Xin Anh, Hãy Buông Tha Cho Em!


follow me:@mimooddot


Bắt gặp ánh mắt Lâm Phong, trái tim Hiểu Lam lỡ mất một nhịp. Cảm giác gặp lại sau bao nhiêu năm xa cách mãnh liệt hơn cô vẫn từng tưởng tượng. Có lẽ vì ánh mắt tràn đầy tình cảm không chút giấu diếm của anh. Đúng vậy, trước đây anh chưa từng nhìn cô như vậy bao giờ. Chẳng lẽ đúng như những gì Đào Nguyệt nói? Anh đã thay đổi rồi sao? Hiểu Lam cố gắng điều chỉnh tâm trạng của mình. Cô quay lại bàn ăn như không có chuyện gì. Đào Nguyệt lo lắng nhìn cô:" Em không sao chứ?" Hiểu Lam vẫn bình tĩnh dùng dao cắt từng miếng thịt:" Em không sao. Chúng ta ăn nhanh thôi. " Rồi cô ngước lên nhìn Đào Nguyệt, như muốn chứng tỏ mình rất ổn:" Ăn xong em muốn đi chơi nữa"


Sau đó, không khí trên bàn ăn không còn náo nhiệt như trước nữa, vì cả hai người, nhất là Hiểu Lam biết rằng, có một ánh mắt vẫn đang liên tục quan sát cô. Được một lúc, Đào Nguyệt bỗng đứng dậy, cô nhìn Hiểu Lam nói:" Chị đi vào nhà vệ sinh một lát" rồi nhanh chóng rời đi.


" Không, đừng, đừng bỏ em ", Hiểu Lam kêu thảm thiết trong đầu.Thôi rồi, Đào Nguyệt, chị như vậy là đang cố tình phải không? Nếu chị không quay lại, em chắc chắn sẽ cho cái túi Chanel này vào thùng rác. Nhưng có lẽ Đào Nguyệt không nghe thấy lời dọa nạt của cô. Hiểu Lam chờ mãi mà không thấy chị quay lại. Thay vào đó là Lâm Phong. Cô biết, mình chẳng thể trốn tránh được nữa rồi. Anh đứng trước mặt cô, vẫn là mùi hương cơ thể nhàn nhạt đó. Mùi hương mà bao lần cô muốn quên. Anh mặc một bộ vest đen lịch lãm, cổ áo mở rộng càng tăng thêm sức cuốn hút. Lâm Phong cứ đứng yên ở đó. Dù không dám nhìn thẳng vào mắt anh nhưng Hiểu Lam vẫn luôn cảm nhận được ánh mắt nóng như có lửa của anh đang nhìn cô.


Nhưng Hiểu Lam vẫn ngang bướng không chịu nhìn anh. Thú thật, tình huống này cô chưa trải qua bao giờ. Nếu bây giờ mà nói:" Đã lâu không gặp" thì nghe kiểu cách khách sáo quá. Mà nếu giận dữ oán trách rồi khóc lóc bỏ đi thì thật mất hình tượng. Cách nào cũng không xong nên Hiểu Lam quyết định vờ như không thấy, chú tâm vào việc của mình.


Cuối cùng Lâm Phong cũng phải chịu thua. Anh hiểu lúc này Hiểu Lam đang nghĩ gì:" Hiểu Lam" Giọng anh ấm quá, cô chưa từng nghe thấy anh gọi tên mình một cách trìu mến như vậy bao giờ.Mà không, hình như cô đã nghe rồi, nhưng không nhớ rõ là ở đâu. Cô đành lịch sự ngước lên, nhìn anh. Bây giờ nhìn gần lại mới thấy Lâm Phong gầy hơn trước nhiều quá. Khuôn mặt anh trở nên góc cạnh hơn trước. Nhất là đôi mắt. Chính là nó, cả ánh mắt lẫn đôi mắt này, Hiểu Lam không biết đã để ý đến nó bao nhiêu lần nữa.


Còn Lâm Phong lúc này, anh không biết phải dùng từ ngữ gì để diễn tả tâm trạng của mình lúc này. Vỡ òa, hạnh phúc, sung sướng? Tất cả dường như là không đủ. Sau khi Hiểu Lam bỏ đi, anh đã điên cuồng tìm kiếm, gần như sắp lật tung cả cái Bắc Kinh lên mà vẫn không tìm được cô. Rồi sau này anh mới nhận ra, có lẽ cô đã xuất cảnh, nhưng là dùng thông tin giả. Chính vì vậy việc tìm kiếm cô gần như là vô vọng. Anh không biết vì sao mình nhất định phải tìm được cô, quãng thời gian hai người sống cùng nhau không quá dài, kỉ niệm cũng toàn nước mắt. Có điều gì khiến anh vì cô mà làm nhiều việc đến vậy? Bởi lẽ tình cảm này không chỉ mới bắt đầu. Anh nhận ra nó đã nảy mầm từ buổi chiều năm ấy, khi anh nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô trong khuôn viên trường học. Nụ cười ấy đã đi sâu vào lòng anh, khiến anh " tình cờ" đến trường nhiều hơn.


Hiểu Lam mạnh mẽ, sao anh không biết. Nhất là ngay lúc này đây, cô bình tĩnh đến đáng sợ.:" Chúng ta có thể ra ngoài nói chuyện được không?". Hiểu Lam lắc đầu, tỏ ý từ chối:" Tôi nghĩ chúng ta không có gì để nói". Không có gì thật sao? Anh muốn mạnh mẽ ôm cô vào mà hỏi vì sao? Vì sao cô lại lạnh lùng đến thế? Vì sao năm ấy cô bỏ rơi anh?. Nhưng anh vẫn cố kiềm chế:" Chuyện ly hôn, anh nghĩ em quan tâm"


Nhắc đến hai chữ này, khuôn mặt trắng nõn của Hiểu Lam cứng ngắc, nỗi thất vọng tràn trề trào ra. Cuối cùng cô quyết định đi theo Lâm Phong ra ngoài. Ở trong này ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh đang đồng loạt hướng về phía bọn họ. Trước khi đi cô không quên gửi tiền bữa ăn và nhờ nhân viên chuyển lời giúp.


Trong chiếc xe xa xỉ, không gian trầm mặc đến lạ. Hôm nay Lâm Phong rảnh rỗi nên muốn tự mình lái xe, vừa hay đảm bảo tính riêng tư cho câu chuyện của hai người. Chiếc xe chầm chậm đi trong đêm, không khó để nhận ra độ sang trọng của nó. Cuối cùng Hiểu Lam là người phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này trước:" Đơn xin ly hôn, không phải tôi đã ký rồi sao?"


Lâm Phong thì vẫn một mực giữ im lặng, như không muốn nói đến chuyện kia:" Anh đưa em đến nơi này?"Nghe thế, Hiểu Lam bỗng phát hoảng, cô bắt đầu không giấu nổi lo lắng:" Không, tôi không đi đâu cả, anh nói rõ luôn đi, Lâm Phong"Lâm Phong nhìn cô cười khổ:" Em nghĩ sau tất cả những gì trong quá khứ,anh còn có thể tổn thương em sao?" Không ngờ cô lại đề cao cảnh giác với anh đến thế. Có lẽ bóng ma trong quá khứ đã khiến cô mất hẳn niềm tin dành cho anh. Nghĩ đến đó, trái tim Lâm Phong khẽ thắt lại, hắn quá quen thuộc với nỗi đau này.


Cuối cùng xe cũng dừng lại hẳn. Hiểu Lam điếng người, là căn biệt thự năm nào. Nơi cô đã chịu bao nỗi đau về cả thể xác lẫn tâm hồn. Cô đưa mắt nhìn sang Lâm Phong, ánh mắt tràn ngập khó hiểu:" Tại sao anh lại đưa tôi tới đây, tôi không muốn. Đưa tôi về nhà đi" Căn nhà này chứa đựng quá nhiều kỉ niệm buồn mà cô muốn quên, cô không muốn thêm một chút tổn thương nào nữa.


Lâm Phong khẽ đưa tay vuốt ve mái tóc mềm mại của cô. Lần đầu tiên anh xoa đầu một cô gái. Cảm giác dễ chịu này khiến anh không muốn buông tay. Anh khẽ mỉm cười, giọng nói không biết khàn đặc từ bao giờ:" Em về nhà rồi. Đây là nhà của em. Em còn muốn đi đâu nữa?"


Hiểu Lam sững người, đây là Lâm Phong mà cô quen sao?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận