Xin Anh, Hãy Buông Tha Cho Em!


Cả ba cùng rời khỏi trung tâm thương mại. Thành phố đã bắt đầu lên đèn, ánh nắng cuối ngày còn sót lại cũng đang dần biến mất. Bầu trời hôm nay mang một vẻ gì đó đau buồn. Nỗi buồn ấy không ai có thể giải thích.


Hạ Nhiên mệt mỏi đặt mấy chiếc túi giấy của hàng loạt nhãn hiệu xuống dưới đất. Vừa ngồi xuống ghế, cô ta đã than vãn: " Thời tiết khó chịu quá, Lâm Phong, em thật mệt mỏi đó". Vừa nói, gương mặt còn phụng phịu như một đứa trẻ đang làm nũng. Nhìn cô ta, Hiểu Lam cũng nhìn ra 10 phần giả dối. Lâm Phong chỉ cười nhẹ đặt bàn tay lên vai cô ta thay cho lời an ủi:" Em ngồi đây chờ anh đi lấy xe" nói rồi liền nhanh chóng rời đi.


Hiểu Lam lúc này cũng đã thấm mệt đành ngồi xuống cạnh Hạ Nhiên. Nhìn bóng lưng Lâm Phong đã khuất, Hạ Nhiên khẽ cười lạnh trong lòng. Rất nhanh, cô ta khôi phục bộ mặt cừu non quen thuộc. Giọng mệt mỏi nói:" Hiểu Lam, em mệt quá, phiền chị đi mua giúp em một chai nước được không? Em đang có thai, chị biết đấy..." Cô ta không quên nhấn mạnh vào cái thai của mình. Nghe cô ta nói vậy. Hiểu Lam dù biết ả diễn nhưng vẫn tốt bụng đồng ý. Dù gì cửa hàng cũng ngay gần chỗ bọn họ.


Hiểu Lam mua nước xong liền nhanh chóng trở về, chắc hẳn Lâm Phong cũng sắp tới đón hai người, cô không muốn hắn đợi.


Xa xa, chiếc xe sang trọng đang đến gần.


Lúc Hiểu Lam qua đường thì đã thấy Hạ Nhiên đứng dậy, có vẻ như cũng chuẩn bị ra về. Rồi cô thấy cô ta chạy lại gần chỗ mình như muốn đỡ lấy hai chai nước. Lúc khoảng cách hai người chỉ cách nhau khoảng một gang tay, cô nhanh chóng đưa chai nước cho Hạ Nhiên. Động tác có vẻ hơi vội vàng khẽ đập vào cánh tay cô ta. Câu " Xin lỗi" chực phát ra thì


bỗng cô ta hét lên thất thanh:" Aaaa! Chị Hiểu Lam, chị làm gì vậy?" Theo tiếng hét, thân hình cô ta ngã ngửa ra sau, trong thoáng chốc ngắn ngủi, Hiểu Lam thấy được khoé môi cô ta nhếch lên đầy tàn độc.


Hiểu Lam vốn định đưa tay ra đỡ thì một bóng người nhanh như chớp đã chạy tới, tóm lấy thân người đang sắp ngã xuống của Hạ Nhiên. Sau khi đã đứng vững, cô ta rơm rớm nước mắt. Khuôn mặt đầy vẻ đau đớn nức nở:" A.... Lâm Phong, bụng em đau quá, con... con...." Nhìn thấy vậy, Hiểu Lam thật muốn cười lớn. Hahhaa, cô từng trải bao nhiêu chuyện, nay lại bị một đứa con gái ẻo lả gài bẫy.


Thấy khuôn mặt Hiểu Lam bình tĩnh như vậy, cô thậm chí còn cười càng khiến Lâm Phong tức giận. Hoá ra hắn đã sai lầm. Ở cũng nhau một thời gian qua tuy không gọi là dài, nhưng hắn cũng một phần nào tin rằng Hiểu Lam là một người tốt. Nhưng hôm nay.... Hắn thật thất vọng. Không kìm được tức giận, hắn đẩy mạnh Hiểu Lam ra xa, giọng nói tràn đầy lửa giận:" Cô cút ra xa cho tôi" Dứt lời, hắn mạnh mẽ kéo Hạ Nhiên về phía chiếc xe đang đỗ.


Lúc hắn quay lưng đi, không nhìn thấy khuôn mặt Hiểu Lam nữa, chỉ nghe thấy giọng nói đau đớn của cô:" Tại sao không tin e....."Rồi bỗng, giọng nói của cô biến mất.


Ầm!!!


Âm thanh va đập vang lên, sau đó là tiếng thân xe bị mài mạnh trên mặt đường.


Tất cả như dừng lại ở một giây đó. Cũng một giây đó. Trái tim Lâm Phong muốn ngừng đập. Hắn vô cớ sợ hãi. Đằng sau lưng hắn ngay lúc này đây là một mảnh hỗn độn. Mọi người ùa ra đường vây quanh một thứ gì đó. Thi thoảng còn nghe thấy tiếng một đứa trẻ khóc ré lên.


Lâm Phong như bừng tỉnh, mặc kệ Hạ Nhiên còn đang ở bên cạnh, hắn điên cuồng chạy đến chỗ đám đông đang bu kín kia.


Hình ảnh trước mắt khiến tâm hắn như bị một bàn tay bóp chặt. Trái tim cũng co lên đau đớn.


Dưới mặt đường là vệt máu kéo dài. Dưới ánh chiều tà, màu đỏ của máu càng thêm dữ tợn


nhưng thứ càng khiến người ta đau lòng là cô gái nhỏ bé nằm im lặng trong vũng máu kia.Cô ấy thật xinh đẹp trong bộ váy trắng tinh khiết. Nhưng tại sao, tại sao gương mặt ấy lại thống khổ đến thế?


Mặc kệ mọi ánh mắt, Lâm Phong tiến đến ôm lấy cô gái nhỏ. Ánh mắt hắn đã không còn bình tĩnh, thay vào đó là đôi mắt đỏ ngầu giận dữ, còn có cái gì đó đau đớn. Hắn như gào lên:" Gọi xe cấp cứu đi". Ôm cô gái trong lòng mà sao tim hắn đau quá? Đã bao lâu rồi hắn không ôm cô? Hay hắn chưa chính thức ôm cô lấy một lần? Để rồi bây giờ, khi cô nằm gọn trong vòng tay hắn, hắn lại thấy cô sao mà nhỏ bé. Tựa như sinh khí của cô đang theo từng kẽ tay hắn chảy xuống, khiến hắn dù muốn cũng không thể níu giữ.


Cô sẽ chết sao? Sẽ cứ như vậy rời xa hắn sao? Không, đừng mà Hiểu Lam....


Mất hết bình tĩnh, hắn tách khỏi đám đông ôm Hiểu Lam vào trong xe. Hắn không đợi được nữa. Bây giờ là giờ tan tầm, không tránh khỏi tắc đường. Lỡ như xe cấp cứu đến muộn... Hắn không dám nghĩ tiếp


Mình viết mấy cái biến còn chưa hay lắm, mong các bạn thông cảm.


Nhân đây mình cũng trả lời câu các bạn hỏi ( nhưng chs ấn vào trl mãi không đc)


Q: truyện có bao nhiêu chương?


A: mình cũng không biết, nghĩ đến đâu viết đến đó chứ mình kh dự tính trước. Nhưng sẽ dưới 60 chương, mình nghĩ thế:))


Đồng thời cũng cảm ơn những bạn khen truyện hay. Mình rất vuiiiii 🤪


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận