Vương Phi Có Độc






Vút một tiếng, tên nỏ sượt qua má Lục Oanh, đâm thẳng vào trái tim Cố Thanh Trản. Trong nháy mắt, Lục Oanh cảm thấy trời rung đất chuyển, Cố Thanh Trản như không thấy đau đớn, máu tươi chảy ồ ồ ngã xuống dưới chân mình, nụ cười trên mặt vẫn dịu dàng như xưa.

"Không!!... Á!" Lục Oanh đột nhiên mở mắt. Nếu không phải đau đớn thấu xương ở bờ vai kéo nàng về hiện thực thì thật thật giả giả, nàng đã phân không rõ. Mùi thảo dược tỏa khắp trong phòng, xưa nay nàng chán ghét nhất mùi vị này.
"Nương nương... Ngài tỉnh rồi." Bích Lạc canh giữ bên giường Lục Oanh cả đêm, đến giờ mẹo cơn buồn ngủ thật sự ngăn không được, mới ghé vào bên giường nghỉ ngơi một lát. Tuy ngày thường Bích Lạc nhát gan sợ phiền phức, nhưng mỗi khi chiếu cố Lục Oanh đều rất tận tâm tận trách. Nàng biết rõ ban đêm Lục Oanh ngủ rất cạn, lại thường bị ác mộng, vậy nên mặc dù đã tối cũng quyết canh giữ bên người Lục Oanh một tấc không rời, phàm là có chút động tĩnh nhỏ cũng sẽ lập tức bừng tỉnh. Cứ như vậy, nhiều năm qua nuôi thành thói quen.

"Ta đi nấu cháo cho ngài..."
Nhìn hai mắt Bích Lạc phủ đầy tơ máu, Lục Oanh biết nàng nhất định là một đêm chưa ngủ, thấy thật đau lòng, sớm chiều ở chung đã nhiều năm, nàng chưa bao giờ coi Bích Lạc là hạ nhân. Lục Oanh cắn bờ môi trắng bệch chống tay ngồi dậy tựa vào đầu giường, cả nụ cười cũng tái nhợt, "Không sao, hôm qua ngươi có bị thương không? Để ta xem xem..."
Bích Lạc trong lòng một hồi ấm áp, nương nương đã bị thương thành như vậy, lại còn nhớ đến mình, "Nô tỳ không việc gì. Không phải nương nương rất thích ăn cháo nô tỳ nấu sao? Nô tỳ đi ngay..."
"Đừng xưng nô tỳ, ta không thích nghe." Lục Oanh vừa nói, trong lòng vừa tính toán. Sớm muộn gì nàng cũng nên đưa Bích Lạc ra khỏi phủ, gả cho nhà dân chúng bình thường cũng được, tốt hơn mỗi ngày cùng mình trà trộn nơi đầm rồng hang hổ này nhiều, "Tuổi tác ngươi cũng lớn rồi, đã đến lúc tìm một..."
"Nương nương, ta nói rồi, muốn hầu hạ ngài một đời!" Bích Lạc biết Lục Oanh định nói gì, giận dỗi cắt lời nàng.
Lục Oanh chỉ buông mi, nhẹ giọng nói, tựa như nói cho bản thân mình nghe, "Đừng theo ta một đời..." Ngay cả vận mệnh mình đã phiêu quẫy mông lung, làm sao dám hứa hẹn với người khác.
Bích Lạc thấy Lục Oanh tâm tình hạ thấp, nhưng lại không biết nên an ủi thế nào, chỉ có thể âm thầm sốt ruột trong lòng. Lo lắng đi vài vòng trong phòng xong, liền nhẹ nhàng đẩy cửa ra ngoài.
Lục Oanh tâm loạn như ma, xảy ra quá nhiều chuyện, có quá nhiều điểm đáng nghi, nàng vẫn bị vận mệnh đùa bỡn như trước. Hiện giờ nàng như đặt mình vào một vùng sương mù, sát khí nổi lên bốn phía, nhưng nàng lại không nhìn thấy người nào muốn giết nàng, cũng không thể nghĩ ra vì sao lại có người muốn giết nàng? Vụ ám sát hôm qua, ngoài mặt là nhằm vào Chiêu Vương phủ, nhưng Lục Oanh biết rõ, hai mươi mấy đại hán che mặt kia người người đều chạy về phía mình, muốn lấy tính mạng mình. Bằng không, Ánh Thu không thể mang Cố Thanh Trản đào thoát dễ dàng như vậy.

Chẳng lẽ phủ Tướng quân gây thù hằn? Nhưng Lục Nguyên Thiệu từ sau khi Sở thị đi, luôn luôn bảo trì chính kiến trung lập, cũng không tham dự phong vân trên triều đình, mấy năm gần đây binh quyền cũng từng chút từng chút bị phân tán, nhị ca Lục Khang lại càng trời sinh tính trung hậu.
Vì sao? Rốt cuộc là vì sao? Lục Oanh ẩn ẩn cảm thấy, tất cả mọi chuyện, đều có liên quan với Chiêu Vương phủ, với lời cầu hôn đột nhiên đó, Trịnh Triệu nọ cũng không phải một người đơn giản.
Lục Oanh lúc này mới nhớ đến, khi ấy vì sao mình lại động thân vì Cố Thanh Trản ngăn cản một tên kia. Đại khái là do... nàng không muốn người vô tội vì nàng mà bị thương đi. Tổ phụ từng nói, đặc điểm lớn nhất của người Lục gia chính là tâm không đủ cay nghiệt, trong loạn thế ắt sẽ chịu thiệt.
Thân thể vốn mệt mỏi, nội tâm lại nôn nóng, khiến cho đầu óc Lục Oanh càng thêm choáng váng nặng nề, mơ mơ màng màng lại mê man muốn xỉu. Lúc này bên ngoài Bích Lạc đột nhiên nói, "Nương nương, Vương phi đến rồi!"
Giật mình, Lục Oanh thanh tỉnh lại. Những người trong phòng đều hướng về phía Vương phi quỳ xuống hành lễ. Lục Oanh đang muốn đứng lên, Cố Thanh Trản mau bước đến, xoay người đỡ lấy nàng, dịu dàng nói, "Đừng đứng dậy, ngươi còn thương tích trong người, miễn lễ. Mới vừa vào Vương phủ đã gặp phải chuyện này, là ta xử sự không chu toàn. Thật không biết nên công đạo với Vương gia thế nào..."
"Tỷ tỷ không cần tự trách, đột nhiên gặp mai phục không phải việc chúng ta có thể biết trước. Chỉ là..." Lại là hương phong lan thản nhiên ấy, Lục Oanh cảm thấy hương thơm này dễ nghe hơn khói lư hương trong phòng nhiều. Hương hoa như có như không quanh quẩn, ngửi nhiều đến quen thuộc có lẽ sẽ khiến người càng thêm nghiện, hai người gần gũi thân mật, ánh mắt giao nhau khiến đáy lòng Lục Oanh có chút mất tự nhiên. Nhớ đến hôm qua Cố Thanh Trản dầm mưa chạy về phía nàng, các nàng biết nhau chẳng được một tháng có thừa, thật sự có thể thân thiết đến mức sinh tử chi giao sao? Nàng cúi đầu hé mở bờ môi tái nhợt, "Chỉ là tỷ tỷ liệu có biết hôm qua... là người phương nào?"
"Ta cũng không biết... Chuyện này Vương phủ chắc chắn sẽ điều tra rõ. Ngươi đừng nghĩ nhiều, bây giờ dưỡng thương cho thật tốt quan trọng hơn." Cố Thanh Trản vỗ nhẹ vai nàng, "Trước ăn chút gì đi."

Lục Oanh chỉ suy tư gật đầu.
Bích Lạc thấy thế, tâm sinh vui vẻ, quả nhiên mời Vương phi nương nương đến đây đúng là lựa chọn sáng suốt. Từ lúc tiến Vương phủ tới nay, chỉ mình Vương phi có thể làm cho Lục Oanh nhiều lời vài câu, Bích Lạc mỗi ngày đi theo bên người Lục Oanh, dĩ nhiên rất rõ ràng. Ngày thường nương nương luôn đầy mặt buồn bã, chỉ những khi đi Thanh Nguyệt các mới không phiền não nhiều như vậy, ngẫu nhiên còn cười một hai cái.
Từ hồi bệnh nặng mấy tháng trước, khẩu vị Lục Oanh luôn không phấn chấn, nay bị thương càng thêm ngán ăn, chỉ uống qua loa mấy ngụm cháo lấp bụng rỗng. Bích Lạc bưng chén thuốc tới, từng ngụm từng ngụm đút cho nàng.
Lục Oanh chỉ hơi nhấp một ngụm, mày liền nhăn nhúm. Nàng xưa nay sợ đắng, thuốc này lại đắng hơn gấp trăm lần thuốc mình uống ở phủ Tướng quân.
Thấy Lục Oanh nhíu mày, Bích Lạc biết nàng chịu không nổi thuốc đắng, bèn cuống quít đặt bát xuống, đưa một viên kẹo mạch nha đến bên miệng Lục Oanh. Đến tận lúc vị ngọt tản ra trong miệng, Lục Oanh mới cảm thấy dễ chịu hơn chút.
Cố Thanh Trản thấy cảnh này, cười rộ lên, nhớ lại hôm qua Lục Oanh tay nắm chủy thủ, nào thấy được nửa phần sợ hãi, "... Ta vốn tưởng rằng ngươi không sợ trời không sợ đất, không ngờ thì ra là sợ đắng."
Lục Oanh cúi đầu ngậm kẹo mạch nha, suy yếu nói, "Từ nhỏ đã sợ đắng, để tỷ tỷ chê cười."
Cố Thanh Trản lấy đi túi kẹo nhỏ trong tay Lục Oanh, tựa như trêu ghẹo tiểu hài tử nói, "Thuốc đắng dã tật. Ngươi uống xong, ta mới cho ngươi đường."
Lục Oanh nhìn chén thuốc đen kịt trong tay Bích Lạc, da đầu run lên, chỉ đành nhìn Cố Thanh Trản cười khổ, khó xử nói, "Tỷ tỷ trả lại cho ta đi, chớ trêu ghẹo ta."

"Nếu trước đó ăn ngọt, thuốc sẽ càng thêm đắng. Ngươi thông minh như thế, chẳng lẽ không hiểu đạo lý này sao?"
Hiểu, đạo lý ấy sao lại không rõ. Lục Oanh không nói gì thêm, tiếp nhận bát sứ trong tay Bích Lạc, ngưỡng cổ uống một hơi cạn sạch nước thuốc còn lại trong chén. Hành động này dọa Bích Lạc nhảy dựng, "Nương nương..."
Thấy Lục Oanh giận dỗi uống non nửa bát thuốc, Cố Thanh Trản mắt cười cong cong mà cầm một khối đường nhỏ đưa tới bên môi nàng.
Do dự một lát, Lục Oanh há miệng ngậm lấy khối đường kia.
"Ngọt không?" Cố Thanh Trản nghiêng đầu hỏi nàng.
"Ngọt."
Những ngày dưỡng bệnh còn nhàm chán hơn bình thường. Liên tục mười ngày, Lục Oanh đều nằm trên giường lật xem chút sách cổ, ngay cả đại môn Thu Thủy uyển cũng chưa từng bước qua. Cố Thanh Trản ngẫu nhiên sẽ đến thăm nàng, nhưng không phải mỗi ngày đều đến. Cũng đúng, nàng là Vương phi, sao có thể mỗi ngày chạy tới chỗ Trắc phi chứ? Như thế là thuận tình thuận lý.

Nhưng mà, từ đáy lòng Lục Oanh thật mong chờ nàng đến...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận