Vương Phi Thất Sủng


Liễu Thiến đẩy cửa sổ ra , kéo váy , từ cửa sổ nhảy vào trong phòng .

Vừa nhảy được vào bên trong phòng , nàng lập tức đem quần áo trên người cởi ra , sau đó ba chân bốn cẳng chạy đến tủ quần áo , tuỳ tiện lấy ra một bộ mặc vào người . Sau khi hoán đổi y phục , nàng nhanh chóng biến đổi kiểu tóc .

Công phu biến hoá nhanh đến mức không bằng thời gian người ta uống một chén trà nhỏ . Mỹ nữ thanh tao , diễm lệ ngay lập tức trở nên quyến rũ , xinh đẹp . Sự bối rối lúc trước đã hoàn toàn biến mất , nàng thong thả , nhàn nhã ngồi xuống ghế , đem chén trà cầm trong tay , hoàn mỹ hệt như một tác phẩm nghệ thuật .

Cửa sổ lại mở ra , Hồng Ngạc từ bên ngoài nhảy vào , hai tay bưng ngực thở hồng hộc .

Liễu Thiến nhìn về phía trước , miễn cưỡng nói “Ngươi mới đến a .” Đôi mắt nàng khép hờ, hơi thở như hoa lan .

Hồng Ngạc tựa vào cửa sổ , giương mắt nhìn Liễu Thiến “Tiểu thư , động tác của ngươi thật nhanh a .” Có thể trong một khoảng thời gian ngắn như vậy mà biến đổi thành một bộ dạng khác , thật sự là thiên tài , trên đời này mấy ai có thể sánh được .

Hồng Ngạc bất chấp lễ tiết , đem nước trà uống vào trong miệng , một lúc lâu sau mới nói tiếp “Tiểu thư , mau đi ra đi , Bình Nam Vương chờ ngươi đã lâu rồi .” Vì chạy đi gọi tiểu thư đến đây đối phó với Bình Nam Vương mà chân nàng thiếu chút nữa bị gãy .

“Để cho hắn đợi .” Liễu Thiến trên mặt hiện lên vẻ giận dữ “Tên chết tiệt này , một tháng rồi cũng không có tìm đến , bây giờ đột nhiên lại xuất hiện khiến cho ta một chút chuẩn bị cũng không có .” Bây giờ rõ ràng là ban ngày , vậy mà hắn cũng đến thanh lâu , cũng không sợ người ta chê cười .

“Tiểu thư , Hoa tỷ không ứng phó được với hắn . Hắn hôm nay dường như tâm tình không được tốt , nhất quyết muốn thấy ngươi .” Hồng Ngạc thực sự lo lắng .

Liễu Thiến không nhanh không chậm nói “Để cho hắn xông tới , hắn dựa vào cái gì muốn ta đi gặp hắn? Để cho hắn tự mình đến gặp ta một lần .”

“Tiểu thư , chính là ....” Người đó là Vương gia .

Liễu Thiến trừng mắt nhìn nàng , nhịn không được oán giận nói “Thật sự là vô dụng , mới chạy có một đoạn đường mà đã thành ra như vậy , nhìn thì biết ngươi không phải nhân tài để học võ .”

Hồng Ngạc bĩu môi “Ngươi vẫn biết ta không thích hợp để học võ mà .” Trong ba nô tỳ của tiểu thư nàng là người có võ công kém cỏi nhất , ngoại trừ hầu hạ tiểu thư ra nàng cái gì cũng không biết làm .

“Tốt lắm , đừng nóng giận, trước tiên nghỉ ngơi đã .”

Hồng Ngạc còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thanh âm vội vàng của Hoa Linh truyền đến “Vương gia , người không thể đi vào , Liễu Thiến cô nương thật sự không có ở đây , Vương gia ...”

Hồng Ngạc còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thanh âm vội vàng của Hoa Linh truyền đến “Vương gia , người không thể đi vào , Liễu Thiến cô nương thật sự không có ở đây , Vương gia ...”

Khoé miệng Liễu Thiến nhếch lên tạo thành một nụ cười cao thâm khó lường “Chuẩn bị một bàn rượu thịt , hắn tới .” Với tính tình của Tần Mộ Phong , nếu không thấy được nàng hắn sẽ không từ bỏ ý định , nàng biết hắn sẽ đến .

Hồng Ngạc thở phào một hơi , ngồi ở trên ghế than thở “Nguy hiểm thật a , may là tiểu thư kịp thời quay lại .” Tiểu thư dường như biết hắn nhất định sẽ xông vào nên khi nghe nàng báo tin liền tức thì chạy về . Với khinh công chó mù mèo què của nàng mà đuổi theo phía sau , thiếu chút nữa gãy chân .

“Không biết tâm tình của hắn , làm sao dám vuốt râu hùm .” Khoé miệng khẽ nhếch nhìn tưởng ôn hoà nhưng lại mang theo ba phần sắc bén , bốn phần đùa cợt .

Một cước đá văng cánh cửa , Tần Mộ Phong đứng ở cửa , nheo mắt nhìn chằm chằm Liễu Thiến hiện đang ngồi trên ghế .

Nàng cư nhiên không thèm nhìn hắn , nữ tử này thật can đảm .

“Tiểu thư , ngươi đã trở lại ?” Nhìn thấy Liễu Thiến , Hoa Linh thở phào nhẹ nhõm , dùng tay lau đi mồ hôi trên trán .

Liễu Thiến tươi cười , đứng đậy , đem chén trà bằng ngọc đặt lên chiếc bàn làm bằng gỗ đàn hương , liếc mắt ra hiệu cho Hồng Ngạc , lại nhìn về phía Hoa Linh hiện đang đứng sau lưng Tần Mộ Phong ra hiệu , ý bảo các nàng lui xuống .

Hai nha hoàn lui ra, tiện thể đem cửa đóng lại , trong phòng chỉ còn lại hai người , Tần Mộ Phong và Liễu Thiến .

Liễu Thiến hơi ngẩng đầu , mỉm cười nói với Tần Mộ Phong “Vương gia, bây giờ là ban ngày , ngươi đến tìm ta phong hoa tuyết nguyệt liệu có thích hợp không ?” Sắc quỷ , ban ngày ban mặt đến thanh lâu mà không sợ bị chê cười .

Tần Mộ Phong khoé miệng nhếch lên, thản nhiên nói “Phong hoa tuyết nguyệt nhất định phải vào buổi tối sao ?”

Liễu Thiến tựa ở bên cạnh bàn , ngón tay ngọc ở trên mặt bàn không ngừng vẽ vẽ “Nghe nói Vương phủ có 5 vị mỹ nhân , Vương gia như thế nào lại có hứng thú đến nơi yên hoa này ?” Nàng làm như tình cờ , con mắt cố ý , vô ý quan sát sắc mặt của Tần Mộ Phong . “Liễu cô nương không chào đón ta sao ?” Nụ cười của hắn chứa đầy tà khí , con mắt không ngừng đảo qua đảo lại trên người Liễu Thiến .

“Đâu có , người đến là khách , Liễu Thiến chẳng nhẽ không biết đạo lý này ?” Liễu Thiến cười thản nhiên “Vương gia , mời ngồi .”

“Bây giờ mới mời ta ngồi sao ?” Hắn vẫn như cũ nở nụ cười , phảng phất nhìn ra nàng đang diễn kịch .

Hàng lông mi dài của nàng giật giật , chớp chớp đôi mắt tinh quái nhìn Tần Mộ Phong “Vương gia , ngươi không biết rằng ta cố tình khó dễ ngươi sao ?”

Hàng lông mi dài của nàng giật giật , chớp chớp đôi mắt tinh quái nhìn Tần Mộ Phong “Vương gia , ngươi không biết rằng ta cố tình khó dễ ngươi sao ?”

“Cô nương thật là người biết hưởng thụ .” Tần Mộ Phong đảo mắt nhìn qua sự bài trí trong phòng .

Chén trà bạch ngọc , phỉ thuý bình phong , đồ nội thất đều làm bằng gỗ đàn hương , màn che trướng phủ một màu tuyết trắng , gấm vóc đều là loại thượng đẳng trị giá ngàn vàng . Trên tấm chăn thêu hình hoa mẫu đơn , thủ nghệ bất phàm , xem ra là do thợ thêu trong cung làm ra . Mỗi một vật trong căn phòng này giống nhau ở chỗ đều là những trân phẩm hiếm có , cho dù là tẩm cung của công chúa cũng khó có thể sang trọng như vậy .

Liễu Thiến cúi đầu , mân mê chiếc nhẫn vàng trên tay , thản nhiên nói “Sống là phải biết tự hưởng thụ .”

Đồ dùng làm bằng gỗ đàn hương toả ra một mùi hương nhẹ . Đó là hương thơm của tự nhiên , đạm nhã, tràn ngập khắp căn phòng . Phối với phỉ thuý bình phong , màn che tuyết trắng , chén trà bạch ngọc tinh sảo khiến cho người ta có cảm giác ưu nhã đến kỳ lạ .

Nơi này không giống như phòng của một nữ tử thanh lâu , ngược lại giống như khuê phòng của các tiểu thư khuê các .

Nhìn sự bài trí trong phòng có thể thấy được đặc trưng của Liễu Thiến .

“Hay cho một câu sống phải biết hưởng thụ .” Tần Mộ Phong cảm thán , cúi đầu , trên môi hiện lên một nụ cười tự giễu .

“Vương gia có chuyện không vui sao ?” Nam nhân này thật đáng sợ . Từ trong đôi mắt thâm thúy kia căn bản không thấy được một tia cảm xúc .

“Ha ha , có mỹ nhân làm bạn , bổn vương có thể không vui vẻ sao ?” Trong mắt hiện lên ý cười rõ rệt , ý cười đó đã giấu đi tất cả những tâm sự của hắn .

Liễu Thiến thu lại nụ cười , nhìn sâu vào trong đôi mắt hắn “Vương gia , người rất cô đơn .” Trong mắt hắn mang theo ý cười nhưng đằng sau nụ cười đó lại là sự cô đơn .

Trong mắt hắn không hề để lộ một chút tâm tình nào nhưng nàng biết hắn rất cô đơn . Bọn họ là cùng một loại người , chỉ cần nhìn ánh mắt , nàng có thể biết tâm tư của hắn .

Tần Mộ Phong cũng thu lại nụ cười “Liễu cô nương , ngươi rất thông minh .” Cô đơn ? Đúng vậy , hắn rất cô đơn , hầu hết mọi người đều tưởng hắn muốn gió được gió , muốn mưa được mưa , nhưng kỳ thực cái gì hắn cũng không có .

Sớm đã quen đem tất cả tâm sự cất giấu , sớm đã quen đem sự cô đơn chôn ở đáy lòng . Hắn tin bản thân tuyệt đối sẽ không để lộ một tia tâm tình nhưng Liễu Thiến chỉ liếc mắt đã có thể nhìn ra tâm sự của hắn , nữ tử này quả thật không hề đơn giản .

Liễu Thiến đảo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ , thản nhiên nói “Bởi vì ta cũng là người cô đơn , chúng ta là cùng một loại người .” Thanh âm của nàng nhẹ nhàng cơ hồ nghe không thấy , có thể nàng đang tự nói với chính mình .

Liễu Thiến đảo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ , thản nhiên nói “Bởi vì ta cũng là người cô đơn , chúng ta là cùng một loại người .” Thanh âm của nàng nhẹ nhàng cơ hồ nghe không thấy , có thể nàng đang tự nói với chính mình .

Tần Mộ Phong nương theo tầm mắt của Liễu Thiến nhìn ra ngoài , ánh mắt rơi vào khoảng xa xăm “Bổn vương từng có vô số đàn bà nhưng chưa từng có một tri kỷ thực sự .” Từ trong giọng nói không khó để nhận thấy sự cô đơn của hắn . Đây là lần đầu tiên hắn đem tâm sự của mình nói cho người khác .

Liễu Thiến thu hồi tầm mắt , mỉm cười nhìn Tần Mộ Phong “Tôi đã gặp vô số nam nhân nhưng không thấy ai khó hiểu như Vương gia .” Nam nhân này không giống như mọi người nói là phong lưu , hoang đường , đằng sau sự hoang đường đó ẩn chứa rất nhiều , rất nhiều tâm sự .

Tần Mộ Phong khó hiểu vậy tại sao Liễu Thiến lại hiểu được hắn .

“Bổn vương thật may mắn khi trên đời này còn có nữ tử hiểu được bổn vương .” Trong lời nói không hề che dấu sự cô đơn , sở hữu nhiều đàn bà thì như thế nào , trong số họ không có ai có thể hiểu được hắn .

Liễu Thiến lắc đầu “Không , ta không hiểu hết được ngươi , ngươi quá sâu trầm , chỗ mà ta thấy được bất quá chỉ nhiều hơn người bình thường một chút .”

“Liễu cô nương , vậy ngươi không sâu sắc sao ?” Trên người nàng mang đầy hương vị phong trần , nhưng hắn có thể thấy được những gì nàng thể hiện ra cũng không phải là nàng đích thực . “Bổn vương từng xem qua vô số nữ nhân , chỉ có hai người đàn bà là ta nhìn không thấu .” Một người chính là Liễu Thiên Mạch , người kia là Liễu Thiến .

Liễu Thiến nhẹ nhàng thở dài “Vương gia Liễu Thiến chỉ là phong trần nữ tử , phong trần nữ tử theo gió đến , theo gió đi . Mở cửa bán tiếng cười , nếu là bán tiếng cười thì phải đem tất cả những đau khổ chôn sâu tận đáy lòng . Thời gian trôi qua , cũng đã hình thành thói quen đem con người thật của mình ẩn dấu . Ngươi đương nhiên nhìn không thấu .”

“Liễu cô nương , bổn vương đối với quá khứ của ngươi thật sự hiếu kỳ .” Một nữ tử như vậy không nên lưu lạc phong trần . Sự lãnh đạm , thanh nhã của nàng còn có tư vị hơn cả sự xinh đẹp quyến rũ mà nàng từng thể hiện .

“Vương gia , quá khứ là quá khứ , cần gì phải tìm hiểu chứ ?” Quá khứ của nàng dù nói ba ngày ba đêm cũng không xong . Cho tới bây giờ nàng cũng không nói với ai và cũng không nguyện ý nói cho bất cứ kẻ nào .

Tần Mộ Phong liếc nhìn nàng , thản nhiên nói “Liễu cô nương , có thể cùng ta uống vài chén không?” Liễu Thiến vô tình đã giành được sự tôn trọng của hắn .

Liễu Thiến thở dài thật sâu “Mượn rượu tiêu sầu sầu càng sầu , nhưng Liễu Thiến cũng xin phụng bồi . Có đôi khi say một chút cũng không có gì là xấu .”



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận