Vương Phi 13 Tuổi


Lóe lên trên màn trời, một vầng trăng sáng treo trên cao, ánh sáng bạc rực rỡ rải khắp mặt đất, một mảnh sáng bạc bay múa.


Khó có được ánh trăng tốt như vậy.


Trình Lãm Điện, đèn đuốc sáng trưng, thanh âm thật nhỏ chậm rãi ở trong bóng đêm bay lên.


Đứng lại ở trước Trình Lãm Điện, Lưu Nguyệt nhìn ngọn đèn dầu trong đại điện huy hoàng trước mắt, trong tường vây tối như mực lại để lộ ra ngọn đèn dầu màu đỏ.


Nhưng mà nhiều ngọn đèn dầu chói mắt như vậy, lại không có chút cảm giác thanh thoát, chỉ làm cho người ta cảm giác được u ám, giống như cái miệng rộng màu đen há ra, ngồi chồm hổm ở trong đêm tối chờ cắn nuốt hết thảy.


Lẳng lặng nhìn thoáng qua cái miệng rộng màu đen trước mặt, trên mặt Lưu Nguyệt ở trong đêm tối nhìn không ra biểu tình gì, chỉ có một loại nghiêm túc thoáng qua từ trên người Lưu Nguyệt phát tán ra.


“Không thể tưởng tượng được chỉ mới thổ lộ cõi lòng, đã phải cùng vị hôn thê của ta lên núi đao, ai, đau đầu, đau đầu.




Âu Dương Vu Phi theo đuôi Lưu Nguyệt, nhìn nhìn Lưu Nguyệt đứng cạnh tường cung đen nhánh, đột nhiên khẽ cười một tiếng, đè thấp thanh âm nói ở bên tai Lưu Nguyệt.


Lưu Nguyệt đầy người không ý thức bỗng lộ ra nghiêm túc, nhất thời mặt mày hơi trầm xuống, lạnh lùng nói: “Ta không cần ngươi đến.




Âu Dương Vu Phi nghe vậy đưa tay xoa xoa lông mày, giả bộ lắc đầu thở dài nói: “Đúng vậy, cái chân này thực tự tiện, chính nó muốn đi theo, ta cũng không có biện pháp a, đều do vị hôn thê của ta có mị lực quá lớn.




Vừa nói vừa làm bộ gõ gõ hai chân, trên mặt hiện ra vẻ đành chịu.


Lưu Nguyệt thấy vậy, không khỏi hướng Âu Dương Vu Phi liếc mắt xem thường một cái, người này, bệnh thần kinh.


“Tỷ tỷ, người có vị hôn phu a?”


Âu Dương Vu Phi thanh âm tuy rằng nhỏ, nhưng Da Luật Hồng vẫn kề sát bên người Lưu Nguyệt, nên cũng nghe rõ ràng, lập tức ngẩng đầu nhỏ lên, thần tình kinh ngạc nhìn Lưu Nguyệt, chen vào một câu.


Lưu Nguyệt nghe vậy khóe miệng co rúm, lập tức nói: “Không có.




Xoay người một cái… Hung hăng trừng mắt nhìn Âu Dương Vu Phi đang cười khẽ liếc mắt một cái, trong mắt ẩn chứa một cỗ sát khí: “Còn dám ở trước mặt ta nói ba chữ vị hôn phu này, ta liền cắt đầu lưỡi của ngươi”


Âu Dương Vu Phi đang cười híp mắt nghe thấy vậy, nhất thời xụ mặt xuống, hai hàng lông mi cụp xuống, thở dài nói: “Thật sự là không hữu nghị.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận