Xin Anh, Hãy Buông Tha Cho Em!


"Cô..." - Lâm Phong vô cùng tức giận, hắn chẳng thể nào đáp trả lại Hiểu Lam, bởi hắn không biết suy nghĩ của chính mình là gì. Thật nực cười, ngay chính cả bản thân hắn cũng muốn tự cười mình.


Chuyện này từ đầu đến cuối chính là một mớ hỗn độn. Hạ Nhiên, một cô gái hắn vô tình bắt gặp trong nhà hàng sang trọng. Tối hôm ấy, hắn có cuộc gặp gỡ với mấy nhân vật máu mặt. Lúc vô tình đi ngang qua nhà vệ sinh, thấy một cô gái cuộn mình trong góc lén lút khóc, hắn nhìn thấy rất đáng thương. Hỏi chuyện mới biết, ba mẹ cô ấy vốn ở dưới quê, còn bản thân lên Bắc Kinh sinh sống, muốn đi làm kiếm tiền phụng dưỡng cha mẹ. May mắn được vào làm dọn dẹp trong nhà hàng này. Nhưng người quản lý đặc biệt nghiêm khắc, cô thường xuyên bị ăn mắng do bất cẩn. Gần như sau mỗi lần bị chỉ trích, cô chọn cách giấu mình trong góc ngồi khóc ( t/g: yếu đuối girl 🙄)


Thời gian Lâm Phong gặp Hạ Nhiên cũng chính là lúc Đào Nguyệt đi du học, xa mặt cách lòng, hắn khó tránh được nảy sinh tình cảm với một cô gái khác. Hay thực ra, hắn không yêu thích Đào Nguyệt như hắn vẫn từng nghĩ...? Thế rồi hắn và Hạ Nhiên bắt đầu một mối quan hệ, nhưng cũng chẳng phải là yêu. Hắn đối với cô ấy như một đứa em gái nhỏ bé, yêu thương, chiều chuộng. Dần dà, bản tính che chở của một người đàn ông trỗi dậy, hắn muốn những điều tốt nhất cho Hạ Nhiên. Thế rồi căn phòng bí mật kia ra đời, Hạ Nhiên thường xuyên lưu lại nhà hắn.


Cô gái Hạ Nhiên quê mùa lần đầu tiên được hưởng cảm giác ở trong một căn nhà đồ sộ như vậy. Tự thấy Lâm Phong đặc biệt quan tâm đến mình, cô ta tự cho rằng Lâm Phong để ý như vậy là do yêu. Mừng thầm trong lòng, lại thêm sự tham lam đố kỵ, có 1 nhưng dần muốn 10. Hạ Nhiên từ cô gái tỉnh lẻ giản dị trở nên tham lam hơn bao giờ hết. Chỉ là lòng tham này chỉ mình cô ta biết, ngoài mặt, lúc nào cũng mãi mãi là cô gái ngây ngô không hiểu chuyện đời. Chuyện cô ta kể cho Lâm Phong về hoàn cảnh của mình cũng bị cắt xén. Vốn dĩ trước khi được bước vào nhà hàng này, cô ta đã nếm đủ vị của những vũ trường màu sắc. Đâu phải cô gái ngây ngô như người ta nghĩ. Lần gặp gỡ kia cũng chỉ là vô tình, vô tình khiến một con vịt quê mùa như Hạ Nhiên được biến thành thiên nga lúc nào không hay.


————

————


Cãi nhau với Hiểu Lam khiến hắn vô cùng chán chường, đành mượn rượu giải sầu. Hắn uống hết ly này đến ly khác đến tận tối muộn, hình ảnh trước mắt chẳng còn rõ ràng nữa. Rồi hắn thiếp đi lúc nào không hay.


Hắn thiếp được một lúc thì Hiểu Lam đã vội vã chạy tới. Vốn dĩ cô cũng tức điên lên, đang định đi ngủ thì nhận được điện thoại, nghe ra thì mới biết đó là bồi bàn gọi, nói rằng Lâm Phong say rượu tại quán, mong cô đem hắn trở về. Tức thì tức đấy nhưng cô vẫn mủi lòng đến đón hắn. Đúng là thất bại, Hiểu Lam tụe nhủ như thế. Bởi lẽ, trong chuyện này, ai yêu trước tiéc là thua rồi, cô đã thua ngay từ điểm xuất phát...


Đem được hắn về cũng không dễ dàng gì. Dù Hiểu Lam cô cũng có chiều cao khiến người ta trầm trồ -1m70 nhưng so với thân thể cường tráng của người đàn ông m8 thì quả là vất vả. Đỡ hắn lên giường, cô lại vội vãi đi pha trà giải rượu. May mắn là lúc say hắn ngoan ngoan hơn bình thường. Thấy hắn đã ổn, Hiểu Lam lại vội vã rời đi. Nhưng vừa đặt tay lên cửa, cô đã bị một vòng tay rắn chắc từ phía sau ôm lấy. Sức mạnh của hắn thật đáng kinh ngạc, dù cho cô có đẩy thế nào cũng không buông. Quá sợ hãi, Hiểu Lam mới hô lên:" Đừng, anh điên rồi"


Hắn chẳng nói gì, chỉ dùng sức kéo cô về phía giường ngủ của mình. Bàn tay hắn nóng rẫy kéo mạnh chiếc áo ra khỏi người Hiểu Lam khiến cô kinh hãi. Chưa kịp hét lên thì đôi môi hắn đã hạ xuống môi cô. Hơi thở người đàn ông tràn đầy mùi của rượu khiến thoáng chốc Hiểu Lam như bị cuốn theo. Đầu lưỡi hắn len lỏi vào khoang miệng, mang đi hết mật ngọt của cô. Giọng hắn khản đặc vang lên:" Phải, tôi điên rồi"

Hắn chẳng nói gì, chỉ dùng sức kéo cô về phía giường ngủ của mình. Bàn tay hắn nóng rẫy kéo mạnh chiếc áo ra khỏi người Hiểu Lam khiến cô kinh hãi. Chưa kịp hét lên thì đôi môi hắn đã hạ xuống môi cô. Hơi thở người đàn ông tràn đầy mùi của rượu khiến thoáng chốc Hiểu Lam như bị cuốn theo. Đầu lưỡi hắn len lỏi vào khoang miệng, mang đi hết mật ngọt của cô. Giọng hắn khản đặc vang lên:" Phải, tôi điên rồi"


Dứt lời hắn lại tiếp tục hành động của mình. Dù trong bóng tối, hắn vẫn có thể chính xác gỡ xuống từng món từng món trên người Hiểu Lam. Đôi môi ấm nóng dời đôi môi anh đào mà di chuyển xuống phía dưới cổ mà cắn mút. Đầu lưỡi điêu luyện khiến Hiểu Lam không kịp thở, ngọn lửa tình của hắn như muốn thiêu cháy cô. Không nhịn được cất lên tiếng rên rỉ đẹp đẽ.


Lâm Phong ngày càng di chuyển xuống dưới, tay hắn bắt lấy bàn tay nhỏ nhắn của Hiểu Lam đặt lên tiểu huynh đệ đã cương cứng của hắn. Bàn tay vừa chạm vào vật nóng bỏng ấy khiến Hiểu Lam giật mình. Cô toan rút tay lại thì hắn đã nhanh hơn một bước giữ lại, lời hắn khe khẽ mời mọc:" Chăm sóc nó, để tôi được yêu em"


Lời hắn thực hiệu nghiệm, khiến cô mềm nhũn mà hùa theo. Bàn tay nhỏ nhắn kéo vật cản cuối của hắn xuống, giải phóng cho " em trai" vốn đang khó chịu của hắn. Bàn tay mềm mại không xương vụng về mà vuốt ve khiến hắn không nhịn được mà khen ngợi:" Good job!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận