Xuyên Đến Mạt Thế Bảo Vệ Anh


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bầu không khí bỗng có hơi gượng gạo.

Diệp Tiêu khẽ cười, vừa định lên tiếng đã nghe Lâm Đàm Đàm nói: “Tìm được rồi!”

Cô vui vẻ lấy ra một chiếc khăn lông từ trong balo của mình. Chiếc khăn màu xanh nhạt, nhìn qua vẫn còn nguyên nhãn mác, cô thở phào: “Em nhớ là có mang một chiếc khăn, hôm qua bà nội Từ cho em đó. Nè, anh lau mồ hôi đi.”

Trong lòng cô cảm thấy thật may mắn, may mà tìm được cái khăn, nếu không mò hoài không mò ra cái gì há chẳng phải lòi ra cô mò balo chỉ để né ánh mắt của Diệp Tiêu hay sao? Ngại chết mất.

Diệp Tiêu nhận khăn, lau sơ qua, sau đó nhìn thấy chiếc khăn màu sáng bị dính đầy bụi bặm.

Diệp Tiêu: “…”

“Khụ.” Anh cầm chiếc khăn nhưng không lau nữa. Lúc nãy mình định nói gì nhỉ?

Anh còn đang nghĩ thì Lâm Đàm Đàm đã hỏi: “Mai Mai đâu?”

Nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo đến. Anh ta xuất hiện với vẻ đầy mệt mỏi: “Còn nước không? Cho anh miếng coi, khát muốn chết!”

Mai Bách Sinh nhận lấy chai nước còn lại trong tay Lâm Đàm Đàm, tu ừng ực. Lâm Đàm Đàm yên lặng nhìn, quả nhiên cùng phong cách uống hùng dũng, Diệp Tiêu vẫn đẹp hơn.

“Hai người ra ngoài kia không có nước uống à?”

“Thời gian đâu mà uống?” Mai Bách Sinh lau mép: “Em không biết đâu, hồi nãy nguy hiểm….”

Diệp Tiêu không để anh ta nói tiếp, anh hỏi Lâm Đàm Đàm: “Chỗ em không xảy ra chuyện gì chứ?”

“Vẫn ổn, đám sinh viên rất nghe lời. Những người này…” Những người mới đến này có rất nhiều người là dân cư, có già có trẻ, còn có rất nhiều tráng niên, không dễ quản thúc.

“Có khoảng bao nhiêu người?”

“Tính sơ sơ chắc không tới 2000 người.”

Lúc trước bọn họ đã dự tính trong khu đại học có khoảng 5000-6000 người sống sót, bây giờ chỉ có một phần ba.

Lâm Đàm Đàm hỏi: “Anh có ra ngoài nữa không?”

“Có, vẫn phải đi.” Bên kia đã phát ra mấy tín hiệu cầu cứu.

Lâm Đàm Đàm có lòng muốn anh nghỉ ngơi, nhưng cô cũng biết thời gian gấp gáp.

Diệp Tiêu và Mai Bách Sinh lại lên đường.

Lâm Đàm Đàm duy trì trật tự tại chỗ, đồng thời đưa đám người Tưởng Trung Ý đến cổng Tây trường để phòng bị những con zombie ở phía bên kia cầu.

Sau đó chưa tới 10 phút, Mai Bách Sinh trở lại, còn mang theo chừng 100 người, nói là gặp trên đường, Diệp Tiêu kêu anh ta đưa người qua đây trước.

“Mấy người này giao cho em, anh đi đây.” Mai Bách Sinh nói rồi lại định đi, Lâm Đàm Đàm nhìn anh ta rời đi, vừa định rời mắt thì cảm thấy có gì đó không đúng.

Mai Bách Sinh đi qua giữa hai hàng người đang chờ kiểm tra, trong hàng phía trước bên phải anh ta có một người đàn ông gầy yếu đang ôm một cô bé, sắc mặt ông ta không được tốt, không biết là là do căng thẳng hay là mệt mỏi mà lại có một vẻ trắng xanh nhợt nhạt.

Khiến cô cảm thấy khó chịu hơn nữa là cô bé đang nằm úp sấp trong lòng ông ta. Khi Mai Bách Sinh đến gần, cô bé bỗng từ từ thẳng người lên, sau đó Lâm Đàm Đàm nhìn thấy mặt cô bé.

Gương mặt đó mang vẻ trắng bệch của điềm xấu. Cô bé đưa sườn mặt về phía cô nên cô chỉ có thể thấy một phần mắt trái, nhưng dù vậy cô vẫn thấy tròng trắng của cô bé có hơi nhiều.

Cô lại thoáng nhìn qua cổ của người đàn ông kia, chỗ vừa bị cô bé úp mặt lên có hai hàng dấu răng nho nhỏ, nhiễm chút xanh đen.

Tâm trạng Lâm Đàm Đàm thay



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận