Xuyên Đến Trước Khi Đại Lão Hắc Hóa




Chuyển ngữ: Gà - LQĐ


Có lẽ Phó Vân Thâm gọi điện thoại cho chú mình đang làm cán bộ, sáng sớm hôm sau, cậu lập tức cuốn chăn nệm, xách hành lý dời đến phòng trống 415.


Thời Mộ rất ưu sầu.


Cô không hiểu nổi tại sao Phó Vân Thâm muốn chuyển đi. Phó Vân Thâm là người lạnh nhạt, xem thường xung quanh mình, dù ghét cô vì cô là gay, cũng sẽ không chủ động tránh né, quá lắm là không tới gần, không nhìn cô thôi.


Nếu là vì ghét chính cô vậy thì càng không thể, dáng vẻ cô không xấu xí. Nghĩ tới nghĩ lui, một suy nghĩ đột nhiên lóe lên trong đầu, chẳng lẽ Phó Vân Thâm sợ quỷ hồn mẹ kế làm tổn thương đến cô? Cho nên mới chủ động lựa chọn rời đi?


Thời Mộ cảm thấy rất có thể.


Bây giờ Phó Vân Thâm còn chưa trải qua đả kích như sau này, vẫn còn mang một trái tim lương thiện thuần khiết, cô tin tưởng Phó Vân Thâm cũng muốn kết bạn, cũng muốn tiếp xúc với bạn cùng lứa, thế nhưng những sự khốn nhiễu này vây lấy cậu khiến cậu không thể nào có cuộc sống như người bình thường.


Quyết định rồi! Đợi buổi tối khi quét dọn phòng dụng cụ, cô sẽ nói rõ với Phó Vân Thâm, sau đó sẽ dời đến phòng 415!


Bảy giờ tối, ăn cơm xong Thời Mộ đi tới phòng dụng cụ lầu bảy trước tiên.


Phòng dụng cụ nằm tít cuối hành lang, rèm cửa sổ che kín, cửa chống trộm đã hư, xung quanh lộ vẻ thê lương tỏ rõ nơi này đã lâu không có người tới.


Lão Hoàng đã đưa chìa khóa cho Thời Mộ, cô không dám vào trước, lẳng lặng đứng ở cửa chờ những người khác tới đây.


Mười phút sau, Phó Vân Thâm và Chu Thực khoan thai tới.

Mười phút sau, Phó Vân Thâm và Chu Thực khoan thai tới.


Hai tay Chu Thực đút túi quần, cà lơ phất phơ đi phía sau Phó Vân Thâm, cậu ta nhíu chặt mày, vẻ mặt trông vô cùng không vui.


“Mở cửa.” Đến trước mặt Thời Mộ, Phó Vân Thâm lạnh lùng thốt ra hai chữ.


Cô lấy chìa khóa ra, chậm chạp mở cửa phòng.


Truyện được dịch và edit bởi Diễn đàn LÊ QUÝ ĐÔN. Đăng tải duy nhất trên. Những trang khác chỉ là bản copy. Xin hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản dịch hoàn chỉnh nhất cũng như để ủng hộ các bạn dịch có động lực ra tiếp nhiều bộ nữa. (LQĐÔN)


Trong nháy mắt đẩy cửa chống trộm ra, một mùi hôi thối ẩm thấp phả vào mặt, rất khó ngửi. Phó Vân Thâm nhíu mi, đẩy cửa vào.


Chu Thực lui về phía sau vài bước, lấy tay áo che kín mũi miệng: “Khó ngửi chết đi được, lão Hoàng xấu xa thật, bảo chúng ta tới đây quét dọn chỗ này!”


Thời Mộ liếc cậu ta một cái: “Nói nhảm quá, đi theo múc nước đi.”


“Thằng nhóc cậu còn dám sai bảo ông?”


Thời Mộ rũ mắt, liếc xuống giữa hai chân cậu ta, khẽ mỉm cười: “Tại sao tôi không dám chứ.”


“...” Chu Thực hơi đau trứng.


Cho dù trong lòng không tình nguyện, Chu Thực vẫn ngoan ngoãn đuổi theo.


Thời điểm này học sinh đều đang ở lớp tự học buổi tối, cả trường học có vẻ yên tĩnh, lầu bảy là lầu cuối, không thuộc về khu lớp học, mấy gian nhà đa số là phòng hồ sơ và phòng văn hóa, trừ giáo viên ra, học sinh rất ít khi tới đây.


Phòng tắm ở lầu sáu, bước chân hai người vang lên trong hành lang vắng vẻ, dưới ánh đèn nhấp nháy, bóng dáng của bọn họ kéo vô cùng dài.


Nhìn Thời Mộ đi ở phía trước, Chu Thực cười xấu xa, khom lưng kề sát cô: “Thời Mộ, cậu vừa mới chuyển tới, đúng không.”


“Ừ.”


Vào phòng tắm, cô xách thùng ra đựng nước.


Tiếng nước chảy ào ào, cộng thêm ánh đèn cứ leo lắt, có vẻ hơi quỷ dị.


Chu Thực dựa vào tường: “Cậu có biết trường học của chúng ta có ‘bảy chuyện ly kỳ’ rất nổi tiếng không?”


Thời Mộ: “Hở???”


Chu Thực hạ thấp giọng, cố làm ra vẻ huyễn hoặc: “Trong đó nổi tiếng nhất là ‘giày đỏ biết khóc’ đấy.”


Thời Mộ mờ mịt.


Chu Thực nhỏ giọng nói: “Nghe kể có một chị lớp mười hai rất thích múa, nhưng người nhà không đồng ý, cảm thấy chị ấy bỏ bê việc học. Vì vậy sau khi tan học, mỗi ngày chị ấy đều lén chạy đến phòng dụng cụ lầu bảy để múa. Thế nhưng giấy không thể gói được lửa, sau đó không lâu người nhà biết tin này, tới trường học xông vào phòng dụng cụ, hung hăng nhục mạ chị này, chị ấy không chịu nổi áp lực, nhảy từ lầu bảy xuống!”


Cậu đột nhiên nâng cao âm




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận