Xác Chết Loạn Giang Hồ


Ả đi đầu mặc áo trắng, trên mái tóc cài bông hồng, mặt thoa một lớp phấn

mỏng, cặp lông mày kẻ phớt đầy vẻ thuỳ mị, yêu kiều.

ả thứ hai xiêm y màu xanh biếc, trước ngực cài hoa, cách ăn mặc nhã nhặn,

sang trọng.

Hai ả còn lại phục sức rất lộng lẫy, quần áo toàn thân một màu hồng.

Sau cùng còn một thằng nhỏ diện mạo thanh tú. Gã tiến vào nghiêng mình thi

lễ nói:

- Bốn vị cô nương đây là những hoa khôi rực rỡ nhất của Tam Giang Thư Ngụ.

Triển Diệp Thanh trỏ vào hai thiếu nữ đi trước ăn mặc nhã nhặn nói:

- Hãy trả mỗi cô một lá vàng.

Thương Bát chạy vào móc trong bọc ra hai lá vàng đưa cho thằng nhỏ.

Thằng nhỏ ngơ ngác cầm lấy vàng rồi khẽ bảo hai ả tóc vàng:

- Chúng ta đi thôi.

Rồi gã trở gót cất bước đi trước.

Hai thiếu nữ áo hồng liếc mắt nhìn Triển Diệp Thanh bĩu môi rồi theo thằng

nhỏ đi ra.

Triển Diệp Thanh liếc mắt nhìn hai thiễu nữ nói:

- Mời hai vị cô nương ngồi xuống đây.

Tiêu Lĩnh Vu đứng ở phía sau Triển Diệp Thanh ngấm ngầm chú ý đến cử

động của hai thiếu nữ.

Hai ả cảm ơn rồi ngồi xuống ghế.

Triển Diệp Thanh từ thủa nhỏ ở núi Võ Đương cho đến khi khôn lớn. Y chưa

từng ngồi một mình với đàn bà bao giờ. Nay là lần đầu tiên y đối diện với hai giai

nhân tuyệt mỷ. Y tới đây có chỗ dụng tâm khác chứ không phải là để giỡn cợt trêu

hoa ghẹo nguyệt thành ra ngượng ngùng không biết nói gì.

Sau một lúc Triển Diệp Thanh cất tiếng hỏi:

- Hoa danh hai vị cô nương là gì?

Thiếu nữ áo trắng mỉm cười đáp:

- Tiện thiếp là Bạch Mai, còn đây là Lục Hà muội muội.

Triển Diệp Thanh khẽ thở dài hỏi:

- Hai vị vào Tam Giang Thư Ngụ này lâu chưa?

Bạch Mai đáp:

- Kẻ bạc mệnh này luân lạc phong trần đã ba tháng nay.

Triển Diệp Thanh thấy thị mồm miệng hoạt bát không khỏi nghĩ thầm:

- Con nhỏ này nói năng khéo léo, e rằng không phải nhân vật dễ chơi.

Y còn đang ngẫm nghĩ thì có người bưng rượu thịt vào.

Thằng nhỏ liếc mắt nhìn Thương Bát, Đỗ Cửu khẽ nói:

- Hai vị khách gia có cần hai cô nương để bồi tiếp không?

Thương Bát lắc đầu đáp:

- Bọn ta già rồi, không còn hứng thú nữa.

Đỗ Cửu lạnh lùng nói theo:

- Vả lại ở trước mặt công tử gia mà muốn càn rỡ là không muốn sống nữa rồi.

Thằng nhỏ lè lưỡi ra rồi lật đật bỏ đi.

Bạch Mai cầm hồ rượu rót vào chung cho Triển Diệp Thanh khẽ nói:

- Tiện thiếp xin hỏi đại danh khách gia?

Triển Diệp Thanh đáp:

- Tại hạ họ Trình.

Bạch Mai lại rót đầy rượu vào chung của mình rồi nói:

- Tiện thiếp được hân hạnh gặp mặt Trình công tử, xin kính mừng một chung.

Rồi thị nâng chung lên uống cạn.

Triển Diệp Thanh nâng chung rượu lên môi ngửi hơi rồi nói:

- Tại hạ không uống được rượu, đành phụ lòng cô nương.

Lục Hà cầm đôi đũa trước mắt Triển Diệp Thanh gắp miếng thịt gà lên nói:

- Chị em tiện thiếp được lọt vào mắt xanh công tử rất lấy làm cảm kích. Công

tử không uống được rượu, bọn tiện thiếp cũng chẳng dám khuyên mời. Xin công tử

ăn một chút gì được chăng.

Thị vừa nói vừa đưa miếng thịt gà vào miệng Triển Diệp Thanh .

Triển Diệp Thanh lấy làm khó nghĩ. ¡n vào thì không được mà không ăn thì

lại tỏ vẻ khiếp nhược.

Y còn đang do dự chưa biết giải quyết cách nào bỗng thấy một bàn tay đưa ra

nắm lấy đôi đũa ở tay Lục Hà, nói:

- Công tử gia là một nhân vật tôn cao, sao cô nương lại vô lễ như vậy.

Triển Diệp Thanh đưa mắt nhìn thì thấy người động thủ chính là Tiêu Lĩnh Vu.

Y chỉ mỉm cười chứ không ngăn trở.

Tiêu Lĩnh Vu ngấm ngầm vận động nội kình, một luồng ám kình truyền qua

đôi đũa đánh tới Lục Hà.

Cử chỉ hai ả này không giống kẻ phong trần tầm thường khiến Tiêu Lĩnh Vu

sinh lòng ngờ vực. Chàng mượn cơ hội này để thử xem hai ả có biết võ công hay

không.

Bỗng thấy Lục Hà hai mắt sáng ngời lên nhìn thẳng vào mặt Tiêu Lĩnh Vu.

Đột nhiên ả kêu thét lên một tiếng buông đôi đũa trong tay ra.

Hiện nay Tiêu Lĩnh Vu đã tăng phần lịch duyệt rất nhiều. Chàng nghĩ thầm:

- Luồng nội lực của ta đánh ra tuy không nặng lắm, nhưng nếu con nhỏ này

không hiểu võ công thì bị đánh đòn này không khỏi hoa dung thất sắc, khí huyết

nhộn nhạo mới phải, khi nào lại còn lêu rú lên được. Luồng lực đạo của ta cực kỳ

mau lẹ, cô ả bị đánh một đòn vẫn chẳng tổn thương gì, cố ý bỏ đũa xuống làm bộ

hoang mang, kêu thét lên báo động.

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, ngoài miệng chàng nói:

- Cô nương quả là người tâm cơ ghê gớm, hành động cũng hay cũng đẹp.

Lục Hà ngó Triển Diệp Thanh nói:

- Thưa công tử! Tên tiểu đồng này thật vô lễ.

Triển Diệp Thanh cười mát hỏi:

- Gã làm cô nương bị thương rồi ư?

Lục Hà đáp:

- Tuy chưa bị thương nhưng cũng một phen kinh hãi.

Triển Diệp Thanh hỏi:

- Gã chưa đụng tới người cô nương mà sao cô nương giật nảy mình?

Lục Hà giương cặp nhãn thần trong suốt nhìn thẳng vào mặt Triển Diệp Thanh

hỏi:

- Công tử chưa trông thấy thực ư?

Triển Diệp Thanh đáp:

Triển Diệp Thanh đáp:

- Tại hạ chưa nhìn thấy.

Lục Hà từ từ đứng dậy nói:

- Tiện thiếp tuy chìm đắm vào chốn phong trần, nhưng thủa nhỏ cũng học được

mấy năm thi thư, hành động đều theo mực thước. Được công tử để lọt mắt xanh,

tiện thiếp rất lấy làm vinh hạnh. Công tử miệt thị tiện thiếp thì chẳng nói làm chi,

nhưng lại dung cho tên gia nhân vô lễ thì thật kinh người thái quá...

Bạch Mái kéo Lục Hà một cái nói:

- Muội muội hãy ngồi xuống. Trình tướng công là người phong lưu văn nhã, độ

lượng quân tử. Dĩ nhiên lai lịch phi thường. Sao muội muội lại vô lễ với tướng

công?

Lục Hà mượn cơ hội này để hạ đài liền từ từ ngồi xuống.

Bạch Mai đảo mắt nhìn Triển Diệp Thanh nói:

- Xin tướng công đừng buồn, cô em này tính nết không được dịu dàng. Hỡi ơi!

Y đắc tội với nhiều khách quan rồi. Công tử là bậc đại nhân, thân trọng thiên kim,

dĩ nhiên chẳng thèm chấp với bọn tiện thiếp chốn lầu hồng. Tiện thiếp xin kính

công tử một chung để tạ tội.

Thị bưng chung rượu đầy lên một hơi uống cạn sạch.

Tiêu Lĩnh Vu nghĩ thầm:

- Xem chừng trong rượu quả có điều chi khác lạ.

Triển Diệp Thanh cũng nâng chung rượu lên nhưng chỉ đặt kề vào môi rồi hạ

xuống.

Bạch Mai cũng không khuyên mời Triển Diệp Thanh nữa. Thị nhìn Tiêu Lĩnh

Vu nói:

- Tiểu quản gia! Bữa nay Lục Hà muội muội là người do lệnh công tử kêu đến.

Theo quy củ thì kẻ khác không được tỏ vẻ khinh bạc. Đêm nay mà lệnh công tử hết

lòng thương yêu Lục Hà muội tử mà tiểu quản gia có thích nàng thì ngày mai hãy

đến. Khi đó tiểu quản gia có khinh bạc thế nào y cũng không nổi nóng.

Tiêu Lĩnh Vu nghe nói mặt mày nóng ran lên. Nếu chàng không đeo mặt nạ

nhất định chàng thẹn đỏ mặt lên.

Thương Bát lâu ngày bôn tẩu giang hồ đã từng trải rất nhiều. Hắn lo lắng Triển

Diệp Thanh và Tiêu Lĩnh Vu bị hai nữ lang kiều diễm kia đưa vào cạm bẫy liền từ

từ tiến lại nói:

- Vị tiểu quản gia này tuy tuỳ tòng Nhị công tử, nhưng hai người đã thân thiết

với nhau từ nhỏ cho tới khi khôn lớn.

Bạch Mai lắc đầu nói:

- Sư gia nói thế thì không đúng.

Thương Bát hỏi:

- Không đúng chỗ nào?

Bạch Mai đáp:

- Tiện thiếp coi quí công tử có lẽ đến 23, 24 tuổi rồi. Còn vị tiểu quản gia đây

tuy khổ người xuýt xoát quí công tử nhưng khuôn mặt non choẹt, nhiều lắm là 15,

16 tuổi. Hai người hơn nhau 8, 9 tuổi sao lại bảo là cùng ở với nhau từ thủa nhỏ tới

khi khôn lớn được?

Thương Bát nghĩ thầm trong bụng:

- Con nha đầu này quả nhiên lợi hại.

Nhưng ngoài mặt hắn mỉm cười nói:

- Cô nương có điều không hiểu. Vị tiểu quản gia đây trước nay không phải lo

nghĩ gì hết nên tuy đã ngoài hai mươi mà nét mặt vẫn còn non nớt.

Bỗng nghe bên ngoài có tiếng người hô:

- Bạch Mai, Lục Hà! Ra đón khách.

Bạch Mai, Lục Hà từ từ đứng dậy nói:

- Công tử hãy chờ cho một lúc, tiện thiếp ra đón khách xong sẽ trở vào ngay.

Triển Diệp Thanh chưa từng đến kỷ viện bao giờ. Y thấy hai ả đứng dậy muốn

đi thì luống cuống không biết làm thế nào.

Thương Bát lạng người ra chắn lối hỏi:

- Hai vị cô nương muốn đi đâu?

Bạch Mai đáp:

- Bọn tiện thiếp đi mở rèm chào khách.

Thương Bát lạnh lùng nói:

- Công tử của tại hạ ở thành Bắc Kinh đi chơi kỷ viện rất nhiều, khi đã chấm ai

thì không cho đi tiếp khách khác. Giá trị của hai vị là bao nhiêu, bọn tại hạ cũng trả

hết.

Lục Hà đáp:

- Làm gì cũng phải có mực thước. Dù quí công tử có nhiều tiền, chị em tiện

thiếp cũng không dám tham lam để trái với luật lệ.

Thương Bát hỏi:

- Hai vị cô nương có biết địa vị Nhị công tử đây không?

Bạch Mai lắc đầu đáp:

- Bọn tiện thiếp không hiểu.

Thương Bát nói:

- Y là nhị công tử của Trình đại nhân, Tuần duyệt sứ Giang Nam, còn ai không

hiểu?

Lục Hà cười mát nói:

- Dù là Hoàng thái tử bọn tiện thiếp cũng không thể trái với lề luật.

Thương Bát cười lạt nói:

- Đêm nay tại hạ muốn giữ hai cô lại đây.

Hắn đảo mắt nhìn Đỗ Cửu nói:

- Đi kêu quản gia vào đây.

Đỗ Cửu dạ một tiếng rồi chạy đi. Lát sau hắn dẫn một đại hán áo xanh đi vào.

Thương Bát nhìn đại hán hỏi:

- Phải chăng ông bạn trông coi ở đây?

Đại hán áo xanh đáp:

- Phải rồi! Đại gia có điều chi dạy bảo?

Thương Bát lạnh lùng đáp:

- Giá trị hai vị cô nương này là bao nhiêu, công tử gia tại hạ bao hết, không

muốn để hai cô mở rèm đón khách.

Tên quản gia đảo mắt nhìn Bạch Mai, Lục Hà ra chiều khó nghĩ. Hắn trầm

ngâm một chút rồi nói:

- Hai vị cô nương đây là những nhân vật tuyệt đỉnh ở Tam Giang Thư Ngụ này.

- Hai vị cô nương đây là những nhân vật tuyệt đỉnh ở Tam Giang Thư Ngụ này.

Các thân sĩ ở đây đều biết tiếng. Nếu hai cô không ra đón mời thì e rằng đêm nay

trong bản viện sẽ xảy ra chuyện náo động đến trời long đất lở.

Thương Bát nói:

- Bọn thân sĩ ở phủ Ngạc Châu này đã là cái thá gì. Công tử gia bọn ta đã vừa ý

hai cô thì nhất định phải giữ lại.

Quản gia cười xã giao đáp:

- Bây giờ đành thế này vậy: Tiểu nhân dẫn hai cô ra ngoài gọi là tiếp một chút

rồi lại đưa các cô vào ngay.

Triển Diệp Thanh x½ng giọng:

- Tên này vô lễ quá! Làm cho ta mất cả tửu hứng. Tát cho gã một cái.

Đỗ Cửu "dạ" một tiếng rồi phóng chưởng đánh liền.

Tên quản gia thấy chưởng đánh đến liền vội né tránh sang một bên.

Đỗ Cửu ra tay cực kỳ thần tốc, tên quản gia tránh được tay trái của hắn thì tay

mặt đã đánh tới đánh "bốp" một tiếng.

Cái tát mạnh quá khiến tên quản gia lảo đảo cơ hồ muốn té xuống.

Tên quản gia bị tát đau quá, tức giận vô cùng, lớn tiếng quát hỏi:

- Sao lại hạ thủ đánh người?

Đỗ Cửu lạnh lùng đáp:

- Ngươi mà còn chọc giận công tử thì cái đầu ngươi cũng bể.

Bạch Mai gót sen thoăn thoắt chạy đến trước mặt Đỗ Cửu nói:

- Vị này ra tay lẹ quá.

Thương Bát thấy nếu còn động thủ tất xảy ra cuộc chiến đấu. Hắn coi thân

pháp tên quản gia né tránh rất mau lẹ, biết là không phải hạng tầm thường, liền vẫy

tay một cái.

Trung Châu Nhị Cổ ở với nhau lâu ngày, chỉ một cái cất chân, giơ tay cũng đã

hiểu ý nhau.

Đỗ Cửu liền bỏ mặc tên quản gia và Bạch Mai, lạng mình ra đứng chắn bên

cửa.

Thương Bát cản đường Bạch Mai và tên quản gia lại nói:

- Mời cô nương trở về chỗ ngồi.

Bạch Mai thở dài nói:

- Bậc Vương tử phạm pháp cũng phải tội như thứ dân. Vị kia ra tay đánh người

không khỏi có điều quá đáng.

Tên quản gia nhân lúc này ngấm ngầm vận khí điều thương.

Tiêu Lĩnh Vu khẽ bảo Triển Diệp Thanh:

- Hai con nha đầu bướng bỉnh vô cùng. Nếu không cho chúng nếm mùi đau

khổ thì e rằng chúng không chịu phục.

Triển Diệp Thanh gật đầu rồi đứng phắt dậy chụp lẹ vào uyển mạch Bạch Mai.

Y lớn tiếng nói:

- Con xú nha đầu này! Sao dám hỗn hào như vậy?

Bạch Mai thấy thủ pháp Triển Diệp Thanh mau lẹ dị thường. Thị không dám

giả vờ nữa, lạng mình né tránh.

Triển Diệp Thanh lạnh lùng nói:

- Té ra thân thủ cô nương thần tốc phi thường, trách nào chẳng bướng bỉnh.

Miệng y nói, tay vẫn không ngớt phóng chưởng đánh ra ba thế liên hoàn.

Ba thế chưởng này đều là kỳ chiêu trong Miên chưởng của phái Võ Dương.

Những tay võ sư hạng nhất muốn tránh khỏi ba thế chưởng này e cũng không phải

chuyện dễ. Thế mà Bạch Mai tránh được cả ba chiêu liền.

Thương Bát khen:

- Thân pháp cô nương thật là tuyệt diệu.

Hắn vươn tay ra nhằm chụp vào bả vai Bạch Mai.

Bạch Mai nghiêng người về phía trước rồi xoay nhanh một vòng xảo diệu tuþêt

luân né tránh được chiêu cầm nã của Thương Bát.

Thương Bát cau mày nói:

- Võ công của cô nương không phải tầm thường.

Hai tay hắn thi triển Cầm nã thủ pháp tấn công liền bốn chiêu.

Bạch Mai thân hình lấp loáng, tránh được hết.

Thị lảng tránh những đòn của hai tay cao thủ tập kích mà không đánh ra chiêu

nào.

Tiêu Lĩnh Vu biết thân thủ của Bạch Mai xảo diệu phi thường, không khỏi

ngấm ngầm kinh hãi nghĩ bụng:

- Con nha đầu này nếu quả là người Bách Hoa sơn trang thì có lẽ bản lĩnh thị

còn hơn cả hai cô Kim Lan, Ngọc Lan. Không hiểu thân thế thị ra sao?

Bạch Mai tuy tránh được những đòn của Triển Diệp Thanh và Thương Bát

nhưng trong lòng cực kỳ kinh hãi. Thị biết rằng đối phương là cao thủ võ công hạng

nhất. Thị chậm rãi hỏi:

- Sự thực lai lịch các vị thế nào? Bọn người trong quan trường ít ai có võ công

ghê gớm như các vị.

Thương Bát không trả lời vào câu hỏi mà lại ra điều chê trách:

- Thân pháp cô nương thì thật là tuyệt diệu, nhưng kiến văn của cô trên giang

hồ hãy còn điều khiếm khuyết.

Bạch Mai cười lạt đáp:

- Hai bên đã hiểu nhau, tưởng mấy vị không nên giấu giếm thân thế nữa.

Thương Bát hỏi ngay:

- Bản lãnh cô nương như vậy quyết chẳng phải người trong đám yên hoa. Liệu

cô có thể cho biết lai lịch được không?

Bạch Mai khẽ đặt ngón tay vào tà áo vạch một đường. Vạt áo liền rách lìa ra

như kéo cắt. Thị chuyển mình một cái, tấm áo ngoài rớt ngay xuống đất để lộ bộ võ

phục bên trong.

Tiếp theo cô búng ngón tay một cái cho áo ngoài rớt xuống lộ xiêm y màu

tím.

Lúc này Thương Bát đứng chắn trước cửa, còn Triển Diệp Thanh đứng bên bàn

rượu, Tiêu Lĩnh Vu vẫn đứng đằng sau Triển Diệp Thanh .

Lục Hà vẫn mặc trường y đứng tựa vào chiếc ghế giữa Triển Diệp Thanh và

Thương Bát.

Bạch Mai thắt lưng bằng dây lụa tơ trắng trên cắm bốn lưỡi trủy thủ.

Mục quang chuyển động, thì ngó Thương Bát và Triển Diệp Thanh hỏi:

- Các vị đã hãm mình vào nơi tuyệt địa, bây giờ không chịu nói thì chốc nữa

cũng phải nói. Thế là rượu mời không uống lại đòi uống rượu phạt hay sao?

cũng phải nói. Thế là rượu mời không uống lại đòi uống rượu phạt hay sao?

Thương Bát hỏi lại:

- Nghe khẩu khí cô nương hách lắm. Không hiểu cô nương giữ địa vị gì trong

Bách Hoa sơn trang?

Bạch Mai sửng sốt hỏi:

- Dường như các vị đã biết rõ gốc gác của bọn tiện thiếp rồi thì phải?

Thương Bát hỏi:

- Cô nương tưởng Tam Giang Thư Ngụ này là nơi bí mật lắm hay sao?

Bạch Mai ngó Lục Hà chậm rãi nói:

- Lục Hà muội muội! Mấy vị trước mặt đây tuy đã hóa trang để che dấu thân

phận nhưng đều là cao thủ bậc nhất trong võ lâm. E rằng sức tỷ tỷ một mình không

đối phó được. Vậy muội muội cũng nên ra tay đi.

Lục Hà từ từ cởi áo ngoài để lộ võ phục màu lục bên trong. Thị cũng thắt đai

lưng bằng tơ trắng cài bốn lưỡi trủy thủ như Bạch Mai.

Thương Bát đảo mắt nhìn khí giới hai người rồi nói:

- Hai cô này cùng một phe, võ công lại giống nhau. Bọn ta chỉ cần tìm chỗ sơ

hở của một người là việc thu thập hai cô chẳng khó gì.

Lục Hà lạnh lùng nói:

- Các vị cứ thử đi rồi h½ng khoe khoang cũng chưa muộn.

Thị rút hai lưỡi trủy thủ ra cầm tay.

Tiêu Lĩnh Vu bụng bảo dạ:

- ả Lục Hà vừa rồi bị bắt hét lên một tiếng, tên quản gia lại đang bị giữ lại đây,

e rằng bọn chúng đã biết tin rồi. Bây giờ vẫn chưa thấy động tĩnh gì thì chắc là

chúng đang bố trí.

Lại nghe Thương Bát nói:

- Hay lắm! Tại hạ hãy lãnh giáo kỳ chiêu của cô nương.

Tiêu Lĩnh Vu liền lạng người ra đứng chắn trước Thương Bát nói:

- ¤ng bạn khoan rồi hãy động thủ.

Chàng đưa mắt thấy Lục Hà nhìn chàng có vẻ thù oán sâu cay. Chàng nói:

- Vậy bây giờ cô nương trả oán đi.

Lục Hà cười lạt nói:

- Ngươi chết là đáng lắm!

Thị vung tay một cái, hai đạo hàn quang vọt về Tiêu Lĩnh Vu.

Dưới ánh đèn nến ai cũng trông rõ hai lưỡi trủy thủ loé lên ánh hàn quang

nhằm vào mấy chỗ đại huyệt trước ngực Tiêu Lĩnh Vu.

Thị ra chiêu này khiến Triển Diệp Thanh và Thương Bát ngó thấy phải kinh hãi

nghĩ thầm:

- Thủ pháp của con nha đầu này thật mau lẹ và xảo diệu vô cùng.

Hai người mất hết cả ý nghĩ khinh địch.

Tiêu Lĩnh Vu đề tụ chân khí lùi lại một bước tránh khỏi.

Lục Hà sửng sốt hỏi:

- Địa vị các hạ thế nào?

Tiêu Lĩnh Vu đáp:

- Tại hạ chỉ là một tên thư đồng mà thôi.

Lục Hà lạnh lùng nói:

- Võ công các hạ e rằng chẳng kém gì quí công tử.

Tiêu Lĩnh Vu đáp:

- Cô nương qua khen rồi.

Chàng nghĩ thầm trong bụng:

- Hai con nha đầu này võ công cũng ghê gớm lắm. Ta mà không kiềm chế

được chúng trước đi thì lát nữa cường địch bên ngoài tiến vào, nội ngoại giáp công

thì ta khó bề đối phó.

Chàng còn đang ngẫm nghĩ thì bỗng thấy tên quản gia đột nhiên nhảy xổ về

phía Thương Bát.Tay gã lấp loáng ánh hào quang. Trong tay gã đã cầm một thanh

trủy thủ.

Thương Bát dặng hắng một tiếng, tay trái điểm vào uyển mạch gã. Tay mặt

đẩy ra thành thế "Xuyên tâm quyền" đánh tới.

Hắn đánh đòn này mau lẹ tuyệt luân, vừa công vừa thủ.

Bỗng nghe tiếng rú thê thảm vang lên, tên quản gia lùi lại hai bước, lão đảo

người đi rồi té xuống. Miệng gã ứa máu tươi giãy đành đạch mấy cái rồi tắt thở mà

chết.

Thương Bát vẫn còn nhớ tới mối hận bị trúng đao hôm nọ nên ra tay rất tàn

độc, chỉ một chiêu đã đánh chết tên quản gia, tay trái hắn đoạt lấy thanh trủy thủ

trong tay gã.

Bạch Mai thấy Thương Bát một chiêu đánh chết tên quản gia thì giật mình

kinh hãi nghĩ thầm:

- Mấy người này toàn là những cao thủ bản lãnh siêu quần, khó mà đỗi phó

được với họ.

Trước cái chết của tên quản gia vẻ mặt hai ả vẫn bình tĩnh, tuyệt nhiên không

lộ vẻ gì kinh hãi hay bi thương.

Tiêu Lĩnh Vu nhân lúc hai ả ngó thi thể gã quản gia liền đeo lẹ bao tay da giao

vào.

Triển Diệp Thanh liếc mắt ngó thi thể gã quản gia lạnh lùng nói:

- Nếu hai vị cô nương không hối cải sớm thì hãy coi tên quản gia này làm

gương.

Bạch Mai ngó Triển Diệp Thanh bằng ánh mắt lạnh lùng, thủng thẳng nói:

- Cái đó chưa chắc đâu.

Đột nhiên thị nhảy vọt lên, hai tay cầm hai thanh trủy thủ nhảy xổ lại phía

Thương Bát.

Giữa lúc ấy Lục Hà cũng xông về phía Tiêu Lĩnh Vu, tay mặt cầm trủy thủ

đâm vào trước ngực chàng.

Tiêu Lĩnh Vu đã tính toán rồi. Chàng vừa thấy Lục Hà phóng đao đâm tới liền

vươn tay ra chụp lấy thanh đao.

Lục Hà bụng bảo dạ:

- Lưỡi trủy thủ của ta sắc bén vô cùng. Dù gã có luyện thành công phu "Huyết

sa chưởng" cũng không khỏi bị thương vì khí giới này.

Thế đao của thị hơi chậm lại cố ý để cho Tiêu Lĩnh Vu nắm được. Thị ngầm

vận công lực hất mạnh ra.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận