Vương Phi 13 Tuổi


Edit: Meo tỷ


Beta: Pracell


**************************


Không lẽ là…chàng


Tim đập nhanh một cách bất thường, vẻ mặt Lưu Nguyệt không nói nên lời.


Người thân, nàng ở Bắc Mục chưa từng thể hiện cảm tình riêng tư với bất cứ ai, ngay cả là Âu Dương Vu Phi, thì tình cảm cũng chỉ như bằng hữu, chứ không phải cảm giác của người yêu.


Chỉ có một người, vào một số thời điểm hiếm hoi.


Nàng đã thể hiện tình cảm của mình với hắn, hoàn toàn như người yêu.


L úc Hiên Viên Triệt tới Bắc Mục.


Lúc nàng bị mười bảy tộc Tiên Bi bao vây, lần đầu tiên sa cơ, Hiên Viên Triệt đã tới kịp thời, để cứu nàng.


Lưu Nguyệt còn nhớ rất rõ, lúc đó nàng đã kinh ngạc và vui mừng biết bao nhiêu.


Nói với nhau đủ chuyện trên trời dưới đất.


Toàn bộ tình cảm thể hiện trong cái nắm tay thật chặt.


Cho nên, đã quên hết mọi người xung quanh, nàng và Hiên Viên Triệt đã lấy thân phận hôn phu hôn thê đang yêu thân mật với nhau, rồi còn ôm nhau.


Bộc lộ ra hết chân tình của mình.


Mà lúc đó, có Thác Bỉ Mộc cũng có mặt


Thác Bỉ Mộc đã từng nhìn thấy khuôn mặt Hiên Viên Triệt lúc cứu nàng ra từ chỗ mười bảy tộc Tiên Ti, vì thế hắn cũng biết sự tồn tại của một người tên Nhất Hào bên cạnh nàng.


Biết được nàng chỉ thân cận với ai.


Hai mắt chớp nhanh, càng suy ngẫm lại những chuyện trước đây nàng càng cảm thấy rõ ràng.


Nàng còn nhớ rõ lúc ấy mình đã nói với Thác Bỉ Mộc là “ta tin tưởng ngươi, cho nên ngươi không được cô phụ sự tín nhiệm của ta.”


Nàng đã quên giết Thác Bỉ Mộc diệt khẩu, đã quên mất.


Năm ngón tay nắm lại thật chặt, cơ thể bắt đầu hơi hơi run rẩy.


Người mà Thác Bỉ Mộc nói là ai ?


Có phải người nàng nghĩ tới hay không, có phải không ?


Khiếp sợ quá lớn đâm ngang dọc trái tim Lưu Nguyệt, cơ thể nàng không tự chủ được run rẩy khắp người, không rõ là vì hưng phấn quá độ hay vì cái gì khác.


Tay gắt gao nắm lại, Lưu Nguyệt nghiến răng thật chặt.


Không, không thể như vậy được, chính nàng đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng ngày đó, như thế nào có thể còn sống ?


Không, phải chăng là do mình quá nhớ Hiên Viên Triệt, cho nên, đem tất cả những gì có thể, thậm chí không thể xảy ra, chụp hết lên đầu chàng ?


Tim đập rất nhanh, lý trí của nàng cũng không thể theo kịp.


Thế nhưng, người mà Thác Bỉ Mộc nói có thể là ai chứ ?


Ngoại trừ Hiên Viên Triệt ra, nàng thật sự không thể nghĩ ra được bất kỳ người nào khác.


Thật sự không nghĩ ra, Tiêu Thái Hậu thì không thể, những người khác, Độc Cô Dạ ? Vân Triệu? Âu Dương Vu Phi? Không, những người này lại càng không thể.


Nhưng mà, nhưng mà, chính nàng đã tận mắt chứng kiến cảnh chàng, đã chết…


Sự kinh ngạc và vui mừng quá lớn tới mức không thể tin nổi, đang đối chọi nhau chan chát trong đầu nàng.


Chuyện không thể nào xảy ra, thì đừng có cho nàng hy vọng.


Nếu không, đến khi hy vọng tan biến, nàng có lẽ sẽ không thể gượng dậy nổi.


Năm ngón tay cắm thật sâu vào lòng bàn tay, có chỗ đau, có chỗ đỏ sẫm muốn rướm máu.


Lưu Nguyệt cúi đầu mở bàn tay ra, nhìn mấy chỗ đỏ sẫm đó


Ánh mắt đen sâu như đá cẩm thạch trầm mặc nửa ngày bỗng giương lên, xoay mạnh người một cái rồi nhảy xuống đất, Lưu Nguyệt liền phóng ra ngoài lều trại.


Hiện tại đã như vậy, còn có chuyện gì tồi tệ hơn lúc này nữa chứ.


Cùng lắm là nghe thêm một lần nữa tin chàng đã mất.


Chính vì thế nhất đinh nàng phải biết người sau lưng Thác Bỉ Mộc rốt cuộc là ai.


“Thác Bỉ Mộc!” một tiếng quát lạnh xé tan màn đêm u tối, trong trẻo nhưng lạnh lùng đầy bén nhọn.


Đang bước đi, bỗng Thác Bỉ Mộc nghe tiếng quát, lập tức quay đầu lại, kinh ngạc vô cùng khi nhìn thấy Lưu Nguyệt đang chạy như bay về phía hắn.


Nhiếp Chính Vương của bọn họ không phải đã say rồi sao, như thế nào lại…


“Thác Bỉ Mộc, ta có chuyện muốn hỏi ngươi” Từng bước chầm chậm rồi dừng lại ngay trước mặt Thác Bỉ Mộc, mặt Lưu Nguyệt có vẻ h ơi bất an nhưng cũng cực kỳ nghiêm túc.


“Á, Nhiếp Chính Vương, Người cứ hỏi ạ” Thác Bỉ Mộc đứng đoan đoan chính chính nói.


Nhìn thấy vẻ mặt hơi thắc mắc u mê của Thác Bỉ Mộc, Lưu Nguyệt hít một hơi thật sâu, chậm rãi gằn từng chữ một “Thác Bỉ Mộc, ngươi hiểu rõ tính cách của ta, ta không muốn phải nghe lời nói dối.


Nói cho ta biết, người sau lưng bày cách cho ngươi chiếu cố ta, là ai ?”


Lời nói có vẻ bình tĩnh, nhưng hai chữ là ai, lại có thể nghe rõ ràng là đang run run.


Thác Bỉ Mộc vừa nghe Lưu Nguyệt hỏi, như có ai bổ vào đầu thật mạnh.


Mặt nháy mắt hiện lên tia bối rối, nhưng ngay sau đó liền lấy lại bình tĩnh.


“Không có ai a, Nhiếp Chính Vương, Người nói gì vậy? Ai nhờ thần giúp Người? , thần không hiểu gì cả ?”


Gãi gãi đầu, Thác Bỉ Mộc trả lời rất nhanh.


Phủ nhận sạch sẽ không chút dấu vết.


Lưu Nguyệt nghe xong sắc mặt trầm xuống, hai mắt sắc nhọn trừng trừng với Thác Bỉ Mộc.


Người trước mặt mình đang nói dối.


“Thác Bỉ Mộc, khả năng của ngươi như thế nào, ta hiểu rất rõ, ngươi không hề có tính cẩn thận tỉ mỉ, chiến thuật cũng không tinh diệu được đến trình độ kia.


Tính