Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!


Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên


➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥


Bạn học Kỷ Đồng Đồng mời đã lục tục đến, mà cha Kỷ cũng vì cô ta mời đến không ít người trong giới thượng lưu.


Kỷ Đồng Đồng đương nhiên rất vui vẻ, đây là minh chứng địa vị của cô ta ở trong lòng cha Kỷ, địa vị ở Kỷ gia.


"Đồng Đồng hôm nay cậu thật xinh đẹp."


"Cảm ơn, cậu cũng rất đáng yêu."


"Đồng Đồng, trang phục của cậu thật đẹp nha!"


"Đồng Đồng..."


Kỷ Đồng Đồng được mọi người vây quanh ca ngợi.


Sơ Tranh đứng trên lầu, mặt không biểu cảm nhìn tình hình náo nhiệt phía dưới.


Ngày hôm nay quả thật rất náo nhiệt.


Nguyên chủ ở bữa tiệc sinh nhật này, bị Kỷ Đồng Đồng hãm hại một phen.


Sức chiến đấu của cô em kế này cường hãn như thế.


Thật đáng sợ nha!


【 Tiểu tỷ tỷ đừng sợ, chúng ta có tiền. 】


Vậy mi có thể để ta dùng tiền đập bọn chúng sao? Cái kiểu đập chết kia ấy.


【... 】 Tiểu tỷ tỷ thật hung dữ! 【 Việc này, chà đạp tiền tệ là phạm pháp. 】


Vậy lời mi nói có ích gì?


【... 】 Tiểu tỷ tỷ quá dữ dằn.


"Học trưởng Mạnh Nhiên tới rồi!"


Đám người phía dưới rối loạn tưng bừng.


"Thật sự là học trưởng Mạnh Nhiên..."


"Đồng Đồng cùng học trưởng Mạnh Nhiên kết giao sao?"


"Bọn họ chính là Kim Đồng Ngọc Nữ..."


Đám người xì xào bàn tán, những lời ca ngợi cùng ghen tị, làm Kỷ Đồng Đồng rất vui vẻ.


Nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài, mà lộ ra mấy phần ngượng ngùng.


Nam sinh từ bên ngoài đi tới, so với khi mặc đồng phục, Mạnh Nhiên lúc này càng đẹp trai hơn, khiến cho người ta không thể rời mắt.


Mạnh Nhiên cười ôn nhuận: "Đồng Đồng sinh nhật vui vẻ."

Mạnh Nhiên cười ôn nhuận: "Đồng Đồng sinh nhật vui vẻ."


Kỷ Đồng Đồng khuôn mặt thẹn thùng, thanh âm dịu dàng: "Cảm ơn anh Mạnh Nhiên."


Mạnh Nhiên đưa quà tặng cho cô ta, bên cạnh lập tức ồn ào, yêu cầu Kỷ Đồng Đồng mở ra xem.


Kỷ Đồng Đồng ngượng ngùng hỏi ý kiến Mạnh Nhiên.


Mạnh Nhiên hào phóng mở quà, lấy đồ vật bên trong ra.


"Oa..."


"Thật đẹp a!"


Là một sợi dây chuyền, dưới ánh mặt trời, kim cương phản chiếu ánh sáng lấp lánh, nhìn là biết giá trị không nhỏ.


Mạnh Nhiên tự mình đeo lên cho Kỷ Đồng Đồng, hai người nhìn nhau cười một tiếng, hình ảnh tốt đẹp đến mức làm cho tất cả mọi người đều ao ước.


"Cha, đẹp không cha?" Kỷ Đồng Đồng lập tức chạy đến bên cạnh cha Kỷ, kéo tay ông làm nũng.


"Rất đẹp." Cha Kỷ gật đầu.


"Cha, quà của cha đâu?"


Cha Kỷ trầm mặc một lúc, sau đó cười nói: "Biết con sẽ hỏi nên cha đã sớm chuẩn bị tốt cho con rồi."


Cha Kỷ mang theo Kỷ Đồng Đồng ra bên ngoài, mọi người thấy thế, cũng dồn dập đi theo, hiếu kì muốn biết quà tặng là gì.


Chỉ thấy một chiếc xe đang chở đồ vật được bọc kín tiến đến.


Kỷ Đồng Đồng chờ mong nhìn xem, ngay cả những người còn lại cũng bị hấp dẫn.


Người trên xe bước xuống, đem vải đỏ kéo ra, vải đỏ rơi xuống, đồ vật trong nháy mắt lộ ra ngoài ánh sáng.


"Oa!"


"Chiếc xe thật đẹp!"


"Chú Kỷ lại tặng xe cho Đồng Đồng, cậu ấy thật hạnh phúc!"


"Màu sắc thật đẹp nha! Cùng với Đồng Đồng quả thực chính là tuyệt phối!"


Chiếc xe đỏ đến chói sáng, toàn thân được thiết kế rất tinh tế, làm cho người ta vừa nhìn đã thích, lại cực kì thích hợp với con gái.


Kỷ Đồng Đồng lúc này cũng che miệng, mặt mũi tràn đầy kinh hỉ, cô ta quay đầu nhìn cha Kỷ, còn chưa kịp nói chuyện, đã bị mọi người vây quanh đi đến bên cạnh chiếc xe.


Mặc dù cô ta còn chưa trưởng thành, nhưng có thể có một chiếc xe như thế này đã là rất hãnh diện.


Hơn nữa còn ở thời điểm sinh nhật cô ta, cha Kỷ tặng cho cô ta trước mặt nhiều người như vậy, sau này đến trường học cũng đặc biệt phong cách.


"Đồng Đồng, sau này tớ có thể ngồi xe của cậu không."


"Có thể."


Kỷ Đồng Đồng cười đáp ứng.


"Đồng Đồng cậu thật tốt!"


"Tớ cũng muốn ngồi."


"Tớ cũng muốn."


Người giở tấm vải đỏ lúc nãy tiếp tục đem xe xuống, đã có bạn học không chờ đợi được mở cửa xe ngồi vào, Kỷ Đồng Đồng khẽ nhíu mày, nhưng cũng không tiện nói gì, chỉ có thể bảo trì nụ cười.


"Đồng Đồng cậu nhanh lên ghế lái thử một chút."


Kỷ Đồng Đồng bị đẩy lên ghế lái.


Người đưa xe kia có chút khó hiểu, muốn ngăn cản nhưng không ngăn được nhiều người như vậy.


Hơn nữa chuyện này hết thảy phát sinh quá nhanh.


Cha Kỷ lúc này mới bước lên.


"Đồng Đồng!"


"Cha, con rất yêu cha!"


Kỷ Đồng Đồng từ ghế lái bước xuống, cho cha Kỷ cha một cái ôm thật chặt.


Mẹ kế ở bên cạnh yêu kiều cười: "Vẫn là cha con thương con, về sau con phải hiếu kính với cha con thật tốt."


"Dạ, cha là tốt nhất."


"Đồng Đồng, con chờ một chút đã."


Cha Kỷ đẩy cô ta ra, kéo người đưa xe kia đến bên cạnh, hạ giọng hỏi: "Các cậu có phải đưa nhầm chỗ rồi không?"


Ông đúng là muốn tặng xe, nhưng không phải chiếc này.


Lúc trước ông cũng từng thấy qua chiếc xe này, nhưng giá của nó đến ba trăm vạn, tặng cho một học sinh, lại là một học sinh còn ở tuổi vị thành niên, rõ ràng là quá quý giá.


Bởi vậy ông chỉ mua một chiếc hơn một trăm vạn.


Kỷ Đồng Đồng có chút khó hiểu, đáy lòng không biết làm sao lại bất an, cục diện cũng hơi an tĩnh.


"Không có."


Người kia lấy hóa đơn ra, chỉ vào địa chỉ trên hóa đơn: "Chính là chỗ này, người nhận là tiểu thư Kỷ Sơ Tranh."


Cha Kỷ mặc dù hạ giọng, nhưng đối phương thì không, cùng với sự yên tĩnh hiện tại, tất cả mọi người đều nghe thấy được.


Kỷ Sơ Tranh. Kỷ gia... Đại tiểu thư?


"Chuyện gì xảy ra vậy?" Mẹ kế nhíu mày đi đến bên cạnh cha Kỷ, giọng điệu nhỏ nhẹ dịu dàng như cũ: "Có phải ông bận bịu công việc quá, viết sai tên?"


"Không phải." Cha Kỷ lắc đầu, trầm giọng nói: "Chiếc xe tôi mua không phải chiếc này."

"Không phải." Cha Kỷ lắc đầu, trầm giọng nói: "Chiếc xe tôi mua không phải chiếc này."


Mẹ kế: "..."


Kỷ Đồng Đồng cũng nghe thấy, trên mặt có chút tái nhợt, hai chữ khó xử trong nháy mắt viết lên mặt.


Mạnh Nhiên nhanh chóng bước tới, ôm lấy bả vai Kỷ Đồng Đồng an ủi.


Mà đám bạn học vừa rồi còn ồn ào, giờ cũng cực kì xấu hổ.


Người còn ở trong xe cũng nhanh chóng bước xuống, đứng cách chiếc xe kia thật xa.


Lại là Kỷ Sơ Tranh...


Biểu hiện của những người còn lại cũng có chút phức tạp.


Nhân viên giao hàng không biết xảy ra chuyện gì, hắn đành phải hỏi một tiếng: "Xin hỏi Kỷ Sơ Tranh tiểu thư ở đâu, phiền ký nhận một chút."


Cục diện càng lúng túng hơn.


Những người vừa mới lấy lòng Kỷ Đồng Đồng, lúc này hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống.


Khi mọi người ở đây còn đang nghi hoặc, một nữ sinh từ trong biệt thự bước ra, trực tiếp đi qua, nhận lấy tờ đơn ký tên.


"Đây là Kỷ Sơ Tranh?"


"Phải không, tôi hoa mắt sao? Kỷ Sơ Tranh làm sao lại biến thành bộ dáng này? Bộ tóc đủ màu sắc đâu? Trang điểm như ma quỷ đâu?"


"Tôi cũng cảm thấy mình hoa mắt, Kỷ Sơ Tranh thật sự như này sao?"


Nữ sinh mặc một bộ quần áo đơn giản bình thường, tóc cột cao, lộ ra cần cổ trắng nõn thon dài, trên tai đeo một chiếc bông tai màu đen, mặt không chút biểu tình ký tên, dáng vẻ không khỏi có chút đẹp trai.


Nhân viên giao hàng hỏi: "Kỷ tiểu thư, cô muốn kiểm tra xe không?"


"Không cần."


"Vậy tôi đi trước."


Nhân viên giao hàng lái xe rời đi, ngay khi hắn rời khỏi đây, một chiếc xe khác tiến vào.


Hiển nhiên đây mới là chiếc xe mà cha Kỷ muốn tặng cho Kỷ Đồng Đồng.


Sơ Tranh cuối cùng cũng rõ ràng, Vương bát đản vì sao lại muốn cô để ngày hôm nay mới đưa xe tới, hóa ra là ở chỗ này đợi cô em kế kia.


【 Tiểu tỷ tỷ, chúng ta phá sản đồng thời không quên phản công nha ~ 】


Vương Giả ở trong đầu Sơ Tranh vui sướng nhắc nhở.


Sơ Tranh: "..."


Hệ thống của người ngốc nhiều tiền, cô không hiểu.


Bên kia Kỷ Đồng Đồng ẩn ẩn vẫn còn có chút chờ mong, có lẽ... chiếc xe mà cha Kỷ tặng cô ta, so với chiếc xe này của Sơ Tranh sẽ còn quý giá hơn?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...