Xà Quân


“Anh nói, một ngàn năm trước tôi kiếp trước đã cứu anh?” Tò mò tựa hồ là đặc điểm chung của loài người, A Quân cũng sẽ không ngoại lệ.


“Ừm, đúng vậy.” Xà quân tao nhã gật đầu, “Ngay lúc đó tình hình là như thế này...... Khi đó, ta còn là con Tiểu Bạch xà, không có đạo hạnh cũng không có năng lực. cho dù mấy bậc tiền bối đồng loại với ta khuyên ta nên tu luyện thành tiên, chính là ta vẫn không muốn. Đến một ngày nọ, có một người bắt xà xuất hiện trước mặt ta, ta không kịp trốn, bị bắt được. Đúng lúc này, ngươi xuất hiện, khi đó ngươi đại khái mười sáu bảy tuổi, dù sao vẫn là một người trẻ tuổi......”


“Tôi khuyên hắn thả anh?”



“Không phải như thế.” Xà quân lắc đầu, âm thanh nhẹ nhàng mềm mại tiếp tục nói, “Ngươi hình như là muốn hỏi đường, ngay lúc ngươi định hướng đến hán tử kia hỏi, ngươi vô tình bị té, không nghĩ qua là liền thân thủ kéo luôn quần tên đó xuống.”


“......”


“Tay hắn buông lỏng ra, ta nhân cơ hội đào tẩu. Không nghĩ tới hán tử kia lại có long dương chi phích, hắn không nói hai lời liền sảng khoái XXOO ngươi, lấy cái này để bồi thường vì ngươi khiến hắn để cho ta chạy thoát.”



“......”


“Ta biết việc đó cũng không phải là chủ ý của người, nhưng việc người lấy trinh tiết của mình ra để cứu ta đó chính là sự thật. Để báo đáp ngươi, ta quyết định tu luyện, không nghĩ tới một ngàn năm sau thật sự có thể gặp lại ngươi.”


“Anh nói như thế tôi có nên cao hứng không......”


“Ngươi cao hứng sao?” Xà quân lại cười.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận