Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp


Mùa xuân, vạn vật thức tỉnh, còn tôi thì đang cuống quýt hết cả tay chân.


Phải rất lâu mới bắt được taxi, nên tôi liên tục giục lái xe vượt tốc độ,

nhưng anh ta lại dành cho tôi cái nhìn xem thường. Đến khi tôi tới được

Bán Đảo Cá Mập thì người đã sớm rời đi, trà đã sớm nguội, không thấy

bóng dáng Đông Tử và Đặng Lũng đâu nữa.


Tôi lo lắng toát mồ hôi,

chạy đến mức thở hồng hộc mà vẫn không cam lòng. Tôi ngoái cổ lại nhìn

một vòng thì vô tình nhìn thấy người mà tôi không muốn gặp nhất: Phó

Thần.


Ba tháng không gặp, dưới cặp kính kia vẫn là đôi mắt cười

dịu dàng trong ký ức. Không cần đoán tôi cũng biết, nụ cười ấm áp đi vào lòng người này rất dễ khiến bạn hận không thể lên núi thắp hương tạ ơn

trời cao đã để cho bạn gặp được người đàn ông hoàn hảo nhất trên đời

này.


Thật ra ông trời đang bán cốc chén trên trang web Taobao[1], ông ấy làm sao có thể lương thiện như vậy được?


[1] Một kiểu chơi chữ, trong tiếng Trung, “bộ cốc chén” đồng âm với từ “bi

kịch”, còn Taobao là trang web bán hàng trực tuyến phổ biến nhất tại

Trung Quốc; ở đây ý tác giả muốn nói là: ông trời đang reo rắc bi kịch ở khắp mọi nơi.


Phó Thần thoạt nhìn cái gì cũng tốt, nụ cười như

ánh bình minh, nhưng anh ta lại là một người theo chủ nghĩa hoàn hảo một cách hà khắc. Làm bạn gái của anh ta không được thế này, không được thế kia nên đám bạn tôi nói, người đàn ông soi mói như Phó Thần có thể chịu đựng được cô nàng bừa bộn như tôi thì đúng là một kỳ tích.


Theo lời Phi Ca, tôi và Phó Thần đầu óc đều có vấn đề, còn việc chia tay chứng tỏ là chúng tôi cuối cùng đã bình phục.


Vì vậy, việc tôi bị Phó Thần bỏ rơi một năm sau đó là điều mà mọi người đã đoán trước được, trừ bản thân tôi. Biết tin, ai cũng cười với vẻ “đã

biết rồi mà”.


Người cười hạnh phúc nhất lại là cô em họ của tôi, Lâm Duy Nhất.


Lúc này Duy Nhất đang hạnh phúc ngồi đối diện Phó Thần giống như một đôi tình nhân hoàn hảo. Cô ta cười như một đóa hoa sơn trà.


Thẳng thắn mà nói thì dáng người của cô em họ không bằng tôi, nó gầy như một

tấm ván giặt quần áo. Nhưng cũng may con bé có một bà chị họ tomboy vô

cùng thô lỗ Phương Lượng Lượng, có một khúc gỗ mục như tôi làm nền nên

con bé càng có vẻ dịu dàng, đáng yêu.


Từ sau khi tôi quyết định

làm một cô nàng tomboy lúc mười lăm tuổi, tôi nghĩ người vui nhất là Duy Nhất. Điều làm cho con bé vui hơn nữa là nửa năm trước tôi và Phó Thần

chia tay. Bác sĩ Phó Thần đã quen với thói ăn nói thô thiển của tôi, đột nhiên phát hiện bên cạnh có một cô gái bé nhỏ, dù người còn gầy hơn hoa cúc nhưng tính tình lại có thể so sánh với một chú cừu non. Nó giống

như việc bạn đã quen ăn quẩy, đột nhiên có người đưa đến một bát cháo

nhẹ nhàng thanh đạm, bạn sẽ cảm thấy thứ này có lợi cho dạ dày, dần dần

không tách rời được.


Trong mối quan hệ này, thật sự Duy Nhất cũng cố gắng rất nhiều. Không được vào làm y tá khoa Nhi, nó đã tìm mọi cách tạo quan hệ để xin vào được khoa Ngoại nơi Phó Thần làm việc. Cổ nhân

có câu “Gần quan được ban lộc”, huống hồ trên đời này “không có việc gì

khó, chỉ sợ lòng không bền”. Duy Nhất đã dựa vào quyết tâm mà có được

Phó Thần.


Bạn hỏi tôi vì sao lại biết? Bởi vì sau khi tôi và Phó Thần chia tay, Duy Nhất đã đến tìm tôi để cảm ơn, lúc đó con bé và Phó

Thần đã liếc mắt đưa tình với nhau rồi. Anh ta là bác sỹ phẫu thuật

chính, còn con bé lau mồ hôi cho anh ta, tất cả đều phát triển theo

chiều hướng tốt đẹp. Tôi nhìn thấy niềm vui trong ánh mắt Duy Nhất, nếu

là ngày nhỏ thì với bản tính không bao giờ chịu khuất phục, tôi đã sớm

mắng con bé: “Mày có vứt đi thì chị cũng không thèm, đắc ý cái gì chứ!”

Nhưng ngày ấy, dù vẫn tỏ thái độ nghênh ngang tự đắc, tôi cũng chỉ “à”

một tiếng, không nói nổi một câu chọc ngoáy. Bởi vì đó là Phó Thần, anh

ta không phải con búp bê mà tôi và Duy Nhất tranh nhau lúc nhỏ, anh ấy

là người đàn ông tôi yêu nhưng lại không biết quý trọng.


Tình yêu thầm kín nhiều năm của Duy Nhất đã thành sự thật, nó tự cho mình là

nhân vật chính trong tiểu thuyết tình cảm của Đài Loan. Nó giống như thủ môn quyết bảo vệ khung thành đến chết và cuối cùng cũng có thể giữ vững cho đến lúc tiếng còi thắng lợi vang lên. Còn tôi, nhân vật phụ kiêu

ngạo với đôi mắt mù trong tiểu thuyết tình cảm lại trở thành trò cười

trong câu chuyện của người thân vì chộp được gã đàn ông tốt nhưng lại để cho anh ta chạy mất dép. Cũng may Duy Nhất là người trong nhà, chung

quy người đàn ông tốt đó vẫn rơi vào túi của người trong gia đình.


Mợ tôi luôn cay nghiệt với tôi. Bà từng “mang súng mang gậy” ra mặt thay

cô con gái cưng đến mắng nhiếc tôi: “Không phải Duy Nhất nhà chúng tôi

trèo tường khoét vách. Mấy người nhìn xem, Duy Nhất từ nhỏ đến lớn dịu

dàng ngoan ngoãn như vậy, muốn trách phải trách số Lượng Lượng không may mắn. Cô nhìn xem, sinh ra đã không có ba, mà Hải Nghi cũng không dạy dỗ nó. Tính tình như thế thì đàn ông nào chịu được chứ, lúc trước không

biết Tiểu Thần làm sao lại thích nó nữa. Nó bắt được đàn ông mới là lạ,

nó không có phúc lấy chồng tốt rồi!”


Mấy lời này không may bị tôi đứng ở ngoài cửa nghe được. Lúc ấy tôi thật sự không nén được cơn giận, lập tức đẩy cửa vào cười cười rồi nói: “Mợ đúng là càng ngày càng có

tài đấy, ngay cả đến vận số của cháu có tốt hay không mợ cũng xem được.

Nói đi nói lại thì số của mợ vẫn là tốt nhất, nếu không có cô cháu họ số con rệp này, mợ cũng không có được cậu con rể vàng đúng không? Mặc dù

số cháu không tốt nhưng mợ cũng đừng quên cảm ơn cháu nhé!”


Nói

ra mấy lời này càng làm tăng thêm kịch tính cho vở kịch hai chị em tranh nhau một người đàn ông, quan hệ của tôi và bà mợ trở nên khá căng

thẳng, gần ba tháng nay tôi không đến nhà bà chơi.


Mấy việc đó mẹ tôi đều biết, tính bà còn nóng hơn tôi nhưng bà vẫn cố gắng nhẫn nhịn.

Năm đó mẹ tôi trở thành quả phụ được cậu tôi giúp đỡ không ít, bây giờ

già rồi có muốn bảo ông ấy đứng ra làm trung gian thì cũng không biết mở lời thế nào nên tôi cũng dừng lại ở đó.


Hai người đó đang anh này em nọ thân mật nói chuyện, tôi nhìn chỉ cảm thấy rất chướng mắt.


Gần như cùng lúc, bọn họ người trước người sau nhìn thấy tôi. Vẻ mặt tươi

cười của Phó Thần bỗng chốc trở nên cứng đờ và kinh ngạc. Duy Nhất thấy

anh ta như vậy, cũng liếc mắt nhìn tôi một cái, sắc mặt rất khó coi.


Thật ra tôi cũng không rảnh rỗi để mà ngại ngùng, tôi đang lo lắng đến mức

quay cuồng rồi đây, nhưng Phó Thần đứng cách đó không xa mặt lại biến

sắc. Kinh nghiệm cho tôi biết anh chàng theo chủ nghĩa hoàn mỹ này đang

bắt đầu soi mói. Mỗi khi anh ta khẽ nhíu mày, ánh mắt trở nên sắc bén là tầm mắt rađa của anh ta lại tìm ra tật xấu gì đó trên người tôi.


Tôi không nói thêm gì, xoay người bỏ đi, vừa đi vừa ra sức gọi điện thoại

cho Đông Tử. Cậu ta vẫn không bật máy. Đầu tôi nhanh chóng hoạt động,

còn chân chạy một mạch ra khỏi nhà hàng.


Tôi đứng ở trung tâm mua sắm trống trải vò đầu bứt tai, Đông Tử tắt máy vào thời điểm quan trọng như thế này đúng là rất lạ. Trong đầu tôi xuất hiện hình ảnh Đông Tử bị cưỡng bức, ngồi trong góc cắn một góc chăn đẫm máu, còn Đặng Lũng no nê ngồi một bên châm thuốc lá cười thỏa mãn. Rồi bỗng một suy nghĩ khủng

khiếp xẹt qua đầu tôi, tên họ Đặng quanh năm suốt tháng “ăn thịt” đàn

ông, trên người hắn chẳng biết có bệnh tật gì không? Lúc “chiến đấu” có

dùng “đồ phòng hộ” không? Ngải Đông đáng yêu của tôi chắc là không bén

duyên với cái bọn HIV đáng ghét kia đấy chứ?


Câu hỏi trong đầu

tôi không tìm được lời giải, nếu tôi không tìm thấy bọn họ, có lẽ ngày

mai mấy nghi vấn này sẽ trở thành một sự thật đáng sợ. Tôi lại chán nản

vò đầu bứt tai, tựa vào lan can để ép mình tỉnh táo lại. Nếu không tìm

thấy Đông Tử, vậy phải tìm cậu ta qua Đặng Lũng, nhưng mà kẻ thất bại

như tôi vốn không tìm được số máy riêng của hắn ta.


Đột nhiên tôi như vớ được vàng. Tôi không có, nhưng người đó có.


Khang Tử Huyền có.


Lòng như lửa đốt, tôi mở di động tìm danh sách liên lạc tối hôm qua. May là vẫn chưa xóa đi, tôi mau chóng nhấn phím gọi lại.


Tôi căng thẳng, điện thoại đang đổ chuông. Một lúc sau, giọng nói rất cuốn

hút vang lên bên tai tôi: “Alô!” Anh ta chần chừ một lát: “Là cô?”


Tôi nhắc nhở bản thân, bây giờ tôi đang cần nhờ cậy vị đại gia này, tuyệt đối không được nói năng gay gắt.


“Ha ha, Khang đại ca, em là Phương Lượng Lượng đây. Em có việc gấp muốn tìm anh nhờ giúp đỡ.” Một tiếng “Khang đại ca” khiến cho tôi dựng cả tóc

gáy.


“Khang đại ca?” Anh ta ở đầu bên kia im lặng một chút, giọng nói trêu tức: “Có vẻ như Phương tiểu thư đúng là có việc cần nhờ đến

tôi.”


“Đại ca…” Tôi rùng mình tiếp tục cố gắng.


“Thôi đi, tôi còn muốn sống thêm mấy năm nữa. Cô có chuyện gì?”


Tôi mài răng roàn roạt, cũng không muốn lãng phí thời gian, trực tiếp nói

thẳng vào vấn đề: “Anh có thể hỏi giúp tôi xem Đặng Lũng bây giờ đang ở

đâu được không?”


“Martin?” Anh ta hơi kinh ngạc, giọng trầm xuống: “Tôi có thể hỏi vì sao không?”


Tôi im lặng một lát, cũng không muốn vòng vo, trả lời anh ta: “Anh ta mang bạn trai tôi đi cùng…”


Anh ta im lặng.


Tôi thêm mắm thêm muối để tăng thêm hiệu quả đau thương, giả vờ nức nở:

“Đặng Lũng mang anh ấy đi rồi, tôi không tìm được anh ấy. Đại ca, anh

nhất định phải giúp tôi, đám con gái làng chơi như bọn tôi khổ lắm. Bây

giờ vất vả lắm mới tìm được người đàn ông tốt làm phiếu ăn dài hạn, tôi

không muốn anh ấy xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn…”


Tôi giả vờ sụt

sịt mũi, đoán chừng anh ta ở bên kia cũng nghe thấy: tôi là người vì

tình yêu mà khép nép, một cô gái quán bar bất lực đáng thương giải cứu

bạn trai khỏi móng vuốt của gã đồng tính.


Tôi diễn kịch hồi lâu, anh ta mới khẽ khàng lên tiếng: “Vì sao tôi phải giúp cô?”


Nghe vậy, suýt chút nữa tôi đã nguyền rủa anh ta. Anh ta lại nói tiếp:

“Phương tiểu thư, tôi không có nghĩa vụ giúp cô đi tìm bạn trai. Việc

này nghe buồn cười quá, hay là cô đang mượn cớ để bắt chuyện với tôi

thế? Xin lỗi, tôi không giúp được cô đâu!”


Tôi ngẩn người, cơn

giận ập đến, tôi há miệng định lớn tiếng mắng mỏ nhưng đột nhiên lý trí

nhắc nhở tôi rằng: Bây giờ tôi không thể cãi nhau với gã đàn ông tự cho

mình hào hoa này được, anh ta mà trở mặt thì Đông Tử nguy mất. Tôi không thể để Đông Tử gặp chuyện không may được.


Còn nhớ lúc trước lão

Đàm dẫn Đông Tử đang cười ngượng nghịu tới trước mặt tôi, tôi vừa nhìn

thấy một cậu trai lớn mang dáng vẻ của “cô con dâu nhỏ” kia là lập tức

thấy vui vẻ. Tôi đặt tay lên vai cậu ta hùng dũng nói: “Yên tâm đi, sau

này chị sẽ che chở cho cậu!”


Tôi vẫn luôn ghi nhớ lời hứa này.


Trước đó rất lâu có một người đàn ông lớn tuổi từng hiền lành nhìn tôi, nhẹ

nhàng dạy dỗ: “Lượng Lượng, làm người thì một lời hứa đáng giá ngàn

vàng, thà để người khác phụ mình chứ mình không thể phụ người khác

được!”


Tôi đau đớn nghiến răng, tay nắm chặt điện thoại, hít một

hơi thật sâu, nuốt mấy lời khó nghe xuống, sau đó bình tĩnh đến kinh

ngạc nói: “Anh yên tâm, tôi hiểu rõ đạo lý “đũa mốc đừng chòi mâm son”.

Như vậy đi, coi như anh thông cảm cho thân phận đáng thương của tôi, hỏi giúp tôi xem Đặng Lũng đang ở đâu, sau này tôi tuyệt đối sẽ không đến

làm phiền anh nữa.”


Khang Tử Huyền im lặng vài giây rồi nói: “Đợi tôi mấy phút!”


Sau đó anh ta gác máy.


Oán hận lườm dãy số trong điện thoại, tôi nhổ một cái rồi buồn chán nhìn

lướt một lượt khu trung tâm mua sắm ánh đèn rực sáng như ban ngày, tầm

mắt dừng lại cách cánh cửa Bán Đảo Cá Mập không xa.


Phó Thần đang đứng như khúc gỗ, ánh mắt sáng quắc nhìn về phía tôi. Duy Nhất lấy tay

kéo anh ta, anh ta miễn cưỡng rời mắt khỏi tôi, nét mặt không tỏ thái độ gì.


Nhìn hai người một trước một sau kia, tôi khẽ cười lạnh. Có

vẻ như anh ta đã tìm thấy tình yêu đích thực của mình, bởi lúc trước mỗi khi chúng tôi giận dỗi, anh ta thích nắm tay tôi đi trước, đôi lúc lại

quay đầu dạy dỗ tôi một trận để thể hiện rằng anh ta mạnh mẽ và chiếm ưu thế, không thể để tôi giở trò xấu được.


Nhìn Duy Nhất phía đằng

xa kia, tay nắm bàn tay đã từng hà hơi, che chở bàn tay lạnh như băng

của tôi trong mùa đông lạnh giá, trái tim bé nhỏ của tôi như muốn vỡ

vụn.


Thì ra tôi chỉ bất cẩn một chút, anh ta đã nắm tay người khác mất rồi.


Quảng trường rộng lớn, người người từng đôi từng cặp đi lại như mắc cửi, lòng tôi bỗng thấy chua xót.


Chưa đến nửa phút sau, điện thoại trong tay tôi lại vang lên. Là Khang Tử Huyền.


Anh ta hỏi thẳng: “Cô đang ở đâu?”


Tôi ngẩn người hỏi lại: “Đặng Lũng đang ở đâu?”


“Chỗ cậu ta đang ở cô không vào được. Vì thế nói cho tôi biết, cô đang ở đâu?”


“Tôi ở đâu không quan trọng, rốt cục là anh ta đang ở cái chỗ quái quỷ nào vậy?”


“Đồ ngốc, là một câu lạc bộ tư, không phải hội viên thì không vào được. Vì thế cô đang ở đâu?”


“Để làm gì?”


“Phương Lượng Lượng, cô không muốn để tôi dẫn đi thì bây giờ cô cúp máy được rồi đấy!”


Anh ta hơi tức giận, tôi giật mình, biết điều nhẹ giọng nói: “Quảng trường Đông Bách.”


Gió đêm lạnh buốt, tôi ăn mặc phong phanh, ngực lại lộ ra ngoài quá nửa.

Một trận gió thổi tới làm lỗ chân lông toàn thân dựng lên, tôi hắt xì

một cái. Không kiềm chế được bản thân nữa, tôi tỏ ra hung dữ: “Anh đừng

có mà cho tôi leo cây, nếu không tôi có thành ma cũng không tha cho anh

đâu!”


“Mười lăm phút!” Anh ta cúp máy.

“Mười lăm phút!” Anh ta cúp máy.


Việc kế tiếp phải

làm chính là chờ đợi. Trong lúc đó, tôi vẫn liên tục gọi điện cho Đông

Tử, hy vọng cậu ta bật điện thoại nhưng tôi lại luôn nghe thấy một giọng nữ rất dịu dàng: “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được,

xin quý khách vui lòng gọi lại sau…”


Tôi thở dài nhìn bầu trời

đêm u ám thì đột nhiên một chiếc xe dừng két lại bên cạnh. Quay đầu lại

nhìn, tôi thấy Phó Thần ngồi trong xe lạnh lùng nhìn tôi, Duy Nhất ngồi ở ghế phụ, mặt nhăn nhó đến nỗi có cách xa mấy mét cũng ngửi thấy “mùi”

khó chịu. Lúc nhỏ, tôi sống nhờ nhà nó ba năm, xem như nếm đủ mùi vị ăn

nhờ ở đậu. Cậu hay đi công tác xa nên tôi phải nghe không ít lời đanh đá chua ngoa của bà mợ. Duy Nhất giống mẹ ở điểm không chịu được cảnh

người khác xuất sắc hơn mình. Cũng như cái tên, nó chỉ muốn là một người giỏi giang duy nhất.


Tính cách như vậy nên nó đối với tôi như

nước với lửa. Ba năm đó, tôi chịu đủ mọi đau khổ của hai mẹ con nhà đó,

nhưng lại chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đựng, rồi tìm chỗ khác để trút giận.


Quãng thời gian ba năm đó, chứng kiến sự lệch lạc và bê bối thời thiếu nữ của tôi. Khi tất cả mọi người đều cho rằng tôi đã hết thuốc chữa, có một

đôi mắt hiền lành mỉm cười nhìn theo tôi nói: “Cát bụi có thể che mắt

người, Lượng Lượng, phủi hết lớp bụi trên người em đi, chứng minh cho

mọi người biết em là một thỏi vàng!”


Ánh mắt tin tưởng đó là sự cứu rỗi đối với tôi.


Đến lúc trưởng thành, tôi cứ nghĩ rằng Phó Thần có thể tin tưởng được, anh

sẽ cứu rỗi cuộc đời tôi, nhưng không ngờ thứ anh ta cho tôi lại chỉ là

sự thất vọng.


Phó Thần nhìn tôi chằm chằm, vẫn nói chuyện lịch sự chẳng khác gì một người bạn qua đường như mọi khi: “Em đi đâu? Có cần

anh đưa đi một đoạn không?”


Tôi hờ hững nhìn hai người nói: “Không cần đâu!”


Phó Thần im lặng, lúc này Duy Nhất cười khanh khách nói xen vào: “Chị à, lên xe đi, trời rét thế này mặc như vậy lạnh lắm đấy!”


Từ nhỏ đến lớn, tôi ghét nhất điểm này ở cô em họ mình, lời lẽ thâm sâu,

khuôn mặt còn nham hiểm hơn. Cô đã thắng rồi, còn muốn lão nương như thế nào nữa đây? Để cho người ta một con đường sống có được không? Tôi

không thoải mái, rất không thoải mái, vì thế tôi quay lại, nhìn hai

người với vẻ bất cần đời rồi cười nhẹ: “Dạo này tôi chuyển sang nghề gái gọi, không mặc như vậy khó kiếm ăn lắm!”


Khuôn mặt Phó Thần bỗng trở nên u ám. Tôi ngả ngớn huýt sáo, vẫy tay hét lớn với một anh chàng

trẻ tuổi đi phía trước: “Hey, anh chàng đẹp trai! Tôi có xinh đẹp

không?”


Anh chàng trẻ tuổi hơi bất ngờ nhưng vẫn giữ bình tĩnh

giơ ngón tay cái lên, sau đó cười cười rồi đi thẳng. Tôi cười tươi hơn

hoa, trong lòng tràn ngập niềm vui trả thù.


Không cần đoán cũng

biết phản ứng của hai người trong xe, bởi ngay đến cái xe cũng bị nhiễm

sự giận dữ của chủ, nó nhanh chóng lao vụt đi. Tôi nhìn theo chiếc xe đã đi xa, nhếch miệng cười, chuyển sự chú ý sang biển quảng cáo bằng đèn

neon, trong lồng ngực có một cảm giác lạ thường không thể nguôi ngoai.

Sau đó, tôi tập trung vào từng chữ lóe sáng trên biển quảng cáo, sợ hãi

phát hiện ra mình đã không còn tâm trạng nào để đọc.


Lại một

tiếng phanh chói tai vang lên, chiếc Audi chạy đi được hơn mười mét thì

dừng lại, cửa xe đột nhiên mở ra. Phó Thần vẻ mặt u ám bước ra khỏi cửa

xe đi nhanh về phía tôi, vừa đi vừa hổn hển nới lỏng caravat.


Ngay sau đó Duy Nhất cũng mở cửa đi ra, lớn tiếng hét: “Phó Thần, anh quay lại cho em! Anh nghe thấy không? Quay lại!”


Phó Thần quay đầu lại quát lớn: “Đừng có qua đây!”


Duy Nhất lúc nào cũng chỉ là một con cừu, đành phải đứng đó dậm chân, ấm ức như một nàng dâu nhỏ, ánh mắt đỏ rực nhìn về phía tôi.


Tôi nhíu mày nhìn ra chỗ khác, kiên quyết phớt lờ vẻ mặt lo lắng của Phó Thần.


Phó Thần từng nói, tôi là một ngọn gió không an phận. Núi lửa sắp phun trào mà không biết phân biệt tốt xấu cứ đi châm ngòi lửa, không sợ trời

không sợ đất, đúng là muốn chết.


Có lẽ thái độ bất cần của tôi đã làm cho lửa giận trong lòng Phó Thần bùng lên. Đứng trước mặt tôi, anh

ta không còn nụ cười dịu dàng nữa, chỉ còn lại sự tức giận tột độ.


Tôi ngạc nhiên, trước đây anh ta chưa bao giờ tức giận như vậy, nên bây giờ cứ như biến thành người khác. Hai tay anh ta nắm lấy vai tôi, đôi mắt

tối đen lấp lánh đằng sau cặp kính mắt, anh ta quát to: “Phương Lượng

Lượng, em có biết em đang làm cái gì không? Rốt cuộc em muốn như thế

nào? Anh hỏi em, rốt cuộc là em muốn như thế nào? Em có biết là anh đang sống không bằng chết hay không, em có biết không hả?”


Tôi liếc

tay anh ta một cái, bật cười: “Bác sĩ Phó muốn gì được nấy sắp sửa thành cậu em rể yêu quý của tôi rồi, gì mà chết với không chết chứ? Nói thế

chẳng hay chút nào!”


Trong đôi mắt anh ta có cái gì đó chợt lóe

lên, nếu tôi không nhìn nhầm thì chắc hẳn đó là sự đau khổ. Biết được

anh ta đang đau khổ, tôi lại càng cười tươi đến mức cả người run lên.

Tay anh ta ấn chặt lên vai tôi đau điếng nhưng lại không chịu buông ra.

Anh ta gần như thì thào nói: “Vì sao em cứ một mình một kiểu như vậy?

Tại sao chúng ta lại có kết cục như ngày hôm nay? Lúc trước vì sao em

không giải thích? Anh chỉ muốn em giải thích thôi mà khó khăn đến vậy

sao? Sao em lại làm cho mình trở nên tệ hại thế này, rõ ràng em không

phải như vậy.”


Bác sĩ Phó trước giờ học thức vốn uyên thâm, vậy

mà hôm nay lại kinh thiên động địa đến mức đi hỏi tôi nhiều câu hỏi “vì

sao” như vậy ư? Nghĩ kỹ lại thì hồi nhỏ tôi cũng không chịu đọc quyển

“Một vạn câu hỏi vì sao” cho tử tế. Tôi lặng lẽ nhìn anh ta, trong lòng

thầm nói, anh ngốc đến mức khiến em buồn. Cảm giác tuyệt vọng ngự trị

trong lòng lúc này khiến anh không còn là bác sĩ Phó nho nhã dịu dàng

hiền hậu mà tôi quen, mà giống một con sư tử cuồng bạo trên thảo nguyên

hơn.


Mặc kệ cho anh ta lay người dữ dội, tôi chỉ lặng lẽ nhìn, kiên quyết cắn môi không nói câu nào.


“Cái công việc chết tiệt ấy quan trọng đến như vậy sao? Lúc liều mạng vì

người khác em có nghĩ đến anh không? An phận thủ thường khó với em đến

vậy sao? Chỉ cần em nói một câu, nửa đời còn lại anh nuôi em cũng không

sao hết… Phương Lượng Lượng, nhìn anh đi! Anh muốn em nhìn anh!”


Cho dù anh ta có gào thét bên tai thì một kẻ ngổ ngáo như tôi vẫn không thể làm theo ý anh ta. Tôi sợ nhìn vào đôi mắt thống khổ ấy, bởi nó sẽ như

một lời nhắc nhở thầm lặng với tôi rằng, lúc trước tôi đã nhẫn tâm đẩy

anh ra như thế nào, cho đến khi chúng tôi không thể quay lại được nữa.


Phi Ca nói đúng, bỏ rơi một người đàn ông tốt là do tôi tự làm tự chịu, là

tôi thích bị ngược đãi, chẳng những hại mình mà còn hại cả người khác.

Ai yêu tôi đúng là xui xẻo tám đời, nhất định cả đời sẽ khủng hoảng trầm trọng.


Ngay đến một người đàn ông tốt như Phó Thần cũng bị tôi làm cho tức giận bỏ đi, liệu còn ai có thể yêu được tôi nữa đây?


Đang vô cùng thất vọng, tôi bỗng nghe thấy giọng nói khô khốc của chính

mình: “Không giải thích vì tôi cho rằng anh có thể hiểu được, nhưng hình như tôi sai rồi. Mấy tháng trước lão Tôn đã qua đời vì ung thư dạ dày,

ông đã làm người đưa tin cả đời và cũng bị vợ con mắng là kẻ bỏ đi cả

đời. Trước lúc ông ra đi, bọn họ mới biết rằng ông đã làm được những

việc anh hùng như thế nào.” Tôi từ từ quay đầu lại, buồn bã nhìn vào mắt anh ta: “Rất nhiều việc một khi đã bắt đầu sẽ không thể dừng lại được,

ngay cả khi biết sẽ mất đi rất nhiều thứ, tôi vẫn không thể làm khác.

Xin lỗi, cả đời này tôi không thể trở thành cô gái mà anh mong muốn

được!”


Nỗi đau chôn vùi trong ánh mắt Phó Thần hiện ra, từng giọt từng giọt thấm ướt trái tim tôi.


Tôi tự cười mình, khóe mắt bỗng cay cay: “Tôi với anh thế này cũng tốt! Anh làm bác sĩ đã đủ mệt mỏi rồi, nếu phải lo lắng cho tôi nữa chỉ sợ anh

sẽ bị tổn thọ mất thôi. Duy Nhất ngoan ngoãn hơn tôi, có lẽ ông trời đã

định sẵn để anh làm em rể của tôi rồi.”


Phó Thần nản lòng hạ tay

xuống, khuôn mặt mang vẻ hung dữ mà đau thương: “Phương Lượng Lượng, em

là cô gái nhẫn tâm nhất mà anh từng gặp!”


Tôi sững sờ, nụ cười đông cứng trên môi: “Anh nên thấy là mình may mắn vì đã sớm phát hiện ra điều đó!”


Nét mặt Phó Thần bỗng mất hết sức sống.


Xa xa có một chiếc Mercedes-Benz màu bạc đi tới rồi dừng lại, Khang Tử

Huyền bước ra, đăm chiêu nhìn tôi và Phó Thần đang giằng co.


Tôi hơi cúi đầu: “Người tôi đợi đến rồi. Tạm biệt!”


Tôi định lướt qua thì tay bị anh ta giữ chặt. Phó Thần liếc nhìn Khang Tử

Huyền cách đó mấy mét, dịu dàng dặn dò giống như những lần xa nhau mấy

năm trước, giọng nói không có sự hấp tấp lúc nãy mà nhỏ nhẹ, đánh trúng

vào nơi sâu nhất trong trái tim tôi: “Hãy hứa với anh, em sẽ bảo vệ bản

thân thật tốt!”


Không đợi tôi trả lời, anh ta lê bước chân nặng

trịch đưa Duy Nhất nghênh ngang lướt qua, càng đi càng xa. Bóng hai

người cong cong in trên mặt đường khiến tôi cảm thấy vô cùng cô đơn.


Mưa phùn bay bay, tôi chầm chậm ôm lấy khuôn mặt mình âm thầm khóc nhưng

cũng chỉ có hai giọt nước mắt chảy xuống mà thôi. Lúc này, dành thời

gian để tưởng nhớ một tình yêu đã chết là điều xa xỉ, việc khẩn cấp lúc

này là cứu Đông Tử thoát khỏi tay họ Đặng kia. Tôi điều chỉnh lại cảm

xúc, kiên quyết lau khô nước mắt rồi quay người lại tìm Khang Tử Huyền.


Chỉ có điều, vừa mới xoay người đã đụng vào một vòm ngực rắn chắc, tôi giật mình ngẩng đầu lên nhìn. Khang Tử Huyền đang nhìn tôi với thái độ vô

cảm, đôi mắt đen rất đẹp có gì đó suy tư nhưng không hề ấm áp.


Nước mắt trên mặt chưa khô, tôi chỉ có thể lui lại miễn cưỡng cười gượng:

“Đừng hiểu lầm, tại anh đến gần quá, chứ tôi không có ý yêu thương nhớ

nhung gì anh đâu.”


Anh ta im lặng nhưng lại vô tình tạo cho người khác áp lực nặng nề. Đúng là không phải một người đàn ông tốt.


“Chúng ta đi thôi!” Tôi lướt qua anh ta tiến đến chiếc xe, vừa đi vừa gọi điện cho Đông Tử lần nữa nhưng vẫn không liên lạc được.


“Phương tiểu thư hình như là một người có tâm sự”. Anh ta khẽ nói sau lưng tôi.


Một ngọn lửa bùng lên trong lòng, tôi xoay người trợn mắt lạnh lùng lườm anh ta: “Anh muốn nói cái gì?”


Anh ta đút tay vào túi quần, như một con công cao ngạo làm cho người ta cảm thấy chán ghét, tiến lại gần nhìn thẳng vào gương mặt “gây chiến” của

tôi: “Tôi thấy rất ngạc nhiên, người cô muốn cứu đêm nay là một trong

những người bạn trai của cô sao?”


Đối diện với khuôn mặt đẹp trai nhưng rất cay nghiệt này, lại phải nghe lời lẽ tỏ rõ sự phỉ báng và

phỏng đoán không có gì tốt đẹp được phát ra từ đôi môi mỏng kia, tôi nhổ một bãi nước bọt theo thói quen rồi cố gắng nín nhịn. Dù có giận run

người, tôi cũng quyết không nổi điên mà bước lên một bước. Tôi kiễng

chân, đưa bàn tay lạnh lẽo ôm lấy cổ hắn rồi nháy mắt nói: “Sao nào? Anh có thích trở thành một trong số đó không?”


Kết quả của hành động này là đôi môi mỏng của anh ta nhếch lên, hai mắt nheo lại phát ra tín hiệu nguy hiểm.


Theo bản năng, tôi nhận ra mình đã chọc vào lửa, vừa định buông tay ra, anh

ta đã bắt lấy bàn tay không biết an phận của tôi nghiêm túc nói: “Xin

lỗi nhé, cô tìm nhầm người rồi!”


Tôi nhẹ nhàng thở ra, nhún vai,

xoay người bước đi vài bước rồi mỉm cười nháy mắt với anh ta: “Cho nên

tôi sẽ không làm hại anh đâu.”


Anh ta vẫn đứng im như cũ nhìn

tôi. Tôi bực mình liền đứng bên cạnh xe của anh ta vẫy tay: “Nhanh lên

nào, đến muộn thì cậu bạn trai nhỏ của tôi sẽ thành bạn trai của một gã

đàn ông mất!”


Lúc ngồi trên xe Khang Tử Huyền, tôi để ý thấy anh

ta bật máy sưởi. Không khí ấm áp phả lên da thịt làm cho tôi cảm thấy vô cùng thoải mái giống như được ngâm mình trong suối nước nóng. Tiếc là,

gã đàn ông ở bên cạnh vẫn lạnh như băng. Tôi lo lắng nhìn những quán bar đỏ đèn bên ngoài xe, không nhịn được hỏi: “Còn bao lâu mới đến nơi?”


“Một tiếng nữa, câu lạc bộ kia ở cạnh núi.” Anh ta trả lời không chút cảm xúc.


Trong lòng tôi thầm nguyền rủa, ngồi cùng một khối băng như thế này suốt một

tiếng đồng hồ thì chẳng khác nào đang phải trải qua giờ học môn Tiếng

Anh vật vã nhất cuộc đời học sinh trung học của tôi, khó chịu vô cùng!


Khang Tử Huyền xem ra cũng không có hứng thú bắt chuyện với tôi. Vốn dĩ tôi

cũng ghét nói chuyện với anh ta nhưng nghĩ đi nghĩ lại, gã đàn ông này

cũng khá thân quen với Đặng Lũng, lúc này nên tìm hiểu qua anh ta, biết

đâu sẽ có phát hiện bất ngờ.


Tôi hắng giọng: “Im lặng thế này nhàm chán quá, chúng ta nói chuyện đi!”


Anh ta vẫn tập trung lái xe mà không nói gì, rõ ràng là muốn mặc kệ tôi.


Tôi bắt đầu điên lên, không kìm chế được mong muốn trả thù, cười hì hì nói

ra một câu đáng buồn nôn: “Tôi hỏi điều này nhé, anh… là bạn trai của

Đặng Lũng sao?”


“Hả?” Một cú phanh gấp, đầu tôi đập mạnh lên cửa kính xe, đau đến mức tôi thấy sao bay đầy trời.


Khang Tử Huyền từ từ dừng xe lại, tôi xoa trán, nhìn anh ta chằm chằm. Không

ngờ anh ta lại có phản ứng dữ dội như vậy, đột nhiên tôi nghĩ không biết có phải mình đã đoán đúng rồi hay không, anh ta cũng là một chàng gay.


Dù sao thì nồi nào úp vung nấy, tôi tự nói với mình như vậy.


Đôi lông mày của Khang Tử Huyền nhíu chặt lại, anh ta nghiêng đầu lườm tôi. Ánh đèn xe mờ mờ chiếu lên sống mũi cao thẳng của anh ta, khí chất oai

vệ kia nhắc nhở mọi người rằng chủ nhân của nó là một người đàn ông

không thể xem thường. Vẻ mặt kia cho tôi biết anh ta để ý đến điều tôi

vừa nói, vậy thì tôi quyết không dễ dàng bỏ qua cho con người này.


Tôi bắt đầu chủ động công kích: “Thật ra anh không cần phải kích động như

Tôi bắt đầu chủ động công kích: “Thật ra anh không cần phải kích động như

vậy, tôi không kỳ thị mấy người các anh đâu. Đương nhiên HIV có vẻ cũng

không kỳ thị các anh lắm, nghe nói tỷ lệ lây nhiễm cao đấy. Ừ, bình

thường anh nên chú ý một chút, mua nhiều cái đó đó về mà dùng nhé. Đương nhiên kiềm chế một chút thì lúc nào cũng tốt!”


Khang Tử Huyền

không nói gì, hai mắt rực lửa. Sau một hồi tức giận nhìn tôi, anh ta cắn răng nói: “Ba ngày. Tôi chỉ mới quen cô được ba ngày, nhưng cái suy

nghĩ muốn bóp chết cô xuất hiện gần ba trăm lần rồi. Phương Lượng Lượng, cô nhớ kỹ tôi đấy!”


“Đùa một chút không được sao? Chẳng có tí

hài hước nào cả!” Tôi bĩu môi chỉnh lại tư thế ngồi. Lúc này một tia

chớp lóe lên giữa màn đêm, rồi tiếng sấm rền vang, mưa ngày càng nặng

hạt, tiếng “ào ào” vang bên tai không dứt.


Để xóa tan bầu không khí khó xử, tôi vờ xoa xoa hai cánh tay, lo lắng liếc nhìn màn đêm mờ mịt: “Lạnh quá!”


Thật ra là tôi đang tự tìm đường lui cho chính mình.


Một giây sau, Khang Tử Huyền ngồi bên cạnh khẽ cởi áo trên người ra, tôi

trợn mắt vì kinh ngạc. Anh ta ném áo cho tôi rồi lặng lẽ khởi động xe.


Anh ta đột nhiên tốt như vậy làm cho tôi dở khóc dở cười. Tôi do dự liếc

nhìn, thấy anh ta mím môi không vui, nên không đành lòng từ chối ý tốt

của anh ta. Hơn nữa, bây giờ tôi thật sự cần một cái áo khoác dày như

vậy.


Thịnh tình không thể chối từ, tôi thoải mái mặc áo vào.


Bên ngoài mưa ngày càng nặng hạt, trên đường chỉ có vài chiếc xe đi lại khiến đêm mùa xuân có chút trống trải hoang vắng.


Lặng yên ngắm nhìn khung cảnh tối đen bên ngoài, tôi bỗng nhớ tới đôi mắt

đen ẩn chứa tình yêu say sắm mà đau đớn của Phó Thần. Rõ ràng anh ta đã

từng thuộc về một mình tôi, vậy mà tôi lại cố ý để anh ta vuột mất. Sống mũi cay cay, lại thêm cảnh đêm trôi qua như con thoi ngoài cửa sổ khiến tôi càng lặng im.


Đúng lúc tôi cảm thấy hai mí mắt nặng trĩu thì Khang Tử Huyền ngồi bên cạnh bất ngờ mở lời: “Chúng tôi là bạn học đại

học, quen nhau nhiều năm rồi.”


“À!” Vội vã xua cơn buồn ngủ, lỗ tai tôi dựng thẳng lên để nghe xem anh ta sẽ nói gì.


“Với hiểu biết của tôi về cậu ta, bạn trai… của cô” – Anh ta nhấn mạnh hai

chữ “bạn trai” – “… rất an toàn. Martin là một người đàng hoàng, mặc dù

cảm giác cậu ta tạo ra cho mọi người thì không phải như vậy.”


Tôi bán tín bán nghi: “Anh đã tin tưởng như thế, sao còn đồng ý đưa tôi đi? Có thể thấy là anh cũng không chắc chắn lắm.”


“Về lý thuyết tôi nên từ chối cô.” Anh ta nghiêng đầu liếc mắt nhìn tôi đầy ngụ ý: “Cũng may tối nay câu chuyện thú vị của Phương tiểu thư làm cho

tôi cảm thấy chuyến đi này cũng không tệ. Nói ra thì tôi còn phải cảm ơn cô nữa đấy!”


“Anh…” Tôi đang định mắng liền một hơi nhưng cố dằn xuống, tim gan phèo phổi vì thế đảo lộn hết cả.


Đầu tôi vốn đang đau, giờ bị một vố của tên họ Khang này lại càng thêm

choáng váng, đã vậy ông trời còn giáng sấm sét ầm ầm. Dù bình thường

hiếm khi tôi chịu ngồi yên nhưng sau một ngày mệt nhọc, tôi muốn thả

lỏng thần kinh một chút để lát nữa còn có sức mà kéo Đông Tử ra khỏi

móng vuốt của Đặng Lũng. Tôi phải phân biệt rõ nặng nhẹ, tên họ Khang

này không đáng để tôi mở miệng đấu khẩu.


Tôi nhắm mắt lại dựa vào ghế, yếu ớt huơ tay: “Tôi biết anh nghĩ tôi như thế nào. Phải, tôi là

kẻ thứ ba, là hồ ly tinh, chân đạp lên rất nhiều thuyền. Tất cả những

việc xấu xa của một người phụ nữ tệ hại tôi đều làm cả, tôi là một chiến sĩ trong những người phụ nữ hư hỏng, được chưa?”


Tôi khép hờ

mắt, toàn thân mất hết sức lực, đột nhiên cảm thấy mình không hề nói quá chút nào. Đối với Phó Thần và Duy Nhất, tôi thiếu sự hiền hòa. Thậm chí với Đông Tử, tôi cũng đối xử không tốt, biết rõ Đặng Lũng có ý đồ mà

tôi vẫn để cậu ta tiếp tục đi theo dõi, nếu đêm nay xảy ra chuyện gì,

tôi khó có thể tha thứ cho bản thân.


Nhờ Khang Tử Huyền mà chỉ một thoáng suy nghĩ, tôi đã phủ định chính mình, phủ định tất cả. Tôi chán nản thấy rõ.


Anh ta cười thú vị: “Tôi thấy cô giống một cái tàu ngầm.”


Tôi giật mình, ông trời ơi, gã đàn ông này rốt cuộc là thông minh đến cỡ

nào? Vì sao lại có người vừa đẹp trai lại thông minh đến đáng sợ như vậy chứ? Ông có để cho mấy kẻ phàm phu tục tử như con được sống không vậy?


Tôi quay đi không nhìn hắn, ngượng ngùng nói: “Anh nói cái gì thì cứ cho là như vậy đi. Lần trước say rượu trêu đùa anh là tôi không đúng. Anh yên

tâm, tôi còn có chút lương tri nên sau này anh đi bên trái, tôi sẽ đi

bên phải. Anh đừng mơ sẽ cười nhạo tôi được nữa!”


“Một người rẽ

trái, một người rẽ phải…” Khang Tử Huyền lẩm bẩm, sau đó bật cười “ha

ha” với tâm trạng rất vui vẻ: “Nhỡ chẳng may chúng ta lại đi quanh bồn

hoa hình tròn thì sao?”


Tôi hoàn toàn bị anh ta đánh bại, nhảy dựng lên gắt ầm ĩ: “Vậy đập nát cái bồn hoa đó ra! Không, phải đốt sạch, đốt hết!”


Thấy tôi nổi trận lôi đình, anh ta quay đầu cười bí hiểm. Nụ cười tươi rói

trong nháy mắt ấy khiến tôi cảm thấy mình đã nhìn thấy ánh hào quang hội tụ trên khuôn mặt anh ta. Cái tên đẹp trai này liệu có phải Kim Thành

Vũ[2] đang sống vất vưởng bên ngoài không nhỉ? “Cô nàng xấu xa” là tôi

đây thèm thuồng nuốt nước miếng.


[2] Tên tiếng Nhật là Kaneshiro Takeshi, diễn viên, ca sĩ nổi tiếng quốc tịch Nhật Bản, là người Nhật lai Đài Loan.


***


Tới câu lạc bộ có tên Ben nằm trên một khu vực non nước hữu tình cũng đã

gần hai giờ sáng, tôi cuống lên như gà mắc tóc, người như phát sốt. Có

điều tôi vẫn rất lạc quan, sau khi khôi phục tinh thần tôi liền nhảy

xuống xe.


Đương nhiên tôi cởi áo khoác của Khang Tử Huyền ra, mặc đồ đàn ông đi tìm đàn ông gây sự thì khí thế cũng mất đi vài phần, hơn

nữa lại còn vướng chân vướng tay.


Câu lạc bộ này có phong cách

kiến trúc châu Âu, nhìn bên ngoài có vẻ rất bình thường nhưng nội thất

bên trong lại vô cùng đặc sắc. Mỵ Sắc đã thuộc loại xa hoa nhưng so sánh với cái nơi gọi là Ben này thật chẳng khác nào một cái chuồng bò, đẳng

cấp đúng là khác nhau.


Khang Tử Huyền bước vào cửa của Ben chẳng

những không bị ngăn lại mà còn được một gã quản lý đón tiếp lịch sự.

Khang Tử Huyền cũng không nói nhiều, chỉ hỏi chỗ của Đặng Lũng rồi dẫn

tôi nhanh chóng lên lầu. Tôi đi ngay sau anh ta, trong lòng thầm than

thở: “Mẹ kiếp, cái gã này đúng là có phong thái của ông chủ!”


Đột nhiên tôi nhớ ra, vì giúp cho Phi Ca mua một căn phòng như ý, tôi đã thành vô sản rồi.


Hai phút sau, tôi nhìn chằm chằm cảnh tượng đang diễn ra mà vẫn không thể tin vào mắt mình.


Tôi rất tức giận.


“Đồng chí” Ngải Đông đang rất ổn, thậm chí có thể nói là cực kỳ ổn. Trong mấy tiếng đồng hồ cậu ta tắt máy, tôi lo lắng đến đảo lộn ruột gan, còn tên nhóc này lại ở đây mải mê đánh bài, miệng phì phèo thuốc lá. Mà cậu ta

còn là một chiến sĩ cảnh sát từng tuyên thệ hết lòng phục vụ nhân dân cả đời cơ đấy.


Nhưng giận gì thì giận, đây là nơi kẻ xấu hoành hành nên tôi không thể nổi điên được.


Kế hoạch bây giờ của tôi là phải đưa thằng nhóc Đông Tử ra khỏi cái nơi

quỷ quái này, nếu không đến lúc cậu ta thua chỉ còn lại cái quần lót thì dù có là điệp viên cũng bị người ta ném vào hộp đêm làm trai bao trả

nợ.


Trong phòng lúc này có bốn con ma cờ bạc đang say sưa đánh

bài, tôi hét lên một tiếng tỏ vẻ ngạc nhiên: “Cái thằng nhóc đáng chết

này, dám chạy đến đây à? Đến giờ uống thuốc rồi, cậu còn muốn sống không hả?”


Đông Tử thấy tôi xuất hiện thì kinh ngạc há hốc miệng đến

mức có thể nhét một quả trứng gà vào. Tôi ngúng nguẩy đi vào, véo tai

cậu ta đau điếng y như mụ đàn bà chanh chua. Đông Tử kêu “á” một tiếng

như heo bị chọc tiết khiến trong lòng tôi lúc này thoải mái hơn nhiều.


Tôi nháy mắt cười duyên mấy cái với Đặng Lũng, hắn ta ngồi đối diện Đông

Tử, khuôn mặt không có bất kỳ biểu hiện gì. Tôi cũng không tỏ ra sợ hãi

nói: “Ông chủ, cái tên nhóc nhà em có tật xấu là không thể thức đêm, mỗi ngày còn phải uống thuốc đúng giờ để giữ lại cái mạng nhỏ này.” Tôi

lườm lườm Đông Tử, ra sức diễn trò: “Ông chủ nhìn xem, cái tên quỷ này

có bệnh mà quên uống thuốc, còn bắt bà chị già phải đến tận nơi xa xôi

này nữa.”


Sự xuất hiện bất ngờ của tôi dĩ nhiên làm cho Đặng Lũng rất không hài lòng, hắn ném đám bài trong tay, nhìn chằm chằm vào tôi

trầm giọng hỏi: “Ai dẫn cô vào đây?”


“Tôi.” Khang Tử Huyền

nghiêng người bước vào lên tiếng, thái độ ung dung. Anh ta hất cằm về

phía tôi nói: “Tôi bị cái người vượt ngàn dặm đến đây đưa thuốc làm cho

cảm động.”


Đang căng thẳng thần kinh, tôi vẫn thấy ghê tởm mấy

câu nói của anh ta. Có điều tên này coi như cũng đáng tin cậy, tôi gửi

cho anh ta một cái nhìn cảm kích.


Đặng Lũng thấy Khang Tử Huyền xuất hiện, sắc mặt dịu đi một chút nhưng liền giễu cợt: “Mẹ kiếp, cậu tốt như thế từ khi nào vậy?”


Khang Tử Huyền cười, Tô Cẩm Duy béo ú ở bên cạnh chen vào: “Gần đây cả hai

người các cậu đều trở nên rất tốt. Việc này đáng để chúng ta phân tích

cẩn thận vì sao lại như thế. Bởi cái thứ gọi là tình yêu theo lời

William Shakespear[3] sao?”


[3] Nhà văn, nhà viết kịch người Anh, được coi là nhà văn vĩ đại nhất nước Anh và là nhà viết kịch đi trước thời đại.


“Reid!”


“Câm miệng!”


Hai gã đàn ông gần như quát lên cùng lúc để ngăn cái tên mập ú kia nói hươu nói vượn, gã béo giơ tay lên đầu hàng: “Ok, ok, đừng kích động, tôi

không nói nữa là được chứ gì!” Hắn ta nhấp một ngụm rượu rồi rầu rĩ nói: “Gần đây tôi rất hoang mang nên chỉ đọc một ít thơ của ông ấy thôi.”


Khang Tử Huyền thản nhiên nói: “Tôi rất nghi ngờ, không biết ông ta có giúp

gì được cho cậu không?” Đặng Lũng “hừ” một tiếng: “Một gã khôn khéo ở

tòa án như cậu sao bình thường lại ngớ ngẩn thế? Lúc ông già Shakespear

viết mấy thứ ấy, mẹ kiếp, nói không chừng bản thân mình viết gì, ông ta

cũng không hiểu đâu.”


Tôi và Đông Tử nhìn nhau ù ù cạc cạc. Đây

là Hội thảo nghiên cứu thơ ca Shakespear sao? Bây giờ mạng sống của

chúng tôi đang treo trên sợi chỉ, đáng lẽ hai bên phải giằng co quyết

liệt chứ. Nhưng nhìn qua thì tôi và Đông Tử – “đôi uyên ương khốn khổ” – đã bị xem như vô hình rồi.


Tôi vừa định kéo Đông Tử đi ra, đôi

mắt nhạy bén của Khang Tử Huyền đã đảo qua, nhìn tôi chằm chằm rồi làm

như vô tình nói: “Tôi lái xe một tiếng đồng hồ không phải mời cô tới

nghe thơ Shakespear.”


Tôi xoay người nói với Đặng Lũng: “Ha ha, ông chủ, tôi đi trước còn cho tên nhóc này uống thuốc. Các anh cứ tiếp tục!”


“Cảm ơn ông chủ đã ưu ái, vậy ông… ông chủ, em đi uống thuốc đây. Bọn em…

hẹn gặp lại!” Coi như Đông Tử thông minh, cũng đứng lên cùng cười làm

lành.


Đặng Lũng sừng sững bất động, cau mày nhìn tôi và Đông Tử tay trong tay rời đi.


Lúc đi lướt qua Khang Tử Huyền, tôi khẽ nói: “Cảm ơn!”


Để trả thù việc anh ta vừa mới cạnh khóe mình, tôi vội nói thêm một câu:

“Anh không chỉ có vẻ ngoài đẹp trai, tâm hồn anh cũng rất đẹp.”


Sau đó tôi túm lấy Đông Tử, nhanh chóng rời khỏi đó.


Lúc đi đến góc cầu thang không có ai, cuối cùng không nén được cơn giận,

tôi đẩy Đông Tử đang run rẩy sợ hãi vào tường. Chiếc gương sáng phản

chiếu đôi mắt đỏ ngầu và sự phẫn nộ không giấu đi đâu được của tôi. Đông Tử đang run như cầy sấy, hai tay đan chéo thành hình chữ X cầu xin tha

thứ: “Sư tỷ…”


Tôi gườm gườm nhìn rồi nghiêng người về phía cậu ta thấp giọng cảnh cáo: “Hôm nay cậu có mang đầu óc đi ra ngoài không thế? Phân biệt rõ nơi chốn rồi mới được xưng hô chứ. Nhớ kỹ đây, bây giờ tôi là bạn gái của cậu!”


Đông Tử hình như cũng đã thức tỉnh, gật đầu lia lịa, liên tục nói: “Sư… à, em biết rồi.”


“Cậu ăn gan báo à, sao dám tắt máy?”


“Không phải. Để em giải thích, gã họ Đặng khó chịu vì lúc nào em cũng lôi di động ra nên bắt phải tắt đi.”


“Cậu là đầu heo à? Hắn nói không dùng thì cậu không dùng, cậu không tìm được cớ vào toilet gọi điện cho tôi hả?”


“Em cũng muốn lắm nhưng mà di động bị hắn ta tịch thu rồi. Em vô tội mà.”


“Cái gì? Vậy di động đâu? Vẫn ở chỗ hắn à?”


“Hình… hình như thế.”


Tôi vỗ mạnh vào cái đầu ngu ngốc này một cái, thật sự rất muốn khắc lên đầu cậu ta hai chữ “ngu xuẩn”. Tôi tức giận đến mức trên đỉnh đầu sắp bốc

khói.


“Ôi, chị… chị… đau quá!”


“Đau, đau này, không mất trinh tiết coi như cậu gặp may mắn đấy!”


Tôi kéo cậu ta: “Đi! Đi lấy lại di động về mau!”


Đông Tử không nghe theo: “Sư tỷ, em sợ… ”


Tôi tức không chịu được lại đập cho cậu ta một cái, hung dữ nói: “Bây giờ

biết sợ rồi à, sao lúc vừa rồi cậu hút thuốc đánh bạc tôi có thấy cậu sợ gì đâu. Cậu đáng đánh đòn lắm!”


Trong lúc tôi nhẹ giọng răn dạy

Đông Tử, bỗng vang lên tiếng động nhỏ kỳ quái như có ma vậy. Tôi hoảng

Đông Tử, bỗng vang lên tiếng động nhỏ kỳ quái như có ma vậy. Tôi hoảng

sợ quay đầu lại thì thấy Khang Tử Huyền đã đứng tựa vào góc tường không

biết từ bao giờ, tay đang nghịch cái bật lửa.


“Tạch tạch”, lửa

bật lên rồi tắt đi, cảnh tượng ấy kết hợp với khuôn mặt lạnh lùng của

anh ta làm cho tim tôi đập nhanh mấy nhịp.


Đầu óc bỗng chốc trở

nên trống rỗng nhưng tay chân tôi phản ứng ngay lập tức. Tôi đẩy Đông Tử cũng đang sốc không kém bên cạnh ra, ý bảo cậu ta đi lấy lại di động,

còn Khang Tử Huyền để tôi đối phó. Đông Tử liếc nhìn Khang Tử Huyền một

cái rồi chạy đi như một con thỏ. Tôi nghiêm mặt bước tới, thấp giọng

chất vấn: “Họ Khang kia, anh có ý gì? Lén lút nghe người ta nói chuyện

à? Uổng công tôi vừa rồi còn khen anh có tâm hồn đẹp!”


Anh ta ngẩng đầu lên: “Là cô tự mình cho là vậy mà.” Anh ta chỉ về phía trước: “Hai người đang chặn hết cả lối đi đấy!”


Anh ta lại nghịch cái bật lửa: “Hai người thì thầm với nhau mà chọn chỗ này thật sự không sáng suốt chút nào!”


Trong thâm tâm cũng cảm thấy hành động của mình hơi nóng vội nên tôi không

nói gì, chỉ “hừ” một tiếng lạnh lùng và không nhìn anh ta nữa.


“Chị em tình cảm tốt, nên gấp gáp nói chuyện tình cảm. Tôi cũng có thể hiểu được.” Anh ta nhẹ nhàng thốt lên.


Lúc này Đông Tử đã cầm di động đi ra, tôi thở phì phì lườm Khang Tử Huyền một cái, và vẫy tay: “Hẹn không gặp lại!”


Vẫn chưa hết giận, tôi lại quay đầu bồi thêm một câu: “Tôi rút lại lời nói

khi nãy. Anh từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài không hề đẹp, dù chỉ một chút!”


Trong đêm khuya tĩnh lặng, tiếng cười khẽ từ phía sau vọng đến nghe gợi cảm mê người. Tôi nghẹn họng, giận dỗi đi xuống lầu.


Hai phút sau, tôi và Đông Tử, hai kẻ đáng thương đứng dưới lầu của câu lạc

bộ u sầu nhìn một chiếc xe hơi sang trọng lăn bánh rời đi trong tiết

trời mưa phùn. Chúng tôi rất hiểu ý nhau nên cùng chìm trong im lặng.


Điều kẻ có tiền quan tâm là sự riêng tư tuyệt đối nên dạo gần đây, để thuận

tiện cho những việc mờ ám, câu lạc bộ này không cho taxi đậu như thường

lệ.


Tôi và Đông Tử bốn mắt nhìn nhau. Một trận gió lạnh thổi tới, “linh hồn” bé nhỏ của chúng tôi không chịu được mà rùng mình mấy cái.


Đông Tử run rẩy, cười nhăn nhở: “Sư tỷ, hay là mình đi cướp xe đi!”


Tôi xoa xoa bả vai, môi hơi run run: “Cũng được, cướp xong để bọn chúng

trực tiếp đưa mình về Cục. Lão Đàm vẫn nói cần thường xuyên về thăm nhà

đấy thôi.”


Đông Tử nhìn chăm chăm chiếc Porche đang đi phía trước ra vẻ bí ẩn: “Haizz, chẳng may mấy cái xe này được trang bị hệ thống

tên lửa ném thẳng chúng ta về Cục thì làm sao đây?”


Tôi lườm một cái: “Thằng nhóc này, cậu xem 007 nhiều quá rồi đấy!”


Đông Tử gãi gãi đầu, nói hươu nói vượn: “Cũng đúng, chúng ta đang sống trong một đất nước hòa bình, ở đâu dân chúng cũng lương thiện, không có hải

tặc, không có phần tử khủng bố. James Bond[4] mà di cư đến chỗ chúng ta

chắc sẽ thất nghiệp mà đi bán khoai lang nướng mất. Chậc chậc, anh ta mà bán khoai lang nướng thì chắc là lãi lắm đấy!”


[4] Bí danh 007,

là một điệp viên hư cấu người Anh được xây dựng hình tượng bởi nhà văn

Ian Fleming vào năm 1951 và đã được đưa vào 12 cuốn tiểu thuyết, 2 tuyển tập cũng như loạt phim về các cuộc phiêu lưu của điệp viên này.


“Ngải Đông, mẹ kiếp, nếu cậu không im mồm, tôi có thể từ dân lành biến thành tội phạm giết người đấy, cậu có tin không?”


“Tin. Có thể chết dưới lưỡi đao của sư tỷ xinh đẹp, em thành quỷ cũng phong lưu.”


“Câm miệng, cậu làm tôi đau đầu chết mất thôi!”


***


Trời mưa mãi không ngớt, thỉnh thoảng mấy tia chớp lại lóe lên. Tôi và Đông

Tử đứng đó bối rối hồi lâu, vô vọng chờ đợi một chiếc xe buýt xuất hiện.


“Làm sao bây giờ? Không về được thành phố rồi.” Đông Tử không giữ được bình tĩnh.


Lạnh đến mức run rẩy, tôi cắn chặt răng nói: “Chờ một chút, có thể sẽ có xe, nếu không thì chặn một cái lại cướp vậy.”


Đông Tử lấm lét nhìn tôi một cái, ấp úng nói: “Sư tỷ, anh chàng họ Khang kia có vẻ không phải người xấu, hay là nhờ anh ấy… chở bọn mình được

không?”


Không nói thì thôi, cứ nhắc tới Khang Tử Huyền là tôi tức điên lên: “Đồ ngốc, đạo lý rắn chuột một ổ cậu không hiểu sao? Đêm nay, vì tìm cái tên ngu ngốc như cậu mà tôi bị anh ta chọc giận bao nhiêu

lần cậu có biết không? Tôi sắp nổ tung rồi, cậu còn dám nhắc đến anh ta

nữa sao?”


“Nhưng, nhưng mà anh ấy nhìn có vẻ có ý với chị…”


“Ngải Đông, mẹ kiếp, cậu đàn bà quá đấy, định diễn kịch chim sẻ biến thành

phượng hoàng à? Cái tên biến chất kia có thể thích một cô nàng quán bar

sao? Thôi đi, anh ta không giở trò gì thì lão nương đã a di đà Phật

rồi!”


“Phụ nữ thô lỗ được như cô cũng không dễ đâu.” Giọng nói giễu cợt của một người đàn ông vang lên sau lưng như ma quỷ.


Lại là anh ta.


Tôi lạnh lùng quay đầu lại: “Khang tiên sinh, anh nhìn tôi không quen mắt

thì có thể coi như không thấy. Như vậy tôi mừng mà anh cũng vui, tôi cảm ơn anh đấy!”


Khang Tử Huyền cười khẽ: “Chỉ sợ khó thực hiện

được. Sự tồn tại của Phương tiểu thư đã là một điều thú vị, chẳng lẽ bản thân cô không nhận ra sao?”


Như thế có khác gì mắng tôi là con

hề, tôi quay mặt đi theo bản năng để không phải nhìn thấy anh ta. Lúc

này Đông Tử lặng lẽ nhích lại gần, ghé vào tai tôi nhỏ giọng nói: “Sư

tỷ, em nói đâu có sai, anh ta thích chị.”


“Phì… cậu nguyền rủa tôi ít thôi!”


Lúc này tâm trạng tôi rất tệ, chẳng còn tâm trí đâu mà nói chuyện yêu

đương. Hơn nữa tuýp người tôi thích là người dịu dàng nho nhã giống Phó

Thần, chỉ cần nhìn thấy nụ cười của anh thì dù tinh thần mất ổn định đến mấy cũng có thể lắng lại và có cảm giác an toàn.


Gã đàn ông đáng ghét trước mặt này không hề giống Phó Thần, mười câu thì tới chín câu

có thể khiến tôi tức giận đến mức muốn đập đầu vào tường. Hai ngày nay

lúc nào tôi cũng như bị lửa đốt, tính tình nóng nảy không khác gì một

thùng thuốc nổ. Đã thế gã đàn ông này cầm bật lửa trong tay như muốn tôi phải tự thiêu. Tôi đâu có ngốc như vậy, tôi còn muốn sống thêm vài năm

nữa.


Sắc núi đêm hoang vu, tiếng mưa rơi tí tách khiến lòng người phiền muộn. Khang Tử Huyền tới bên cạnh tôi ngắm mưa rồi lẩm bẩm như tự nói với chính mình: “Đi thôi, tôi đưa hai người về!”


Đông Tử mừng rỡ nói: “Cảm ơn Khang tiên sinh!”


Phía bên kia, nhân viên bảo vệ đã lái xe đến, cúi đầu đưa chìa khóa cho

Khang Tử Huyền. Đông Tử kéo tôi, ý bảo hảo hán không nên tính cái thiệt

trước mắt, người ta cũng đã hạ mình mà cho chúng tôi đường lui rồi, đúng là một kết thúc có hậu.


Nhưng Đông Tử không hiểu tính cứng đầu

của tôi rồi, nếu thật sự trêu đùa, Phương Lượng Lượng tôi sẽ là một

người đàn bà gắt gỏng. Dù cơ thể đang cực kỳ khó chịu nhưng so với tinh

thần không thoải mái thì không là gì hết, nên nếu hôm nay không la lối

om sòm một trận, tôi sẽ phụ biệt hiệu “người đàn bà gắt gỏng” này mất!


Đêm nay tên Khang Tử Huyền liên tục khiêu chiến tinh thần đang như đường

dây cao thế của tôi, lúc trước vì Đông Tử nên tôi mới nhẫn nhịn, nhưng

giờ Đông Tử không sao, cuối cùng tôi cũng có thể lựa chọn phương án mỗi

người một ngả.


Khang Tử Huyền ung dung ngồi vào trong xe, Đông Tử kéo kéo tôi, gượng gạo nói: “Em… em yêu à, chúng ta đi thôi!”


Tôi dựa vào cái cột tròn: “Muốn đi thì anh đi đi, tôi tự về!”


Đông Tử vội vàng liếc nhìn Khang Tử Huyền: “Đi thôi! Chẳng lẽ em định chờ

tuyến xe buýt số 11 chở về sao? Em… em yêu à, em xinh đẹp như vậy, đêm

hôm khuya khoắt rất dễ bị cướp sắc đấy, anh lo lắm! Chúng ta mau đi

thôi!”


“Sợ cái gì, lát nữa tôi vén đùi lên thế này, còn lo không bắt được xe về sao?”


Đông Tử lo đến mức nhảy dựng lên, chạy đến bên tai tôi năn nỉ: “Sư tỷ, đừng mà, mình về rồi nói chuyện sau đi!”


Tôi lườm một cái: “Kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục. Lão nương đêm nay vì cậu mà bị người ta chê cười bao nhiêu lần, cậu đừng có mơ tôi bước chân lên xe giặc để lại tiếp tục bị chế giễu nữa. Không có cửa đâu!”


Nói xong, tôi khiêu khích nhìn Khang Tử Huyền, trong lòng cuối cùng cũng có chút thỏa mãn.


Khang Tử Huyền cũng không vui vẻ gì. Trước con mắt đợi xem trò vui của anh

chàng bảo vệ câu lạc bộ, anh ta tao nhã bước ra khỏi xe, nghiêm mặt đi

đến, sau đó quay đầu nói với Đông Tử đang sợ hãi: “Cậu vào trong xe

trước đi!”


Đông Tử cẩn thận liếc nhìn tôi “à… à…” hai tiếng rồi đi vào trong xe quan sát hai người chúng tôi.


Ánh mắt Khang Tử Huyền lóe lên tia nhìn dọa người nhưng Phương Lượng Lượng

tôi không sợ. Anh ta nhìn tôi thì tôi nhìn lại, chúng tôi yên lặng đối

đầu qua ánh mắt.


Khang Tử Huyền đang tức giận vẫn nở nụ cười lạnh đến thấu xương, chậm rãi nói: “Phương Lượng Lượng, cô đúng là một người phụ nữ hay gắt gỏng. Làm xấu mặt người khác cô không nghĩ đến việc sẽ

phải trả giá sao?”


Tôi “hừ” lạnh lùng: “Phải trả giá cái gì chứ?

Họ Khang kia, tôi nói cho anh biết, tôi không thèm làm xấu mặt người

khác. Phương Lượng Lượng tôi đang chiến đấu cho lòng tự trọng của bản

thân! Người như anh không thể hiểu được khí tiết phẩm hạnh của tôi đâu!”


Khang Tử Huyền cúi nhìn tôi, tôi theo bản năng nghiêng đầu về sau khiến người ngoài nhìn vào có thể cho rằng bọn tôi là đôi tình nhân đang thân mật,

nhưng không may gáy tôi lại đụng phải cây cột lạnh như băng. Chúng tôi

tiến lại sát gần nhau đến mức tôi cảm nhận được rõ hơi thở ấm áp, thoang thoảng mùi thơm của Khang Tử Huyền, khuôn mặt tuấn tú khiến người ta

sẵn sàng phạm tội trong nháy mắt kia như “phóng to” trước mặt khiến tôi

vô thức nín thở.


Không biết vì sao tình thế nhanh chóng xoay

chuyển, tôi gần như trở thành người bị uy hiếp. Anh ta nói: “Phương

Lượng Lượng, ăn vạ đương nhiên là phải mất phí rồi. Phí tổn chính là tôi càng ngày càng… đánh giá cao cô. Nhưng với thân phận và nghề nghiệp của cô, tôi sẽ xét xem liệu đây có phải là thủ thuật lạt mềm buộc chặt

không?” Đôi mắt anh ta sâu thẳm: “Nhìn qua thì cô cũng là một tay lão

làng đấy!”


Tôi không thể tin được vào tai mình, liền trừng mắt

“Này” một tiếng, anh ta nhanh tay nắm lấy cằm của tôi, nở nụ cười gian

ác đáng ghét: “Suỵt! Cứ nghe tôi nói đã! Tôi không thể nào lý giải được, cô thà chết không chịu lên xe là để đợi tôi xuống xe rồi thân mật trước mặt mọi người như bây giờ phải không?”


Mỗi cử động của gã đàn

ông này đều khiến tôi không thể kiểm soát tinh thần, tôi tức giận đến

mức thở dốc, bàn tay theo bản năng nắm chặt lại.


Trong cuộc đời này, tôi chưa bao giờ chịu ấm ức như vậy.


Khang Tử Huyền lại nở nụ cười, tôi chưa từng thấy người đàn ông nào cười đáng ghét đến thế. Anh ta nhíu mày nói: “Sao thế? Tức giận rồi à? Tôi khuyên cô không nên tức giận, khuôn mặt được tô vẽ này của cô chẳng khác nào

một con mèo nhỏ cáu gắt khiến người ta rất muốn trêu đùa. Chẳng nhẽ bản

thân cô không nhận ra sao?”


“Anh… bệnh rồi!” Tôi nghiến chặt răng, bị anh ta khích đến độ đầu đau như búa bổ nhưng tôi không thể nhận thua.


Tôi nhìn chằm chằm gã đàn ông này rồi nhe nanh giơ vuốt: “Họ Khang kia, con giun xéo lắm cũng quằn, cẩn thận mèo mướp quay lại cắn anh đấy!”


Anh ta đột nhiên cúi đầu cười: “Càng nguy hiểm càng kích thích, không phải vậy sao?”


“Mẹ kiếp, anh bị chó dại cắn à?” Tôi chửi ầm lên.


“Tôi thấy so với tôi, cô nên lo lắng cho mình nhiều hơn một chút mới đúng!” Mắt anh ta đột nhiên đục ngầu.


Tôi bỗng run rẩy, trong đầu xuất hiện suy nghĩ đáng sợ: Hình như có phiền phức rồi.


Trong khi chuông cảnh báo trong đầu tôi đang kêu réo ầm ĩ, Khang Tử Huyền cúi xuống sát tai tôi, giọng nói nhẹ nhàng mà đầy uy hiếp: “Cô không muốn

lên xe, muốn chơi trò chơi thì tôi có thể chơi cùng, như vậy được không? Tôi gọi điện thoại cho Martin để cậu ta đón anh bạn trai bé nhỏ của cô

đi, nghe nói cậu ta không chỉ có một câu lạc bộ tư đâu, chẳng qua…” Anh

ta phả hơi vào tai tôi khiến tôi tê tê ngứa: “Đã khuya lắm rồi, tôi muốn về nhà ngủ, không giúp được cô đâu.”


Nghe xong mấy lời này, tôi

chỉ cảm thấy máu trong người chảy ngược. So với gã đàn ông đẹp trai mà

vô cùng gian ác này, gió đêm giá rét cũng trở nên dịu dàng hơn.


Lòng người thật khó đoán!


Tôi phải tự nhắc mình trong im lặng: Phương Lượng Lượng, mày cố gắng trong

cuộc chiến bảo vệ lòng tự trọng, bây giờ lại hao mòn dần vì gã đàn ông

âm hiểm này, có khi đến cái quần lót cũng không bảo vệ được. Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách, cách anh ta càng xa càng tốt.


Cho dù đã mất sạch sĩ diện, tôi vẫn vô cùng khí thế hắng giọng, ngẩng đầu ưỡn ngực nói: “Đi thôi!”


Sau đó tôi nghênh ngang mở cửa xe rồi ngồi vào cạnh Đông Tử.


Đông Tử đợi đến mòn con mắt, thấy tôi vào vừa định mở miệng: “Sư…” thì tôi

nghiêm mặt vung tay lên: “Từ giờ trở đi câm miệng lại, nếu không tôi sẽ

bóp chết cậu.”


Đông Tử sợ hãi rụt người lại, biết điều không lên tiếng.


Lúc Khang Tử Huyền ngồi vào xe, tôi quay mặt đi nhìn đêm tối bên ngoài, trong lòng liên tục dùng hàng nghìn lưỡi dao đâm hắn.


Nhưng dù vậy, tôi vẫn rất, rất, rất tức giận!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận