Xà Quân


“Mùa thu nửa lạnh nửa ấm, thanh tĩnh ở bên người, yên lặng nhìn lưu quang bay múa......”


Di động vang lên, hiện lên là từ nhà gọi tới, có trời mới biết tiếng chuông di động đã bị đổi từ lúc nào.


A Quân ấn nút nghe: “Alo, là Xà hả?”


Xà, là A quân đối xà mỗ xưng hô, hắn không biết Xà quân tên gì, Xà quân cũng không chủ động nói cho hắn biết. Trong nhà không có sinh vật nào khác, không cần nghĩ cũng biết đầu dây điện thoại là ai.


“Đúng vậy, là ta.”


“Có chuyện gì sao? Tôi gần thấu nhà rồi.”


“Chuyện ta muốn nói khá quan trọng, không biết ngươi sẽ nghĩ như thế nào?”



“Vì cái gì trực giác nói cho tôi biết không phải chuyện tốt......” A Quân nhỏ giọng nói thầm.


“Ngươi nói cái gì? Tiếng ồn quá lớn, ta nghe không rõ lắm.”


“Không có gì, anh nói đi.”


“Ta hôm nay lại đụng phải ta nữ chủ nhân trước kia, nàng muốn tới chỗ ta ở xem một tí......”


“Vì thế anh liền đem nàng mang về nhà!”


“Đúng vậy.”


Đáng giận! Tên kia thế mà lại dễ dàng đồng ý như vậy! A Quân thầm nghĩ. Không, không đúng, nếu mục đích của y là tìm thức ăn...... A Quân lại nghĩ tới cái khác. Thế thì ta phải mau ngăn lại! “Uy! Anh không phải nghĩ mời cô ấy tới nhà để mà ăn đó chứ?”



“Không, đương nhiên sẽ không. Bất quá ta nghĩ nên kể về ngươi cho nàng, không nghĩ tới người kia cũng là người quen của ngươi.”


“Ai?”


“Thiên kim của Lệnh thọ đường.”


“Cái gì!”


“Lệnh muội.” Thanh âm mềm nhẹ kia lập lại ý tứ một lần nữa.


“......”


“Ta cũng không nghĩ tới thế giới này lại nhỏ như vậy......”


“Lái xe! Dừng xe! Tôi phải xuống xe!” Đã không còn nghe thấy trong di động nói gì nữa, A Quân hướng tới đầu xe kêu lên.


“Dừng cái đầu cậu ấy! Đã qua trạm lâu rồi! Cậu nghe điện thoại xong bị cái gì thế!” Đây là lái xe quay đầu lại rống.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận