Xin Anh, Hãy Buông Tha Cho Em!


Sáng hôm sau, những tia nắng ấm áp đầu hạ đánh thức Hiểu Lam dậy, cô mệt mỏi mở mắt. Tối hôm qua sau khi trở về cô cũng không ngủ ngon giấc, vì mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh lão già thị trưởng lại hiện lên. Nó quấn lấy suy nghĩ của cô, khiến cô mãi bất an. Gần sáng mới chợp mắt được một lúc. Chuyện hôm qua thật kinh khủng. Không nghĩ nó lại xảy đến với cô.Một khắc kia khi thấy Lâm Phong đứng ngoài cửa, cô vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Ngạc nhiên vì không biết tại sao hắn lại đứng đó, mà vui mừng khi nhận ra cô đã có nơi để tựa vào. Có hắn bảo vệ dù cho chỉ là vô tình thôi cũng được.


Chuyện đó khiến cô mệt mỏi vô cùng. Giận Lâm Phong vì sao bỏ cô một mình ở lại, nhưng khi được hắn nhẹ nhàng ôm về, tất cả sự giận dữ như tan biến. Quả là khi yêu, dù cho người ta có làm mình tổn thương đến mức nào, nhưng chỉ cần một giây dịu dàng, tất cả có đáng là bao.


Nhanh chóng thay đồ, Hiểu Lam xuống bếp tìm thứ gì đó ăn. Nhưng vừa xuống bếp đã thấy một suất ăn sáng hoàn chỉnh để trên bàn. Cô lại gần thì thấy mấy dòng chữ:" Tôi chuẩn bị cho cô, sau khi dậy nhớ ăn,đừng suy nghĩ quá nhiều, chuyện tối qua tôi thực sự xin lỗi. ". Gấp tờ giấy lại, trong lòng cô dâng lên cảm giác ngọt ngào khó tả. Cô biết, bữa sáng này là do Lâm Phong chuẩn bị, hắn làm vì muốn chuộc lỗi với cô sao? Không cần biết lý do, chỉ cần là hắn làm, cô đều vui vẻ chấp nhận.


Ăn cong bữa sáng, Hiểu Lam cũng chẳng còn việc gì để làm. Mỗi ngày trôi qua, cô đều như con chim bé nhỏ bị nhốt trong chiếc lồng mạ vàng chật chội này. Lâm Phong vẫn cho phép cô ra ngoài, nhưng cô chẳng biết đi đâu. Trước đây du học ở Úc, sau này về cũng chỉ có duy nhất Triệu Quốc là bạn. Nhưng Lâm Phong sẽ cho cô đi gặp cậu ấy ư? Không bao giờ.


Nhìn kim đồng hồ nhích từng chút một cũng thật chán, Hiểu Lam quyết định đi tham quan căn nhà này. Nói ra thật khó tin, bởi lẽ căn biệt thự đồ sộ này có bao nhiêu phòng cô cũng chẳng hay biết. Lên tầng 2, đập ngay vào mắt chính là phòng sách của hắn. Căn phòng u tối luôn đóng chặt cửa. Cũng tại nơi đây, cô và hắn cũng đưa ra thoả thuận với nhau. Nghĩ vậy càng làm cô thêm đau lòng. Ngoài mặt tỏ vẻ bình ổn nhưng không ai biết mỗi khi nghĩ đến việc đó, trái tim cô lại đau đớn.

Nhìn kim đồng hồ nhích từng chút một cũng thật chán, Hiểu Lam quyết định đi tham quan căn nhà này. Nói ra thật khó tin, bởi lẽ căn biệt thự đồ sộ này có bao nhiêu phòng cô cũng chẳng hay biết. Lên tầng 2, đập ngay vào mắt chính là phòng sách của hắn. Căn phòng u tối luôn đóng chặt cửa. Cũng tại nơi đây, cô và hắn cũng đưa ra thoả thuận với nhau. Nghĩ vậy càng làm cô thêm đau lòng. Ngoài mặt tỏ vẻ bình ổn nhưng không ai biết mỗi khi nghĩ đến việc đó, trái tim cô lại đau đớn.


Bỗng Hiểu Lam phát hiện ra căn phòng cuối hành lang thật nổi bật. Cả căn nhà này đều có tông màu u tối làm chủ đạo, duy chỉ có duy nhất cánh cửa căn phòng này có màu trắng. Không nén nổi tò mò, cô tiến lại gần căn phòng kia. Mở cửa, bên trong là không gian ấm áp cực kì. Tất cả đều là màu hồng phấn nhẹ nhàng. Từ ga giường, rèm cửa cho đến cả tấm thảm dưới


sàn. Căn phòng này là của ai? Là của cô gái hắn yêu ư? Trái tim cô như nghẹn lại, đau đớn khôn nguôi. Đôi mắt vô hồn của Hiểu Lam nhìn ngắm mọi thứ xong quanh, vuốt ve từng thứ đồ nhỏ nhặt trong căn phòng ấy. Tất cả đều xinh đẹp như vậy nhưng sao khi nhìn vào lại làm tổn thương đôi mắt cô?


Mải mê nhìn ngắm, Hiểu Lam không hề để ý thấy tiếng xe đang tiến vào sân, tiếng mở cửa và tiếng bước chân từ bình thản tới vội vã đang như chạy lại gần. Cánh cửa một lần nữa mở ra cùng tiếng quát mắng giận dữ của Lâm Phong


" Cô làm cái gì ở đây? Cô có bị điên không?" Tiếng kêu của hắn thật lớn, đánh thức suy nghĩ vu vơ của cô. Cô thấy trong đôi mắt ấy tia máu đỏ ngầu, xấp tài liệu trên tay hắn không biết bị ném tứ tung từ bao giờ.

" Cô làm cái gì ở đây? Cô có bị điên không?" Tiếng kêu của hắn thật lớn, đánh thức suy nghĩ vu vơ của cô. Cô thấy trong đôi mắt ấy tia máu đỏ ngầu, xấp tài liệu trên tay hắn không biết bị ném tứ tung từ bao giờ.


Sợ hãi, Hiểu Lam chỉ có thể cúi gằm mặt. Cô vội giải thích:" Không... xin lỗi anh tôi chỉ vô...." lời còn chưa dứt, cánh tay nhỏ bé đã bị hắn nắm chặt lấy, không thương tiếc mà lôi xềnh xệch ra ngoài, ra khỏi phòng, hắn đóng sầm cánh cửa lại, tay lại như có thêm lực muốn bóp nát cánh tay cô:" Tôi cảnh cáo cô, không bao giờ được vào đó. Đó không phải nơi dành cho cô!" Giọng hắn thật lạnh, tuy âm thanh đã trầm xuống nhưng cô vẫn thấy ánh mắt giết người của hắn. Hiểu Lam hoảng sợ gật đầu:" Tôi biết rồi... xin lỗi anh". Bỗng hắn khẽ nâng mặt cô lên, khẽ nói: " Loại người như cô bước vào căn phòng này khiến tôi thật thấy ghê tởm." Dứt lời, hắn mạnh mẽ đẩy cô sang một bên, lạnh nhạt cầm chìa khoá đi xuống tầng.


Hiểu Lam như mất hết sức lực, cô ngồi thụp xuống, ánh mắt nhìn chằm chặp vào cánh cửa kia. Vì sao? Cô không hiểu. Vì căn phòng đó là của cô gái hắn yêu nên hắn mới tức giận vậy sao? Tâm trạng của Lâm Phong luôn thất thường khiến cô thật khó nắm bắt. Sáng nay thấy hắn làm bữa sáng cho mình , khi cảm nhận được sự dịu dàng của hắn, cô đã ảo tưởng cho rằng, thì ra mọi chuyện có thể dễ thở một chút. Nhưng mọi thứ xảy đến quá nhanh, cô không biết phải làm gì nữa. Coi như hôm nay đã vô tình động vào điểm mấu chốt của hắn. Không biết sau này Lâm Phong còn làm khó cô đến thế nào.


[ heloo! I"m comeback hehe]


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận