Xin Anh, Hãy Buông Tha Cho Em!


Trong không gian đầy mùi thuốc khử trùng là hình ảnh một người đàn ông đang ôm lấy một cô gái yếu ớt chạy thật nhanh về hướng phòng cấp cứu. Vừa chạy anh ta vừa gọi các bác sĩ trong đau khổ.


Y tá, bác sĩ bệnh viện nhanh chóng chạy ra. Nhìn Hiểu Lam nằm yên lặng trên xe đẩy hắn chỉ muốn giết chết mình. Tại sao? Có phải một giây kia khi hắn dứt khoát đẩy mạnh cô ra mà cô mới thành ra thế này? Là tại hắn, tất cả là lỗi của hắn. Có lẽ hắn thực sự đã đề cao bản thân quá nhiều. Hắn cứ nghĩ rằng, trong cuộc đời hắn, cô chẳng là gì. Bất quá hợp đồng kết thúc thì cũng là lúc chấm hết tất cả. Nhưng mọi thứ không đơn giản như vậy. Bây giờ đây, khi cô đang đối mặt với nguy hiểm trong kia, hắn mới biết, hắn không muốn bỏ lỡ, không muốn mối quan hệ của hai người sẽ bị đặt dấu chấm hết. Từ bao giờ, trái tim hắn đã hướng về phía cô?


Nền gạch trắng xóa của bệnh viện càng làm nổi bật lên màu đỏ tươi của máu. Có lẽ lúc vội vã ôm cô chạy vào máu đã nhỏ xuống. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ sự việc cũng không đến mức quan trọng,nhưng chỉ mình hắn biết, máu đỏ của cô đã thấm gần ướt hết chiếc áo sơ mi đen của hắn. Mùi máu tanh nồng từng giây từng phút nhắc nhở hắn sự việc vừa rồi không phải là mơ, đó là sự thật mà hắn cần đối diện.


Lúc này Lâm Phong thật bất lực. Đèn cấp cứu đã bật được hai tiếng rồi, và hắn không biết cuộc phẫu thuật sẽ kéo dài bao lâu. Hắn mong nó kết thúc sớm một chút, để hắn được nghe tin bình an của cô, để hắn được bù đắp. Bởi vì mỗi phút trôi qua, trái tim hắn lại trùng xuống, nỗi lo sợ và hối hận chiếm lấy hắn.


Cuối cùng, đèn phòng phẫu thuật cũng tắt. nhìn vẻ mặt thất vọng của bác sĩ, hắn cũng đoán ra được phần nào.


Vị bác sĩ trung niên kéo khẩu trang xuống, ông đặt bàn tay lên vai hắn nói:" Chúng tôi xin lỗi, đứa bé không thể giữ được"


Một câu nói khiến hắn chết lặng.


Đứa bé? Đứa bé nào?


Hiểu Lam mang thai ư? Vì sao hắn lại không hề hay biết?


Vô lực ngồi xuống hàng ghế lạnh lẽo, hắn không biết phải đối mặt với chuyện này như thế nào nữa. Tưởng như việc Hiểu Lam xảy ra tai nạn đã đủ khiến hắn day dứt. Nay, hắn lại biết thêm đứa con đáng thương của bọn họ cũng mất. Lấy tay vò mạnh mái tóc rối bời. Hắn thế nhưng lại khóc. Nỗi đau cứ thế lần lượt kéo đến, khiến hắn chấp nhận không nổi.


Trong gian phòng sạch sẽ, vị bác sĩ kia đưa cho hắn mọi giấy tờ liên quan đến bệnh án của cô. Mỗi lời bác sĩ nói như muốn lăng trì thần kinh hắn, ông nói: " Anh không biết chuyện vợ mình mang thai sao? Tôi biết với đàn ông sự nghiệp là quan trọng, nhưng còn người vợ thì sao? Đó là người phụ nữ mà cả tôi và anh đều phải trân trọng."


"" Tháng đây cô ấy cũng đến bệnh viện của chúng tôi để kiểm tra. Khi ấy thai nhi thực sự rất tốt. Nhưng hôm nay, đúng ra là vài tiếng trước, có lẽ do tâm trạng không ổn định mà thai nhi ít nhiều bị ảnh hưởng"


" Tôi không biết vì sao những lần trước anh không ở bên cô ấy. Phụ nữ khi mang thai luôn cần chồng mình ở bên "


" Tôi biết bản thân hơi nhiều chuyện, nhưng trước đây,tôi cũng từng suýt mất đi con mình vì sự vô tâm của bản thân, tôi mới hiểu, mình cần dành nhiều thời gian cho vợ con hơn"


Cuối cùng, giọng ông trầm hẳn xuống:" Tôi rất tiếc vì sự việc này, tạm thời vợ anh đã qua giai đoạn nguy hiểm, nhưng có lẽ phải một thời gian nữa mới tỉnh lại. Mong anh sau này hãy dành nhiều thời gian hơn cho cô ấy"


Bước ra ngoài, hành lang chỉ còn lại một mình hắn, chỉ mình hắn nghe thấy trái tim mình đang tan ra từng mảnh. Hắn đã làm gì thế này


Thay ra một bộ đồ sạch sẽ, hắn tiến vào phòng chăm sóc đặc biệt của cô.Trong không gian đặc mùi thuốc khử trùng, Hiểu Lam cứ nằm yên lặng như vậy. Gò má cô không còn hồng hào như trước, đôi môi cũng khô nứt khiến hắn thương xót. Và hơn cả, trong bụng cô đã không còn đứa con bé bỏng của hai người. Lúc này đây, hắn không dám đối diện với cô.


Cầm lấy bàn tay gầy guộc của vợ mình, giọng hắn khản đặc:" Hiểu Lam, anh xin lỗi, xin lỗi em, xin lỗi con. Em mau tỉnh lại, tình lại để anh có thể nhìn vào mắt em"


" Mọi chuyện từ bao giờ đã đi xa đến mức này?Trước đây anh không biết, nhưng bây giờ khi biết rồi lại thấy tất cả đã là muộn màng "


" Em có thể tha thứ cho anh không?"


Càng nói, giọng hắn lại càng lạc hẳn đi. Trước đây, khi cô hằng ngày cãi vã với hắn, hắn cứ nghĩ rằng, yên lặng chính là khi cô đẹp nhất. Nhưng có lẽ hắn sai rồi. Bây giờ, khi đối diện với một Hiểu Lam trầm mặc, yên ắng, hắn lại sợ, lại nhớ. Nhớ dáng vẻ khi cô tranh luận với hắn, khi cô mắng hắn.


" Tỉnh lại thôi em, anh xin lỗi..."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận