Vương Phi 13 Tuổi


Thảm màu đỏ từ cửa thành trải thẳng táp đến tận mười dặm ngoại thành, Bắc Mục vương Da Luật Hồng dẫn đầu quần thần Bắc Mục, thân nghênh Bắc Mục Trung Nghĩa vương trở về, chỉ là không có Tiêu thái hậu.


Bách tính Thịnh Kinh reo hò nhảy nhót, nhất tề đổ về cửa thành, tranh nhau để có thể nhìn thấy hình dáng người đã cứu được Vương của họ, đây chính là đại ân nhân của Bắc Mục họ.


Gió bắc bay lượn, Thịnh Kinh nơi nơi đều là tiếng hoan hô sôi trào.


“Phụng thiên thần chi dụ, được chư thần phù hộ, cao thủ tuyệt thế Lưu Nguyệt có công cứu giá, ân cao tận mây xanh, lại vì Bắc Mục thu phục Khô Sa thảo nguyên và mười thành Khô Sa, tài đức vẹn toàn, trí tuệ vô song, đặc biệt ban thưởng quốc họ Da Luật, sắc phong Trung Nghĩa vương, vương tỷ, một tòa Trung Nghĩa phủ, đồng ruộng phì nhiêu…”


Tiếng đọc lệnh chính thức sắc phong nương theo gió bắc, mây xanh lên như diều gặp gió, thổi qua nghìn dặm lãnh thổ thảo nguyên Bắc Mục.


Sao đầy trời, ánh sáng lập loè.


Thịnh Kinh, Phi Trần cung, suốt đêm rượu say, quần ma loạn vũ.


Mừng công của Lưu Nguyệt và sắc phong, trên dưới quần thần Bắc Mục, cuối cùng rơi vào kết cục bị tiêu diệt, trong chính cung Bắc Mục Phi Trần cung, say bất tỉnh nhân sự.


Gió bắc thổi qua da cừu đỏ rực của Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt tựa trên cây lớn nhắm mắt lại, dường như say.


“Loẹt xoẹt loẹt xoẹt.” Ngay trong không gian vắng vẻ ấy, một thanh âm rất nhỏ vang lên, hướng về phía Lưu Nguyệt.


Sát khí trong nháy mắt cuốn lên, một chủy thủ đâm về phía Lưu Nguyệt đang từ từ nhắm hai mắt, thật mau lẹ, nhưng chủy thủ còn chưa đâm vào người, tay Lưu Nguyệt khẽ đảo, một tay túm lấy người định giết nàng, mở mắt.


Lọt vào trong tầm mắt là Tiêu thái hậu một thân mặc trường bào màu vàng, đang lạnh lùng nắm chủy thủ, khuôn mặt bị che đi, trong bóng đêm có chút âm u.


” Vì sao?” Lưu Nguyệt nắm tay Tiêu thái hậu, lạnh lùng hỏi, nữ nhân này ngay từ đầu đã có chút lạnh lùng, thoạt đầu nàng còn tưởng rằng thái hậu này vốn là như vậy.


Về sau, nhạy cảm phát hiện ánh mắt của Tiêu thái hậu này luôn dõi theo mình, có chút lạnh giá và căm hận.


Đúng vậy, căm hận, nữ nhân này, Tiêu thái hậu Bắc Mục căm hận nàng.


Ẩn dấu được lắm, nhưng lại không thể gạt được người cực mẫn cảm đối với hơi thở như nàng


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận