Xin Anh, Hãy Buông Tha Cho Em!


/ xin phép 5s quảng cáo: chả là bà chị hàng xóm bảo, chỉ cần tui pr cho insta của bà ấy tên: peachyorder thì bà ấy sẽ mua cho tui 2 kg đào ăn nhoè. Vậy nên mấy thím hãy lên đó coi thử xem có gì k nha/


Bắt đầu này


Sáng hôm sau, Hiểu Lam dậy thật sớm, cô ra vườn tản bộ. Vì bác sĩ dặn, cần sống lành mạnh để tốt cho đứa bé. Vậy nên cô từ bỏ thói quen ngủ nướng, tất cả vì con. Lang thang trong vườn, cô chợt nghĩ: " Bây giờ là tháng tư, vậy là theo dự tính, sang năm cô sẽ sinh.Khi ấy, cuộc sống này đã kết thúc rồi. Nghĩ vậy, cô nhẹ nhàng xoa lên phần bụng phẳng của mình, khẽ hỏi:" Nếu khi sinh ra, con chỉ có mình mẹ, vậy con có vui không?" Thú thực, không người phụ nữ nào có thể dễ dàng chấp nhận sự cô đơn khi mang thai, chưa kể, người đàn ông đó lại là người cô yêu nhất.


Mặt trời đã lên cao, Hiểu Lam chuẩn bị vào nhà làm bữa sáng. Vừa bước vào cửa, một màn kia lại khiến cô thêm đau lòng. Hình ảnh Lâm Phong nhàn nhã đọc báo, Hạ Nhiên ngồi nép cạnh hắn ta, thi thoảng lại cười nói như một đôi vợ chồng son hạnh phúc khiến cô không khỏi tự giễu cợt trong lòng. Hiểu Lam cô đường đường là vợ hắn, lại chẳng khác nào một kẻ xa lạ mà thừa thãi. Đúng lúc ấy, ánh mắt Lâm Phong đã chuyển về phía cô. Rất nhanh, hắn dường như thấy một tia mất mát trong đôi mắt trong suốt ấy. Cuộc sống của Hiểu Lam cứ nhàm chán trôi qua như vậy. Nấu ăn, dọn dẹp, ở nhà. Vì có Hạ Nhiên ở đây, Lâm Phong cũng không còn tìm đến cô nữa. Cô cũng chỉ lạnh nhạt đối diện mọi chuyện. Nhưng chẳng hiểu sao trước thái độ hờ hững của cô, Lâm Phong lại bị chọc giận. Mỗi khi như thế, hắn sẽ nói vài câu khó nghe, rồi ép cô vào vách tường mà gặm nhấm. Mọi chuyện cũng chẳng có gì cho đến buổi tối của một tháng sau.


Chiều hôm ấy khi Lâm Phong vừa trở về nhà, Hạ Nhiên lại hí hửng lại gần, giúp hắn xách đồ như cách cô ta vẫn thường làm. Ánh mắt hắn khẽ liếc qua " vợ " mình, cô vẫn như vậy, ngay cả một cái nhìn cũng không cho hắn. Mắt hắn tối lại. Cầm tay Hạ Nhiên lôi kéo ra sô pha ở phòng khách, liên tục hỏi han xem hôm nay cô thế nào? Mãi sau này hắn mới thấy đó là việc làm ấu trĩ biết bao. Vì lúc ấy, hắn giận Hiểu Lam, muốn cô ghen tức nên mới làm ra trò đó, mong muốn có được sự chú ý của cô. Bỗng Hạ Nhiên đưa cho hắn một xấp giấy kiểm tra, giọng cô ta ngọt như mật nói:" Phong, em có thai rồi". Giây phút ấy mọi thứ trong căn nhà


như ngừng lại, chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở của ba người. Chỉ mình Hiểu Lam nghe thấy, tiếng trái tim cô vỡ vụn. Cô thực muốn khóc.


Quá bất ngờ, Lâm Phong cầm xấp giấy lên xem, hắn hỏi:" Thực sao? Em có thai lúc nào sao không nói cho anh biết? Mai anh sẽ đưa em đi kiểm tra lại" Lời nói ấy của hắn gượng gạo đến thế nào chỉ mình hắn rõ. Hắn không thấy vui mừng như mình đã từng tưởng tượng. Lại có chút thất vọng. Vì sao? Vì người mang thai con hắn không phải là cô sao?


Nghe thấy hắn quan tâm đến Hạ Nhiên như vậy, cô càng thấy chạnh lòng. Nhưng còn có sự lựa chọn nào khác sao? Bàn tay nhỏ bé vô thức sờ xuống bụng dưới. Cô cảm thấy hình như nó đã hơi gồ lên rồi. Ở đây cũng là con của hắn, nhưng tại sao con cô lại phải chịu ấm ức như vậy. Cô chỉ khẽ xin lỗi, xin lỗi con trong tiềm


thức. Tiếng gọi của Lâm Phong đánh thức cô khỏi dòng suy nghĩ:" Hiểu Lam, mai tôi sẽ đưa Hạ Nhiên đi kiểm tra, tối nay nấu chút gì đó bổ dưỡng đi". Lời hắn như cái tát, hung hăng tổn thương cô. Cô bỗng cười, cười như một kẻ điên, giọng cô đầy uất ức:" Sao tôi phải làm? Đó là con anh cơ mà?"


Dứt lời, cô toan chạy lên tầng nhưng đôi tay rắn chắc của hắn đã giữ chặt tay cô. Cô không sợ hãi ánh mắt tràn ngập lửa giận của hắn, cô chỉ sợ ngộ nhỡ hắn tức quá mà đánh cô, con cô sẽ nguy mất. Hắn như rít lên:" Từ bao giờ trong nhà này lời nói của cô có giá trị vậy? Tôi bảo cô làm thì cô phải làm. Bây giờ tôi bảo cô cút đi thì cô cũng phải cút" Mỗi câu mỗi chữ của hắn, không phải nghĩ cũng biết khó nghe thế nào. Bất giác cô thấy mệt mỏi quá, cố ngăn không cho nước mắt chảy xuống nhưng từng giọt từng giọt vẫn cứ liên tiếp rơi. Giọt nước mắt ấm nóng của cô chạm vào tay hắn khiến hắn giật mình, có cái gì đó khiến hắn đau đớn, buông cô ra, hắn lạnh lùng nói:" Từ mai, cô ngày ngày phải chăm sóc mẹ con cô ấy", nói rồi hắn quay đi, hắn không dám tiếp tục nhìn nữa, hắn sợ chỉ một giây nữa, nước mắt cô sẽ thiêu rụi trái tim hắn. Vội vã chạy lên lầu, Hiểu Lam khoá chặt cửa, cô cắn môi cố không phát ra tiếng khóc. Cô cũng có thai cơ mà, sao phải đi phục vụ người đàn bà khác cùng đứa con của hắn và cô ta. Cô cứ khóc mãi, nước mắt tưởng như đã cạn kiệt lại như chuỗi hạt trân châu liên tiếp rơi xuống. Bỗng bụng cô đau nhói. Hoảng loạn, sao vậy, mẹ khóc làm con bị đau sao? Mẹ xin lỗi. Cô cứ vậy, liên tiếp xin lỗi con. Cô thực sự sợ mất nó. Bây giờ cô trắng tay rồi, chồng cô đã có người phụ nữ khác, lại có một đứa con. Gia đình ba người họ sẽ hạnh phúc. Còn cô bây giờ chỉ có con làm điểm tựa cuối cùng, cô không thể đánh mất.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận