Vương Phi Cường Hãn


“Bổn cô nương là Vương phi, nữ chủ tử của ngươi.”


Bắc Tiểu Lôi nói xong, mọi người đều sửng sốt. Đôi mắt hoài nghi nhìn vào

nàng, thật hay giả? Nàng là Vương phi? Ánh mắt không hẹn mà gặp đều

hướng về phía Dạ Tinh Thần. Vương gia thành thân lúc nào, tại sao bọn

hắn thân là người trong Vương phủ lại không biết?


“Vương gia, vị cô nương này đúng là Vương phi sao?” Quản gia thay mặt mọi người hỏi ra thắc mắc.


Bắc Tiểu Lôi ôm lấy ngực, liếc mắt nhìn vào Dạ Tinh Thần. Ánh mắt nhưng lại mang theo uy hiếp hung ác, nếu như hắn dám nói không phải, nàng nhất

định cho hắn đẹp mặt.


“Ừ, từ nay về sau Vương phi là chủ tử của

các ngươi.” Dạ Tinh Thần lười biếng đảo qua mọi người, phân phó. “Các

ngươi kính trọng Vương phi cũng giống như kính trọng Bổn vương, không

được mảy may làm trái, biết chưa?”


“Dạ.” Mọi người chỉnh tề lắng

nghe, mặc dù đối với Vương phi bỗng dưng xuất hiện này rất nghi hoặc,

nhưng Vương gia cũng đã hạ lệnh rồi, có vấn đề cũng chỉ có thể nuốt vào

trong bụng. Phải biết, nhiều lời nhất định không tốt. Một người hầu

thông minh, xứng đáng với chức vụ là không được phép nói chủ tử đúng

sai.


“Này, còn phải đứng đây bao lâu?”


Bắc Tiểu Lôi không

kiên nhẫn kêu lên, nhìn một đám ứng với côn trùng chỉ biết lên tiếng trả lời, nàng không cảm thấy thú vị. Hiện tại cũng sắp trưa rồi, tự nhiên

là lấp đầy cái bụng quan trọng hơn.


“Đi thôi.” Dạ Tinh Thần cười yếu ớt, dẫn theo Bắc Tiểu Lôi hướng trong Vương phủ đi đến.


Bọn người quản gia ở tại phía sau nhìn bóng lưng hai người ngẩn ngơ, thật

lâu sau mới kịp phản ứng. Cô nương thô lỗ kia thật sự là Vương phi của

bọn họ sao?


Lắc lắc đầu, tuy rằng dung mạo tạm được. Nhưng tính

tình như vậy sánh đôi với Vương gia, thật đúng là làm hư miếng ngọc đẹp

như Vương gia rồi.


Bắc Tiểu Lôi chỉ lo túm lấy tay Dạ Tinh Thần

xông thẳng hướng Vương phủ mà đi, tự nhiên là không biết những nhận xét

của người hầu ở phía sau. Nếu biết trong lòng bọn họ đều chê tính thô lỗ của nàng, chê nàng không xứng với Vương gia mà nói, chỉ sợ là một phen

bạo lộ.


Dạ Tinh Thần đem Bắc Tiểu Lôi mang vào phòng ngủ của mình, cả phòng một màu xanh ngọc, lộ ra khí tức nam tử nồng đậm.


Bắc Tiểu Lôi cũng không khách khí ngồi ở bên cạnh bàn, bưng nước trà trên

bàn ừng ực ừng ực uống. Ngay thẳng, không làm bộ làm tịch.


“Thoải mái.” Đặt ly trà xuống, nàng thở dài nói. Nước trà còn rơi rớt lại trên khóe miệng của nàng, lan tỏa ánh sáng mặt trời.


“Được rồi, hiện tại ta cũng đã đến Vương phủ cùng ngươi. Nhưng là ta làm

Vương phi, ngươi cũng không được dùng cái gì mà lấy phu làm thiên đến

quản thúc ta. Ta cho ngươi biết, ta tuyệt sẽ không ngoan ngoãn mà nghe

lời của ngươi.” Đôi mắt đẹp hung hăng trừng mắt nhìn hắn, trước đem lời

cảnh cáo nói trước mặt.


Dạ Tinh Thần gật đầu, chưa bao giờ trông cậy vào nàng sẽ hiểu được phụ dung, phụ công, phụ đức(1) các loại.


“Tốt lắm, coi như ngươi thức thời.” Nhìn Dạ Tinh Thần gật đầu, Bắc Tiểu Lôi

thỏa mãn câu môi lên. Cánh tay nhỏ nhắn hướng tới mặt bàn vỗ. “Hiện tại

ta bắt đầu nói quy tắc của ta, ngươi hãy nghe cho kỹ. Thứ nhất, chuyện

trong Vương phủ ta định đoạt; thứ hai, không được phép để cho ta làm

trong Vương phủ ta định đoạt; thứ hai, không được phép để cho ta làm

chuyện ta không muốn; thứ ba, không cho nói ta nói bậy, khi người khác

nói ta nói bậy thì ngươi phải giúp ta; thứ tư, khi người khác ức hiếp ta thì ngươi phải khi dễ lại hắn; thứ năm, khi người khác phản đối ta thì

ngươi phải luôn đứng ở bên ta; thứ sáu, lấy mệnh lệnh của ta làm quy tắc để tuân thủ…”


Bắc Tiểu Lôi ba ba nói một tràng như sét đánh, thở sâu một hơi, lại nói.


“Cuối cùng cũng là quan trọng nhất, không cho ngươi nạp thiếp, không được đi

thanh lâu uống rượu có kỹ nữ hầu, không được cùng với nữ tử khác liếc

mắt đưa tình. Nếu như bị ta phát hiện được ngươi trèo tường, ngươi nhất

định phải chết.” Mâu quang hung hăng trừng mắt nhìn Dạ Tinh Thần, dùng

sức nói.


“Ta có thể nói không sao?”


_____________________________________


(1) Với người phụ nữ, tứ đức gồm phụ công (婦功), phụ dung (婦容), phụ ngôn (婦言) và phụ hạnh (婦行):


Công: nữ công, gia chánh phải khéo léo. Tuy nhiên các nghề với phụ nữ ngày

xưa chủ yếu chỉ là may, vá, thêu, dệt, bếp núc, buôn bán, với người phụ

nữ giỏi thì có thêm cầm kỳ thi họa.


Dung: dáng người đàn bà phải hòa nhã, gọn gàng, biết tôn trọng hình thức bản thân


Ngôn: lời ăn tiếng nói khoan thai, dịu dàng, mềm mỏng


Hạnh: Tính nết hiền thảo, trong nhà thì nết na, kính trên nhường dưới, chiều

chồng thương con, ăn ở tốt với anh em họ nhà chồng. Ra ngoài thì nhu mì

chín chắn, không hợm hĩnh, cay nghiệt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận