Vương Phi Thất Sủng


Liễu Thiên Mạch tỉnh lại trong đau đớn , chứng kiến trên người mình đầy thương tích , thân thể đau đớn , đêm qua đúng là khiến cho nàng không thể chịu nổi . Hắn trên người còn mang theo mùi hương của người đàn bà khác mà giữ lấy nàng .

Đối với cuộc hôn nhân này , nàng cho tới bây giờ cũng chưa từng hy vọng , chính là không hy vọng sẽ chẳng bao giờ biết đến thất vọng .

Một đêm không ngủ , nàng mặc quần áo , ngồi ở trên giường lẳng lặng chờ hừng đông , chờ đợi bình minh , chính là chuyện mọi ngày nàng vẫn thường làm .

Nàng tại tướng phủ không có địa vị , có khi còn không bằng một cái nha hoàn , bị nhốt tại một tiểu viện hoang phế trong vườn , ngày ngày đuợc cấp chút cơm thừa canh cặn .

Mười mấy năm qua , cũng không có ai chú ý đến sự tồn tại của nàng .

Nàng cũng không chán ghét , cuộc sống như vậy chính hợp ý nàng .

Nàng vốn tưởng cuộc sống sẽ như vậy trôi đi , cho đến một ngày , người ta nói với nàng nàng sẽ bị gả cho Bình Nam Vương làm vương phi , vận mệnh của nàng từ nay về sau bị biến đổi .

Liễu tể tướng có nhị thê tứ thiếp , không có con trai , chỉ có chín nữ nhi .

Hắn cũng không oán ông trời tại sao lại không cho hắn con trai , bởi vì có chín nữ nhi mới có thể cho hắn leo lên địa vị quyền quý , với hắn mà nói quyền thế mới chính là thứ quan trọng nhất .

Mẫu thân của Thiên Mạch là người vợ tào khang của hắn , chính là sau khi hắn lấy nữ nhi của đại học sĩ đương triều , hắn liền bỏ rơi mẹ nàng , để mẹ con nàng mỗi ngày đều sống ở trong một cái hoang viên . Khi nàng năm tuổi , mẫu thân rời đi nhân thế , Liễu tể tướng xem nàng như một con chó , mặc cho tự sinh tự diệt . Nhiều năm như vậy , có lẽ hắn đã quên chính mình còn có một nữ nhi tên Thiên Mạch .

Mẫu thân của Thiên Mạch là người vợ tào khang của hắn , chính là sau khi hắn lấy nữ nhi của đại học sĩ đương triều , hắn liền bỏ rơi mẹ nàng , để mẹ con nàng mỗi ngày đều sống ở trong một cái hoang viên . Khi nàng năm tuổi , mẫu thân rời đi nhân thế , Liễu tể tướng xem nàng như một con chó , mặc cho tự sinh tự diệt . Nhiều năm như vậy , có lẽ hắn đã quên chính mình còn có một nữ nhi tên Thiên Mạch .

Khi tiên hoàng tại vị , Tần Mộ Phong chỉ là một hoàng tử nhàn tản , đối với con đường làm quan của Liễu tể tướng cũng không giúp ích được gì , Liễu tể tướng chưa bao giờ nghĩ sẽ đem nữ nhi gả cho hắn . Đến khi hoàng thượng kế vị , Tần Mộ Phong thuỷ trướng thuyền cao , hắn cùng đương kim hoàng thượng là huynh đệ đồng mẫu , tay nắm trọng binh , quỳên khuynh hướng dã . Trong lúc đó trở thành đối tượng quyền quý bậc nhất . Liễu tể tướng muốn kết giao với hắn , nhưng tám nữ nhi đều đã gả đi hết , cuối cùng suy đi tính lại mới chợt nhớ đến sự tồn tại của Thiên Mạch .

Vì muốn kết giao với Bình Nam Vương , Liễu tể tướng cầu hoàng thượng tứ hôn , muốn đem Thiên Mạch gả cho hắn . Bình Nam Vương rất mực phong lưu , ai nấy đều biết , hoàng thượng vì muốn làm cho hắn yên ổn nên đã đồng ý hôn sự này .

Nàng rõ ràng nhớ kỹ , hoàng thượng hạ chỉ ngày đó , Bình Nam Vương đã lạnh lùng kháng chỉ , nói rằng hắn đã có vương phi , ngừơi kia chính là thanh lâu danh kỹ , tên tự Thải Hà . nghe nói Thải Hà dung mạo như trăng , khuynh quốc khuynh thành . Tần Mộ Phong có vô số hồng phấn tri kỷ nhưng thuỷ chung yêu nhất chính là nàng .

Thanh lâu danh kỹ có thể nào làm vương phi ? Hoàng thượng bất đắc dĩ , chỉ còn cách lấy thiên tử chi uy ép buộc hắn lấy Thiên Mạch làm chính phi. Sau khi hạ chỉ ba ngày , Thải Hà dùng lụa trắng tự vẫn . Tần Mộ Phong thương tâm gần chết , không để ý đến sự phản đối của hoàng thương và thái hậu , dùng vương phi chi lễ đem nàng tiến nhập Hoàng lăng .

Thải Y là muội muội của Thải Hà , tỷ muôi chung phu đúng là thiên cổ giai thoại . Thải Y vốn không được sủng , chỉ là sau khi Thải Hà chết bỗng trở thành thị thiếp đắc sủng nhất . Nghe nói Thải Hà trước khi chết đã để lại một bức thư , muốn Tần Mộ Phong chiếu cố muội muội của nàng . Vì vậy hắn sủng hạnh là Thải Y , yêu là Thải Hà .

Hắn yêu Thải Hà , không ai không biết , nàng tự nhiên cũng biết . Nàng không vọng tưởng Tần Mộ Phong sủng ái . Nàng không mong đợi , cũng sẽ không muốn . Yêu ? Nàng đã sớm không tin thế gian hữu tình . Nàng rất rõ ràng giá trị của mình, Tần Mộ Phong lấy nàng cũng chỉ vì muốn trả thù , hắn đã ngầm cho rằng nàng chính là hung thủ hại chết Thải Hà .

Bảy ngày , là bảy ngày sau .

Thải Hà chết được bảy ngày , Tần Mộ Phong vào cung diện thánh , chấp nhận hoàng thượng tứ hôn , chỉ có một điều kiện duy nhất , nàng chỉ có thể làm thiếp của hắn . Hắn cả đời chỉ có một thê tử , chính là Thải Hà đã hương tiêu ngọc vẫn . Hoàng đế đối với cái chết của Thải Hà có chút hổ thẹn , đáp ứng điều kiện của Tần Mộ Phong , dù sao thì Thiên Mạch cũng chỉ là do đường thê sở sinh , làm thiếp của Bình Nam Vương cũng không tính gì là uỷ khuất .

Thải Hà chết được bảy ngày , Tần Mộ Phong vào cung diện thánh , chấp nhận hoàng thượng tứ hôn , chỉ có một điều kiện duy nhất , nàng chỉ có thể làm thiếp của hắn . Hắn cả đời chỉ có một thê tử , chính là Thải Hà đã hương tiêu ngọc vẫn . Hoàng đế đối với cái chết của Thải Hà có chút hổ thẹn , đáp ứng điều kiện của Tần Mộ Phong , dù sao thì Thiên Mạch cũng chỉ là do đường thê sở sinh , làm thiếp của Bình Nam Vương cũng không tính gì là uỷ khuất .

Nửa năm sau , hắn lấy nàng . Nàng trở thành một trong những người đàn bà của Bình Nam Vương .

Thế gian cho rằng nàng không uỷ khuất , chỉ có nàng tự biết rằng mình đã chịu uỷ khuất như thế nào , cho dù là làm thiếp của hoàng đế , nàng cũng không nguyện ý . Nếu làm thiếp là uỷ khuất thì hôn lễ của nàng thật quá uỷ khuất

Đáp ứng hôn lễ ngày đó , Tần Mộ Phong cho người nói với Liễu tể tướng , Thiên Mạch chỉ là thiếp , hắn sẽ không dùng nghi thức đón rước nàng , nếu nàng không muốn tự mình đi vào vương phủ thì có thể hồi hôn bất cứ lúc nào .

Vì vậy nàng mang theo bao quần áo , một mình đi vào Vương phủ . Trên đường đến Vương phủ , Nàng nhận hết những ánh mắt xem thường . Trào phúng , phỉ nhổ , kinh thường , hèn mọn , tất cả những ánh mắt đó đều chiểu thẳng vào nàng .

Trong lúc đó , nàng đã mất hết sự tôn nghiêm . Buổi tối nhục nhã ngày hôm qua càng làm cho nàng thêm bi thương .

Thiếp chính là cái danh hiệu nàng ghét nhất .

Trời dần dần sáng , ánh sáng chiếu vào trong phòng . Ngẫu nhiên còn nghe vài tiếng chim kêu .

Liễu Thiên Mạch mở cửa sổ , đón nhận từng trận gió mát . Đi đến bàn trang điểm , nàng cầm lên một cây trâm .

Liễu Thiên Mạch mở cửa sổ , đón nhận từng trận gió mát . Đi đến bàn trang điểm , nàng cầm lên một cây trâm .

Cây trâm thân bằng bạc , ước chừng phẩm chất rất tồi , mặt trên có khắc hoa văn tinh mỹ . Vĩ đoan khảm bốn viên trân châu , ba viên lớn chính là cánh hoa , viên nhỏ hơn là nhuỵ hoa . Châu hoa phía dưới chuế nhất lưu tô , lưu tô màu bạc , nhưng nhìn kỹ lại không phải bạc , nếu nhìn kỹ có thể thấy viên trân châu nhỏ kia có thể vặn vẹo .

Nàng thuần thục búi tóc lên , đem cây trâm cài lên đầu .

Nàng không tô son điểm phấn , y phục đơn giản nhưng có ý vị riêng , tự nhiên lại thanh nhã , cao quý , ít ai có được .

Thiên Mạch nhìn mình trong gương , hít một hơi thật sâu , chuẩn bị nghênh đón một ngày mới .

Nàng vốn đã không thể cảm nhận sắc thái của cuộc sống , vì nàng giống như một xác chết không hồn .

Nàng không biết mình sống có ý nghĩa gì nhưng nàng vẫn muốn sống .



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận