Xin Anh, Hãy Buông Tha Cho Em!


Lâm Phong thành thục xé bỏ tất cả vật cản trên người cô. Màn dạo đầu ngắn ngủi kết thúc, hắn không chịu nổi mạnh mẽ tiến vào nơi non mềm của cô. Cảm giác đau đớn nhanh chóng kéo đến như muốn cắn nát Hiểu Lam. Cô hít thật sâu, cố gắng xoa dịu cảm giác đau đớn này. Nhưng Lâm Phong nào có chịu dừng lại, hắn không nhìn thấy hai hàng nước mắt nóng hổi trên gương mặt Hiểu Lam, hoặc cố tình không thấy, tiếp tục dùng sức tiến vào.


Căn phòng tràn ngập mùi hương của dục vọng, hình ảnh đôi trai gái quấn quýt phản chiếu trên tấm kính khiến người ta phải đỏ mặt. Bàn tay nóng hổi của người đàn ông dày vò bộ ngực của Hiểu Lam, biến nó thành đủ thứ hình dạng. Cảm giác này thật mới lạ, sau cùng khiến cô không nhịn được mà cất lên tiếng kêu kiều mỵ. Cả thân hình do vận động kịch liệt mà đỏ hồng, cô mệt sắp chết rồi, cơ thể đau nhức như không còn là của mình nữa.


Đến cuối cùng, Lâm Phong mới nặng nề gầm nhẹ một tiếng, đưa tất cả mọi thứ vào bên trong Hiểu Lam. Rồi hắn gục xuống trước ngực cô, hơi thở gấp gáp của hắn phả xuống trước ngực, chứng tỏ trận hoan ái vừa rồi ra sao. Nhìn thấy vẻ mặt ấy khiến Hiểu Lam rung động. Trước kia khi còn đi học, tình cảm của cô chỉ dừng lại ở thich. Sau dần, thứ tình cảm ấy ngày một lớn lên. Trái tim cô biết, mình không chỉ là thích, mà là yêu.


Ngón tay mảnh khảnh của Hiểu Lam vén những sợi tóc đẫm mồ hôi trên trán hắn, chạm vào từng đường nét trên khuôn mặt tinh tế. Cô chưa từng hy vọng xa vời sẽ được một lần có được tình yêu của hắn, vậy thì hãy cứ coi hôm nay là một kỉ niệm, khắc sâu nó vào trong lòng. Cứ để một lần phóng túng vậy. Bị hắn dày vò thực sự mệt muốn chết, hiện tại cái cô muốn nhất lúc này chính là một giấc ngủ. Nhưng vừa chợp mắt, cô đã cảm nhận được sự chuyển động của hắn. Cô không dám mở mắt, chỉ có thể cảm nhận. Môi mỏng của hắn một lần lại một lần thăm dò từng điểm mẫn cảm, cứ như vậy khơi gợi lên dục vọng của Hiểu Lam. Sau đó... không có sau đó nữa. Hắn thay đổi mọi tư thế, không còn dịu dàng như ban đầu, thay vào đó là sự mạnh mẽ, thậm chí là đau đớn, đau đến muốn ngất đi.


Sáng hôm sau, người thức dậy trước là Lâm Phong. Nhìn người con gái nằm bên cạnh, không hiểu sao hắn có chút chán ghét. Hôm qua, lần đầu tiên hắn điên cuồng đến vậy, điên cuồng đến mức khiến chính hắn cũng bất ngờ. Tắm rửa qua loa, hắn lạnh lùng rời đi, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mặt trời đã lên cao, Hiểu Lam mới mệt mỏi tỉnh dậy. Chỗ bên cạnh không một bóng người, cô vô thức đưa tay sờ lên phần đệm, lạnh ngắt. Chứng tỏ người đàn ông kia đã rời đi từ rất lâu rồi. Tự cười chính mình, cô hy vọng gì đây?


Ngồi trên taxi, Hiểu Lam vẫn cứ như người vô hồn. Đầu óc cô trống rỗng, lần này hắn thực sự giận rồi. Thời gian sau này sẽ càng khó sống đây. Trở về căn phòng nhỏ của mình, cô nhàn nhã thu dọn lại mấy cuốn sách vừa bãi, rồi nhìn quyển lịch trên bàn. Thời gian trong hợp đồng đang ngày một ngắn lại. Cô bỗng cảm thấy thiếu, nhưng không biết mình quên mất điều gì.


Ở nhà cả ngày thực sự khiến Hiểu Lam muốn phát điên. Trí tò mò một lần nữa nổi lên. Đối với mọi chuyện của Lâm Phong, cô đều không kìm chế được cái tính xấu này của mình. Đặc biệt với căn phòng nữ tính lần trước. Nhưng lần này phải cẩn thận hơn. Trước khi vào phòng, cô còn xuống tầng khoá cửa cẩn thận. Phòng khi hắn bất ngờ trở về còn biết đường tẩu thoát. Sắp xếp mọi thứ êm xuôi. Cô bắt đầu thoả mãn trí tò mò của chính mình. Một lần nữa chạm tay vào cánh cửa trắng khiến Hiểu Lam không tránh được hồi hộp. Cảm giác tội lội liên túc xâm chiếm. Nhưng cô không muốn mình trở thành người bị lừa dối. Hiểu Lam cô chính là cô gái như thế. Cô mạnh mẽ, bản lĩnh nhưng chỉ cần dính đến chuyện tình yêu, tất cả sắp tan ra rồi. Căn phòng rốt cuộc mở ra. Nhưng nào có thời gian lãng phí, cô gạt bỏ mọi sợ hãi, thăm thú từng ngóc ngách trong căn phòng bí ẩn. Thoạt đầu, căn phòng cũng chỉ là một căn phòng bình thường, nhưng lại toàn màu hồng nữ tính, chứng tỏ chủ nhân của nó là một nữ nhi yếu đuối nhu nhược, giống nữ chính ngôn tình đây (:))))) nhưng cuối cùng, tất cả như dừng lại khi cô nhìn thấy một tấm ảnh kia.


Trong ảnh là đôi nam nữ khoác vai nhau. Cậu con trai kia không ai khác chính là Lâm Phong, chỉ là đây có lẽ là tấm ảnh chụp khi hắn còn đi học. Còn cô gái với nụ cười rạng rỡ trên môi kia, chính là cô gái mà Hiểu Lam vô tình nhìn thấy trên đường phố ngày hôm qua.


Tình tiết gì thế này, trong trái tim hắn rốt cuộc ai mới là người hắn yêu đây? Lật đằng sau tấm ảnh, Hiểu Lam như bị điểm huyệt, trên đó là dòng chữ " Anh yêu em, Hạ Nhiên được viết bằng tiếng Pháp, nét chữ này là của Lâm Phong


( sori các cậu vì tốc độ ra chương mới như rùa bò. Tui lười quá mà:(( à mà có thể nhiều thím đã nhận nhầm nưx phụ rùi đó hehe)


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận