Vương Phi 13 Tuổi


Ánh mặt trời ló rạng, cảm giác ấm nóng kia hoá ra lại có thể lạnh lẽo tới cực độ.Trong hậu điện Hoàng cung lộng lẫy lúc này bao trùm một tầng không khí u ám nặng nề, áp bức con người ta đến nghẹt thở.Trúng độc, tất cả rõ ràng đều là triệu chứng bị trúng độc!Thế nhưng, không hề có một kẻ ngự y nào, hay một người quân y nào, chỉ ra được rằng Lưu Nguyệt bị trúng độc gì, tại sao hiện tại lại thành như thế này.Lại càng không có ai dám cho nàng dùng thuốc.Loại độc gì còn không biết thì biết dùng thuốc thế nào? Mà hơn nữa, dùng thuốc gì?Lưu Nguyệt chìm trong hôn mê, thần trí hoàn toàn mê man không tỉnh.Thường xuyên ho khan, những sợi máu tràn ra nơi khoé miệng.Sắc màu đỏ chói uốn lượn chảy xuôi bên làn môi tím ngắt, một sắc đỏ ghê rợn, ép bức người ta tới không thở nổi, ép bức con người đến muốn thành điên dại.Hai ngày hai đêm, không tỉnh lại.Hai ngày hai đêm, mọi người tựa như sắp phát điên.Từ trước tới nay Lưu Nguyệt đều luôn kiên cường, từ trước tới nay luôn chỉ có thắng mà không thua, từ trước tới nay không bao giờ chịu bất cứ tổn hại nào, từ trước tới nay chưa từng có chuyện gì làm khó được nàng.Trong suy nghĩ của mọi người, nàng giống như một vị thần không gì không làm được, không việc gì không giải quyết được, không thứ gì không khống chế được.Nhưng mà, đến lúc nàng ngã xuống mọi người mới nhận ra rằng, Lưu Nguyệt chẳng qua cũng chỉ là một con người mà không phải là thần thánh, nàng cũng có nhược điểm, nàng cũng sẽ gục ngã.Mà lần này, nàng đã thua trên chính lĩnh vực độc chất nàng am hiểu nhất.Gió ấm bay lượn, nhưng không cách nào sưởi ấm cho những bóng người trong điện.“Thùng cơm, một đám thùng cơm, kéo ra ngoài……!!”


Một tràng rống giận tột độ cuồng bạo ngập tràn nộ phẫn từ hậu điện truyền đến, điều này đã trở nên quen thuộc suốt hai ngày qua, tuy nhiên sự gầm thét của Hiên Viên Triệt càng ngày càng trở nên nghiêm trọng.“Vương thượng tha mạng, Vương thượng tha mạng……”


Nương theo tiếng rống đầy giận dữ của Hiên Viên Triệt là vô số thanh âm sợ hãi cố sức cầu xin.Từ bên kia, Thu Ngân và Ngạn Hổ lặng lẽ bưng chậu nước đi qua.Vào thời điểm này, không kẻ nào dám đụng vào Hiên Viên Triệt sắp sửa nổ tung, không bất cứ người nào dám mở miệng nói một câu.“Ầm!”


Một chiếc ghế bị đập nát tan tành, sắc mặt Hiên Viên Triệt xanh trắng, sát khí hung tợn dường như hoà tan vào không khí toả ra chung quanh.“Tiếp tục tìm, tìm khắp toàn bộ Nam Tống cho quả nhân…….!”


“Vâng.”


Hiện tại Đỗ Nhất cũng chẳng chú ý tới việc mình là người của Lưu Nguyệt chứ không phải người của Hiên Viên Triệt, ném lại một chữ rồi lập tức lao như bay ra ngoài.Ngự y trong cung không chữa được.Quân y bọn họ mang theo người không chữa được.Vậy thì hắn sẽ chọn ngự y giỏi nhất trong Hoàng cung Thiên Thần đến đây, sẽ hạ lệnh tìm kiếm ngay trong dân gian Nam Tống, nhất định sẽ có thầy thuốc chữa được cho Lưu Nguyệt.Phát lệnh xong, Hiên Viên Triệt quay đầu nhìn Lưu Nguyệt đang hôn mê nằm trên giường, vẻ mặt nhợt nhạt tức khắc thay đổi.Sắc mặt lo âu trào lên đau lòng cùng phẫn nộ, thế nhưng càng nhiều hơn là sự căng thẳng, một sự căng thẳng khó nói nên lời.Trước mắt hắn là Lưu Nguyệt của hắn, chỉ mới vỏn vẹn có hai ngày mà khuôn mặt nàng đã không còn huyết sắc, lại cứ tiếp tục ho ra máu như vầy, chỉ sợ……….


Hiên Viên Triệt lặng lẽ nắm chặt bàn tay lạnh như băng của Lưu Nguyệt.Vân Triệu ở một bên không ngừng đi đi lại lại trong phòng, khuôn mặt chung một vẻ lo âu cộng thêm nôn nóng, mi mày nhăn nhíu vào một chỗ.“Thái tử, quân y đã tới rồi.”


“Mau, mau đến xem đi.”


Vân Triệu đang trầm mặc nghe thấy thuộc hạ bẩm báo rằng quân y đã tới liền lập tức hướng ra ngoài thét to.Cùng lúc ấy, Hiên Viên Triệt nghe được cũng nhanh chóng dịch chuyển thân mình, nhưng vẫn duy trì tư thế nắm chặt tay Lưu Nguyệt.Chết sống gì cũng là thầy thuốc.Lúc này chỉ cần là thầy thuốc đều phải đến trình diện, huống chi là quân y bên người Vân Triệu bên, tất nhiên y thuật sẽ rất cao cường.Quân y lớn tuổi mặt đầy rối rắm (rối loạn và hoảng hốt), ngồi xổm trước giường Lưu Nguyệt, mồ hôi từ đỉnh đầu men theo hai má chảy xuống; trong chớp mắt, cả người toát mồ hôi lạnh.Vân Triệu và Hiên Viên Triệt vẫn luôn chằm chằm nhìn vị quân y nọ, thấy vậy đồng thời cắn chặt răng.Lại là biểu tình như vậy, lại là biểu tình không biết.“Thái tử điện hạ, cái này…… Vi thần…..


thần…… thần…… Thần không biết……”


“Cút ngay!”


Lời nói đứt quãng của quân y còn chưa dứt, ngoài điện đột nhiên truyền tới một tiếng thét to, như một tiếng sấm nổ giữa bầu trời âm u.Ngay sau đó, cửa điện ầm một tiếng bị người đá tung ra, có một thân hình nhanh như gió lao đến.Hiên Viên Triệt và Vân Triệu không có quay đầu, nhưng trên mặt cùng lúc hiện lên một ánh sáng vui mừng.Chỉ một tay xách lão quân y lên bỏ sang một bên, Âu Dương Vu Phi lạnh lùng xem mạch cho Lưu Nguyệt khuôn mặt đã xanh mét.Hắn mới lên đường hai ba ngày, đã nhận được bồ câu đưa tin của Đỗ Nhất.Không chậm trễ, chẳng quản thời gian lập tức điên cuồng chạy tới đây.“Đúng là vô liêm sỉ, đúng là vô liêm sỉ……”


Một ngón tay đặt lên mạch của Lưu Nguyệt; Một lát sau trên mặt Âu Dương Vu Phi hiện ra một tia biểu tình vừa tức giận lại bất đắc dĩ.“Thế nào?”


Hiên Viên Triệt vừa thấy biểu tình Âu Dương Vu Phi như thế, lập tức đứng lên, nhìn chằm chằm Âu Dương Vu Phi.Hơi cắn cắn môi, Âu Dương Vu Phi vươn tay lau đi vết máu ở khóe miệng Lưu Nguyệt, quay đầu nhìn Hiên Viên Triệt, đột nhiên thở dài một hơi.“Có ý tứ gì?”


Hiên Viên Triệt vừa thấy Âu Dương Vu Phi thở dài, tâm trở nên gấp gáp.“Ba loại trùng, ba loại hoa, ba loại cỏ, ba loại cây, ba loại nước, chính là phương thuốc được điều chế vô cùng độc đáo của Minh Đảo, chỉ có người trong hoàng tộc có thể dùng; Vì sao các ngươi không ngẫm lại, thứ này người thường có thể giải được sao?Vì sao lại đã nóng lòng tưởng rằng có thể thoát khỏi như thế? Lại đã nóng vội như thế……..”


“Sai rồi?”


Năm ngón tay nháy mắt nắm chặt thành đấm, móng tay sắc nhọn đâm sâu vào lòng bàn tay.Minh Đảo, đây là một cái bẫy, là bẫy.Nhìn hai mắt Hiên Viên Triệt thoáng chốc trở nên đỏ ké, Âu Dương Vu Phi lắc đầu chậm rãi nói: “Không phải, thuốc giải rất đúng, độc hết rồi.”


Ngưng một chút, liếc thấy ánh mắt của Hiên Viên Triệt, Âu Dương Vu Phi lại thở dài một tiếng: “Độc này tuy đã hết, thế nhưng Minh đảo am hiểu nhất là trong tầng có tầng, tương sinh tương khắc, có thứ cũng không phải không độc, nhưng ăn vào lại không có việc gì.”


Dứt lời, đột nhiên vươn tay bắt lấy tay của Hiên Viên Triệt, đầu ngón tay xẹt qua cổ tay Hiên Viên Triệt, lập tức một đường máu tươi trào ra.Những người chung quanh sợ hãi kêu lên, Âu Dương Vu Phi đã giơ tay, cầm lấy tay Hiên Viên Triệt, nhỏ giọt máu trào ra vào miệng Lưu Nguyệt.“Ba loại trùng, ba loại hoa, ba loại cỏ, ba loại cây, ba loại nước, dùng phương thuốc này giải rất tốt, nhưng sau khi ăn giải dược không thể uống nước đàn hương và nha mật.Nếu không, sẽ tự động sinh thành một loại độc tố khác.”


Dừng một chút, Âu Dương Vu Phi chẳng thèm ngẩng đầu, nói ra cách giải độc:“Nếu muốn giải cũng rất đơn giản, chính là lấy ba loài hoa độc khác, hòa với máu của người đã uống nước đàn hương và nha mật là được rồi.”


Thanh âm chậm rãi bay vòng trong hậu điện, thật chậm rãi.Sự tình thành ra thế này, là bởi Minh Đảo nhúng tay phá hoại bên trong.Vậy thì Âu Dương Vu Phi tuyệt đối không nghi ngờ, người cùng uống nước đàn hương và nha mật đặc chế của Minh Đảo, người có thể cứu Lưu Nguyệt nhất định là Hiên Viên Triệt.Trong điện, Vân Triệu, Thu Ngân cùng Ngạn Hổ nghe vậy không khỏi đồng loạt ngẩn ra.Sắc máu trào ra, mang theo màu đỏ chói mắt, tràn trên khóe miệng Lưu Nguyệt.Đôi môi vốn tái nhợt, lập tức trở nên đỏ rực đẹp đẽ.Nhìn máu của chính mình ở trong miệng Lưu Nguyệt, trong tai nghe lời nói của Âu Dương Vu Phi, hai mắt đỏ ké của Hiên Viên Triệt từ từ bình tĩnh lại.Nhưng ở sâu trong đáy mắt, thoáng chốc xẹt qua một tia lạnh lùng ngập ý muốn giết chóc và thần sắc đau lòng, chớp hiện lên rồi biến mất.


Ngón tay lướt qua hai gò má Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt không nhìn Âu Dương Vu Phi, giọng nói trầm lãnh đến dọa người: “Như thế nào mới tốt?”


Âu Dương Vu Phi buông tay Hiên Viên Triệt, cũng nhìn hắn: “Mỗi ngày ba lần, mỗi lần một chén nhỏ, bảy bảy bốn mươi chín hôm sau, tự nhiên trừ tận gốc.”


Lời này vừa ném ra, mấy người chung quanh nhất thời hít một ngụm khí lạnh.Mỗi ngày ba lần, tổng cộng phải dùng máu dưỡng bảy bảy bốn mươi chín ngày, Lưu Nguyệt trở nên tốt hơn, nhưng Hiên Viên Triệt lại……Ai có thể kiên trì mà duy trì được như vậy đây.“Minh Đảo không phải lũ ngu ngốc chỉ biết vũ lực, ba Vương Minh đảo chính là khinh địch cho nên mới thua.”


Câu nói kế tiếp Âu Dương Vu Phi không có nói ra, thế nhưng ý tứ đã thực sáng tỏ.Không có bất cứ kẻ nào phản bác.Bởi vì bọn họ đều đã thấy hậu quả của sự khinh địch của Minh Đảo.Thông minh giảo hoạt như Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt cũng mắc phải lỗi đó, bị giam cầm trong một vòng tròn chết tiệt.Sắc mặt hơi thay đổi, Vân Triệu vốn không nói gì, giờ đến gần Âu Dương Vu Phi, ho nhẹ một tiếng, nhìn Âu Dương Vu Phi, hỏi: “Không có thuốc giải sao?”


“Không có.”


Âu Dương Vu Phi lắc đầu.Y sợ xảy ra việc này, cho nên chạy tới, nhưng càng sợ điều gì thì điều đó lại càng đến, quả nhiên dự cảm của y đã đúng.Một sống một chết, đây chính là mục đích của loại độc này.E rằng cũng là mục đích của Minh đảo khi gửi người tới.Khiến Hiên Viên Triệt phải tự tay đem mạng sống của chính mình cho Lưu Nguyệt, tự tay phá đi hết thảy tâm niệm với Lưu NguyệtKhông có gì có thể so với chiêu thức ngoan độc này, không có gì có thể làm cho người ta khó lựa chọn như thế.Cứu, mất mạng của chính mình.Không cứu, mất mạng người mình yêu nhất.Sống hay chết, đều là một loại bi thương cực đoan.Sự trầm mặc bao trùm hậu điện.Gió mát từ ngoài điện thổi qua, ngọn cây nhè nhẹ lung lay.Hai mặt nhìn nhau, đứng ở cửa đại điện hai người Thu Ngân cùng Ngạn Hổ nhìn nhau liếc mắt một cái.Quay đầu nhìn nhau nghe thấy lời này, thanh âm gì cũng không phát ra, động tác gì cũng đều không có, im lặng nhìn Vương phi của bọn họ đang chìm trong hôn mê.Vương thượng của bọn họ chắc chắn sẽ không bỏ mặc Vương phi.Hắn sẽ cho nàng máu của hắn, hắn sẽ cho nàng, mặc kệ điều kiện đầu tiên có phải là đổi lấy mạng sống của hắn hay không.Đơn giản vì đối tượng là Lưu Nguyệt.Tay nắm thật chặt; Minh Đảo, Minh Đảo.Từ đầu tới cuối, không có bất cứ ai hạ độc người khác, không có bất cứ ai ngấm ngầm phá hoại, thậm chí ngay cả xung đột nhỏ nhoi cũng không có.Không gây xích mích, không tạo nhiễu nhương, không hề làm mấy thứ như giết gà dọa khỉ, mượn đao giết người.Nhưng bọn họ đúng rồi, có một số kẻ không cần chính bản thân đi giết, cũng có những người cho dù lực lượng ít nhưng vẫn không thể giết chết được họ.Nhưng bọn họ cũng có nhược điểm, mà nhược điểm kia chỉ cần một kích sẽ trí mạng.Bầu không khí nặng nề đến khó thở.Hiên Viên Triệt nhẹ nhàng cúi xuống, hôn Lưu Nguyệt thật sâu.Thẳm trong sóng mắt hắc hồng là dập dờn ôn nhu, quyết không hối hận.Hố rập cũng được, cạm bẫy cũng được, người trước mặt này, trọn kiếp hắn không thể bỏ, cũng sẽ không bao giờ bỏ – nàng là người mà cho dù hắn có phải hi sinh tính mạng của chính mình cũng muốn cứu.Gió mát lướt qua, mùi hoa nhè nhẹ truyền đến, u tĩnh và đẹp đẽ.Nhưng lại nặng nề, làm cho trái tim con người ta lâm vào trầm tư.******Chớp mắt lại đã qua một ngày.Trời xanh mây trắng chẳng ngăn trở ánh mặt trời chói loá vạn dặm, bóng râm quả là khó kiếm.Trong hoa viên nơi Hậu điện.Trăm hoa nở rộ, sáng lạn rực rỡ.Lưu Nguyệt mặc một thân y phục màu vàng nhạt, xoay xoay cổ, nhấc chân đá một vòng tròn trên cao, kình phong gào rú, thật sự rất mạnh mẽ.Vừa lòng gật gật đầu, Lưu Nguyệt nhéo nhéo cổ tay, quay đầu nhìn vẻ mặt ôn hoà của Âu Dương Vu Phi nói: “Thuốc của ngươi quả nhiên không sai, tốt lắm.”


– “Chuyện đương nhiên, ta ra tay làm sao có thể có vấn đề.”


Tia nhìn mờ ám biến mất dưới đáy mắt sâu của Âu Dương Vu Phi, lại giống như ngày xưa trêu đùa cùng Lưu Nguyệt.Lưu Nguyệt nghe hắn nói khẽ mỉm cười.Giữa đồ ăn và giải dược sinh ra tác dụng phụ, đổi lại cho phù hợp thì ngày hôm ấy chính là ngộ độc thức ăn tương sinh tương khắc rồi, không thể ăn thịt thỏ cùng với rùa lông xanh như trước kia nữa (Hàn Nguyệt: Lần đầu nghe đến rùa lông xanh =.=’’ – Diệp nhi: A vâng em cũng thế), nàng mà cũng có lúc thế này hay sao a.


(ý tỷ ấy là bị ngộ độc thực phẩm)Vận động thân mình, tốt lắm, mọi thứ đều khôi phục lại rồi.Xem ra ngộ độc thức ăn đến nhanh, giải cũng nhanh.“Lưu Nguyệt, huyết trà hoa của ngươi.”


Đang lúc nàng vận động thân thể, Vân Triệu một thân lam nhạt từ xa xa bưng theo một chén trà đi tới.“Ta không muốn.”


Huyết trà hoa cái gì chứ, nàng chưa từng mở miệng nói rằng nàng muốn uống thứ này.Vân Triệu nghe thấy cười trêu chọc nói: “Của phu quân ngươi sai người đưa tới đó, nói là trà tinh phẩm của Nam Tống trong bảo khố nên pha cho ngươi nếm thử.”


Dứt lời, hít một hơi sâu hương trà vào lồng ngực: “Thứ tốt đều để cho ngươi, còn thì đem chúng ta ném qua một bên, hộ vệ nhà ngươi thật đúng là không hào phóng.”


Lưu Nguyệt nghe được do Hiên Viên Triệt sai người đưa tới, lập tức nhanh chóng nhận về.Cùng lúc đó, nàng quay qua quay lại quay đầu nhìn thoáng qua mọi nơi, rồi hỏi: “Triệt đâu?”


Từ buổi sáng nàng tỉnh lại vẫn không nhìn thấy hắn, người này chạy đi đâu rồi?Tuy rằng chỉ là ngộ độc thức ăn nho nhỏ, nhưng mở mắt ra người đầu tiên nhìn thấy lại không phải hắn, trong lòng nàng vẫn luôn cảm thấy không thoải mái.“Đi Nha thành rồi, nghe nói bên kia có chút binh mã phản loạn, hắn đi giết Kê Cảnh hầu.”


Âu Dương Vu Phi đáp nhẹ nhàng bâng quơ.Lưu Nguyệt khẽ nhíu mi; một thế lực bé nhỏ nổi loạn đâu cần đến Hiên Viên Triệt phải tự mình đi giết gà dọa khỉ? Chẳng nhẽ đám người Lưu Xuyên không giúp đỡ được gì hay sao?Vân Triệu ngó thấy Lưu Nguyệt nhíu mày, mặt mày khẽ động, đụng đụng tay Lưu Nguyệt, nói tránh đi: “Mau uống đi, trà lạnh sẽ không tốt, hơn nữa trà này không được uống lạnh đâu.”


Lưu Nguyệt nghe cũng không nghĩ gì thêm, bưng lên uống một ngụm.Một ngụm huyết trà hoa xuôi xuống họng, ánh mắt Lưu Nguyệt đột nhiên thay đổi.Nâng chén nhẹ nhàng ngửi vài lần, lại nuốt thêm một ngụm, trán Lưu Nguyệt bỗng dưng nhăn lại.Nàng ngẩng đầu nhìn Âu Dương Vu Phi và Vân Triệu, chậm rãi hỏi: “Tại sao mùi máu lại nặng như vầy?”


“Huyết hoa trà là Huyết hoa trà, đương nhiên là lấy máu làm trà dẫn, máu này nghìn vàng khó cầu a.”


Âu Dương Vu Phi vung chiết phiến, nhìn Lưu Nguyệt cười nói.“Máu gì?”


Lưu Nguyệt nhìn chằm chằm Âu Dương Vu Phi.“Máu hươu.”


Âu Dương Vu Phi cũng đơn giản đáp lại.“Hai ngày nay ngươi có nôn ra máu, máu hươu là bổ dưỡng nhất nên hộ vệ nhà ngươi liền mang đến cho ngươi dùng.”


Vân Triệu thấy cũng chêm vào một câu.Lạnh lùng quét mắt nhìn Âu Dương Vu Phi và Vân Triệu.Lưu Nguyệt bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn lên bóng thạch lựu rực hoa đỏ tươi trước mặt, đỏ tựa lửa, đỏ yêu diễm.Vừa rồi nhìn còn không cảm thấy gì, lúc này lại đỏ đến chói mắt.Năm ngón tay nắm chặt chén ngọc, Lưu Nguyệt như không chút để ý nói: “Âu Dương Vu Phi, Vân Triệu, các ngươi không phải là có chuyện gì gạt ta chứ.”


Thanh âm thực bình thản, thật giống như chỉ là bâng quơ hỏi han.Nhưng trong lời nói cất giấu sự bén nhọn cực kỳ, làm cho Âu Dương Vu Phi cùng Vân Triệu trong lòng cứng đờ.Bọn họ không có lộ ra dấu vết gì a, lời này của Lưu Nguyệt có ý gì?Đờ đẫn rồi đờ đẫn, tuy thế hai người phản ứng rất nhanh, Âu Dương Vu Phi lập tức nở nụ cười nói: “Nha, nói xem ta giấu giếm ngươi cái gì?”


Không trả lời mà hỏi lại.Lưu Nguyệt không quay đầu, chỉ giơ hai ngón tay kẹp lấy, một đóa thạch lựu đang nở rộ dừng ở trong tay Lưu Nguyệt.Ngón tay khẽ nhúc nhích, đóa hoa rơi xuống, bay bay như hạt mưa.“Như thế là tốt nhất.”


Thanh âm thản nhiên vô cùng hờ hững.Nhưng khí hậu nóng bức của bây giờ cũng không che giấu được sự băng lãnh bên trong nó.Lơ đãng trao đổi một ánh mắt, Vân Triệu đột nhiên cười tủm tỉm nhìn Lưu Nguyệt, mở miệng nói: “Huynh đệ, những vấn đề như biên giới và thuế pháp, thông thương, mậu dịch giữa Thiên Thần cùng Tuyết Thánh quốc, hộ vệ nhà các ngươi bảo ta tìm ngươi, nói rằng, mấy vấn đề này chỉ cần ngươi đồng ý, thì hắn sẽ không có ý kiến.”


Lưu Nguyệt vừa nghe lập tức giương mắt quét qua Vân Triệu; Những vấn đề này sao lại muốn nàng đến thảo luận kia chứ.“Triệt muốn ngươi thảo luận với ta?”


Ngón tay thưởng thức chén bạch ngọc trong tay, Lưu Nguyệt hờ hững hỏi.“Đúng vậy.”


Vân Triệu buông câu trả lời chắc nịch.“Tốt, mời.”


Một chữ tốt rơi xuống, thái độ thay đổi, Lưu Nguyệt duỗi tay, dùng tư thế chủ nhân mời Vân Triệu đến đại điện.Thần sắc thực nhạt, thực ổn, hoàn toàn không nhìn ra Lưu Nguyệt suy nghĩ cái gì.Liếc nhau, Âu Dương Vu Phi cùng Vân Triệu lại trao đổi ánh mắt, kỳ quái, Lưu Nguyệt lại có thể sảng khoái đáp ứng như vậy, hơn nữa cũng không hỏi đến dị trạng trước khi nàng té xỉu.Che giấu dao động sâu trong đáy mắt, hai người ghìm xuống sự khác thường trong lòng, đi theo Lưu Nguyệt đến đại điện.Ánh dương nhàn nhạt phủ lên, kéo ra cái bóng thật dài đằng sau ba người.Sắc trời rất nhanh tối xuống.Mặt trăng thay thế mặt trời, treo cao cao giữa không trung, toả ra nguyệt quang bàng bạc.“Huyết Liên Tử(sen máu).”


Lúc ăn tối, Lưu Nguyệt nhìn chén Hồng Liên Tử đặt trước mặt mình, lạnh lùng mở miệng.“Bổ dưỡng thân thể, đây là vì tốt cho ngươi, chính ta đã cố ý phân phó đầu bếp làm.”


Vân Triệu cười đến sáng lạn tựa ánh mặt trời.“Vậy sao?”


Lưu Nguyệt lạnh nhạt liếc mắt nhìn bản mặt tươi cười sáng lạn của Vân Triệu một cái.Đột nhiên đảo cổ tay, bưng lên bát Huyết Liên Tử kia, hơi run tay làm bộ sắp đánh đổ, đồng thời lạnh lùng nói: “Không cần.”


Vân Triệu vừa thấy lập tức không chút nghĩ ngợi duỗi tay ra cản lại nói:“Ngươi quá lãng phí.”


Trong chén chính là máu của Hiên Viên Triệt.Cho dù không nhiều, nhưng chính là đổi bằng tính mệnh của người nọ, sao có thể để đổ đi như vậy.Huống chi, suốt hai ngày nay Thu Ngân Ngạn Hổ đã đi tìm mọi vị đại phu.Nhưng không có bất luận kẻ nào có thể thay đổi tình trạng bây giờ, không ai có thể trị bệnh cho Lưu Nguyệt, cũng không ai có thể giúp được Hiên Viên Triệt.Nước đàn hương và nha mật đặc chế của Minh Đảo cũng không phải là thứ bình thường, ăn uống những thứ chúng chế tác, hoàn toàn khỏi phải dùng độc.


(bởi vì nó còn độc hơn cả độc)Hơn nữa, Âu Dương Vu Phi lần này cũng lực bất tòng tâm, y không biết đám người từ Minh Đảo đến đã dùng nước đàn hương và nha mật như thế nào.Tự nhiên sẽ không có bản lĩnh dám thử đi giải bệnh.Hết thảy chỉ có thể dựa vào tinh huyết (máu gốc – a.k.a máu tuỷ sống) của Hiên Viên Triệt, sao có thể lãng phí, sao có thể vứt bỏ được.Mắt lạnh nhìn Vân Triệu cản lại tay mình, Lưu Nguyệt nheo mắt: “Lãng phí? Một chén canh hạt sen mà thôi, tính là lãng phí cái gì, hay là nên nói rằng trong này có cái gì đó?”


Vừa dứt lời, Lưu Nguyệt đột nhiên nghiêng tay, bát canh hạt sen sắc đỏ kia liền bị Lưu Nguyệt úp tay đổ xuống đất.Mà đôi mắt lạnh như băng lại gắt gao nhìn chằm chằm Vân Triệu cùng Âu Dương Vu Phi.Màu đỏ tươi đẹp, đỏ tựa mã não.“Lưu Nguyệt……”


Thanh âm nghiêm khắc, sắc mặt Vân Triệu khẽ biến định đứng dậy đoạt lấy.Nhưng còn chưa nhấc người lên, Âu Dương Vu Phi ở bên cạnh đột nhiên giẫm chân hắn, ngăn trở hắn đứng dậy; thế rồi y cười nhìn Lưu Nguyệt nói:“Không bồi bổ thì không bồi bổ, chỉ là một chén canh hạt sen lộc huyết thôi mà.”


Mũi chân truyền đến đau nhức đã lập tức nhắc nhở Vân Triệu, hắn rất bất cẩn để lộ chân tướng.Tức khắc, sắc mặt Vân Triệu khẽ kìm nén lại, lắc đầu vãn hồi câu nói vừa mới lỡ lời: “Lộc huyết kia quả thật đáng tiếc; đây chính là máu hươu non thượng hạng a.”


Lưu Nguyệt lạnh lùng sớm đã bắt được biểu tình của hai người, sâu trong đáy mắt trở nên rung động, thế rồi thản nhiên hừ một tiếng, cầm chén ném lên trên bàn.Vắng lặng trôi qua bữa cơm.Không nhiều lời, Âu Dương Vu Phi và Vân Triệu chớp khoảnh khắc lúc không ai để ý mà cùng khẽ liếc nhìn nhau, đồng thời im lặng thở dài.Màn đêm mông lung, không trung là một mảnh mờ mịt.Từng cơn gió mát mẻ hiếm hoi nhè nhẹ lướt quanh, xua tan đi cái nóng bức của ban ngày, mang đến sự trong lành thanh lương.Ngọn cây trong làn gió xào xạc lung lay, phác lên mặt đất một bóng dài mờ nhạt đu đưa.Thính giác của con người cũng bị hỗn loạn, tầm nhìn của con người cũng bị cản trở, khiến cho không ai phát hiện ra trong bóng u tối có một bóng người đang bay nhanh xuyên qua tầng đêm.Dưới màn đêm, phía Đông viện Hoàng cung.Một thân cẩm bào hắc sắc, Hiên Viên Triệt lặng lẽ đứng bên cửa sổ, nhìn bầu trời đêm tối đen như mực.Gió sột soạt thổi qua tà áo, không nỡ rời góc áo của hắn mà đi đùa giỡn với những tán cây ngoài kia.Người mà lúc này đáng lẽ phải đang đi bình định phản loạn, bây giờ lại đang ở ngay trong Hoàng cung.Sắc mặt lạnh lùng cực độ, hai tay thấp thoáng trong tay áo long bào rộng rãi chắp sau lưng có thể thấy được vết máu lờ mờ hiện ra.“Nàng không ăn?”


Chậm rãi quay đầu, Hiên Viên Triệt nhìn Thu Ngân đứng đằng sau mình, khẽ nhíu mày.Thu Ngân cắn chặt răng, trầm giọng nói: “Vâng, Vương phi không muốn ăn, cho nên…….


cho nên…….


làm đổ rồi.”


Làm đổ, nàng lại nỡ đổ nó, quả thực quá buồn cười.Khe khẽ giật giật lông mày, Hiên Viên Triệt xoay người đi đến chỗ chiếc bàn vuông đặt giữa phòng, vừa lãnh giá buông lời: “Việc điều tra thế nào rồi?”


“Không có tin tức, không có bất cứ cái gì, bọn chúng che dấu quá sâu, không tìm được nổi một chút dấu vết.”


Thu Ngân cau mày ngó động tác của Hiên Viên Triệt, nhưng vẫn rất nhanh chóng mở miệng đáp lại.Nghe Thu Ngân hồi bẩm hết, mi tâm Hiên Viên Triệt bỗng hiện ra nỗi giận dữ đến muốn giết người vẫn chất chứa, cùng lúc đó, đi tới trước bàn, lấy ra một chiếc bát sứ nhỏ, nhẹ nhàng kéo tay áo lên.Dưới tay áo, lộ ra những vết máu.“Vương thượng, chúng ta rõ ràng biết rằng Minh Đảo muốn mượn tay của Vương phi để lấy mạng Người, Người đừng như vậy nữa, chúng ta sẽ nghĩ một biện pháp khác, chúng ta có thể nói cho Vương phi, đánh cược một phen…….”


Thấy được động tác của Hiên Viên Triệt, trán của Thu Ngân càng lúc càng thêm nhăn lại, lo lắng nói.Bọn họ không phải đồ ngốc; Minh Đảo hạ loại độc này lên người Lưu Nguyệt là có toan tính gì, họ đều hiểu cả.“Không được nói cho Nguyệt!”


Thu Ngân còn chưa dứt lời, một câu quát lạnh của Hiên Viên Triệt đã đánh gãy ý nghĩ và khuyên bảo của Thu Ngân.Nếu Lưu Nguyệt biết thứ nàng uống là máu của hắn, chỉ sợ từ thời điểm đó, nàng sẽ không bao giờ uống xuống nữa.Người khác không biết tính tình của Lưu Nguyệt của hắn, nhưng hắn hiểu.Ấy cũng là nguyên nhân mà hắn không dám tiếp xúc với nàng kể từ sau khi nàng tỉnh lại.Lưu Nguyệt rất nhạy bén, vết thương trên cổ tay hắn chẳng thể nào gạt được ánh mắt của nàng.“Vương thượng……..”


Thu Ngân nhìn thấy Hiên Viên Triệt vén tay áo, muốn bắt đầu lấy máu, mặt gã liền trở nên xanh mét.“Ta có thể vứt bỏ tính mạng của bất cứ kẻ nào, bao gồm cả ta, thế nhưng tính mạng của nàng, thì ta không thể đánh cược được, ta không thể vứt bỏ được.


Chỉ cần ta không thể nắm chắc sẽ không xảy ra sơ sẩy, thì ta sẽ không đời nào mang mạng của nàng đi đánh cược, ta không làm nổi.”


Rất lạnh rất nhạt, nhưng từng lời từng chữ chậm rãi buông ra kia, lại khiến tâm tư người ta phải rối loạn muôn phần.Một bên là kế hoạch vĩ đại về sự nghiệp thống trị thiên hạ, một bên là tình yêu duy nhất của trọn một đời, sao có thể ôm trọn cả hai? Thiên hạ vững chắc hắn cũng muốn, mà Lưu Nguyệt thì hắn lại càng muốn hơn.Lưu Nguyệt là bảo bối trong lòng của Minh Đảo, Minh Đảo nhất định sẽ không nhìn nàng chết đi, chúng nhất định có giải dược.Nhưng, hắn không dám cược, không dám từ bỏ, ngộ nhỡ không có, ngộ nhỡ những kẻ làm việc này (a.k.a giải độc cho Nguyệt tỷ đó) không chắc chắn thì sao? Hắn không lấy máu, không lập nên một bức tường thế này, lỡ như mọi tính toán trên đều sai, vậy hắn……….Ta không làm nổi…….Dư âm nho nhỏ xuyên thẳng qua tầng mây dày đặc tới tận đỉnh trời sáng trong, tất cả yêu, tất cả si, đều chất chứa trong bốn chữ này.“Vương…….”


Thu Ngân nghẹn ngào.Buông hạ tầm mắt, Hiên Viên Triệt sắp sửa cứa lên cổ tay chính mình; tối nay Lưu Nguyệt vẫn chưa uống, không thể được.“Ầm!”


Ngay tại lúc ngón tay Hiên Viên Triệt đặt lên mạch máu cổ tay mình, cửa lớn đột nhiên bị đá văng ra ầm một tiếng, một người ngập tràn sát khí thong thả bước vào.“Vậy chẳng nhẽ ta mang mạng của chàng đi cược được hay sao?!”


Băng lãnh mà tiêu điều, ẩn giấu sự điên cuồng phẫn nộ.Lưu Nguyệt mặc y phục vàng nhạt đứng tại cửa lớn, chăm chú nhìn Hiên Viên Triệt, ánh mắt tưởng chừng muốn đốt cháy mọi thứ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận