Vương Phi Cường Hãn


“Vương gia.”


Nghe thấy tiếng gọi, Dạ Tinh Thần từ trong suy nghĩ của bản thân phục hồi

lại. Quay đầu lại nhìn, đã thấy Kim, Ngân, Tài, Bảo đi theo phía sau một nam tử trẻ tuổi tuấn tú phi phàm, hắn vận một bộ y phục trắng thắng

tuyết, khuôn mặt như ngọc, đôi mắt sáng như sao, khóe môi xinh đẹp khẽ

nhếch, mang theo nụ cười nhàn nhạt lại xa cách.


“Vị này là?”

Vị công tử muốn gặp Lôi Nhi chắc là hắn, nhưng hắn rốt cuộc là ai? Dạ

Tinh Thần khiêu cao mi, tinh tế đánh giá người nọ.


“Tại hạ Doãn

Tư An, ra mắt Tiêu Dao Vương.” Nam tử trẻ tuổi hướng về phía Dạ Tinh

Thần chắp tay, vẻ mặt không kiêu ngạo không siểm nịnh.


“Doãn huynh muốn gặp Lôi Nhi à?” Dạ Tinh Thần rất tán thưởng đối với thái độ của Doãn Tư An.


“Đúng vậy.” Doãn Tư An đem ánh mắt ném về phía Bắc Tiểu Lôi nằm trên giường, ý cười thu lại, nhiễm lên lo lắng. “Ta là sư huynh của Lôi Nhi.” Nhìn Bắc Tiểu Lôi không có sức sống, Doãn Tư An vô cùng khó chịu. Nếu như là

muội ấy trước kia, nhìn thấy hắn đã sớm chạy tới hỏi han, mà không phải

giống như hiện tại nằm ở nơi đó không nhúc nhích.


“Thì ra là đệ tử của thần y.” Mắt Dạ Tinh Thần sáng ngời, nhìn về phía sau bọn họ. “Tôn sư có đến cùng không?”


“Gia sư đi xa chưa về.” Doãn Tư An lắc đầu.


Lời của Doãn Tư An khiến ánh sáng trong mắt Dạ Tinh Thần tối đi, ngọn lửa

hi vọng trong lòng lại bị dập tắt. Con ngươi đau lòng nhìn Bắc Tiểu Lôi. Chẳng lẽ độc của Lôi Nhi thật sự không thể giải sao? Chẳng lẽ hắn phải

nhìn nàng hương tiêu ngọc vẫn sao? Không, hắn làm không được. Như vậy

quá tàn nhẫn.


“Bất quá không cần lo lắng.” Doãn Tư An nhìn vẻ mặt ảm đạm của Dạ Tinh Thần, vui vẻ vì hắn đối với sư muội là chân tình.

“Vừa rồi ta đã nghe mấy người Tiểu Kim nói rồi, độc bọ cạp vằn trong

người sư muội, ta có thể giải.”


Danh sư xuất cao đồ, y thuật của Doãn Tư An tuyệt đối không thua kém sư phụ của mình.


“Thật ư?” Hi vọng của Dạ Tinh Thần lại bùng lên, khẩn thiết nhìn vào Doãn Tư

An. “Doãn huynh đang nói mình có thể giải được độc bọ cạp vằn?” Sẽ không khiến hi vọng của hắn lại bị dập tắt chứ.


“Đúng, bất quá ta phải xem tình hình sư muội trước.” Doãn Tư An gật đầu nói.


“Mời, Doãn huynh đến xem đi.” Dạ Tinh Thần đứng lên nói với Doãn Tư An.


Doãn Tư An đi đến bên giường, nhìn Bắc Tiểu Lôi đã bị độc khí tấn công vào tim. Tuấn mi chau lại, thần sắc ngưng trọng.


“Thế nào? Doãn huynh, độc của Lôi Nhi có thể giải không?” Dạ Tinh Thần trông thấy thần sắc ngưng trọng của Doãn Tư An, trong lòng thấp thỏm không

yên.


“Sư muội trúng độc nghiêm trọng hơn ta tưởng.” Doãn Tư An

vẫn không buông mi, hiện tại xem ra Lôi Nhi đã trúng độc ít nhất ba ngày rồi, nếu như không phải nhờ có dược vật thượng đẳng làm chậm lại độc

tính thì chỉ sợ muội ấy sớm đã đi gặp Diêm Vương rồi.


Lời của Doãn Tư An khiến cho trái tim chờ mong của Dạ Tinh Thần lộp bộp rơi xuống, lại đột nhiên nhảy lên.


Ngoài cửa sổ, gió nhẹ nhàng thổi vào lay động màn lụa trắng trên giường.


“Nhưng muốn giải độc cũng không phải là không thể.”


Dạ Tinh Thần ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt thâm thúy nhìn vào Doãn Tư An.

Không biết nên bực hắn chỉ nói một ít làm cho bọn họ bất ổn không yên,

hay là nên cảm tạ hắn có thể giải độc cho Lôi Nhi đây. Nếu không phải

không bị yếu tim thì Dạ Tinh Thần đã sớm bị lời nói của Doãn Tư An hù

chết rồi.


“Doãn huynh, cần phải giải độc như thế nào?” Mấp máy môi, Dạ Tinh Thần áp chế xúc cảm trong lòng, nhìn Doãn Tư An.


“Lấy độc trị độc.”


“Vậy phải dùng gì để lấy độc trị độc?” Dạ Tinh Thần suy nghĩ, Hạc đỉnh hồng? Vô dịch thảo? Hay là cự độc Xà đảm?… Nhưng bất luận là loại độc gì, hắn đều sẽ nghĩ cách lấy được.


“Kim sí điểu(1).”

“Kim sí điểu(1).”


Doãn Tư An

trả lời, độc bọ cạp vằn chính là thiên hạ kỳ độc trong các loại bọ cạp,

như vậy hắn liền dùng loại độc tương sinh tương khắc với nó là Kim sí

điểu để đối phó. Tương truyền trên bầu trời sa mạc tồn tại một loài chim cánh vàng sinh tồn, thân mình kỳ độc vô cùng, mà nó lại dùng bò cạp vằn làm thức ăn, độc tính lại càng là thiên hạ vô địch, nếu muốn giải được

độc của bò cạp vằn thì phải tìm được loài Kim sí điểu này.


“Kim sí điểu?” Dạ Tinh Thần cũng đã được nghe nói qua về loài chim này.


“Không sai.” Doãn Tư An gật đầu, vẻ mặt ngưng trọng, độc tính trên người Bắc

Tiểu Lôi đã muốn tấn công vào tim. Nếu như không nhanh chóng tìm Kim sí

điểu, chỉ sợ Lôi Nhi khó mà qua khỏi.


“Được, bổn vương lập tức sai người đi sa mạc tìm loài chim này.” Dạ Tinh Thần đáp, nhẹ nhàng buông tay Bắc Tiểu Lôi ra.


“Vương gia, không cần đi sa mạc tìm.” Doãn Tư An đưa tay ngăn Dạ Tinh Thần

lại. “Theo ta được biết, có người có được Kim sí điểu.”


“Ai?” Dạ Tinh Thần đứng yên, nhìn thẳng tắp vào Doãn Tư An.


“Diệu bút thư sinh.”


“Diệu bút thư sinh?” Dạ Tinh Thần nhếch mày kiếm lên. “Chính là thần long

thấy đầu không thấy đuôi, Diệu bút thư sinh trên giang hồ sao?”


“Đúng vậy.” Doãn Tư An gật đầu, lại có thâm ý khác nhìn Dạ Tinh Thần. “Không

nghĩ tới Vương gia đối với người trên giang hồ lại vô cùng quen thuộc

như vậy.” Ánh mắt sâu xa nhìn Tiêu Dao Vương tuấn mỹ, lười nhác trước

mắt. Không phải bên ngoài nói hắn không biết võ công, chỉ là một Vương

gia nho nhã yếu đuối sao? Bây giờ xem ra hắn có chút hoài nghi đối với

chuyện này.


Dạ Tinh Thần sửng sốt, sau đó cười nhạt. “Bổn vương

chẳng qua cũng chỉ là nghe người ta nhắc tới hắn mà thôi.” Xem ra Doãn

Tư An này không đơn giản, đã bắt đầu hoài nghi hắn rồi.

Tư An này không đơn giản, đã bắt đầu hoài nghi hắn rồi.


“Thì ra là vậy.” Doãn Tư An gật đầu, biểu tình cũng không phải là chuyện gì quan trọng.


“Doãn huynh chắc chắn Diệu bút thư sinh kia có Kim sí điểu không?” Dạ Tinh Thần đem chủ đề quay trở lại ban đầu.


“Thiên chân vạn xác.”


“Được, vậy hiện tại bổn vương phái người đi tìm tung tích Diệu bút thư sinh.”


“Tham kiến hoàng thượng.”


Dạ Tinh Thần vừa mới nói xong, ngoài cửa truyền đến tiếng người hầu.


Mọi người quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Dạ Tinh Triệt mặc cẩm y xanh ngọc viền vàng, chân mang giày đen nạm vàng đi đến.


“Hoàng huynh.” Dạ Tinh Thần gật đầu với Dạ Tinh triệt.


“Thảo dân tham kiến hoàng thượng.” Doãn Tư An cùng bốn thiếu niên chắp tay nói.


“Ừ.” Dạ Tinh Triệt phất tay, con ngươi nhìn về phía Bắc Tiểu Lôi nằm ở trên giường.


“Đệ muội thế nào rồi? Thần y đến đây chưa?”


“Không đến.” Dạ Tinh Thần lắc đầu. “Nhưng tìm được phương pháp giải độc rồi.”


“Nga?” Dạ Tinh Triệt nhìn Dạ Tinh Thần.


“Vị Doãn huynh này là đệ tử y truyền của Tiết thần y, sư huynh của Lôi Nhi, hắn có biện pháp giải độc.” Dạ Tinh Thần giới thiệu Doãn Tư An cho Dạ

Tinh Triệt.


______________________________________


(1) Mấy loại độc trên lần lượt: Hạc đỉnh hồng là máu mào hồng hạc, Vô dịch thảo là loài cây không có dịch, Xà đảm là mật rắn, Kim sí điểu là loài chim

cánh vàng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận