Vương Phi 13 Tuổi


Chóp mũi cảm nhận được hơi thở quen thuộc, cảm nhận được lồng ngực cường tráng mà ôn hòa mình dựa vào, cảm giác được đôi tay gắt gao ôm nàng nhưng không ngừng run rẩy, lại càng ôm nàng chặt hơn.


Rất đau, ôm nàng rất đau.


Nhưng lại làm người ta buông lỏng hết thảy.


Lồng ngực này? Người này. . . . . .


Tâm, định rồi.


Lưu Nguyệt chậm rãi nhắm mắt lại, tựa vào trong lồng ngực kiên cố này.


“Không sợ, không sợ, ta đến đây, ta đến đây.” Bên tai truyền đến thanh âm run rẩy, trầm thấp hữu lực, như có thể vì nàng che trời, vì nàng lấp biển.


Hiên Viên Triệt, Hiên Viên Triệt của nàng, là Hiên Viên Triệt của nàng đến đây.


“Ta không sợ, ta không sợ.” Thì thào lặp lại từng câu, Lưu Nguyệt tựa vào trong lòng Hiên Viên Triệt, đột nhiên, nước mắt ướt đẫm.


Nàng thật sự không sợ, nhưng lại không biết nói thế nào, đối mặt thời điểm nguy hiểm nhục nhã kia, nàng vẫn có thể bình tĩnh vậy.


Nhưng khi rơi vào trong lòng Hiên Viên Triệt, phút chốc, liền nhịn không được đỏ mắt, nhịn không được ủy khuất đầy ngập, nhịn không được.


Nước mắt tuôn rơi, rất nhanh đã ươn ướt vạt áo Hiên Viên Triệt.


Răng nanh gắt gao cắn bả vai Hiên Viên Triệt, hung hăng cắn.


“Không khóc.” Hiên Viên Triệt gắt gao ôm Lưu Nguyệt đang khóc, tâm cũng run rẩy, Lưu Nguyệt của hắn chưa bao giờ khóc, cho tới bây giờ vẫn là tối kiên cường, hôm nay lại. . . . . .


Đều do hắn, đều do hắn.


Vì sao lúc ấy nhận được huyết thư của Lưu Nguyệt, không có hướng đến đây trước tiên, mà lại trở về Triệu quốc một chuyến, bày ra chiến cuộc mấu chốt, rồi lại ngày đêm thần tốc chạy tới đây.


Nếu như hắn chậm một bước, nếu không phải hắn ở Thịnh Kinh không tìm được Lưu Nguyệt, đi theo đến đây phát hiện dân tộc Tiên Ti khác thường, Lưu Nguyệt của hắn sẽ. . . . . . Hắn quả thực không dám nghĩ nữa.


Cúi đầu không ngừng hôn hai gò má Lưu Nguyệt, cổ, Hiên Viên Triệt phẫn nộ đau lòng nghiến răng nghiến lợi nói: “Không khóc, có ta ở đây, từ nay về sau không ai có thể tổn thương nàng, tuyệt đối không”.


Lời nói trảm đinh chặt sắt vang lên ở trong hình thất, leng keng hữu lực, như là âm thanh va vào nhau vang lên thành tiếng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận