Vương Phi Cường Hãn


Hùng hùng hổ hổ.


Bắc Tiểu Lôi bắt lấy Dạ Tinh Thần, hướng về hậu viện, nơi đám người thị vệ của hắn đang tạm ở chạy tới.


Dạ Tinh Thần cũng không giãy dụa, mặc cho đôi tay nhỏ mềm mại của nàng nắm chặt lấy bàn tay to của hắn.


Gió núi thổi hiu hiu, bầu không khí tươi mát. Tinh mâu Bắc Tiểu Lôi nhìn về phía trước, hồng y đón lấy gió núi bay lượn, rực rỡ mỹ lệ. Nữ nhân này

là Vương phi của mình, tuy rằng thân phận nàng là sơn tặc rất có thể trở thành trò cười cho người khác, nhưng hắn vẫn tán thưởng tính thẳng thắn của nàng, không chút điệu bộ nào, sống chung với nữ tử như vậy cả người đến lỗ chân lông cũng đều hò hét vì khoan khoái dễ chịu.


“Mở cửa.”


Ầm một cái, Bắc Tiểu Lôi đá văng cửa viện, yêu kiều la lên. Thân ảnh đỏ rực kéo Dạ Tinh Thần đi đến.


“Vương gia?”


Bọn thị vệ vốn nghe được động tĩnh đều đi ra, thời điểm nhìn thấy bóng dáng Dạ Tinh Thần, cơn thịnh nộ đang bùng ra trong nháy mắt dập tắt.


“Ân.” Dạ Tinh Thần gật gật đầu, cười yếu ớt.


“Yêu nữ, ngươi bắt Vương gia muốn làm cái gì?” Thị vệ râu quai nón theo sau

đi ra vừa thấy vẻ mặt giận dữ của Bắc Tiểu Lôi đang cầm lấy tay Dạ Tinh

Thần, bỗng nhiên lớn tiếng trừng mắt hỏi.


Lông mày Bắc Tiểu Lôi

dựng thẳng, dám kêu nàng là yêu nữ. Bất quá hiện tại nàng không có thời

gian cùng hắn tính sổ, đợi về đến Vương phủ nhất định cho hắn đẹp mặt.

Đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm hắn, chỉ ngón tay:


“Ngươi đi, đem đồ đạc thu thập lại.”

“Ngươi đi, đem đồ đạc thu thập lại.”


“Làm cái gì?” Thị vệ râu quai nón phòng bị mà nhìn nàng, sẽ không muốn làm

cái gì kỳ quái với đồ đạc đi. Ở sơn trại mặc dù ngắn ngủn mấy ngày, bọn

họ lại từ trong miệng những người khác biết không ít chuyện xấu của yêu

nữ này.


“Rời khỏi sơn trại.” Chỉ là nàng cũng muốn cùng đi, ai.


“Ngươi muốn thả chúng ta đi?” Một gã hắc y thị vệ ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng

một cái, lại trông về hướng Dạ Tinh Thần bị nàng nắm chặt.


“Vương gia, chúng ta phải về Vương phủ sao?”


“Đúng.” Dạ Tinh Thần gật đầu, nhìn phía Bắc Tiểu Lôi, đối với đám người thị vệ

của mình nói. “Vương phi cũng muốn theo chúng ta cùng đi.”


“Vương phi?” Bọn thị vệ vô cùng ngạc nhiên mà chỉ vào Bắc Tiểu Lôi, rõ ràng

không đủ sức tiếp nhận. Vương gia thật sự chấp nhận yêu nữ này sao?


“Hừ−−“ Bắc Tiểu Lôi hừ lạnh một tiếng, khiêu mi nhìn vào bọn họ. “Từ nay về

sau bổn cô nương chính là nữ chủ của các ngươi, các ngươi tốt nhất cố

gắng đừng làm ra chuyện khiến bổn vương phi mất hứng. Nếu không thì, lầm bầm—“ Mắt đẹp nguy hiểm đe dọa mà nheo lại. Câu nói kế tiếp, không nói

cũng rõ.


“Vương gia—“ Mọi người nhìn Dạ Tinh Thần mang theo cầu

xin, nếu như yêu nữ này thật sự làm Vương phi, bọn họ khẳng định không

có một ngày tốt lành, Vương gia như thế nào chịu đựng đây.


Dạ

Tinh Thần trong lòng cười thầm, mặt ngoài lại như cũ một bộ dáng lười

nhác. Mày kiếm thản nhiên nhếch lên, ánh mắt quét nhẹ qua từng người.


“Từ nay về sau, Vương phi đại diện Bổn vương.”


Trong lòng mọi người run lên, không nghĩ tới Vương gia đã coi trọng yêu nữ

này rồi. Ngay cả Bắc Tiểu Lôi cũng nhịn không được quay đầu lại liếc hắn một cái, đầu óc nam nhân này không có bị bệnh đi, lại còn nói nàng đại

diện hắn. Chỉ có điều, không thể không nói, nghe được câu này, trong

lòng nàng vẫn nhịn không được cao hứng. Sách, là chính bản thân hắn nói, sau này đừng nuốt lời. Nàng sẽ hảo hảo mà làm cho mọi người hiểu được

sự lợi hại của nàng.


“Vương gia, thu thập xong rồi.” Một thị vệ

cầm lấy hành lý đi ra. Bốn gã kiệu phu đi theo phía sau, khiêng cái kiệu đi ra khỏi nơi đó. Bắc Tiểu Lôi liếc mắt nhìn hắn một cái, hắn nhưng

thật thức thời nha.


“Đi thôi.”


Bắc Tiểu Lôi nắm tay Dạ Tinh Thần, dẫn đầu đi ra ngoài.


Thị vệ râu quai nón ở phía sau trừng mắt nhìn nàng, thật là một nha đầu

ngang ngược. Chẳng qua càng khó hiểu chính là, Vương gia cư nhiên còn

thuận theo nàng? Chẳng lẽ Vương gia không thích cao lương mỹ vị, trái

lại thích loại cháo loãng dưa cải hương dã này?


Không hiểu nổi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận