Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!


Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên


➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥


Sơ Tranh thu tay lại, rũ mắt nhìn lòng bàn tay mình.


Mặc dù móng tay sơn màu đen, nhưng các ngón tay khớp xương rõ ràng xinh đẹp, tại sao hắn lại muốn tránh?


Sơ Tranh nhìn hắn, lại nhìn tay mình.


Đứng dậy.


Xoay người, xách theo cổ áo thiếu niên.


Cổ áo bị ghìm chặt khiến không khí giảm bớt, cộng thêm lực tay Sơ Tranh, Diệp Trầm bị ép buộc phải đứng dậy.


Thân thể đau đớn làm cho thiếu niên đứng không vững, lảo đảo ngã về phía Sơ Tranh.


Mắt thấy sắp va phải người cô, Sơ Tranh bỗng nhiên buông tay, chân lui về phía sau một chút.


Diệp Trầm trực tiếp ngã xuống đất.


Bàn tay hắn chống trên đất, đau rát.


Ánh mắt mang theo phẫn nộ nhìn về phía Sơ Tranh.


Sơ Tranh: "..."


Ta không biết ngươi yếu như vậy!


Đừng nhìn ta như vậy nha!


Ta lại không phải cố ý!


Sơ Tranh hít sâu một hơi, lần này cô kéo cánh tay thiếu niên, đỡ hắn đứng dậy.


Thiếu niên hơi giãy dụa, nhưng vừa bị người hành hung, toàn thân đều đau nhức, sức lực thực sự quá yếu, Sơ Tranh giống như cũng không cảm giác được hắn đang giãy dụa.


Cô đỡ Diệp Trầm đến cái ghế bên cạnh ngồi xuống.


Trong mắt Diệp Trầm ngập tràn cảnh giác cùng phẫn nộ, làm cho hắn lúc này nhìn qua càng giống một con thú nhỏ bị ức hiếp.


Sơ Tranh nhìn hắn như thế, nhịn không được vươn tay, xoa nhẹ tóc Diệp Trầm hai cái.


Cảm xúc mềm mại, làm Sơ Tranh biểu lộ càng nghiêm túc.


Thật mềm!


Sờ thêm hai cái nữa, chắc hắn sẽ không tức giận đâu nhỉ?


Sơ Tranh dò xét thiếu niên một chút, đối diện với ánh mắt hung dữ của hắn, lập tức thu hồi tầm mắt, mặt không đổi sắc sờ thêm hai cái.


Sờ một lần là sờ, sờ hai lần cũng là sờ!


Cứ sờ đấy thì thế nào!


Diệp Trầm bị người đánh chửi, ghét bỏ, khinh thường... Nhưng chưa từng bị người sờ đầu như thế, thần sắc hắn khó xử, lại mang theo một chút đỏ ửng khả nghi, cuối cùng biến thành thẹn quá hoá giận.


"Cô được rồi!"


Diệp Trầm nổi giận gầm lên một tiếng.


Khuất nhục làm cho sắc mặt thiếu niên nhìn qua có chút âm u.


Sơ Tranh thu tay lại, bàn tay dán vào quần, cọ xát.


"Chờ đấy."


Thanh âm của cô băng lãnh không ẩn chứa chút tình cảm.


Sơ Tranh xoay người, nhìn chằm chằm vào mắt Diệp Trầm, gằn từng chữ một: "Chạy tôi đánh gãy chân cậu."


Khi Sơ Tranh nói lời kia, cảm giác mang đến cho người ta chính là —— hung dữ.


Diệp Trầm: "..."


...


Diệp Trầm muốn chạy, nhưng hắn không còn sức lực, vừa rồi những người kia ra tay quá ác, khắp người chỗ nào cũng đau.


Sơ Tranh mang theo một bao thuốc trở về.


Thật sự là một bao.


Bên trong xanh xanh đỏ đỏ, không biết là loại thuốc gì.


Diệp Trầm cảnh giác nhìn chằm chằm cái người quái dị trước mặt.


Ở trường học hoành hành bá đạo, mang theo một đám học sinh cá biệt bất học vô thuật* đi bắt nạt người khác.


*: ý là không có tài cán gì


Ai dám đối nghịch với cô thì sẽ bị chỉnh cực thảm.


Hắn mặc dù không bị cô khi dễ, nhưng cũng từng bị đám đàn em của cô bắt nạt.


Thiếu niên hơi nắm chặt tay.


Cô nhất định đang suy nghĩ phương pháp chỉnh mình.


Nhất định là vậy...


Nói không chừng đám đàn em của cô đã chờ sẵn đâu đây, đợi thời điểm hắn xấu mặt liền nhảy ra.


Sơ Tranh kéo tay thiếu niên qua, thiếu niên không muốn cho cô đụng vào người mình, co lại về phía sau.


"Đừng nhúc nhích."


Hai người lôi kéo, Diệp Trầm đau đến hít mạnh một hơi, vết thương trong lòng bàn tay tựa hồ lại bị xé rách, máu bắt đầu chảy ra.


Diệp Trầm cắn răng, cô nhất định là cố ý!!


"Tê..."


Cồn đổ vào lòng bàn tay.


Diệp Trầm trừng lớn mắt, cồn thẩm thấu vào trong vết thương, cảm giác đau nhói lan tràn.


Loại đau này so với cảm giác đau khi bị đánh thì hoàn toàn kém xa.


Hắn không phát ra âm thanh, nhìn nữ sinh quái đản trước mặt đang xử lý vết thương cho mình, dán băng cá nhân lên.


Tay cô sát qua làn da, hỗn hợp có cồn bắt đầu trở nên nóng rực.


"Cô đến cùng là muốn làm gì?"


Sơ Tranh kéo cánh tay còn lại của hắn qua, giọng điệu lãnh đạm: "Để cậu cảm thấy tôi là một người tốt."

Sơ Tranh kéo cánh tay còn lại của hắn qua, giọng điệu lãnh đạm: "Để cậu cảm thấy tôi là một người tốt."


"Ha ha..." Thiếu niên ngẩng đầu nhìn xung quanh: "Các người đang chơi trò chơi gì? Có phải là chờ tôi tin tưởng rồi, các người sẽ xúm vào cười nhạo tôi đúng không?"


Trò xiếc dạng này, trước kia hắn đã từng gặp qua.


Một người luôn đi bắt nạt người khác, tự dưng lại nói mình là người tốt, không cảm thấy buồn cười sao?


"Không phải."


"Tôi sẽ không mắc lừa!"


"Ồ."


Sơ Tranh tiếp tục dán băng cá nhân.


Diệp Trầm quan sát sắc mặt cô, dường như từ lúc xuất hiện đến bây giờ, cảm xúc của cô không có bất kỳ biến hóa nào, chỉ lạnh lùng thờ ơ.


Diệp Trầm mặc đồng phục học sinh, đồng phục của hắn đã bị giặt đến hơi trắng bệch, Sơ Tranh cuốn ống quần hắn lên, thiếu niên lui về sau một chút, muốn tránh né.


Sơ Tranh đè đầu gối của hắn lại.


"Tê..."


Thiếu niên lần này đau đớn không nhẹ, thở dốc vì kinh ngạc, cô ta là cố ý đến tra tấn mình sao?


Sơ Tranh thấy thế, bỗng nhiên buông tay, nghiêm túc mím môi.


Cô không phải cố ý.


Thật sự không phải cố ý.


Trước khi Diệp Trầm nổi giận, Sơ Tranh cấp tốc đem ống quần hắn cuốn lên.


Đầu gối cũng chảy máu, có một vài vết sẹo sẫm màu pha tạp trên đùi giống như là vết thương cũ, nhìn qua có chút dọa người.


Đáy lòng Diệp Trầm đột nhiên có chút tức giận.


Đưa tay muốn che lại những vết tích kia.


Nhưng Sơ Tranh đè tay hắn lại, đuôi mày khóe mắt đều là lãnh ý: "Đừng nhúc nhích."


Diệp Trầm cứng người lại.


Chậm chạp thu tay về.


Ánh mắt Sơ Tranh rơi vào ống quần đang cuốn lên, chợt nhớ tới, đây là đồng phục trường học của nguyên chủ.


Bởi vì nguyên chủ xưa nay không mặc đồng phục, nên trong lúc nhất thời cô không nhớ ra được.


Cô đổ nước thuốc ra, xoa lên đùi Diệp Trầm.


Lòng bàn tay ấm áp.


Cùng dáng vẻ lạnh như băng của cô hoàn toàn không giống nhau.


Diệp Trầm thân thể cứng đờ, không dám nhúc nhích, chỉ có thể cảm thụ ngón tay của cô lướt qua da hắn, mang theo một chút cảm xúc ngứa ngáy.


Sơ Tranh bỗng nhiên lên tiếng: "Cậu cũng học Nhị Trung?"


Đáy lòng Diệp Trầm có chút kinh ngạc.


Cô không biết mình?


Diệp Trầm cảm thấy rất không có khả năng, cô làm sao lại không biết mình...


Bất quá nghĩ lại dạng người như cô, tiền hô hậu ủng, không nhớ rõ mình là ai cũng là điều bình thường.


Khi Diệp Trầm còn đang suy nghĩ lung tung, Sơ Tranh bôi xong thuốc, chuyển đến bôi trên mặt hắn.


Vấn đề kia cô hiển nhiên chỉ là thuận miệng hỏi một chút, cũng không muốn nghe đáp án.


Hơn nữa, đồng phục trên người hắn đã nói rõ đáp án.


Trên mặt Diệp Trầm bầm tím một mảng, khóe miệng còn có vết máu, nhìn rất thảm.


Sau khi xử lý tốt vết thương trên mặt, Sơ Tranh liếc nhìn thân thể hắn: "Trên người chắc cũng bị thương, cởi áo ra đi."


"Không cần cô." Diệp Trầm ôm cánh tay: "Tôi tự mình làm."


Sơ Tranh mặt không biểu tình gật đầu, thuận tay đưa thuốc cho hắn.


"... Cô xoay qua chỗ khác!"


Sơ Tranh ném cho hắn một ánh mắt lạnh lùng.


Lông cánh còn chưa mọc đủ, ai thèm nhìn?


Diệp Trầm thấy Sơ Tranh xoay người, lúc này mới tự mình bôi thuốc, phía trước bôi còn dễ dàng, nhưng đằng sau thì hoàn toàn không với tới.


Cuối cùng dứt khoát từ bỏ.


"Được rồi."


Sơ Tranh thu lại thuốc, đem bao thuốc kia, một mạch kín đáo đưa cho hắn.


Diệp Trầm: "..."


Sơ Tranh vỗ vỗ tay, hai tay đút vào túi quần, chuẩn bị rời đi.


【 Tiểu tỷ tỷ! Cô cứ thế mà đi? 】


Bằng không thì thế nào?


【 Đưa hắn về nhà a!! Cô không nhìn thấy hắn đáng thương yếu ớt cỡ nào sao? Sao cô có thể ném hắn ở đây một mình được!? Đây là việc một người tốt phải làm!! 】


Sơ Tranh hơi chau mày.


Sao lại phiền toái như vậy?


Không làm người tốt không được sao?


【... Tiểu tỷ tỷ phải nỗ lực làm người tốt nha! Cố lên ~~ 】


Vì trở về!


Cô nhịn!


Không phải là đưa hắn trở về sao?


Chuyện nhỏ!


Sơ Tranh liếc sang, ánh mắt thanh lãnh dừng ở trên người thiếu niên, giọng nói lãnh đạm hỏi: "Nhà cậu ở chỗ nào?"


Ánh đèn đường mờ nhạt chiếu lên người thiếu niên, làm cho thân ảnh của hắn nhìn qua dị thường đơn bạc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận