Vương Phi Cường Hãn


Ánh mặt trời từ

màn cửa sổ đỏ thắm mà vào, ánh nắng vàng óng sái lạc trên đất. Gió sớm

nhẹ nhàng, lụa trắng trên giường lay động.


Trên giường, một đôi

nam nữ ôm nhau triền miên, tóc đen quấn thân, sa mền đỏ rực ngụ ở bộ

ngực hai người, lộ ra cái cổ trắng ngần, dấu hôn đỏ hồng tựa như mấy đóa hồng mai nở rộ.


Ưm một tiếng, lông mi thon dài run rẩy,

giống như hồ điệp đang chuẩn bị vỗ cánh. Sau đó, nữ tử mở hai mắt ra.

Đôi đồng tử sáng ngời trong veo, giống như hồ nước trong vắt có thể thấy được đáy. Ánh mắt chạm đến một mảnh đỏ rực, dừng một chút. Tiếp tục

chớp chớp hai mắt, mới nhớ ra tình hình hôn lễ tối qua. Hơi nghiêng đầu, đập vào mắt chính là sắc mặt ngủ say của Dạ Tinh Thần. Dung nhan tuấn

mỹ, đôi môi khẽ nhếch mang theo ý cười nhàn nhạt nói lên giấc mộng đẹp

của hắn. Chiếc cằm hơi nhọn mà sạch sẽ, khiến cho người ta cảm thấy

thoải mái. Quả nhiên không hổ là nam nhân họa thủy.


Ánh mắt Bắc

Tiểu Lôi dừng ở môi mỏng gợi cảm kia, nhịn không được nuốt nuốt nước

miếng. Miệng của hắn thoạt nhìn ăn thật ngon, trong đầu lại nhớ đến lửa

nóng triền miên đêm qua, môi của hắn giống như chứa ma lực làm nàng trầm luân. Hiện tại càng hiếu kỳ, trộm hôn hắn một cái. Hắn sẽ không biết

đi. Nghĩ tới, nhịn không được khe khẽ sờ lên môi anh đào của mình, nhẹ

đi. Nghĩ tới, nhịn không được khe khẽ sờ lên môi anh đào của mình, nhẹ

nhàng hôn lên môi mỏng của hắn.


Dạ Tinh Thần nhắm hai mắt, cảm

thụ được đôi môi mềm mại của Bắc Tiểu Lôi. Kỳ thực khi Bắc Tiểu Lôi tỉnh lại, hắn cũng đã tỉnh rồi. Chính là cảm giác được tầm mắt của nàng,

muốn biết nàng sẽ làm gì. Không nghĩ đến tiểu nữ tử này lại có thể vụng

trộm hôn mình. Trong lòng toát ra một loại cảm giác ngọt ngào. Không thể không thừa nhận, hắn thích tiểu nữ tử này, nàng như vậy, hành động hiện tại chứng tỏ nàng cũng yêu thích hắn sao?


Tùy theo Bắc Tiểu Lôi

không chút chương pháp cùng kỹ xảo hôn môi, Dạ Tinh Thần không thỏa mãn. Ham muốn trong cơ thể lại khôi phục lại, giống như có một con hỏa long ở trong người quay cuồng, gào thét, ầm ĩ muốn nàng, muốn nàng… Hai tay

bỗng chốc vươn ra ôm lấy thân mình trơn nhẵn như ngọc của nàng, tăng

thêm hôn môi. Liếm liếm khóe môi, đầu lưỡi đẩy hàm răng của nàng ra cùng tiểu đinh hương của nàng giao quấn triền miên.


Bắc Tiểu Lôi chấn động, nhìn vào Dạ Tinh Thần vẫn nhắm mắt như cũ, nam nhân này đến cùng

là tỉnh dậy rồi? Hay là dựa theo bản năng hôn môi nàng? Người ta đều nói nam nhân buổi sáng sớm dễ xúc động nhất, chẳng lẽ hắn cũng vậy sao?


“Ngô…”


Tương cứu trong lúc hoạn nạn, cảm giác lửa nóng từ dưới dâng lên. Hé ra khuôn mặt tinh xảo tuyệt mỹ đỏ rực, giống như mây hồng bay nhanh mà lên.

Trong mắt như bịt kín hơi nước, sương mù dày đặc càng thêm quyến rũ, sợi tóc hỗn độn, biếng nhác mà gợi cảm, xinh đẹp không gì sánh được.


Dạ Tinh Thần mở ra hai tròng mắt nhìn Bắc Tiểu Lôi rơi vào sắc dục, đáy

mắt trong suốt hiện lên ý cười. Hắn yêu thích Lôi Nhi lúc này, xinh đẹp

quyến rũ, giống như một đóa hoa tường vi được mưa xuân làm dịu, khiến

người khác không nhịn được muốn hái ngắt để giữ lấy hương thơm của nó.


Một cái trở người, đem Bắc Tiểu Lôi vây ở dưới thân thể của mình. Đôi môi

men theo môi anh đào của nàng thẳng đến trước ngực no đủ, hai đóa hồng

mai trên đỉnh núi nở rộ, dường như e lệ mà run rẩy, làm cho người thương tiếc không thôi. Mắt sáng bịt kín ham muốn thật sâu, cúi đầu, ngậm lấy

đóa hoa mỹ lệ kia.


Bắc Tiểu Lôi trầm luân trong những hôn môi của Dạ Tinh Thần, toàn bộ cảm giác đều tập trung lại với nhau. Tựa như một

chiếc thuyền nhỏ trên mặt biển cuồn cuộn sóng, rung động, rung động, mất phương hướng.


Gió nhẹ thổi, màn che tung bay, chiếc giường ngà

voi tinh xảo theo tiết tấu lay động, tấu ra nhịp điệu cổ xưa nhất của

tình yêu nam nữ.


Quang cảnh một mảnh kiều diễm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận