Xuyên Đến Tương Lai - Tôi Không Phải Robot


-Y Y, trường học là nơi như thế nào? -Dạ Sở Kỳ lẽo đẽo theo sau lưng Tả Y Y, hỏi.


-Tiểu Kỳ à, -Tả Y Y dừng việc đang làm, quay sang nhìn Dạ Sở Kỳ -đây đã là lần thứ n trong ngày em hỏi câu này rồi. Ngày mai đi thì sẽ biết thôi, em háo hức như vậy để làm gì?


Dạ Sở Kỳ biết Tả Y Y vì một câu hỏi này sắp phát điên, chỉ đành gật đầu rồi trốn đi. Cô lại theo sau Dạ Sở Hiên, tại phòng thí nghiệm vừa nhìn món đồ anh đang làm vừa hỏi:


-Anh Hai, trường học là nơi như thế nào?


"Bùm!!!"


Tiếng nổ vang lên lần thứ n khi Dạ Sở Kỳ dùng cùng câu hỏi đó lần thứ n. Gân xanh trên trán Dạ Sở Hiên giật giật mấy cái, anh đem Dạ Sở Kỳ giao cho NR-001, đóng cửa phòng thí nghiệm không cho cô vào. Anh dặn NR-001 hướng dẫn cô mấy thứ cần thiết và trả lời câu hỏi của cô. Mặc dù anh tỏ ra khó chịu như vậy, nhưng trong mắt anh lại toát ra ý cười. Dạo này anh với Lã Phí Điềm hai người cứ ở mãi trong phòng thí nghiệm, không biết là lại muốn chế tác ra cái gì.


Bị mọi người bỏ rơi, Dạ Sở Kỳ buồn bực ngồi trong phòng. Cô khó chịu nhìn NR-001 lục lọi đống đồ mà Tả Y Y mang về từ mấy hôm trước. Dạ Sở Kỳ hỏi:


-NR-001, có gì ở đó vậy?


-Một vài thứ đồ lặt vặt, vi mạch điện tử, và một bộ đồng phục cho cô.


Dạ Sở Kỳ nghe lập tức có hứng thú:


-Đồng phục?

-Đồng phục?


-Đúng vậy. -NR-001 máy móc đáp -Đồng phục do nhà trường gửi tới.


Nói rồi NR-001 đem đồ bỏ trước mặc Dạ Sở Kỳ, cô tròn mắt kinh ngạc. Thật là quy mô đó nha!


Bộ đồng phục, được thiết kế theo kiểu cách kì lạ. Một chiếc đầm ngắn khá giống phong cách thủy thủ của thế kỉ XXI với cách thiết kế kín đáo không thiếu sự gợi cảm cùng màu vải như ngôi sao thoắt ẩn thoắt hiện rất sinh động. Đi cùng đó là một chiếc thắt lưng đen có điểm tinh tú sáng tắt hệt như một bầu trời sao dán vào. Chiếc đầm kết hợp với đôi giày gần giống boot cao gót cổ cao nhưng rất mềm bó sát tới tận đùi với những đường hoa văn xanh đậm chất "tương lai" kèm theo tất quần màu trắng trở thành một sự kết hợp hoàn mĩ. Nơ đeo cổ xanh có kẻ caro màu trắng thỉnh thoảng lại phát sáng như đèn neon nhấp nháy. Còn có cả một chiếc đồng hồ trắng mang phong cách thanh lịch rất sang trọng. Nhưng bỏ đi, vì Dạ Sở Kỳ không biết xem đồng hồ.


Đến nơ, tất, giày, rồi đồng hồ cũng thành đồng phục, quá bất ngờ luôn. Dạ Sở Kỳ thích đến không chịu nổi cứ ngồi ngắm, thật sự rất đẹp mắt!


Dạ Sở Kỳ một ngày háo hức, đợi đợi chờ chờ mãi, cuối cùng cũng tới ngày mai. Trời ơi, trường học của tương lai đó! Cô cuối cùng cũng có thể từ bỏ thể chế học tập buồn chán của thế kỉ XXI mà cô luôn không thích để được đến một môi trường tốt hơn. Thật hạnh phúc mà!


Dạ Sở Kỳ tròn mắt đứng nhìn cô gái lạ không cách nào lạ hơn được nữa ở trong gương. Suýt chút cô quên mất cô đã xuyên không, và đây là thân thể của ký chủ. Từ hồi xuyên qua tới nay, cô cũng chưa để ý mặt mình trông ra làm sao, vì thời gian rỗi cô thường ngồi đọc tiểu thuyết. Giờ nhìn thấy thì cũng không tệ lắm. Nhưng kí chủ này...


Không phải là giống quá rồi đó chứ?


Khuôn mặt này có đến bảy, tám phần mười giống với Dạ Sở Kỳ cô kiếp trước. Mặc dù giống, nhưng kiếp trước khuôn mặt của cô chỉ nằm ở hạng trung thôi, còn đây là đỉnh cấp, minh chứng tốt nhất cho hai từ "mỹ nữ". Mặc dù chỉ khác cô kiếp trước một chút thôi, nhưng đã đủ gỡ bỏ tất cả những yếu tố không đẹp trên gương mặt của kiếp trước kia rồi. Thân hình thì hoàn hảo, thêm một chút thì mập, ít một ít thì ốm, muốn nhô chỗ nào thì nhô, muốn lõm chỗ nào thì lõm. Quá đẹp luôn!


Dạ Sở Kỳ nhẩm tính, Dạ Sở Hiên thương em gái như vậy, tất nhiên sẽ không tùy tiện sửa chữa thân hình của cô đi. Theo kí ức cô có, kí chủ rất ghét sự thay đổi. Ví dụ như tính cách một con người hay sự thay đổi bề mặt quá mức của một thứ máy nào đó. Vậy thì đây hẳn là hình dáng thật của kí chủ.


Dạ Sở Kỳ chép miệng. Người đẹp như vậy mà chết sớm, thật tội nghiệp. Dù sao giờ cô cũng xuyên qua rồi, thay cô ta sống tiếp con đường tươi đẹp vậy.

Dạ Sở Kỳ chép miệng. Người đẹp như vậy mà chết sớm, thật tội nghiệp. Dù sao giờ cô cũng xuyên qua rồi, thay cô ta sống tiếp con đường tươi đẹp vậy.


Tả Y Y xem xét lại Dạ Sở Kỳ. Cô giúp Dạ Sở Kỳ thay quần áo, vì trước giờ Dạ Sở Kỳ quen mặc đồ đơn giản, mấy thứ cầu kỳ này không quen. Nhìn Dạ Sở Kỳ cứ lẩm bẩm, Tả Y Y nhíu mày.


-Tiểu Kỳ, em sao thế?


-Không sao. -Dạ Sở Kỳ vội đáp -Xong chưa ạ?


Tả Y Y nghi ngờ nhìn Dạ Sở Kỳ, không thấy có gì khả nghi, quay người đi.


-Đi thôi, Sở Hiên đợi em ở dưới đó. -Tả Y Y đưa cho cô một túi đồ.


-Vâng!


Dạ Sở Kỳ cầm theo túi đồ Tả Y Y đưa cho, lon ton chạy xuống sân. Dạ Sở Hiên đã đợi sẵn ở đó, với một chiếc xe... Xe gì đây?


Giống xe ô tô của thế kỉ XXI, nhưng lại không có bánh mà bay lơ lửng. Ngay lập tức phát lệnh tìm kiếm, Dạ Sở Kỳ biết được chiếc xe này bay được nhờ nguyên lí từ trường. Nhưng cái gọi là từ trường của hành tinh này hơi khó hiểu, nên cô vứt qua một bên chờ nghiên cứu sau.


Dạ Sở Kỳ bước lên xe, chiếc xe lao lên không trung. Cô mắt tròn mắt dẹt nhìn ra ngoài qua cửa xe. Xe bay tấp nập, hệt như trong phim khoa học viễn tưởng kiếp trước cô vẫn hay xem.


-Tuyệt lắm đúng không? -Dạ Sở Hiên cười nói.

-Tuyệt lắm đúng không? -Dạ Sở Hiên cười nói.


Dạ Sở Kỳ gật đầu, anh cười, nhấn ga chạy nhanh. Chẳng mấy chốc, chiếc xe đáp xuống tại một công trình kiến trúc đồ sộ trên không trung. Dạ Sở Kỳ xuống xe, hệ thống nhanh chóng phân tích.


Đây là trường tư phổ cấp, dạy toàn bộ các khối lớp. Nó nằm ở trung tâm, vô cùng rộng lớn. Kiến trúc rất tỉ mỉ, đậm chất "tương lai" với sân trường nằm cách không một đoạn so với dãy phòng học được nối bằng mấy miếng đá bay lơ lửng làm đường qua. Phòng học sơn trắng với vài vạch xanh, dưới đất lát gạch trắng toàn bộ đến nỗi ngoài mấy bồn hoa hay cây cối ra thì không có một hạt cát nào. Nhắc tới cây cối, nhiều vô số đến nỗi đếm cũng không hết, hoa thì bạt ngàn. Học sinh thì khỏi bàn, đông như kiến.


Dạ Sở Kỳ choáng ngợp trước khung cảnh này, nhanh chóng bước vào trong. Thấy cô đã vào trong, Dạ Sở Hiên cho xe phóng đi.


Dạ Sở Kỳ đi dạo quanh trường, đột nhiên tiếng chuông vang lên làm cô giật mình. Các học sinh liền vào lớp của mình, Dạ Sở Kỳ lẩm bẩm mắng mình:


-Thật là... cái tội tò mò. Đáng lẽ phải tìm phòng hiệu trưởng trước chứ! Giờ thì ai cũng vội chạy vào lớp, làm sao đây?


Dạ Sở Kỳ cũng là người thông minh, liền định kéo một người lại hỏi. Nhưng liền lúc đó, có một tiếng gọi làm cô ngừng lại:


-Hy Mã Kỳ!!!


Dạ Sở Kỳ quay đầu lại thì mới nhận ra mình vấp phải một sai lầm rất lớn.


Cô là Dạ Sở Kỳ, không phải Hy Mã Kỳ!!!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...