan làm nũng, thoải mái tiếng ngáy một tiếng lại một tiếng mà vang lên.


“Chỗ này của tôi còn có thức an cho mèo, cậu cho nó ăn thử xem.” đưa viên đồ ăn mèo trong tay cho Tần Triều Dương, do dự một lát, Tần Triều Dương vẫn nhận lấy từ tay Lăng Dung.


Cầm một viên thức ăn mèo đến bên miệng con mèo, chỉ thấy cái mũi màu hồng của nó nhẹ nhàng giật giật, sau khi ngửi qua hương vị mới thử vươn đầu lưỡi liếm, sau đó trực tiếp cắn đồ ăn, đầu gật gà gật gù mà ăn.


Trước Lăng Dung, chưa từng có bất cứ kẻ nào hay là sinh vật nào không mang theo mục đích gần gũi cậu như vậy, cảm nhận được tín nhiệm, Tần Triều Dương chỉ cảm thấy trong lòng có một chỗ mềm mại không thể tưởng tượng được.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận