Xin Anh, Hãy Buông Tha Cho Em!


Lâm Phong hoảng hốt túm chặt tay cô gái giúp việc,liên tục hỏi:" Cô nói vợ tôi bị đưa đi đâu cơ?!". Cô gái kia bị hỏi bất ngờ, lắp bắp trả lời:" Tôi...tôi thấy phu nhân bị thị trưởng mang đi đến phòng nghỉ, ngài đi thẳng,quẹo trái sẽ tới..." Lời còn chưa dứt, Lâm Phong đã vội vàng chạy đi, tim đập nhanh lạ thường, hắn chưa từng trải qua cảm giác như hiện giờ, chỉ thấy nó thật khó chịu.


Nhưng hắn bỗng khựng lại, vì đằng xa kia hắn hình như đã thấy bóng dáng nhỏ bé của cô. Hắn chậm chạp lại gần, ra vẻ bình thản không chút lo âu. Càng lại gần, ánh mắt hắn lại thêm u tối vì hắn thấy bộ váy đang xộc xệch,vai áo lệch sang một bên. Trên bả vai trắng nõn là những dấu hôn mới. Cánh tay cô buông thõng,từng giọt máu nhỏ từng giọt xuống nền gạch,mái tóc bù xù và đôi mắt đỏ ửng vì khóc. Tim hắn đau đớn như bị ai đó hung hăng siết chặt. Cô có phải bị lão già mất nết đó làm gì không?


Lâm Phong tiếp tục lại gần cô. Hiểu Lam thấy bóng người to lớn trên mặt đất, cô đưa mắt nhìn. Khoảnh khắc hai mắt chạm nhau cũng là lúc giọt nước mắt nóng hổi của cô rơi xuống. Cảnh tượng này khiến lòng hắn đau đớn. Hiểu Lam nhìn hắn, lòng cô chua sót. Cô cất giọng khản đặc hỏi hắn:" Anh còn đến đây làm gì?" Hắn không trả lời, chỉ nhẹ nhàng cởi chiếc áo vest choàng lên thân hình của cô. Lâm Phong ôm cô vào lòng, cả người cô lạnh buốt, hơi thở yếu ớt. Hắn khẽ thì thầm:" Tôi xin lỗi, tôi không nên bỏ em ở lại, tôi đưa em về"


Nói rồi hắn nhanh chóng ôm lấy bả vai cô, đưa ra chỗ đỗ xe. Hắn để cô ngồi vào ghế phụ, ân cần chăm sóc như một đứa trẻ. Hắn không biết hôm nay mình bị làm sao. Vì khi bắt gặp cô trong hoàn cảnh lúc nãy thật sự khiến hắn ân hận. Dù sao đây cũng là cơ hội tốt...


----------------

----------------


Trên đường đi, Hiểu Lam luôn trầm mặc, đôi mắt vô hồn cứ nhìn ra ngoài, nơi ánh đèn đường sáng chói mắt. Cô một lần nữa mệt mỏi cất tiếng:" Thực ra anh không cần làm vậy. Nếu đã có ý định bỏ mặc tôi thì đừng quay lại". Lâm Phong thản nhiên đáp bằng giọng trầm thấp thường ngày:" Người giúp việc đã nhìn thấy cô bị đưa đi, chẳng lẽ tôi không nên hỏi thăm một chút. Nếu tin tức tôi dâng vợ mình cho thị trưởng thì còn ra gì?" hắn nói còn cố ý nhấn mạnh chữ " vợ" như một lời châm chọc. Cô chẳng còn hơi sức:" Cũng phải". Hiểu Lam mệt mỏi dựa vào cửa sổ, hôm nay là một ngày dài và mệt mỏi, cô không muốn phí sức với hắn. Sau khi đi ra khỏi phòng, gặp được hắn, cô chỉ muốn lao lên mà chất vấn, muốn hỏi rõ vì sao hắn có thể bỏ mặc cô ở một nơi như vậy, khiến cô thiếu chút nữa thì không giữ nổi thân mình. Nhưng hắn nhẹ nhàng khoác áo cho cô, ân cần an ủi, cô bỗng thấy những câu chất vấn kia thật là thừa thãi. Cô biết, yêu anh là sai lầm, nhưng chẳng thể nào ngừng lại được. Chỉ lần này thôi, hãy dùng quãng thời gian còn lại của bản hợp đồng kia để cô được gần anh.


Cô không dám kì vọng nhiều. Vì hy vọng càng nhiều thì khi nhận lại thất vọng càng thêm đau lòng. Nghĩ ngợi một hồi khiến Hiểu Lam càng thêm mệt mỏi đến nỗi ngủ thiếp đi trên xe lúc nào không biết. Xe cuối cùng cũng dừng lại, Lâm Phong đưa mắt nhìn sang bên cạnh, người con gái nhỏ bé vùi đầu trong chiếc áo vest khiến hắn mềm lòng, khóe môi nhếch lên vui vẻ. Không nỡ đánh thức cô dậy, hắn vòng sang ghế phụ, ôm cô vào nhà.


Căn nhà tối om, trong bóng tối, Lâm Phong cứ lẳng lặng ôm Hiểu Lam lên phòng, hơi thở pha lẫn mùi rượu của cô khiến hắn khó chịu. Cô uống rượu sao? Nhẹ nhàng đặt cô lên giường, thấy bộ váy đã nhàu nát cùng đống phụ kiện đeo đầy trên người, lại nghĩ trên bộ váy kia hẳn đã bị bàn tay thô thiển của lão già ấy chạm vào, hắn không kiên nhẫn cởi bỏ váy cho cô, sau đó ném thẳng vào thùng rác lớn trong góc phòng.


Lúc này hắn với nhìn lại cô gái trên giường. Trên người mặc độc bộ đồ lót màu đen cùng họa tiết ren. Màu đen làm nổi bật da thịt của cô. Hình như thấy lạnh, cô cất tiếng rên khe khẽ, dùng hai tay ôm lấy cơ thể mình.

Lúc này hắn với nhìn lại cô gái trên giường. Trên người mặc độc bộ đồ lót màu đen cùng họa tiết ren. Màu đen làm nổi bật da thịt của cô. Hình như thấy lạnh, cô cất tiếng rên khe khẽ, dùng hai tay ôm lấy cơ thể mình.


Hắn cảm nhận rõ ràng sự biến đổi trong cơ thể. Không ngờ rằng hắn đã sai. Trước đây thấy cô ngày nào cũng chỉ áo phông, quần jogging thùng thình, hắn nghĩ cô sẽ chẳng có gì thu hút hắn. Nhưng mà hiện tại... vô thức nhìn xuống phía dưới, " em trai " hắn đã sẵn sàng lắm rồi.


Nhưng hắn nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ ấy ra khỏi đầu, bây giờ không phải lúc. Nghĩ vậy hắn đem chăn bông quấn quanh người cô, khiến Hiểu Lam biến thành một cái kén khổng lồ trắng xóa. Người hắn vẫn nóng bừng, bây giờ chỉ có thể dùng nước lạnh dập tắt ngọn lửa đang cháy trong cơ thể hắn. Nhưng cũng thật khó, vì vừa ngâm nước, hắn vừa nghĩ đến hình ảnh của cô.Cuối cùng quyết định lấy báo kinh tế ra xem.


follow ig tui nha các chế:


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận